Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Chương 01 - Phần 01

Bạn đang đọc Nữ trinh sát và sát thủ của Mạc Nhan

Phiên bản Dịch · 2058 chữ · khoảng 7 phút đọc

Chương 1.1

Ánh nắng mùa hè chói chang rực rỡ cũng không làm giảm đi sự sôi nổi và nhiệt tình trên bãi biển Nam Đài Loan.

Những cô gái mặc những bộ bikini hai mảnh đủ mọi dáng vẻ, tròn trịa, mảnh khảnh, tụ tập đông đủ nằm dài trên bờ cát, dưới bầu trời xanh, và nước biển xanh mát, làm các thanh niên mở rộng tầm mắt, nước dãi chảy ròng ròng.

Nằm ở bên cạnh bờ biển này là khách sạn Bích Tinh, ngoài vẻ đẹp lộng lẫy có thể nhìn thấy được từ bờ cát, bên trong còn có những thiết kế sang trọng hiện đại, có bể bơi cạnh bờ biển, làm cho du khách có thể hưởng thụ được cảm giác như vẫn đang tắm trên biển, lại vừa có thể ăn uống thoải mái, ngắm phong cảnh của biển và thưởng thức bờ biển “Phong cảnh đẹp”

”Không thể tin nổi dáng vẻ của những mỹ nữ ở đây, so với mỹ nữ Nhật Bản của chúng ta còn gợi cảm hơn gấp trăm lần.” Cung Bản Kiện nằm trên ghế mát lạnh mơ màng nhìn ngắm.

”Nếu ngài đồng ý thì đêm nay ở khách sạn còn có rất nhiều mỹ nữ, chờ ngài đến ‘bình luận, giám định và thưởng thức’ đấy!” Mục Phong Cuồng gian tà gợi ý.

”A! Vậy ta được tự do tuyển chọn mỹ nhân ?”

“Có thể mời được Cung Bản tiên sinh đến Thanh Long bang của chúng tôi giúp một tay, là phước phần chúng tôi đã tu luyện ba đời mới có được.”

Hai người nhìn nhau cười to, Cung Bản Kiện vỗ vỗ cánh tay của Mục Phong Cuồng nói:

”Tiểu lão đệ, ánh mắt của ta đòi hỏi hơi cao đấy.”

Vẻ mặt Mục Phong Cuồng hơi buồn nói: ” Không biết minh tinh xinh đẹp đang nổi danh hiện tại Tinh Sa Lị Nhã có làm ngài vừa lòng không.” Hắn đã sớm dò hỏi và biết được Cung Bản Kiện gần đây ái mộ nữ minh tinh gợi cảm đắt giá Tinh Sa Lị Nhã, vì muốn được lòng của Cung Bản Kiện, hắn không tiếc bỏ ra một số tiền lớn để mời mỹ nhân đến hầu hạ hắn ta.

Đôi mắt Cung Bản Kiện vốn đã một mí nhưng khi nghe được những lời này đột nhiên trợn trừng, tiếp theo hai người ôm nhau cười to, Cung Bản Kiện vui đến quên cả trời đất nói: “ Tiểu lão đệ, cậu so với lão đại tiền nhiệm của cậu quả là sảng khoái hào phóng hơn nhiều! Thanh Long bang giao vào tay cậu sẽ càng thêm phát triển lớn mạnh.”

“ Đâu có, đâu có! Chuyện này còn phải nhờ Cung Bản tiên sinh chiếu cố nhiều hơn mới được.”

“Đừng khiêm nhường , tiểu lão đệ! Ta thấy so với lão Đại tiền nhiệm thì cậu thông minh hơn nhiều, thật không thể tin nổi lão Đại các ngươi lại thua trong tay một phụ nữ, nghe nói cô gái đó xinh đẹp vô cùng lại thông minh tuyệt đỉnh, đập nát hết ba phần tư bang phái của các ngươi. Còn phá đổ luôn cái xí nghiệp luôn cung ứng nguồn vốn cho các ngươi. Chuyện này trở thành câu chuyện cười truyền miệng ở Nhật Bản. Mục Phong Cuồng cậu đừng bao giờ đi vào vết xe đổ đó, bị bại dưới tay một người phụ nữ.”

Đối với lời nói châm biếm của Cung Bản Kiện, Mục Phong Cuồng ngoài mặt thì tươi cười nhưng trong lòng thì không cười, vẫn ăn nói khép nép lễ độ: “ Cảm ơn sự dạy bảo của Cung Bản tiên sinh, Mục Phong Cuồng nhất định sẽ ghi nhớ trong lòng, nhưng mà tất cả đều phải nhờ Cung Bản tiên sinh khi về vui lòng nói giúp giùm chúng tôi một tiếng trước mặt Thần Điền bang chủ, là công việc ‘buôn bán bạch phiến’ ở Đài Loan nếu do tôi phụ trách, bảo đảm ông ấy nhất định sẽ hài lòng.”

“Chuyện này —— phải xem biểu hiện của cậu ra sao.” Cung Bản Kiện đốt một điếu xì gà, dáng vẻ tự cao tự đại ngửa mặt lên trời phun khói.

Mục Phong Cuồng vội vàng từ trong đám khói thuốc mù mịt dâng lên rượu và trái cây, dùng hết tâm sức để lấy lòng hắn như một con chó Nhật, đem đôi mắt âm ngoan giấu dưới vẻ mặt xu nịnh tươi cười.

Nữ nhân viên phục vụ của khách sạn bước đến thu dọn chén dĩa trên bàn, lại bị Cung Bản Kiện ăn đậu hủ, hốt hoảng kêu to, trợn to đôi mắt sợ hãi nhìn Cung Bản Kiện.

“ Nhìn không ra cô gái nhan sắc bình thường như thế này lại có một dáng người đẹp đến thế.’ Cung Bản Kiện nhìn nàng cười dâm đãng, giống một gã đàn ông háo sắc điển hình của Nhật Bản.

Mục Phong Cuồng móc ra tờ giấy một trăm đô la đưa cho cô phục vụ bàn.

” Cái này là tiền boa cho cô, vì vị khách quý của ta hơi cao hứng một chút.”

Cô phục vụ bàn cầm lấy tiền, rót thêm rượu cho hai người, sau đó liếc Cung Bản Kiện một cái, xoay người bước đi, làm cho Cung Bản Kiện đắc ý cười ha hả.

Hai người cười đùa không được bao lâu, hai bên khách sạn đột nhiên xuất hiện một đám cảnh sát vây quanh bọn họ, cầm đầu là một thanh niên tuấn tú xuất ra thẻ nghiệp vụ nói: “Chúng tôi là cảnh sát, cấp trên nghi ngờ hai vị có liên quan đến việc buôn lậu thuốc phiện, mời hai vị theo tôi về sở để hợp tác điều tra.”

Cung Bản Kiện và Mục Phong Cuồng nhìn nhau, trong lòng âm thầm kinh ngạc, là ai tiết lộ tin tức? Trên người của Cung Bản Kiện vốn có giấu ‘ hàng mẫu ’, không thể để bị dẫn đi, nếu không chính là có chắp cánh cũng không thể bay.

Mục Phong Cuồng đứng lên làm như không có việc gì trả lời: “Cảnh sát Bạch Thiệu Phàm, tôi chiêu đãi vị bằng hữu Nhật Bản này đến bờ biển để tắm nắng, thay chính phủ làm tốt công tác ngoại giao, tại sao lại vô duyên vô cớ phạm tội danh buôn lậu, ngài đừng nên vu oan cho người tốt.”

Bạch Thiệu Phàm tươi cười nói: “Có phải oan uổng hay không thì tôi sẽ cho anh một câu trả lời vừa ý, hai vị xin mời theo tôi, đi thôi.” Nói xong sẽ tiến lên giữ chặt Cung Bản Kiện.

Nếu để Cung Bản Kiện bị bắt, Mục Phong Cuồng tuyệt đối sẽ khó sống, chín bang phái của Nhật Bản nhất định sẽ xuyên đại dương phái người đến để giết hắn. Cho nên… Thừa dịp Bạch Thiệu Phàm không để ý, Mục Phong Cuồng chạy nhanh đến tấn công các nhân viên cảnh sát, mở đường cho Cung Bản Kiện chạy thoát thân.

“Đừng để cho hắn chạy thoát!” Võ thuật của Bạch Thiệu Phàm dù có cao, nhưng cũng chỉ kịp khống chế con chó điên Mục Phong Cuồng, vì thế hét lên ra lệnh cho cấp dưới mau truy bắt Cung Bản Kiện đang chạy trốn.

Nhưng Cung Bản Kiện không phải tên du đãng tầm thường, nhanh như chớp xoay ngược chân đá ngã bốn người cảnh sát đang chắn trước mặt.

Cầm đầu chín bang hội của Nhật Bản – Thần Điền Cơ, dưới tay có chín tên tướng lĩnh tâm đắc, cầm đầu chín bang, mỗi người đều có võ nghệ cao thâm, mà Cung Bản Kiện đứng hàng thứ năm trong số chín tên thủ lĩnh. Karate lục đẳng, Taekwondo thất đẳng, đương nhiên có thể thoát trong vòng vây của mười mấy vị cảnh sát rồi. Trên mặt hắn cười nhạo, đang dùng hết sức chạy ra khỏi khách sạn, đột nhiên hai chân mềm nhũn quỳ rạp xuống đất, toàn thân mất hết sức lực, từ ngực rớt ra bọc hàng mẫu.

“Cung Bản tiên sinh!” Mục Phong Cuồng không thể tin được khi nhìn Cung Bản Kiện đột nhiên té ngã trên mặt đất, không rõ hắn đã xảy ra chuyện gì?

Cung Bản Kiện giãy dụa trên mặt đất trợn mắt nhìn hắn.

“Ly rượu vừa rồi. . . . . .”

Rượu? Mục Phong Cuồng suy nghĩ , lập tức hiểu! Cô nhân viên phục vụ kia? Lại là Trầm Nhược Băng! Ả đàn bà chết tiệt!

Bạch Thiệu Phàm còng hai tay của Mục Phong Cuồng lại giao cho nhân viên, bước đến nhặt lên gói hàng mẫu. Nhược Băng nói thật chính xác, nếu lần này hắn ra tay nhất định sẽ bắt được quả tang! Trong lòng đối với nàng vô cùng khâm phục và ái mộ.

“Đưa bọn họ đi!” Hắn hạ lệnh.

Thay bộ quần áo của nhân viên phục vụ, Trầm Nhược Băng tẩy đi lớp phấn hóa trang thật dày, hồi phục lại gương mặt xinh đẹp động lòng người, ngồi sau tay lái, nhìn qua kính râm, hài lòng khi nhìn thấy bộ dạng bị bắt chật vật của Cung Bản Kiện và Mục Phong Cuồng.

Nàng thoải mái bắt tay vào ghi âm, những cuộc đối thoại của Cung Bản Kiện và Mục Phong Cuồng nàng đã thu thập đầy đủ, đáng tiếc là phần tin tức cấu kết của Nghị viên và Thanh Long Bang vẫn chưa thu thập được, nhưng thu hoạch lần này thật ngoài ý muốn! Ngoài việc càn quét dư đảng của Thanh Long Bang, còn bắt được một trong những thành viên của Cửu Bang hội Nhật Bản — Cung Bản Kiện.

Không nghĩ tới Mục Phong Cuồng cùng giới hắc đạo của Nhật Bản thiết lập lại mối quan hệ, xem ra nàng cần phải điều tra kĩ càng mới được. Lần phạm tội này đủ để hắn ngồi bóc lịch mười mấy năm.

Trở về đến khu nhà trọ mà nàng thuê ở Đài Bắc thì đêm đã khuya lắm rồi, người bảo vệ đứng ở cửa thân thiết chào đón. .”Trầm tiểu thư, trường học mới vừa tan học nha!”

Thân phận của nàng hiện giờ là đang đóng vai một giáo viên tiếng Anh trường tư thục, vì để cho hợp với vai diễn, nàng đeo kiếng che khuất dung nhan tuyệt mỹ của mình. Nàng ăn mặc mộc mạc bảo thủ, giống như những cô gái bình thường khác. Vì tránh cho những kẻ muốn trả thù, cũng sử dụng tên giả—— Trầm Băng, đây là một điều kiện cơ bản mà một trinh thám cần phải biết.

Trao đổi với bác bảo vệ vài câu sau đó nàng lên lầu, vừa vào cửa theo thói quen thông thường,nàng kiểm tra tất cả các cửa sổ, trần nhà, đến khi xác định không có dấu vết của sự đột nhập nàng mới ngừng tay.

Mệt mỏi cả ngày, cách thức để thư giãn tốt nhất là đi tắm một cái cho mát mẻ.

Để túi xách xuống sô pha, dây cột tóc, áo, váy ngắn, quần áo lót… Nhất nhất cởi xuống tất cả cho đến khi trần như nhộng. Đi vào phòng tắm, để cho nước lạnh chảy từ đầu đến chân, thấm ướt da thịt hoàn mỹ , băng thanh ngọc khiết của nàng.

Tắm rửa thoải mái xong, nàng ngáp một cái, lúc đang định thả lỏng mình chìm vào giấc ngủ sâu thì sự cảnh giác nhạy bén của nàng cảm thấy có gì đó khác thường, theo phản xạ nhảy vội đến chỗ để quần áo,định bắt lây.

Nàng tin tưởng tốc độ của mình rất là nhanh , nhưng đối phương so với nàng càng nhanh hơn.

“Đừng nhúc nhích.”

Giọng nói của nam giới, nàng không khỏi kinh ngạc, người tới là người nào?

Tuy rằng trong bóng đêm nàng không nhìn thấy đối phương, nhưng cũng hiểu được đối phương chắc chắn biết vị trí chính xác của mình, và họng súng của hắn cũng đang chĩa thẳng vào trái tim cô.


Bạn đang đọc Nữ trinh sát và sát thủ của Mạc Nhan
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 38

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự