Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 63 Cố Nhân Hiện

Bạn đang đọc Phượng Huyền Cung Thương của Vân Bổn Vô Tâm

Phiên bản Convert · 1177 chữ · khoảng 5 phút đọc

Phượng Huyền Cung ở trên giang hồ có nơi truyền phát tin tức rất nghiêm mật, mà Quản Đàm cũng cố ý không có phong tỏa tin tức của ta, bởi vậy Phượng Hiên Dã thực dễ dàng có thể tra ra tung tích của ta.

Ta không biết Phượng Hiên Dã sẽ ứng đối như thế nào, chính là ta không nghĩ tới, hắn thế nhưng sẽ áp dụng phương thức như thế.

“Phó Hồi?” Ta đứng thẳng dậy, kinh ngạc nhìn nam tử đứng ở trước giường ta.

Nam tử đứng ở chỗ tối, cúi đầu xuống, thấy không rõ bộ dạng, chỉ có thể y hi phân rõ là hắn, mà trong tay hắn, tựa hồ còn nắm lấy một người.

“Uy, ngươi làm ta đau, mau thả ta ra!” Người nọ không ngừng giãy dụa, nghe thanh âm tựa hồ là … Tả Niệm?

“Ta đã đưa ngươi đến đây, ngươi còn muốn như thế nào nữa? Mau buông ra!” Tả Niệm căm giận nói. Hắn cũng không muốn gặp Phượng Ly Chi, mấy ngày nay hắn vẫn tránh nhìn thấy y, nhưng luôn không như mong muốn, tự dưng lại bị cái người xa lạ kèm hai bên tới đây.

Phó Hồi do dự một chút, buông hắn ra đồng thời đưa tay muốn điểm huyệt đạo của hắn, lại bị hắn nhẹ lách mình tránh đi. Chỉ nghe Tả Niệm lạnh lùng nói: “Ngươi không cần điểm á huyệt của ta, ta sẽ không gọi người đến.”

Nói xong, hắn ngồi thẳng xuống ở bên cạnh bàn, rót một ly trà đã nguội lạnh, liền nhìn ánh trăng bàng bạc một chút, nhẹ nhàng đứng lên.

“Dù sao mặc kệ ta có kêu hay không, ngươi cũng không thể đem Phượng Ly Chi ra khỏi nơi này.” Thanh âm Tả Niệm mang theo một ít trào phúng, còn có một chút … mất mát thản nhiên.

“Ngươi chính là thủ hạ của Phượng Hiên Dã? Quản Đàm đã gia tăng canh phòng ở đây, lấy tình trạng hiện tại của ngươi, vào được đến đây đã là miễn cưỡng, ngay cả chính ngươi có thể còn sống đi ra ngoài hay không vẫn còn chưa biết, ngươi lại muốn mang theo Phượng Ly Chi rời đi bằng cách nào?”

Lúc này ta mới chú ý tới, trên người Phó Hồi có vết thương, khiến cho sắc mặt hắn có chút tái nhợt không bình thường.

Ngày đó cùng Phó Hồi gặp mặt ở biệt quán tại Bác Dương, hắn lỗ mãng thẳng tính cùng hiện tại nội liễm đạm mạc hoàn toàn bất đồng, tinh tế nghĩ lại, hiện giờ có lẽ mới thật sự là hắn, mà lúc trước chỉ là đóng kịch, tất là do Phượng Hiên Dã bày mưu đặt kế.

Mà hiện giờ, hắn đơn thương độc mã đi vào nơi này, cũng không phải đơn giản vì cứu ta như vậy.

“Vì cái gì?” Ta nhìn Phó Hồi, đủ loại nghi vấn hóa thành ba chữ ngắn ngủn này.

Phó Hồi quỳ một gối xuống, cũng không nói được lời nào.

“Thiết, hắn không nói, ta nói. Phượng Ly Chi, ngươi cũng biết, Phượng Hiên Dã mấy ngày trước bị người đánh lén bị trọng thương, chỉ sợ là mệnh không lâu.” Tả Niệm thản nhiên nói.

“Ta không tin.” Ta đứng lên, nhìn thẳng Phó Hồi, không có một chút do dự trả lời.

Phượng Huyền Cung thủ vệ sâm nghiêm, hơn nữa Phượng Hiên Dã võ công tu vi cực cao, hắn như thế nào dễ dàng bị người đánh lén thành công như thế?

“Tin cũng được, không tin cũng được. Phượng Huyền Cung tuy rằng mấy năm qua thanh thế thật lớn, nhưng vọng tưởng đối địch cùng Lôi Chấn sơn trang và võ lâm các đại môn phái, không thể nghi ngờ là châu chấu đá xe, lấy trứng chọi đá.” Tả Niệm khẽ cười nói, biểu tình cười nhạo làm cho lòng ta nổi lên một trận đau đớn lạnh như băng.

“Cung chủ hắn gần đây vô ý bị Tuyền Kỷ gây thương tích, trước mắt đang bế quan điều dưỡng. Lần này thuộc hạ đến, là thay cung chủ nhắn giùm một câu.” Phó Hồi rốt cục mở miệng.

“Hoàng Chiêu Tự một đêm, cho dù mất mạng, như trước nhớ mãi khó quên.” Tếng nói trầm thấp phun ra, cũng làm cho ta rung động đến cực điểm.

Duy trì không được ngã ngồi ở trên giường, ta ngơ ngác nhìn bên chân, tứ chi cứng ngắc lạnh lẽo, đã chợt mất đi độ ấm.

Liêm mạc làm bằng trân châu Nam Hải nhẹ lay động, phát ra thanh thanh giòn vang. Rõ ràng dài như yên, yên lại như hoảng sợ tâm. (Không hiểu)

Hoàng Chiêu Tự … nhớ mãi khó quên …

Hoàng Chiêu Tự một đêm, thất tâm bạc nghị, gây thành ta cùng Phượng Huyền Dã hết thảy thủy đoan ngược trái. Hai mươi năm qua ta đặt nó ở chỗ sâu nhất tận đáy lòng, chưa bao giờ nói qua với người khác, Phượng Hiên Dã như thế nào lại biết?

Hắn kêu Phó Hồi nhắn cho ta những lời này, lại là có dụng ý gì?

Phượng Hiên Dã … Ngươi rốt cuộc biết được bao nhiêu …

“Tả Niệm, ta muốn gặp Quản Đàm.” Ta đi đến trước mặt Tả Niệm, đoạt chén bạch ngọc trong tay hắn, đặt lên bàn thật mạnh.

Hắn vẫn duy trì tư thế tay giơ giữa không trung, chính là lạnh lùng nhìn ta, ánh mắt lạnh như băng thấu xương.

Hắn đột nhiên nhoẻn miệng cười.

“Ngươi muốn gặp Quản Đàm? Hắn không phải ở ngoài cửa sao.”

Mấy tháng nay, đây là lần đầu tiên ta đi ra khỏi Hoài Bích Các. Gió lạnh run, rõ ràng cảnh sắc cùng với lúc ta vừa tới là không sai biệt lắm, lại giống như đã cách ngàn ngày.

“Phó đường chủ, ngày đó chịu một chưởng của ta, không nghĩ tới hôm nay ngươi còn có thể lấy lực lượng một người xông vào nơi này, không hổ là tân nhậm đứng đầu bốn Đường chủ của Phượng Huyền Cung.”

Theo thanh âm, từ trong bóng cây chậm rãi đi ra một người. Quần áo cẩm y thanh lịch, tư thái như trước là từ dung tao nhã không bức bách, ẩn ẩn lộ ra quyết đoán cường giả.

Tuy rằng nhìn như chỉ có một mình hắn, nhưng là ta biết, ở mỗi một góc âm u bên cạnh chúng ta, đều có thể có ám vệ tiềm tàng.

“Ly Chi.” Thanh âm vẫn đang là ôn nhuận, chính là trong mắt hắn nhìn ta đã không còn ôn nhu ngày xưa, “Ngươi muốn rời khỏi ta?”

“Quản Đàm, ngươi thả ta đi.” Ta nhìn thẳng vào hắn.

“Bởi vì Phượng Hiên Dã?”

“Bởi vì Phượng Hiên Dã.”

Hắn cười. Cao ngạo mà tịch mịch.

“Nếu ta không đáp ứng?”

“Ta chết.”

Bạn đang đọc Phượng Huyền Cung Thương của Vân Bổn Vô Tâm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi TỷLàDânFarmLinhThạch
Phiên bản Convert
Thời gian
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự