Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 17 Chương 07 - Phần 03 + 04

Bạn đang đọc Nữ trinh sát và sát thủ của Mạc Nhan

Phiên bản Dịch · 1773 chữ · khoảng 6 phút đọc

Chương 7.3

Một lát sau đã đi đến chỗ ở của hắn, Nhược Băng lập tức giãy khỏi vòng ôm ấp của hắn , tức giận hỏi: “Vì sao lại làm anh ấy bị thương?”

“Mạng hắn lớn, nên anh không giết hắn , nếu không phải em ‘ xin anh ’, giờ này hắn đã đi gặp Diêm Vương rồi.” Hắn tới gần nàng, ôm nàng xoay nàng lại đối diện với hắn, hai mắt sáng ngời nhìn chăm chú nàng, giọng nói đầy vẻ ghen tị .”Anh không cho phép bất cứ người đàn ông nào chạm vào em, chứ đừng nói đến người đàn ông nào muốn hôn em!” Bị bao quanh bởi hơi thở mãnh liệt của hắn, Nhược Băng cảm thấy khó nhìn thẳng vào ánh mắt hắn, mà trên người nàng vẫn còn mặc nguyện bộ áo tắm, nàng lại càng cảm thấy áp lực hơn. Nhìn đến dấu môi hôn trên da thịt trắng noãn nà của nàng, đôi mắt của Hắc Ưng chuyển sang thâm trầm, hắn lại xúc động muốn có nàng. Ánh mắt hắn đã để lộ ra ý đồ của hắn, Nhược Băng kinh hoàng nắm chặt áo.

Không cho nàng có cơ hội né tránh, Hắc Ưng ôm lấy nàng đi hướng phòng ngủ, môi lưỡi lập tức tấn công.

“Không —— muốn!” Hắn hôn làm cho kháng nghị của nàng đứt quãng.

“Em ‘muốn’ hay không? Không thành vấn đề!”

Nhược Băng xấu hổ và giận dữ đánh hắn, đá hắn, nhưng chỉ là uổng phí sức lực. Chỉ cần hắn muốn, hắn tuyệt đối không cho phép nàng cự tuyệt. Lưu loát gỡ xuống áo tắm của nàng, da thịt xinh đẹp lại bày ra trong đáy mắt, hắn dùng đôi tay mạnh mẽ của hắn đem nàng khóa chặt vào trong lòng ngực cứng rắn. Cho dù nàng có né tránh như thế nào, vẫn không trốn tránh được sự chiếm đoạt ngang ngược của hắn. Lúc này Nhược Băng đã không còn cách nào để giữ được bình tĩnh trước sự đối đãi của hắn,xấu hổ và giận dữ làm hai gò má nàng đỏ ửng, cố gắng bảo vệ thân mình trần trụi, trốn sang góc giường bên kia, nàng không muốn bị thua trước hắn lần nữa chứ.Nhưng dù sao thân thể của nàng cũng không nhanh nhẹn bằng Hắc Ưng, Hắc Ưng ôm eo nàng từ phía sau, cảm giác điên cuồng bỗng dưng chiếm lấy thân thể hắn, ngọn lửa nóng cháy đang thiêu đốt hắn, làm dấy bừng lên dục hỏa của hắn, hắn lại hoàn toàn có được nàng, dùng khí phách cuồng dã mà chiếm giữ, bao phủ lấy nàng.

Một lúc sau, Nhược Băng bị vây ở khuỷu tay của hắn, dư vị hoan ái sau cơn mây mưa vẫn vây quanh nàng,chỉ có thể vô lực mặc hắn tiếp tục ở trên chính thân thể mình hạ xuống những nụ hôn tinh tế trân quý. Nàng hiểu được Hắc Ưng đã chiếm lấy hoàn toàn cuộc sống của nàng,mặc kệ nàng “Muốn” hay”Không muốn” , thì cả đời này, người đàn ông này cũng sẽ không bao giờ buông tha nàng. Mà nàng, nên giải quyết thế nào đây?

“Suy nghĩ cái gì?” Hắn hỏi, ánh mắt sắc bén.

Nàng xoay người đi, im lặng không nói.

Hắc Ưng nắm lấy nàng xoay lại đối diện với đôi mắt hắn.

“Đừng nghĩ trốn khỏi anh, đời này em chỉ có thể đi theo anh. Thiếu chút nữa anh đã quên em là nữ trinh thám thông minh, không ít sát thủ đều thất bại dưới tay em, nhưng đừng bao giờ thử tìm cách trốn thoát khỏi anh, cho dù chân trời góc biển anh nhất định sẽ tìm được em.”

“ Nếu đã biết em là một trinh thám, thì anh cũng nên biết, trinh thám là nguời đại diện cho chính nghĩa, không thể giao du kết thân với một sát thủ hai tay dính dầy máu tanh.”

”Dính đầy máu tanh, chính nghĩa như em cảm thấy là anh tà ác?”

“Không sai.”

Hắn cười vô cùng ngông cuồng, khinh thường nói: “Chính nghĩa cùng tà ác trên thế giới này là khó có thể phân biệt được, rất nhiều người nhìn như chính nghĩa lại thường hay làm ra những chuyện tà ác , chẳng qua bọn họ ngụy trang, phải nói là ngụy trang rất tốt, lừa bịp ánh mắt của người đời. Muốn duy trì chính nghĩa đôi khi cũng phải sử dụng những thủ đoạn tà ác.” “Anh không thể nói như vậy! Tà ác làm hại những người lương thiện không thể có cuộc sống bình yên, phạm tội phá hoại trật tự xã hội, nếu không phải có rất nhiều người xả thân giữ gìn chính nghĩa, thế giới chẳng phải rối loạn sao? Đừng nên tôn vinh những điều xấu xa tà ác đó, tất cả đều là ngụy biện!” “Không có tà ác nào có thể trợ giúp cho chính nghĩa sao? Cho dù duy trì chính nghĩa, cũng đôi khi phải mượn dùng thủ đoạn đặc biệt , nếu không thì không thể làm nên việc lớn.”

Nàng phản đối: “Chẳng lẽ giết người cũng có thể được coi là chính nghĩa?”

“Cảnh sát bắt được tội phạm, nếu ở sau lưng người đó có một thế lực lớn mạnh làm chỗ dựa, cho dù quan tòa duy trì chính nghĩa đến mấy cũng không thể định được tội của hắn, chỉ phải dựa vào lấy ác chế ác, cũng từ đó mà sinh ra những giao dịch giết người, những chuyện đại loại như vầy nhiều đến không thể đếm hết,chỉ là người bình thường không biết thôi.”

“Chuyện này hoàn toàn là hai chuyện khác nhau, nói nhiều như vậy, cũng không có thể đem trắng và đen để gộp chung. Tóm lại, tôi với anh là chính tà bất lưỡng lập (chính ta không thể cùng tồn tại)!” Hắn cười điên cuồng! Cười cực kỳ thoải mái.

Nhược Băng giật mình trước phản ứng của hắn, hắn đang cười to, cười đến cuồng vọng mà không kềm chế được, nhưng cũng vô cùng mê người trí mạng đến như vậy . Hắn cười thật đẹp, thật ra từ trước đến nay nàng vẫn luôn nghĩ thế, cho dù là hắn chỉ tươi cười hay tà cười, tất cả đều như có một sức hấp dẫn vô hình làm say đắm lòng người. Nụ cười của hắn làm cho nàng xem đến mê mẩn.

Chương 7.4

Mãi đến khi ánh mắt sáng ngời của Hắc Ưng nhìn chăm chú nàng, Nhược Băng mới phát hiện mình không tự giác đã để lộ ra tâm tư, nàng xấu hổ nhắm mắt lại. Cố né tránh đôi tay bá đạo của hắn đang ôm lấy gương mặt nàng, để cho nàng đối diện với ánh mắt của hắn.

Mãi đến khi ánh mắt sáng ngời của Hắc Ưng nhìn chăm chú nàng, Nhược Băng mới phát hiện mình không tự giác đã để lộ ra tâm tư, nàng xấu hổ nhắm mắt lại. Cố né tránh đôi tay bá đạo của hắn đang ôm lấy gương mặt nàng, để cho nàng đối diện với ánh mắt của hắn.

“Em đang thẹn thùng?”

“Không có!”

“Thế tại sao lại quay mặt đi chỗ khác?”

“Tôi thích thế.”

“Nói dối!”

“Tôi không có!”

“Vẻ mặt của anh khi cười có phải rất đẹp trai hay không?” Hắn tà ác hỏi.

“Phách lối!”

Hắn lại ôm nàng cười to, giọng nói trầm thấp của hắn nỉ non bên tai nàng: “Một ngày nào đó, em nhất định sẽ yêu thương anh.”

Buổi tối khi quay trở về nhà, Nhược Băng đứng trước tòa cao ốc nhìn vào hàng cây bên đường, thì nhìn thấy vẻ mặt tiều tụy của Bạch Thiệu Phàm. Có vẻ như hắn vẫn canh giữ ở nơi đó chưa từng rời đi.”Vẫn còn đứng đây đợi em?”

Hắn gật đầu, ánh mắt u buồn si ngốc nhìn nàng, vẻ tiều tụy mệt mỏi làm cho nàng nhìn thấy không đành lòng.

“Sao không quay về nghỉ ngơi?”

“Lo lắng cho em.”

“Yên tâm, em không sao.”

Hai người lại lặng im không nói, ai cũng không nhắc tới chuyện của Hắc Ưng .

“Muốn lên nhà ngồi một chút không?” Nàng hỏi.

Hắn lắc đầu.”Đã trễ rồi, không quấy rầy em nghỉ ngơi.”

“Vậy thì. . . . . . Ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Nhược Băng lướt qua hắn đi về hướng tòa cao ốc, trước khi bước vào cửa là lúc Thiệu Phàm nhịn không được gọi nàng lại .

“Nhược Băng!”

“Chuyện gì?” Nàng quay đầu lại.

“Thật xin lỗi, tha thứ cho sự quá đáng của anh. . . . . .”

“Người nên xin lỗi phải là em.”

“Không! Là anh nhất thời xúc động, mất đi lý trí, chính anh cũng không hiểu được tại sao bản thân lại làm như vậy. . . . . .”

“Em không trách anh, quên chuyện này đi.”

“Nhược Băng, nói cho anh biết, Hắc Ưng đối với em mà nói là cái gì?” Hắn vẫn là nhịn không được thốt nên lời, nếu đêm nay Nhược Băng không cho hắn một đáp án, hắn tuyệt đối không thể nào ngủ được.

“Không là cái gì cả.” Nàng bình tĩnh trả lời.

“Đừng gạt anh! Anh đã nhìn thấy được, giữa hai người không thể nào có chuyện bình thường được, có phải là em đã yêu hắn đúng không?”

“Em không có!”

Bạch Thiệu Phàm lộ ra nụ cười khổ, giọng nói tràn ngập chua sót.

“Nhược Băng, chúng ta quen biết nhau đã bảy năm, chưa bao giờ gặp em tỏ thái độ nhút nhát với bất cứ người đàn ông nào, nhưng hôm nay trước mặt Hắc Ưng em lại tỏ ra nhu nhược, điều mà anh chưa bao giờ gặp qua.”

“Em vì anh nên mới cầu xin hắn, tình thế bắt buột mà.” Nàng cực lực phủ nhận.

“Nhưng thái độ và biểu hiện của em lại giống như biểu hiện của một cô gái.”

“Đừng nói nữa! Thiệu Phàm, hôm nay tâm trạng của anh không được tốt, em không muốn nói tiếp chuyện này nữa.”

Nàng vào cửa, muốn đóng cánh cửa bằng thủy tinh lại, định chấm dứt cuộc đối thoại này.

“Nhược Băng!” Hắn đưa tay chặn lại, nhìn thẳng vào nàng.

“Còn có chuyện gì?”

“Chúng ta vẫn còn là bạn bè chứ?”

“Đương nhiên.” Nàng mỉm cười. “Đã trễ rồi, trở về nghỉ ngơi đi.”

Hết Chương 7

Bạn đang đọc Nữ trinh sát và sát thủ của Mạc Nhan
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 37

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự