Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 8 Chương 7

Bạn đang đọc Phó tổng Cừu hoàn mỹ của Kim Huyên

Phiên bản Dịch · 8605 chữ · khoảng 31 phút đọc

Chương 7

Edit: Julia

“Có đau lòng cũng không nên uống nhiều rượu như vậy chứ, đồ ngốc.” Đoạn khúc mắc này khiến Sài Nghê bỏ công việc chạy đến quán bar uống rượu, lúc này đã có vài phần men say, vừa nhìn thấy bạn tốt xuất hiện đi về phía mình, thiếu chút nữa ngã nhào xuống, tiếp theo kéo bạn tốt đến quầy quán bar ngồi, không ngừng cụng ly với bạn tốt, sau đó đem tất cả khổ sở, đau lòng nói ra hết.

Đây là Sài Nghê, sau khi uống rượu, những buồn phiền trong lòng đều nói toạc ra hết.

Cô, Sài Nghê, Nhạc San, Tiệp Ngọc là bạn bè tốt từ hồi học cấp 3, Nhạc San và Tiệp Ngọc đã kết hôn, sinh con, có gia đình của mình, trước mắt cũng chỉ còn lại cô và Sài Nghê vẫn chưa có gia đình.

Đối với chuyện yêu đương hay kết hôn cô đều không có hứng thú, cho nên không nói cũng thế. Nhưng mà Sài Nghê không giống như cô, cô ấy luôn tìm người nam nhân tốt để kết hôn, nhưng mà toàn gặp những người không hợp với mình, mãi gần đây mới gặp được một nam nhân tốt, kết quả hiện tại lại xảy ra chuyện gì? Cùng cô gái khác hẹn hò, lừa dối bạn gái? Nam nhân quả nhiên không phải thứ tốt lành gì. Nhưng mà nói đi nói lại, chỉ vì một câu nói, không điều tra rõ chuyện gì xảy ra, liền một mình chạy đến quán bar mượn rượu giải sầu, Sài Nghê lần này không tỉnh táo rồi.

Quan trọng là, bây giờ cái người buồn tình này đã bất tỉnh nhân sự, nằm úp sấp ngủ trên quay bar, phải làm gì đây? Đoàn Cần Tâm khẽ thở dài một hơi.

Đang lúc cô đang do dự có nên đưa bạn tốt về nhà không, hay là đưa bạn tốt về nhà bạn ấy, thì điện thoại trong túi reng lên.

Trên màn hình để là Bạch Tiệp Ngọc, cô bắt máy

“A lô.”

“ Cần Tâm, Sài Nghê có liên lạc với cậu không?” Bạch Tiệp Ngọc vừa mở miệng đã hỏi.

“Đã xảy ra chuyện gì, cậu tìm Sài Nghê có chuyện gì không?” nàng Cô hỏi lại, hiển nhiên không trả lời vấn đề của Tiệp Ngọc

“Không tớ muốn tìm cậu ấy, mà là chồng tương lai cậu ấy đang tìm.

Sài Nghê nói với anh ta là muốn tăng ca, kết quả người đã sớm tan tầm, cũng không có về nhà, điện thoại cũng không bắt máy, người kia sốt ruột tìm người khắp nơi, tìm đến chỗ tớ.” Bạch Tiệp Ngọc nói cho Đoạn Cần Tâm nghe, một sau đó lại hỏi: “Cậu ấy có liên lạc với cậu không? Cậu ấy đang ở đâu cậu có biết không?”

“Cậu ấy đang ở bên cạnh tớ.” Đoàn Cần Tâm thở dài.

“Hả?”

“Sài Nghê uống rượu, tớ đang suy nghĩ xem nên đưa cậu ấy về nhà thế nào.” Đoàn Cần Tâm giải thích tình hình bây giờ.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Bạch Tiệp Ngọc mẫn cảm hỏi.

“Chờ sau khi cậu ấy tỉnh rượu, cậu hỏi cậu ấy đi. Mau giúp tớ gọi tên kia đến đây đón người, Sài Nghê không có điện thoại, tớ cũng không biết số anh ta.” Cô nói với Bạch Tiệp Ngọc , sau đó đọc địa chỉ quán bar.

Tắt điện thoại, ước chừng 20 phút sau, Cừu Kính vội vàng chạy tới.

Tuy không quen thân, nhưng cũng đã gặp qua mấy lần , Đoạn Cần Tâm gật đầu chò hỏi, giúp anh đỡ Sài Nghê đang say lên xe.

“Cảm ơn cô. Cô cũng lên xe đi, tôi đưa cô về nha.” Cừu Kính đề nghị.

Đoàn Cần Tâm gật đầu lên xe, bởi vì đúng lúc cô có chuyện muốn nói với anh.

“Cô có thể nói cho tôi biết, tại sao cô ấy uống rượu không?” Cô còn chưa có mở miệng, anh đã hỏi trước.

“Làm sao anh biết là tôi biết nguyên nhân?” Cơ liếc nhìn anh, không trả lời chỉ hỏi lại.

“Cô ấy chỉ cần uống rượu, sẽ đem mọi phiền muộn trong lòng nói ra hết.” Hoá ra anh rất hiểu Sài Nghê .

“Cho nên anh cũng biết cậu ấy là người không giấu được bí mật, cũng không phải là nữ nhân có bí mật. Nhưng còn anh? Có phải cũng giống như cậu ấy là nam nhận không có bí mật?” Đoàn Cần Tâm hỏi anh

“Cô ấy uống rượu, là vì tôi có bí mật không cho cô ấy biết?” Anh im lặng trong chốc lát, trầm giọng hỏi.

“Anh là người thông minh, hẳn là biết người càng thẳng thắn, thì không thể nào chịu nổi nếu bị lừa gạt.” Cô dùng một phương thức khác nhắc nhở anh.

“Tôi không có lừa gạt cô ấy.”

“Anh xác định là anh không có sao?” Đoàn Cần Tâm nhếch môi cười lạnh, “Như vậy xin hỏi anh, buổi chiều hôm nay, anh uống cà phê với ai vậy?”

Cừu Kính lập tức trợn tròn hai mắt.

Đoàn Cần Tâm không nói gì nữa, cảm thấy là mình đã hết lòng quan tâm giúp đỡ. Dù sao thanh quan khó quản việc nhà.

Tuy là đêm cuối tuần, đã hơn 12 giờ, xe cũng không nhiều, rất nhanh liền tới nhà Đoàn Cần Tâm .

Xe dừng lại, cô mở cửa xuống xe, trước khi vào nhà cũng nói với anh: “Nếu anh muốn có thời gian tự hỏi, đêm nay để Sài Nghê ở chỗ tôi đi”

“Không cần, cám ơn.” Cừu Kính lắc đầu cự tuyệt hảo ý của cô. CÔ gật gật đầu, vẫy tay, xoay người về nhà.

Tuy rằng tâm tình hỗn loạn vô cùng, Cừu Kính vẫn chờ Đoạn Cần tâm vào nhà, đóng cửa nhà lại, sau đó mới lái xe rời đi, chở cái người uống rượu nằm bất tỉnh nhân sự, khiến anh lòng nóng như đốt cả đêm về nhà.

Đầu có chút đau. Đây là cảm giác đầu tiên sau khi Sài Nghê tỉnh lại, xoa xao huyệt thái dương, một giây sau, cả người cứng ngắc hồi tưởng lại việc xảy ra ngày hôm qua.

Cô mở mắt, ngồi dậy, phát hiện mình đang nằm trong phòng của cô và Cừu Kính , mà cô lại không nhớ mình về nhà bằng cách nào.

Là Cần Tâm đưa cô về? Hay là gọi Cừu Kính đến đưa cô về?

Không, cái này không quan trọng, quan trọng là ngày hôm cô mất tích, lại đi uống say, Cừu Kính nghĩ thế nào? Có phải quyết định nói với cô muốn chia tay, muốn ném đi hạnh phúc, ân ái giữa hai người?

Tâm căng thẳng, mũi đau xót, nước mắt theo hốc mắt chảy xuống, dọa cô nhảy dựng. Nàng không muốn khóc, cho nên lau nước mắt, một giọt lại một giọt rơi xuống, mặc kệ cô lau thế nào, thì nước mắt vẫn rơi. Rốt cục, cô vùi mặt vào chăn bông, nức nở khóc lên.

Cừu Kính nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ, vốn định xem cô đã tỉnh chưa, thì thấy cô ngồi trên giường, mặt vùi vào chăn bông, bả vai run run khóc.

(Bạn đang đọc truyện Phó tổng Cừu hoàn mỹ – Kim Huyên được edit tại Âm Dương Cung. Chúc các bạn có những phút giây đọc truyện vui vẻ ^^)

Nhìn thấy hình ảnh này, tim như bị ai cấu xé, nhất thời không hô hấp được.

Tại sao anh lại ngu ngốc tự ình là đúng? Hại cô đau lòng như vậy, anh thật đáng chết mà.

Đến bên cạnh cô, anh thầm tự trách, hối hận vô cùng. Cô nhất định thương tâm hơn so với anh, đau lòng, thống khô không gì bằng, bằng không tối hôm qua cũng sẽ không uống say mèm, hiện tại cũng sẽ không phải vừa tỉnh liền ngồi trong phòng khóc.

Anh nhẹ ngồi lên giường, vươn tay ôm cô vào lòng.”Xin lỗi, là anh sai.

“Em đừng khóc.”

Anh xin lỗi khiến cả người Sài nghê cứng đờ , nước mắt càng chảy nhiều hơn.

Anh thế nhưng xin lỗi cô? Cho nên giữa hai người đã xuất hiện người thứ 3? Thương tâm cùng đau khổ khiến cô không muốn bị anh ôm, cô dãy giụa muốn đẩy anh ra, anh không chịu buông tay, ngược lại ôm cô càng chặt hơn.

“Buông.” Cô nghẹn ngào giãy dụa.

“Em hiểu lầm rồi.” Anh nhanh chóng giải thích.

Trong nháy mắt cô ngừng dãy giụa, mở to hai mắt đầy lệ, nhìn anh. Mắt cô vì khóc mà đỏ hồng.

“Không phải anh cố ý lừa em, chiều ngày hôm qua anh ra ngoài là gặp một người bạn, chính là cảm thấy nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, hơn nữa cũng không quan trọng, cho nên mới không có nói cho em biết.” Anh giải thích, lúc bốn mắt nhìn nhau, cô thấy trong mắt anh có ảo não, hối hận.

“Quan hệ giữa hai người là gì?”Cô khan khàn hỏi, chỉ muốn biết đáp án.

Cừu Kính nhịn không được than nhẹ một hơi, anh không nghĩ sẽ nói, vì nghĩ rằng thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện.

“Trước kia, bọn anh đã từng quen nhau.” Anh thở dài, thành thật nói với cô.

Sài Nghê mở to mắt, trong khoảng thời gian ngắn không biết phản ứng thế nào với đáp án này. Bạn gái cũ?

“Cô ấy là đại biểu cho công ty đối tác nước ngoài, đột nhiên nhìn thấy cô ấy anh cũng kinh ngạc. Tối hôm nay, cô ấy sẽ lên máy bay về Mỹ, vì đã từng quen biết, về công về tư, anh cũng nên mời cô ấy một bữa cơm tiễn biệt, cho nên chiều ngày hôm qua mới cùng cô ấy đi dùng cơm.” Anh nói lý do.

“Anh còn thích cô ấy, đúng hay không?” Sài Nghê mất kiểm soát hỏi.

Đột nhiên Cừu Kính trợn to hai mắt, biểu tình cực kỳ khó tin, lập tức nhăn mày lại nói, “Anh yêu em.” Anh dùng khuôn mặt nghiêm túc nói với cô: “Chuyện giữa anh và cô ấy đã qua.”

“Cô ấy rất đẹp.” Cô cúi đầu nói.

“Quả nhiên em đã thấy.” Anh hơi sửng sốt, nhịn không được thở dài.

“Em thấy cô ấy rõ ràng còn thích anh, mà lúc anh ở cùng cô ấy lại ôn nhu , dịu dàng.” Sài Nghê cố gắng để giọng nói không nghẹn ngào.

“Đó là suy nghĩ của em.”

“Làm ơn đừng gạt em có được không?” Giọng cô khan khan cầu xin, trong giọng nói mang theo đau lòng.”Nếu anh và cô ấy đã kết thúc, anh sẽ không dấu em chuyện gặp cô ấy.”

Nhìn bộ dáng thương tâm, khổ sở của cô, Cừu Kính đột nhiên hít sâu một ngụm hơi, quyết định nói nguyên nhân vì sao anh lừa cô.

“Còn nhớ chuyện lần trước em gặp mối tình đầu không?” Anh hơi hé miệng, ôn nhu giúp cô lau nước mắt trên mặt.

Cô không hiểu vì sao đột nhiên anh nhắc đến chuyện này, chẳng lẽ anh muốn lấy chuyện này để chỉ trích, soi mói cô, nói là cô sai trước, muốn luận công bằng?

“Ngày đó ở trên xe em nói anh ghen, anh nói không có. Thật ra là anh đang ghen, trong lòng cực kỳ không thoải mái. Tuy rằng anh biết đó là chuyện quá khứ, cũng biết em và tên đó không có tình cảm gì, nhưng nghĩ đến việc em đời này không thể quên đi sự tồn tại của tên đó, anh không thấy thoải mái chút nào.” Trong giọng nói tràn ngập khó chịu.

“Anh không nghĩ để cho em có cảm giác không thoải mái này.” Anh vỗ nhẹ mặt cô, mắt không chuyển nhìn cô, “Cho nên mới không nói cho em biết, không nghĩ tới gây ra hậu quả như vầy, khiến em hiểu lầm, khiến em thương tâm. Xin lỗi, từ nay về sau anh sẽ không gạt em chuyện gì hết.

Sài Nghê im lặng nhìn anh, không biết có nên tin tưởng lời anh nói không! Không, cô tin tưởng, nhưng trong lòng vẫn hỗn loạn, tìm không thấy thứ có thể khiến cô an tâm.

“Em không tin lời anh nói.” Thấy cô trầm mặc anh mới hỏi.

“Em tin.” Cô lấy biểu tình bất lực nói với anh.

Hắn tự hỏi trong chốc lát, gật gật đầu, quyết định nói: “Tối nay chúng ta ra sân bay tiễn cô ấy.”

Sài Nghê khiếp sợ nhìn anh, không biết làm sao. Anh muốn đưa cô đến sân bay tiễn bạn gái cũ? Cô không biết người kia, hơn nữa ngươi kia xinh đẹp như vậy, cô đi không phải tự nói mình ghen tỵ sao.

“Em…” Cô muốn cự tuyệt, lại bị câu nói tiếp theo của anh doạ cho ngây người.

“Thận ra Jennifer biết anh có một người để yêu, hơn nữa còn sắp kết hôn, nên rất muốn gặp em.”

Hiện tại muốn sửa chữa đã quá muộn, muốn mua một đôi giày cao gót 20 cam để tăng chiều cao nhưng sợ ngã, cuối cùng Sài Nghê dùng hết tất cả biện pháp trang điểm ình, cùng Cừu Kính đến sân bay quốc tế. Cô đương nhiên có thể không đến, bởi vì cô tin tưởng Cừu Kính sẽ không bắt buộc cô. Nhưng cô không muốn trốn tránh nữa, không muốn để chuyện này trở thành mối ngại trong lòng, trở thành một quả bom hẹn giờ, tương lai có thể phá huỷ mối quan hệ giữa hai người.

Cho nên mới đến đây.

Cũng thật may mắn vì cô đã đến đây, Jennifer không giống như trong tưởng tượng tí nào, cô ấy không có kiêu ngạo ngược lại còn hào phóng, nhiệt tình, là cô gái chínht rực. Cô rất thích người có tính cách này, ít nhất cô sẽ không ghen với người ta

Lần đầu tiên gặp mặt, Jennifer đứng đối diện, anh mắt xăm xoi trên người cô, giống như đao kiếm, mỗi một cái liếc nhìn khiến cô co rụt cổ. Cho nên đối với lời nói cay độc tiếp theo, cô không có cảm giác quá lớn.

“Cô không có xinh đẹp giống như trong tưởng tượng của , còn xấu hơn trong tưởng tượng nữa, thật không biết Henry thích cô chỗ nào? Lãi không nguyện ý tái hợp với tôi” Jennifer ngạo nghễ nói.

“Người Trung Quốc có câu ‘hảo mã không ăn cỏ dại’, tôi nghĩ cũng liên quan đến văn háo đấy.” Sài Nghê không khách khí đáp trả

Jennifer ngây người ra, sau đó không nhịn được bật cười. Tuy rằng từ nhỏ sống ở Mỹ, nhưng trình độ tiếng trung không tệ, cho nên mới bật cười. Cô không ngờ rằng vị hôn thê của Henry bề ngoài nhìn như vô hại, không ngờ lại sắc bén như thế, đúng là nhìn người không thể nhìn tướng mạo.

Cô nhìn Henry, chỉ thấy anh mỉm cười, ánh mắt ôn nhu nhìn hôn thê của mình, ngay cả một giây chú ý cũng không phân ra ột mỹ nữ như cô.

Nhìn người này, cô chỉ biết cảm khái, may là đã chấp nhận sự thật,bằng không bây giờ sẽ bị đả kích rất lớn.

“Cô may mắn đó, với lại cũng không tệ đâu.” Jennifer cười, giọng nói không còn ngạo khí như lúc nãy, “Tôi đã quen rất nhiều bạn trai, sau khi nhĩ lại, mới phát hiện anh ấy là tốt nhất, đáng tiếc lúc gặp lại, anh ấy không muốn tiếp tục tình duyên nữa, bên cạnh anh ấy có cô, còn dứt khoát nói cô là người anh ấy yêu,không lâu sẽ kết hôn, dứt khoát đến nỗi không sợ tôi thương tâm.” Jennifer giả bộ nhu nhược

“Theo tôi thấy, cô chính là một viên kim cường cứng rắn.” Khoé miệng Sài Nghê khẽ nhếch.

“Bị cô nhìn thấu rồi.” Jennifer sửng sốt một chút, bật cười . “Nhưng mà nói thật, tôi rất hâm mộ cô. Cô không biết lúc ngồi chung với đại mỹ nữ như tôi, anh ta như người mất hôn, hỏi anh đang suy nghĩ cái gì, anh ấy nói là nghĩ đến đến cô, thật là làm người ta giận điên mà.”

Sài Nghê nghe vậy, quay đầu nhìn Cừu Kính, hoá ra anh nói là thật, không phải nói dối.

“Nhưng biết sao được? Ai ngờ được Henry lại thích loại hình hiền thê lương mẫu, mà không phải người xinh đẹp, gợi cảm, thông minh có năng lực như tôi.” Jennifer thở dài, khuôn mặt đầy tiếc hận, “Tóm lại, mỹ nữ không quen được người tốt, chúc 2 người hạnh phúc, có cơ hội đến Newyork thì tìm tôi nhé, bye bye!”

“Cảm ơn cô.” Sài Nghê mắt không chuyển nhìn Jennifer, nhiệt tình nói.

Jennifer mỉm cười, đột nhiên ghé vào tai cô nói: “Nói nhỏ cho cô nghe nè, thật ra ngày bị cự tuyệt đó, tôi từng câu dẫn anh ấy, còn muốn có một đêm tình cuối cùng làm kỷ niệm, kết quả anh ấy cự tuyệt tôi, không cho tôi mặt mũi gì hết.” Nói xong, đứng thẳng lên trừng mắt nhìn cô, rồi xoay người đưa lưng về phía hai người họ, phất tay, đi vào hải quan, lẫn vào trong đám người.

“Cô ấy nói gì với em vậy?” Thấy Jennifer đi rồi, Cừu Kính tò mò hỏi cô.

“Bí mật.”

Anh gật đầu không hỏi, dù sao cô là người không giữ được bí mật, uống rượu vào, ngay cả nụ hôn đầu tiên vào lúc mấy tuổi, cho ai, đều thành thành thật thật nói cho anh, cho nên còn nhiều thời gian để tìm hiểu.

“Đi thôi.’ Anh nắm tay cô.

“Em… Xin lỗi anh” Cô nói với anh.” Em không nên hiểu lầm anh, hoài nghi anh, bây giờ thật mất mặt quá đi.” Cô thấp giọng nói.

“Chỉ cần không thường xuyên, thỉnh thoảng em ăn dấm chau, anh cũng không ngại. Có điều đừng có mất tích nữa, anh sẽ giảm thọ mất, anh còn muốn sống cùng em đến 70, 80 tuổi.” Anh ôn nhu nói, không có ý trách cô.

“Từ lúc quyết định quen anh, em luôn tự nhắc nhở mình không nên ăn dấm chua bậy bạ, bởi vì có nhiều ngừơi thích anh lắm, nếu muốn ăn dấm chua, em vĩnh viễn ăn cũng không hết. Nhưng mà bây giờ đây em cũng không có biện pháp, tận mắt nhìn thấy , lại chính tai nghe anh nói dối, cho dù em tự thôi miên mình không nên suy nghĩ lung tung, nhưng không khống chế được.” Cô nói ra tâm tình giãy dụa của mình

“Em thật sự có lỗi với anh…em” Cô thầm nhìn mặt anh, trên mặt tràn ngập bất an cùng lo lắng, hỏi: “Anh có ghét em không?” Ăn dấm chua bậy bạ, lại không tín nhiệm anh, còn nghi ngờ anh, hẳn là anh rất thất vọng với cô, rất chán ghét đi?

“Cho tới bây giờ, anh không có ghét em.” Anh nói.

“Vì sao?”

“Bởi vì anh không thể kềm chế được mình”

Cô cảm thấy khó hiểu nhìn anh.

“Bị em mê hoặc đến không còn lối thoát rồi.”

Cô ngẩn ra, khuôn mặt đỏ bừng, không phải bởi vì anh nói ra câu nói đó, mà là ở giữa sân bay đầy người, lại cúi đầu hôn môi cô. Quan trọng là bộ dáng anh rất suất, giống như sinh vật phát sáng , lập tức hấp dẫn một đống ánh mắt tập trung ở bọn họ trên người, mà anh biết rõ ở đây không được mà còn hôn cô, thật khiến người ta thẹn thùng mà, anh không biết nói sao?

May mà anh hôn như chuồn chuồn lướt nước, rất nhanh liền ngẩng đầu lên, nắm tay cô đi ra khỏi sân bay, chỉ chốc lát đã rời khỏi khu vực bị những ánh mắt kia nhìn.

“Còn nhớ chuyện hôm qua không?” Sau khi lên xe, Cừu Kính đột nhiên xoay người hỏi cô. Sài Nghê sửng sốt một chút, lắc đầu. Cô chỉ nhớ Cần Tâm đến quán bar cùng cô uống rượu, sau đó cô say khướt quấn lấy Cần Tâm nói nhiều câu lung tung, mãi đến bất tỉnh nhân sự mới thôi.

“Đêm hôm qua em có tỉnh lại, không có nhớ sao?”

“Đêm hôm qua sao?”

“Đúng” Anh mỉm cười. “Em ôm anh không ngừng nói yêu anh, rất yêu anh, còn nói là em sẽ không buông tha cho anh đâu, anh nghe thấy rất cảm động đó.”

Cô ngạc nhiên nhìn anh “Em.. . Hẳn không có đi?”

“Em có.” Nụ cười trên mặt anh càng thêm rộ. “Ngoài ra, em còn chủ động nhào lên người anh, cơ hồ muốn cưỡng bức anh.”

Cô cứng họng nhìn anh, bị dọa cho trợn mắt há mồm.

“Anh cũng không biết em còn có một mặt nhiệt tình như vậy, thật sự là nhiệt tình như lửa nha.” Anh tiếp tục nói, còn có ý nói chưa hết, bộ mặt như đang hồi tưởng lại.

“Em…Em, em không có. Đừng tưởng là em không nhớ gì hết, mà anh nói lung tung nha” Cô lắp bắp nói, khuôn mặt đỏ bừng.

“Em đương nhiên là có.” Có lẽ vì thấy cô xấu hổ, Cừu Kính ghé sát vài tai cô nói: “Nghĩ lại nếu muốn kích thích, anh sẽ chuốc em say một chút” Anh nóng lòng muốn thử, đề nghị cô “Hay là chúng tìm quán bar, uống vài ly đi, em thấy thế nào?”

“Không cần” Cô kêu to, toàn thân đỏ hồng muốn bốc cháy.

“Vậy chúng ta mua rượu về uống đi.” Anh không buông tha, dò hỏi.

“Anh, anh nhanh lái xe đi!” Không muốn nói nữa, Sài Nghê đành phải thúc giục anh, “em muốn về nhà nghỉ ngơi sớm chút, ngày mai còn phải đi làm.”

“Nếu em lo lắng tối nay mệt mỏi, ngày mai không đứng dậy được thì khỏi đi làm.”

“Anh câm miệng!” cô đỏ mặt, nhịn không được gầm nhẹ.

Cừu Kính cười nhẹ ra tiếng. “Chọc em thật vui.”

Sài Nghê ngẩn ngơ, trừng mắt với anh.

“Chọc em?” Cô nghiến răng nghiến lợi hỏi.

“Nếu em nguyện ý phối hợp, anh nguyện ý chấp hành, không chỉ là chọc em không đâu.” Anh không cười nữa, nghiêm túc nói . Cô đờ người, lập tức nói:”Không, anh cứ chọc em đi, dùng sức chọc, ha ha ha.”

Anh cười to. “Em thật đáng yêu.” Không thể ngừng cười được.

Sài Nghê đỏ mặt, không dám nói tiếp, để khỏi bị trúng kế. Mọi người đều nói anh hoàn mỹ, chỉ có cô biết anh có bao nhiêu phúc hắc, khi dễ cô.

Anh cười, lái xe khỏi bãi đỗ ở sân bay, đi về nhà. Có điều cũng không quên tìm giải trí.

“Nói thật, anh không ngại ngày mai xin phép nghỉ một ngày. Chúng ta đi mua rượu uống ha?”

Cô không nói.

“Không nói, tức là em đồng ý rồi.”

Dùng cách này ép cô nói chuyện, thật tiểu nhân mà!

“Anh không ngại nghỉ một ngày, nhưng em để ý.” Cô nghiêm túc từ chối.

“Vậy nửa ngày cũng được, chỉ là ngủ không đủ giấc, tối hôm qua. Không, phải nói sang hôm nay, em chà đạp anh đến khi mặt trời ló dạng mới buông tha, thiếu chút nữa không đem anh là…”

“Anh! Câm miệng!” Tuy rằng biết anh chọc cô, Sài Nghê vẫn không thừa nhận nỗi lời trêu chọc mờ ám này.

“Nói đến ’câm miệng’, buổi sáng , em cũng ra lệnh cho anh như vậy đó.” Anh ái muội nói.

“Cừu Kính!” Sài Nghê thật sự bị anh bức điên rồi. “Anh là đại sắc lang!”

“Đối với em mới sắc lang thôi.” Anh ái muội nói, làm ra vẻ nói hợp lý hợp tình.

Thấy anh còn có ý tứ như vậy, cô không nói gì, khóe miệng vô ý hiện ý cười, ý cười mang hạnh phúc.

Cô thật cảm ơn ông trời, cảm ơn ông để anh yêu cô, nhưng cô muốn cảm ơn anh hơn.

“Cảm ơn anh, vì đã yêu em” Cô nói.

“Vậy mau gả cho anh nhanh đi, đừng để anh chờ lâu.” Anh nắm tay cô, đặt lên môi mình mà hôn.

Nhìn thấy nửa bên mặt đẹp trai của anh, cảm giác ấm áp bao quanh người cô, khiến cô run rẩy gật đầu nói: “Được.”

Chương 8

Edit: Julia

Sài Nghê rốt cục hạ quyết tâm công khai quan hệ giữa mình và Cừu Kính , vấn đề ở chỗ là phương thức công khai thế nào? Buổi sáng tỉnh lại! Không, phải nói là từ sau khi quyết định, cô luôn suy nghĩ vấn đề này, nghĩ xem nên dùng cách gì không gây rung động quá, dễ dàng lượng giải, để tránh bị mọi người giận. Dán răng cũng nghĩ, rửa mặt cũng nghĩ, ăn bữa sáng cũng nghĩ, khi ngôi trên xe cũng vắt óc suy nghĩ.

“Em đang nghĩ gì vậy?”

“Hả?” Giọng Cừu Kính khiến cô từ trong suy nghĩ tỉnh lại

“Từ lúc sáng tỉnh lại như người mất hồn, mày nhíu lại, em đang suy nghĩ hay phiền não gì, có muốn nghe ý kiến từ bên ngoài không, để anh giúp em nghĩ biện pháp nha?” Cừu Kính vươn tay xoa mặt cô..

“Chuyện này anh giúp em không được đâu.” Sài Nghê bất đắc dĩ lắc đầu nói.

“Em không nói làm sao biết anh giúp không được?”

“Người đối mặt với đồng nghiệp, trở thành địch của họ là em, không phải anh.” Cô thở dài.

“Em phiền não vì chuyện này sao?” Anh cũng thở dài theo.”Anh thấy thế này, anh cùng em đến văn phòng, tự mình xin mọi người chúc phúc cho hai ta, em cảm thấy thế nào?”

“Tốt lắm.” Cô gật đầu,”Có điều chờ anh đi rồi, chắc chắn em sẽ chết.”

“Dù sao cũng phải chết, trực tiếp thống khoái không phải tốt sao?”

“Này, người chết không phải anh, đương nhiên thấy thống khoái rồi.” Cô vô lực nói.

Cừu Kính nhịn không được cười nhẹ .

“Nếu thật sự khó khăn như vậy cứ thuận theo tự nhiên đi, chờ bọn họ phát hiện thì nói.” Anh ôn nhu khuyên giải, không ngờ cô vì vậy lại phiền não như thế.

“Không được, em không muốn trốn tránh nữa.” Cô lắc đầu cự tuyệt. “đúng rồi, tuần sau chúng ta về Chương Hoá đi.”

Cô muốn dẫn anh về, chính thức giới thiệu cho cha mẹ biết, nói cho bọn họ đây chính là người đàn ông cô muốn phó thác cả đời.

“Vì sao không phải tuần này? Tuần này em còn tăng ca sao?” Anh hỏi, cẩn thận lái xe tới ven đường.

Trong nháy mắt, xe đã dừng dưới lầu công ty, “Tuần này em phải dưỡng thương” Cô trả lời.

“Dưỡng thương?” Cừu Kính ngạc nhiên lại khó hiểu nhìn cô.

“Sau khi công khai quan hệ của chúng ta, thế nào em cũng bị mọi người thảo phạt một phen, cho nên em muốn ở trong nhà dưỡng thương.” Cô nghiêm túc nói, khiến anh không khỏi bật cười.

“Vậy có phải anh nên chuẩn bị đồ bổ cho em dưỡng thương không?”

Anh buồn cười hỏi.

“Đồ bổ hẳn không đủ, còn cần nhân sâm ngàn năm, hà thủ ô cùng Thiên Sơn tuyết liên làm thuốc dẫn mới được.” Cô đáp trả.

Anh cười to ra tiếng.

“Có muốn anh giúp em đả thông mạch Nhâm Đốc, để dễ chiến đấu không?” Anh tươi cười đầy mặt, trêu ghẹo hỏi. Còn Thiên Sơn tuyết liên nữa chứ! “Có điều cần một chút thời gian, hơn nữa phải đến nơi không người để, tránh tẩu hỏa nhập ma. Ân, anh nhớ gần đây có khách sạn tình yêu, chỗ đó rất tốt.” Vẻ mặt anh cực kỳ nghiêm túc, hại Sài Nghê nhịn không được cười ra tiếng.

“Anh thật đáng ghét.” Cô cười, giơ tay đánh anh , lúc này mới để ý xe đã dừng dưới lầu, “Em phải đi đây, chúc em may mắn đi.” Cô xách túi xách, đưa tay đặt trên cửa xe, nói với anh.

“Chúc em may mắn.” Cừu Kính hôn cô. Cô mỉm cười, xuống xe, đứng ở ngoài cửa xe phất tay tạm biệt anh, mới đóng cửa xe đi vào công ty.

Vì trì hoãn thời gian đối mặt, cô không đi thang máy, mà lựa chọn đi thang lầu, từng bước một đi đến văn phòng sở vụ ở lầu ba. Sau khi tới lầu ba, cô đứng trước cửa thoát hiểm hít sâu một hơi, lấy thêm tự tin mở cửa thoát hiểm ra, thẳng lưng đi vào trong phòng.

Trong công ty, đa số các đồng nghiệp đã đến hết, có người đang ăn bữa sáng, có người đang sửa soạn này nọ, còn một bộ phận đang túm lại không biết nói cái gì. Sau khi vừa thấy cô xuất hiện, lập tức ngừng lại.

“Buổi sáng tốt lành.” Cô mỉm cười, tinh thần phấn chấn chào hỏi mọi người.

Trong văn phòng một mảnh lặng im, không ai đáp lời cô.

Sài Nghê trừng mắt nhìn, đột nhiên có loại cảm giác kỳ quái. Nhưng mà nói gì thì nói, thứ Hai đi làm, ai mà tinh thần không ủ rủ, không phấn chấn, lười đến đến cực điểm, không lên tiếng trả lời cũng có nguyên nhân.

Cô bỏ qua cảm gíac kỳ quái, đến chỗ ngồi, bỏ túi xách lên bàn, tiếp theo cầm lấy cái ly, như mọi buổi sáng thường ngày, chuẩn bị đến phòng trà rót một ly cà phê.

“Hôm nay có ai uống cà phê không?” Giống như mọi khi, cô hỏi đồng nghiệp, bởi vì mọi người thường nói cô pha ca phê rất ngon, cho nên mỗi ngày buổi sáng cô thường đi pha cà phê, theo thói quen mới hỏi.

Lại một lần nữa, trong văn phòng im lặng một mảnh, không ai đáp lời. Sài Nghê hơi nhíu hạ mày, cảm giác kỳ quái lại xuất hiện. Hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện? Mọi người sao lại kỳ quái thế, là cô đa tâm sao?

“Thục Phân, em thì sao?” Cô hỏi Thục Phân có thói quen uống cà phê.

“Không dám phiền toái.”

Ngữ khí trào phúng thế này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

“Đã xảy ra chuyện gì sao?” Sài Nghê không thể không hỏi, bởi vì thật sự rất kỳ quái.

Hồi hôm Thứ Bảy không phải rất tốt sao? Sao mới không gặp một ngày lại biến đổi thế này? Chẳng lẽ hôm thứ Bảy khi cô tan tầm đã xảy ra chuyện? Cô đoán.

“Xem bọn tôi là kẻ ngốc, đùa rất vui sao?”Thục Phân ngẩng đầu lạnh lùng nói.

Sài Nghê sửng sốt, khó hiểu hỏi: “Có ý gì?”

“Có phải chị và phó tổng Cừu đang hẹn hò không?”

Cả người cô cứng đờ. Không nghĩ tới trước khi cô công khai, thì chuyện bị lộ.

“Chị.” Cô vừa mở miệng đã bị người ta cắt đứt.

“Chị không cần phủ nhận.” Thục Phân lạnh lùng nói,”Đêm qua có người ở sân bay nhìn thấy chị ở chung với phó tổng Cừu, còn ở trước mặt mọi người hôn môi. Hoá ra bình thường chị đứng đắn, đàng hoàng đều là gạt người, thật không biết xấu hổ mà!”

Sài Nghê khiếp sợ mở to hai mắt, không nghĩ tới Thục Phân nói cô như vậy.

Không biết xấu hổ? Cho dù cô giấu chuyện này, cô ấy không nên nói lời cay độc như thế.

Nhìn những người khác trong văn phòng, hy vọng có người vì cô nói chuyện, nhưng không ai giúp cô, chỉ có những ánh mắt thật lạnh lùng, trào phúng cùng không tha thứ, bọn họ đều trừng mắt nhìn cô, cô giống như địch nhân của họ.

Sao lại như vậy? Tuy rằng đã sớm chuẩn bị tâm lý, biết sẽ có người chịu không được , tức giận châm chọc một phen, nhưng là đại đa số đồng nghiệp hẳn sẽ nói cô nói giỡn, trêu chọc cô một lát, sau đó sẽ hâm mộ chúc mừng cô mới đúng, không phải sao?

“Hôm nay, chị định nói ọi người nghe chuyện này.” Cô chần chờ mở miệng giải thích.

“Chị đương nhiên muốn nói rồi, ai biết biết chị tốn hết bao nhiêu tâm cơ và công phu, mới câu được một người đàn ông hoàng kim độc thân, còn không khoe khoang bốn phía sao?” Thục Phân châm chọc khiêu khích.

“Em không nghĩ chị là người như thế, Sài Nghê. Bên ngoài thì bày bộ dáng không hứng thú, nhưng đằng sau lại sử dụng thủ đoạn.”

“Em rất ngạc nhiên , mọi người làm việc giống nhau, sao chị lại có thời gian đổi bạn trai, hoá ra nguyên nhân là đây, em đã hiểu.”

“Chị Sài, em vốn khâm phục, sùng bái chị, từ giờ trở đi không sùng bái nữa.”

“Làm việc cùng nhau lâu như vậy, hôm nay tôi mới thấy rõ bộ mặt của cô, Sài Nghê.”

Mọi người cô một lời tôi một lời đè ép cô, người không mở miệng nói chuyện, vẫn dùng biểu tình chán ghét, lạnh lùng nhìn cô.

Tâm Sài Nghê đều lạnh.

Đây là đồng nghiệp làm việc cùng cô 5,6 năm? Đây là những người mà khi cô có đồ ăn ngon sẽ chia sẻ , là những người không làm việc xong, thì cô sẽ ở lại tăng ca giúp đỡ đây ư? Đây là những người cô cẩn thận suy nghĩ nói cho họ biết mình đang quen Cừu Kính, còn ở chung, còn định nói chuyện kết hôn?

Hoá ra cô vẫn cho rằng đây là một gia đình thứ hai của mình.

Hoá ra đây là sự thật, suy nghĩ ngây thơ chỉ có mình cô.

Thật sự không biết nên nói gì để biểu đạt đau lòng và thất vọng của mình đây? Sài Nghê trực tiếp xoay người tránh ra, một mình trốn trong phòng trà. Chính là cho dù đến phòng trà, cũng bị người ta dùng biểu tình chán ghét nhìn mình, [ yêu là tự do ] cho dù cô nói thế, họ vẫn dùng gương mặt đó cùng ngữ khí châm chọc, cô không nghe thấy họ nói gì, bởi vì cô rất khó chịu, khó chịu đến không chịu nổi. Cô và Cừu Kính quen nhau không nói cho họ biết là tội ác đầy trời sao? Cô thật sự không hiểu.

Nói trắng ra, yêu đương là chuyện hai người, cô không có nghĩa vụ xin phép họ , cũng không phải có sự đồng ý của họ, bọn họ dựa vào cái gì mà khiêu khích với cô, còn công kích cô nữa?

Ra vẻ đạo mạo, trong ngoài không đồng nhất phải không?

Hoá ra ở trong mắt họ, cô là người như vậy hiện tại cô đã biết.

Cắn cắn môi, cô pha ình một ly cà phê, để hương thơm bay vào phòng, để máy người kia muốn uống cũng không uống được.

Nếu họ đã vô tình, vậy từ nay về sau cô không pha cà phê cho họ nữa, cũng đừng nghĩ muốn cô giúp đỡ làm việc, tăng ca giúp họ? Tất cả đường mơ!

Nếu bị nói ra vẻ đạo mạo, trong ngoài không đồng nhất, vậy cô sẽ không đế ý đến mấy người ích kỉ, khiêu khích đó, cho dù bị phê bình sau lưng. Cho dù bị chị Cố gọi vào văn phòng giáo huấn, cô cũng không để ý.

Sài Nghê hạ quyết tâm, muốn bình ổn tức giận trong lòng chỉ có một cách, để cho bọn họ đến xin lỗi, nếu không tất cả đều không bàn nữa.

.

Chuẩn bị tốt bữa sáng, lại chậm chạp không thấy bà xã từ phòng ngủ đi ra, Cừu Kính đành phải vào phòng tìm người, vừa vào thấy Sài Nghê vẫn mặc áo ngủ nằm ở trên giường, anh lo lắng bước đến.

“Làm sao vậy, không thoải mái ở chỗ nào à?” Anh ngồi bên giường, đặt tay lên trán cô kiểm tra độ ấm.

“Không có.” Sài Nghê nắm bàn tay đặt trên trán mình.

“Không có, sao còn không thay quần áo, em không sợ muộn à?” Anh hỏi cô.

Cô trầm mặc không nói.

“Làm sao vậy?” Anh ôn nhu hỏi.

Cô do dự một chút, nhìn anh lắc lắc đầu. Cô không nghĩ đem vấn đề của mình nói cho anh nghe, huống hồ anh cũng không giải quyết được, đây là chuyện của cô, phải do cô giải quyết.

“Vậy anh mau ăn sang, rồi chuẩn bị đi làm đi, hôm nay em xin nghỉ một ngày.” Cô mỉm cười nói với anh.

“Xin phép nghỉ ngơi.” Ánh mắt nhìn cô không rời.

“Ừ…… Xin phép.” Cô không nói dối anh được.

“Vì sao?” Thật không giống cô tí nào, cô là người có trách nhiệm với công việc, không có việc gì sẽ không tùy tiện xin phép nghỉ.

(Bạn đang đọc truyện Phó tổng Cừu hoàn mỹ – Kim Huyên được edit tại Âm Dương Cung. Chúc các bạn có những phút giây đọc truyện vui vẻ ^^)

“Em đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi cho tốt.” Cô qua loa lấy đại một cái cớ, lại không biết nụ cười trên mặt mình có bao nhiêu gượng ép.

Từ hôm thứ hai sau khi chuyện cô và Cừu Kính quen nhau lộ ra, đồng nghiệp bắt đầu cô lập cô, xa lánh cô, ngoại trừ lúc làm việc, không ai nguyện ý nói với cô nửa lời. Loại hành vi con nít này ngay từ đầu làm cô cảm thấy thật buồn cười, nhưng mà thời gian càng dài, cô cười không nổi.

Vốn cô nghĩ à mình không cần quan tâm, chỉ cần không ảnh hưởng đến công việc là được, nhưng mà trường kỳ bị xa lánh như vậy cũng là cách ngược đãi tinh thần, khiến cô không muốn đi làm nữa, càng lúc càng chán ghét đối mặt với đám người ở công ty.

Nếu cô không muốn nói, Cừu Kính cũng không bắt buộc cô, chỉ gật đầu, sau đó cúi đầu hôn cô, rồi đứng dậy rời khỏi phòng.

Sau khi anh đi, Sài Nghê lập tức dùng chăn che mặt, cảm giác thật buồn.

Những người đó rốt cuộc muốn bao lâu mới có thể khôi phục bình thường, không hề thấy ngây thơ sao? Nếu họ vẫn như vậy, cô có biện pháp gì làm việc trong hoàn cảnh một ngày bằng một năm đây? Cô rất thích công việc kế toán, cũng thực thích phương thức chị Cố dẫn dắt, cô học rất nhiều từ nơi đó, cô thật sự không nghĩ sẽ cô phụ người bồi dưỡng cô, bỏ người đó mà đi, bởi vì cô biết đào tạo một kế toán viên cao cấp khó khăn thế nào, dù sao cô làm việc ở đó đã 6 năm.

Chán ghét, chán ghét, chán ghét, vì sao những người đó không có chút thành thục, vì sao cô phải chịu cảnh đối xử thế này?

Nếu cô có thể kiên cường một chút, nếu không bị động, lại làm theo ý mình , hiện tại sẽ không thống khổ như vậy. Thật sự rất khó chịu……

Đột nhiên chăn bị xốc lên, khiến Sài Nghê kinh ngạc , nháy mắt mở to hai mắt.

“Rời giường.” Cừu Kính mỉm cười đứng ở bên giường nói.

Cô nhìn trừng trừng, hơi có chút phản ứng.

“Anh không đi làm sao?” Cô liếc mắt nhìn đồng hồ đặt bên giường, 8 giờ 42 phút, 9 giờ anh ấy làm việc, bây giờ còn ở nhà sẽ đến muộn mất.

“Hôm nay anh xin nghỉ một ngày.” Anh nói.

“Vì sao?” Cô ngạc nhiên nhìn anh hỏi.

“Anh đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi thật tốt.” Anh mỉm cười, đem câu trả lời lúc nãy của cô nói lại. Cô kinh ngạc nhìn anh, cũng hiểu anh xin phép nghỉ là muốn bồi cô. Anh ôn nhu săn sóc như thế khiến hốc mắt cô liền đỏ, “Em không muốn khóc.” Giọng cô khàn khàn, nước mắt chực chờ trong hốc mắt.

“Vậy đừng khóc, chúng ta đi chơi.” Anh nói.

Cô ngây ngẩn cả người, ngay cả nước mắt còn trong hốc mắt, không chảy ra.

“Đi chơi?” Cô ngơ ngác hỏi.

“ Núi Kiếm Hồ quá xa, chúng ta đi thôn Lục Phúc, một ngày đến không thành vấn đề. Đã lâu rồi anh không đi chơi, ít nhất đã 10, 20 năm đi? Không biết chạy đến ngồi thuyền hải tặc còn kích thích giống như trước kia không?” Anh hưng trí bừng bừng nói.”Em đi chơi chứ? Đừng nói với anh là em không dám chơi vòng xoay ngựa gỗ hay ngồi ly cà phê xoay nha.”

Theo lời anh nói, trong đầu Sài Nghê hiện lên hình ảnh tàu siêu tốc, thuyền hải tặc và mấy trò chơi trong công viên giải trí, đột nhiên tràn ngập chờ mong.

“Được, chúng ta đi thôn Lục Phúc chơi.” Cô gật đầu, có động lực nhảy xuống giường, bắt đầu chuẩn bị ra ngoài.

Thấy cô khôi phục sức sống, Cừu Kính âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Thật qua một tuần này, anh đều chú ý thấy tâm tình cô không tốt, đại khái đoán được có liên quan đến chuyện công khai quan hệ của hai người, nhưng bởi vì cô không nói cho anh, cho nên anh cũng chỉ có thể giả làm như không biết, vẫn hôn cô, ôm cô, để cô tìm kiếm năng lượng chống đỡ từ trên người anh.

Cô là một cô gái kiên cường, ngoài mềm trong cứng, điểm ấy lần đầu tiên ở công viên cùng cô uống rượu, anh đã phát hiện.

Anh nghĩ, cô không nói với anh, vì cô tin tưởng mình có thể giải quyết, như vậy anh sẽ tin cô. Cho nên, chờ khi nào cô đồng ý nói với anh, không thì anh sẽ không hỏi.

Thay một bộ quần áo đi chơi, Sài Nghê nhét bữa sáng vào túi, rồi kéo Cừu Kính xuất môn, chạy đến thôn Lục Phúc.

Không phải ngày nghỉ nên khách không nhiều, ngoại trừ mấy trò chơi ăn khách , những trò chơi còn lại không cần phải xếp hàng, muốn chơi liên tiếp cũng không thành vấn đề.

Sài Nghê nhớ trước kia mình rất lớn gan, chuyên chọn chơi những trò người ta không dám chơi, giống như tàu siêu tốc, qua núi lửa, thuyền hải tặc, … mà hiện tại chuyện gì xảy ra? Mấy trò đó cô chỉ chơi một lần, liền cảm thấy chân nhũn, muốn cách xa mấy trò chơi đó càng xa càng tốt. Là cô gìa đi, hay không còn can đảm nữa? Bằng không sao lại nhát gan như thế? Mặt Sài Nghê trắng bệch, chân mềm nhũn bước xuống thuyền hải tặc, còn chưa kịp thở ra hơi, Cừu Kính lại kéo cô, kích động chỉ về phái trước. “Trò thần giận dữ không có ai xếp hàng, có muốn ngồi đó không?”

“Không cần!” Cô theo phản xạ, cự tuyệt lời đề nghị của anh, hai chân như dính vào mặt đất, từng bước cũng không chịu đến phía trước.

Cừu Kính sửng sốt một chút, bởi vì phản ứng của cô mà trợn mắt há hốc mồm, tiếp theo nhịn không được nở nụ cười.

“Không phải lúc nãy , em nói có thể chơi mười lần sao?” Anh trêu chọc cô.

“Lúc trả thì có thể, bây giờ già thì không được.” Nỗi khiếp sợ khiến Sài Nghê thành thật lắc đầu, không cậy mạnh.

“Già đi? Em hiện tại mới mấy tuổi?!” Cừu Kính cảm thấy buồn cười, tựa tiếu phi tiếu nhìn cô hỏi.

Nàng không để ý đến anh, liếc nhìn xung quanh, thấy vòng xoay ngựa gỗ, hiện tại chơi mấy trò chơi cảm gíac mạnh xong, cô muốn chơi trò nhẹ nhàng.

“Em muốn chơi vòng xoay ngựa gỗ.”

“Khác biệt lớn quá không?” Cừu Kính ngẩn người, quả thực dở khóc dở cười.

“Mặc kệ, đi với em.” Không thêm để ý tới anh, cô trực tiếp nắm tay anh đến vòng xoay ngựa gỗ. Lần này, Sài Nghê chọn trò chơi đối với tim nhẹ nhàng, tuy rằng không kích thích, nhưng là ít nhất không đè ép trái tim, hơn nữa Cừu Kính vẫn dùng gương mặt khổ không tả nổi bồi cô, khiến cô cười không ngừng, vui vẻ vô cùng.

Bọn họ chơi đến chạng vạng tối mới về, trước khi đi, thấy có vòi phun nước , cô hưng phấn kéo anh đi xem, còn cố ý hất nước suối, làm hai người ướt nhẹp, chật vật không chịu nổi. Nhưng mà thấy cô cười tươi, thoải mái không thôi, hết thảy đều đáng giá.

Đáng tiếc thời gian không cho.

Chơi xong, cô ghé lên xe ngủ thiếp, tỉnh lại, vẻ mặt cô đơn của cô bất tri bất giác khiến anh anh buồn bực không vui.

Cừu Kính lại nhẫn, rốt cục buổi tối sau khi lên giường mới mở miệng.

“Có muốn trò chuyện chút không?” Anh vòng tay ôm cô, ôn nhu hỏi.

Sài Nghê trầm mặc lắc lắc đầu.

“Em cứ như vậy, anh càng lo lắng.” Anh nói

Sài Nghê cuộn tròn người nằm vào trong lòng anh, chỉ thấy trên khuôn mặt tuấn dật đầy ưu sầu, mày mặt nhăn lại. Cô vốn không muốn khiến anh lo lắng, cho nên mới không nói cho anh biết, không nghĩ tới vẫn làm cho anh lo lắng.

“Thật xin lỗi”Cô vuốt mày nhíu lại của anh,“Em vốn không muốn anh lo lắng.”

Anh hôn lên tay cô, “Đã xảy ra chuyện gì?” Anh hỏi: “Đồng nghiệp của em đến bây giờ không chấp nhận nổi quan hệ của hai ta?”

Cô thở dài, ngồi dậy. “Học nói em lừa gạt họ, làm ra vẻ, trong ngoài không đồng nhất.”

“Là ý gì?” Cừu Kính nhíu mày cũng ngồi dậy theo.

“Mọi người không muốn nói chuyện với em.” Cô lắc đầu nói ra sự thật.

“Ý là bọn họ cô lập em?”

“Ừ” Cô bất đắc dĩ đáp nhẹ một tiếng.

Cừu Kính quả thực không thể tin được sẽ phát sinh chuyện này. Cũng không phải con nít, đầu óc mấy người đó có vấn đề à? Huống hồ anh và Sài Nghê quen nhau, có liên quan gì đến họ? Họ dựa vào cái gì mà tức giận, cố ý làm khó dễ nữ nhân của anh.

“Chị Cố đối với chuyện àny có ý kiến gì không?” Đè cơn giận, anh trầm mặc hỏi.

“Gần đây chị Cố có việc, thường không ở trong công ty, cho nên không có chú ý tới.”

“Em hãy nói tình trạng này cho chị ấy, anh tin chị chị ấy sẽ không để vấn đề này phát sinh ngay nơi chị ấy quản lí.”

“Không được. Nếu em nói cho chị Cố, chị sẽ tăn dạy mọi người, nhưng mà lại làm không khí trong văn phòng cương lên, mọi người càng thêm chán ghét em, chị Cố sẽ bị nhiều người cười chê, bởi vì trước kia có người cho rằng chị Cố thiên vị em, em nghĩ đây không phải là cách hay.”

“Vậy nếu anh mời họ ăn cơm bồi tội? Họ chấp nhận không? Sẽ vì vậy không giận nữa?” Cừu Kính suy nghĩ trong chốc lát, hỏi.

Sẽ nhận, nhưng hết giận hay không cũng không biết. Quan trọng là, cô không hy vọng anh quá thân thiết với họ, bình thường ở đằng xa nhìn trộm, là có thể làm cho họ hưng phấn thảo luận nửa ngày, trời mới biết lúc gần gũi, họ sẽ hành động gì hay không? Cô không thích có người ở trước mặt cô, thân thiết kéo tay nam nhân của cô.

Còn có một nguyên nhà là

“Chúng ta không có làm sai, sao phải bồi tội?” Cô lắc đầu nói.

“Anh không muốn em tiếp tục làm việc trong hoàn cảnh bị xa lánh.”

“Em cũng không muốn. Cho nên mấy ngày nay em luôn suy nghĩ một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Em muốn đi thi.”

“Đi thi?”

“Tham gia cuộc thi quốc gia, thi đậu bằng chứng nhận kế toán viên cao cấp. Chỉ cần có chứng nhận, em muốn làm việc ở đâu cũng không thành vấn đề, thậm chí tự mình mở công ty cũng được.”

“Ý em là muốn từ chức?”

Cô gật gật đầu, đây là biện pháp tốt nhất cô đã nghĩ.

Không khí làm việc bây giờ cô không thích, nếu cô còn ở đó, họ sẽ làm tới, cũng giống như lời nói làm một ngày như một năm, cô cần gì giống như con ngựa nhớ chuồng? Chỉ là…

“Em cảm thấy làm vậy thật có lôi với chị Cố, bởi vì chị ấy dạy em rất nhiều, đối với am rất tốt.” Cô ưu thương nói.

“Em cho rằng chị ấy sẽ thả cho em đi sao? Anh nghe nói chị Cố coi trọng em lắm.”

“Cái tốt nào cũng có kết thúc. Chị Cố thường nói người không có chỉ thì ở chỗ thấp, còn người có chí thì bước đến chỗ cao. Nếu em rời đi là vì tương lai của mình, em nghĩ rằng chị ấy sẽ không ngăn cản em đâu” Nói xong, cô hít sâu một hơi. “Tóm lại, em sẽ tìm thời gian nói với chị ấy.”

Cừu Kính gật gật đầu, xem ra cô đã hạ quyết tâm, làm ra quyết định sang suốt. “Thi Kế toán viên cao cấp rất khó sao?” Anh hỏi.

“Rất khó.” Cô chắc như đinh đóng cột, “Nghe nói toàn Đài Loan hiện nay kế toán viên cao cấp chỉ có ba ngàn người mà thôi, cho nên sau khi từ chức, em phải dụng công đọc sách mới được.”

“Anh ủng hộ em, còn có thể ở cạnh chuẩn bị đồ ăn khuya mỗi khi em thức đêm học” Anh ôn nhu hôn cô, mỉm cười nói: “Cố lên.”

“Nếu em thi rớt thì sao?” Cô tò mò hỏi anh.

“Vậy tất cả mặc cho số mệnh đi.” Anh nghiêm túc nói, chọc cô cười.

“Cảm ơn anh đã bên em.” Cô dựa sát vào trong lòng anh.

“Không cần khách khí.” Lại hôn cô.

Bạn đang đọc Phó tổng Cừu hoàn mỹ của Kim Huyên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 22

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự