Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 112 Bị Thương Sơ Tỉnh

Bạn đang đọc Phượng Huyền Cung Thương của Vân Bổn Vô Tâm

Phiên bản Convert · 1679 chữ · khoảng 8 phút đọc

Ta biết chính mình không chết, chính là đang ngủ. Có lẽ xác thực mà nói, hẳn là đang hôn mê.

Bên cạnh vẫn có người. Mùi hươngjt* bụt thản nhiên vờn quanh bốn phía, có thể làm cho hơi thở của ta vô cùng yên ổn.

Người nọ luôn lôi kéo tay của ta, nói với ta chuyện khi chúng ta còn bé, trong lúc đó cũng luôn có chất lỏng ấm áp chảy ở trên mặt ta, lại như là chảy vào lòng ta.

Qua nhiều năm như vậy ta vẫn không biết, nguyên lai hắn cũng sẽ rơi lệ.

Rất muốn mở mắt ra nhìn hắn, nói với hắn ta không sao, chính là thân thể giống như không phải của mình, chết lặng, cứng ngắc, hoàn toàn không thể khống chế.

Không biết là đã qua mấy ngày, mùi hương * bụt biến mất, đổi thành hơi thở của người ta quen thuộc, lại đồng dạng ôn nhu.

Mà mùi hương * bụt không còn xuất hiện.

Đợi cho ta rốt cục hoàn toàn tỉnh táo lại, đã muốn là nửa tháng sau.

Trợn mắt nhìn quanh, cẩm khâm chức bị, rường cột chạm trổ.

Giáng Lạc Các của Phượng Hiên Dã.

“Ly Chi, ngươi rốt cục tỉnh!” Ta chỉ khẽ nhúc nhích một chút, liền đánh thức người đang ngồi ở bên giường.

“Ân.” Ta nhìn Đoạn Khâm, gật gật đầu.

Mấy ngày chưa từng ngủ ngon, gương mặt hắn có chút tái nhợt, trong mắt tơ máu hằn lên, lúc này thấy ta tỉnh lại, thần tình sợ hãi lẫn vui mừng.

Trên người băng bó thật dày thuyết minh ta lần này bị thương không nhẹ, mà đối với chuyện đã xảy ra trước khi bị thương, ta đều còn nhớ rõ.

“Ta ngủ bao lâu?” Uống miếng nước do Đoạn Khâm tận tay đưa tới miệng, ta hướng hắn cười nói.

“Đã gần nửa tháng.” Hắn nghiêng người lại đây, ở trên môi ta hôn một cái, lập tức lộ ra một nụ cười chua xót, “Ngày ấy thấy ngươi cả người toàn là máu nằm ở nơi đó, ta thiếu chút nữa nghĩ đến phải … Phải …” Ngập ngừng một chút, rốt cuộc hắn cũng không nói được.

“Thực xin lỗi, ngày ấy là ta sơ sót, ta không biết Mạc Thu sẽ …” Ta cúi đầu cười khổ nói, trong đầu hiện ra nụ cười dữ tợn ngày ấy của Mạc Thu.

Giống như không có lý trí, Mạc Thu như vậy, khẳng định là bị cái gì khống chế.

“Hiên Dã đâu? Gọi hắn vào đi, ta có lời muốn hỏi hắn.” Lấy thủ đoạn của Phượng Hiên Dã, nói không chừng hắn biết hết thảy.

Ai ngờ Đoạn Khâm vừa nghe, sắc mặt có chút do dự, “Cung chủ hắn …”

“Làm sao vậy?”

“Cung chủ hắn hiện giờ không có ở trong cung.”

“Hắn đi đâu?” Trong lòng thoáng có chút bất an. Hắn nhưng lại không ở đây …

“Hắn …” Chần chờ thật lâu sau, Đoạn Khâm vẫn là nói ra sự thật, “Ba ngày trước, cung chủ đã dẫn theo lực lượng tinh nhuệ nhất của Phượng Huyền Cung đi Hoàng Khâu.”

Nói đến đây, hắn ngẩng đầu nhìn ta liếc mắt một cái, thần sắc có chút lo lắng, ta gật gật đầu, ý bảo hắn tiếp tục.

“Mạc Thu lần này thất thường là do Phượng Diệc Nhân gây nên, mà muốn diệt trừ Phượng Diệc Nhân, tất nhiên phải diệt trừ thế lực của Lôi Chấn sơn trang trước.”

Nghe đến mấy câu này, ta cười khẽ lắc đầu, kỳ thật trong lòng cũng không giật mình.

Ý tưởng diệt trừ Phượng Diệc Nhân của Phượng Hiên Dã tồn tại đã lâu, chính là ngại thế lực của Lôi Chấn sơn trang cùng với các môn phái trên giang hồ của hắn mà cẩn thận suy tính, vẫn chưa hành động thiếu suy nghĩ, mà lần này, quả nhiên là bởi vì ngọn lửa do Mạc Thu châm lên sao?

Thở phào một hơi, ta xoay trở muốn xuống giường, nằm trên giường lâu ngày chân không khỏi có chút hư nhuyễn.

“Ly Chi, thương thế của ngươi …” Đoạn Khâm vội vàng đỡ lấy ta.

“Không có việc gì. Mạc Thu hiện đang ở đâu?”

Thấy ngăn cản không được, Đoạn Khâm bất đắc dĩ cười, chỉ phải cẩn thận thay ta mặc quần áo vào.

“Trọng Huy Uyển. Hắn hiện tại bị nhốt ở đó.”

Mới vừa đi trên hành lang dài đến Trọng Huy Uyển, xa xa liền nhìn thấy Hầu Tuyết Trần từ trong phòng Mạc Thu đi ra.

“Ngươi đã tỉnh lại thì không còn gì đáng ngại, chỉ cần cố gắng tịnh dưỡng một thời gian.” Hầu Tuyết Trần dò xét cổ tay của ta một chút, thản nhiên nói.

“Đa tạ tiền bối.” Ta hành lễ nói, nhìn thoáng qua cánh cửa chưa đóng phía sau hắn.

“Ngươi cũng biết Mạc Thu hiện giờ thất thường như vậy là bởi vì trúng di hồn thuật của Phượng Diệc Nhân?” Thấy ta muốn đi vào, Hầu Tuyết Trần đột nhiên nói.

“Di hồn?” Cước bộ bỗng dưng đình chỉ, ta kinh ngạc nói.

Mạc Thu trúng di hồn? Nói cách khác hắn hiện tại thành hồn chung của người nọ, như vậy nếu người nọ chết, Mạc Thu không phải …

Đủ loại dự cảm không tốt từ đâu ập tới. Vì Mạc Thu, cũng vì người nọ thế nhưng hận ta như thế.

Cúi đầu tự giễu một tiếng, ta quay đầu nhìn về phía Hầu Tuyết Trần, hắn thế tất còn có lời muốn nói.

“Phượng Diệc Nhân, hắn kỳ thật là sư đệ của ta.” Nói đến chuyện quá khứ, ngữ khí của Hầu Tuyết Trần có vẻ có chút trầm trọng, “Năm đó trong ba người ta, Bạch Lộc Sơn cùng Phượng Diệc Nhân kỳ thật sư phụ ta xem trọng nhất chính là Phượng Diệc Nhân, cũng từng nghĩ muốn đem Tuyết Cực Cung truyền cho hắn, ai ngờ hắn không chỉ học trộm cấm thuật, còn tàn sát đồng môn. Theo cung quy hắn phải lấy chết tạ tội, nhưng sư phụ không đành lòng, chỉ trục xuất hắn ra khỏi sư môn.”

“Sau đó khi chúng ta biết được hắn trở lại chính đạo giang hồ, vào triều làm quan đến chức Thừa tướng, trong lòng thật cũng an tâm, không ngờ sau mới biết được hắn thế nhưng vẫn ôm mộng bất tử.” Nói đến đây, Hầu Tuyết Trần nhìn ta liếc mắt một cái, trên mặt biểu tình trừ bỏ bi thương còn có một chút tình tự khó hiểu.

Ta hiểu được ẩn ý của hắn, bởi vì thời điểm đó hồn chung mà người nọ muốn là ta.

Nếu không có Phượng Huyền Dã, trên đời này đã sớm không còn Phượng Ly Chi tồn tại.

Nương ta cùng với ta đều chính là con cờ của hắn mà thôi.

“Huyền Dã đối với Phượng Diệc Nhân cùng Phù Lôi đã sớm muốn diệt trừ hậu hoạn, hắn chần chờ lâu như vậy, lần này quả thật là rốt cuộc chờ không nổi nữa a …” Hầu Tuyết Trần nhìn một mạt mây tía nơi chân trời thở dài nói, sau đó cứ như là lầm bầm lầu bầu hoặc như là nói cho ta nghe, “Lại nói tiếp tiểu tử Mạc Thu này vận khí coi như không tồi, ngày ấy nếu không phải Huyền Dã ngạnh sinh sinh đem chưởng lực thu hồi một nửa, hắn đã sớm không còn xương cốt, bất quá Huyền Dã thật thảm …”

Thân thể bỗng dưng cứng đờ.

Nội lực đã xuất, nếu dám thu hồi tất sẽ sinh ra phản phệ với bản thân, nội lực càng mạnh thương tổn do phản phệ tạo thành càng lớn, Phượng Hiên Dã hắn …

Đang muốn mở miệng, ngẩng đầu đã thấy bóng trắng tung bay trước mắt, mà Hầu Tuyết Trần không ngờ là không thấy bóng dáng.

Đứng ngẩn ở cửa một lúc lâu, ta rốt cục bước vào.

Trong phòng, Mạc Thu chính vẫn không nhúc nhích ngồi ở trên giường, hai tay bị xiềng xích khóa ở hai bên khung giường. Thấy ta đi vào, hắn chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt trống rỗng tĩnh mịch khi nhìn thấy ta toàn thân băng bó trắng toát nháy mắt nổi lên gợn sóng.

“Đại thúc, ngươi … ngươi bị thương?” Hắn muốn hướng lại đây, xiềng xích rung động, hắn nhưng không cách nào di động mảy may.

Hắn ngơ ngác nhìn xiềng xích liếc mắt một cái, lại ngẩng đầu lên, “Đại thúc, vì sao phải khóa ta lại? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Không đành lòng lại nhìn ánh mắt bất lực như thế của hắn, ta quay mặt đi, “Ngươi không nhớ rõ chuyện gì sao?”

“Nhớ rõ cái gì? Ta phải nhớ rõ cái gì? Nhớ rõ … Không nhớ rõ, ta cái gì cũng không nhớ rõ …” Hắn cúi đầu thì thào, thanh âm cũng càng lúc càng nhỏ, thẳng đến lâm vào không tiếng động.

Hắn đột nhiên phát ra một trận cười to.

“Ha ha ha, Phượng Ly Chi, ngươi đi chết đi! Ta muốn giết ngươi! Ha ha ha ha …” Hắn lại ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ lên hung hăng trừng ta, tiếng cười tà nịnh vang vọng, chói tai vô cùng.

“Giết ngươi … Giết ngươi …” Dần dần hắn cười đủ rồi, an tĩnh lại, lại chính là thì thào lặp lại hai chữ này, như nói mê.

Ta nhìn hắn, vẫn nhìn thấy, lại không biết nên lấy biểu tình như thế nào đối mặt với hắn.

Bàn tay giấu trong tay áo không tự giác nắm chặt lại, thẳng đến sinh đau mới buông ra.

“Yên tâm đi, ta nhất định sẽ cứu ngươi.” Ta nhẹ giọng nói, xoay người rời khỏi phòng.

Bạn đang đọc Phượng Huyền Cung Thương của Vân Bổn Vô Tâm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi TỷLàDânFarmLinhThạch
Phiên bản Convert
Thời gian
Lượt đọc 1
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự