Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 9 Chương 9

Bạn đang đọc Ông Chủ Kiêu Ngạo của Tiểu Ngôn

Phiên bản Dịch · 1017 chữ · khoảng 3 phút đọc

Bầu không khí dâm dục ô uế trong gian phòng xa hoa cứ thế mà vương vấn……

Bàn tay to lớn ngăm đen nắm chặt vòng eo trần trụi trắng nõn, hạ thân cuồng bạo xông pha.

Thành Tiệp nhắm chặt hai mắt, ép buộc mình thả lỏng thân thể, cứ thế tùy ý để cho gã đàn ông kia điên cuồng phát tiết. Hắn cúi đầu muốn hôn lên đôi môi cánh hoa của nàng……

“Không được!” Liều mạng tránh đầu sang một bên, ý đồ né tránh không để hắn hôn môi.

Môi là nơi thuần khiết duy nhất của nàng, nàng hy vọng có thể giữ gìn. Nhưng việc này lại khiến cho hắn giận tím mặt, động tác dừng lại, dùng sức ném cho nàng một bạt tai.

“Phải hiểu rõ cô đang có thân phận gì! Cô bây giờ là đồ chơi dưới ‘khố’ của lão tử, lão tử muốn điều khiển cô như thế nào, còn dựa vào chữ cho phép của cô sao?”

“Tôi……” Nước mắt của nàng thi nhau tuôn rơi, hắn đắc ý cười ha ha, cố ý bức nàng mở to mắt nhìn hắn chậm rãi phủ chiếc miệng rộng thâm sì lên đôi môi đỏ tươi của nàng, hung hăng cắn, bừa bãi chà đạp đôi môi đỏ mọng của nàng.

Nhưng hắn vẫn không thỏa mãn, bàn tay lớn không chút nào thương hương tiếc ngọc chụp lấy hai “nụ hoa” của nàng, dùng sức vặn nhéo, miệng uy hiếp nói: “Đừng giả bộ làm con cá chết! Cô nếu không gắng sức hầu hạ tôi, lão tử một khi ghét cô sẽ thưởng cô cho một đám tiểu đệ thủ hạ. Phải biết rằng, loại thiên kim tiểu thư da non thịt mềm như cô, bọn chúng lại rất hứng thú!”

“Đừng, van xin anh đừng thưởng tôi cho bọn hắn. Tôi……”

Khi nghĩ đến những nét mặt dâm ô trần trụi đó, nàng thiếu chút nữa nôn ra.

Nàng không có lựa chọn nào khác mà ôm lấy hắn, cứng ngắc vặn vẹo thân mình, lại dùng biểu tình đáng thương, mềm giọng cầu xin nói: “Thiết lão đại, anh cũng biết tôi không có kinh nghiệm. Nhưng tôi thề, tôi nhất định sẽ gắng sức hầu hạ anh, cầu xin anh đừng thưởng tôi cho bọn họ!”

Hắn lớn tiếng rên rỉ, bây giờ mới phát hiện thì ra nàng là dâm đãng trời cho, lại lần nữa điên cuồng tiến lên.

“Ư…… cô…. đồ dâm phụ này. Chỉ cần cô bằng lòng hầu hạ tôi, tôi làm sao lại có thể bỏ cô mà dễ dàng thưởng cô cho người khác chứ! Ha ha ha……”

Tiếng thở dốc và tiếng kêu dâm uế lập tức tràn ngập trong phòng cao cấp khách sạn.

~~~~

Hai tiếng sau, Thiết lão đại thân mật dìu Thành Tiệp diễm lệ đi vào nhà ăn trong khách sạn.

“Tôn tổng, anh đang nhìn cái gì?” Giám đốc Tề thị hỏi, nhìn sang phía Tôn Lăng Tiêu đang ngẩn người.

Bọn họ đêm nay đang ăn cơm với khách hàng bên Anh, thuận tiện thảo luận kế hoạch hợp tác hàng năm.

“À, không có việc gì” Tôn Lăng Tiêu nhanh chóng thu hồi tầm mắt, “Vừa mới nói đến…. Chúng ta nên làm……”

Tiếng thảo luận lại vang lên…..

Đó không phải Thiết lão đại được xưng tụng là hung ác trong giới hắc đạo sao? Vì sao lại……

Xem ra có một vài chuyện cần phải điều tra tỉ mỉ hơn.

~~~~

Tề Nhạc lấy lý do là người hầu trong Hoài Viên không có kinh nghiệm chăm sóc phụ nữ có thai, dứt khoát dọn vào Hoài Viên. Ông luôn luôn chú trọng ẩm thực, tự nhiên cũng đưa thêm vài tay đầu bếp siêu sao dẫn theo vào.

Mà những anh em thân cận cấp dưới của Tề Ngạo Vũ, có món ăn ngon làm mồi lại càng thêm không nề hà vất vả, mỗi ngày lại đến điểm danh có mặt. Bởi vậy thời gian bữa tối mỗi ngày, thành thời khắc náo nhiệt nhất Hoài Viên.

Sau bữa tối phong phú, phòng khách Hoài Viên lại náo nhiệt lên, mọi người cơm no rượu say tản ra ngồi ở phòng khách, thoải mái nói chuyện phiếm.

Nữ hầu bưng một một chén thuốc thơm đang tỏa hương đến. Vân Nhu Y biến sắc, còn chưa kịp nói gì, Tề Ngạo Vũ đã cầm lấy chén thuốc.

“Đây là chén canh lục vị thang, nghe nói có công hiệu bổ máu tăng cường sức khỏe, phụ nữ còn có thể dưỡng nhan bảo vệ sắc đẹp. Đến đây, em uống thử xem”

Vì muốn điều dưỡng thân thể Vân Nhu Y, Tề Ngạo Vũ không biết tìm đâu được một đầu bếp giỏi về các loại thuốc bổ, chuyên môn nấu những thứ thuốc bổ kỳ quái, Vân Nhu Y uống mật xanh mật vàng đầy bụng, khổ không nói nên lời. (Yu: á, em cam nguyện cho mật vàng đầy bụng a~~~, anh ơi anh à)

Nhưng bởi vì thân thể của nàng quả thật khỏe mạnh hơn rất nhiều, ít nhất là không bởi vì nhiệt độ không khí hơi có thay đổi thì liền sẽ phát sốt ho khan, cho nên, Tề Ngạo Vũ cảm thấy rất vừa lòng, thế là một hai kiên quyết càng ngày càng thêm bồi bổ hơn, mặc cho Vân Nhu Y hoa ngôn xảo ngữ, rơi nước mắt giả bộ đáng thương, dùng hết tâm cơ, dùng hết mọi tuyệt chiêu, thế nhưng ngay cả một chén thuốc cũng không hề ít đi.

Đám người Tôn Lăng Tiêu và A Uy nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Nhu Y xụ lại, thật sự rất đồng tình, một ngày năm lần uống thuốc bổ, ai chịu nổi? Nhưng bọn họ cũng lực bất tòng tâm. Cũng không người nào dám tự nguyện thay nàng uống, nếu không nghĩa sĩ lập tức sẽ biến thành liệt sĩ! (Yu: 5 lần? Shock! >.

Bạn đang đọc Ông Chủ Kiêu Ngạo của Tiểu Ngôn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự