Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 24

Bạn đang đọc Nữ Thần Trở Về của Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Phiên bản Convert · 2287 chữ · khoảng 11 phút đọc

"Chắc là bên này, "

Trần Nhất Tuấn lắc lắc trên chân bùn.

"Nghe nói hắn gần đây đầu tư một bộ phim, hôm nay đúng lúc đến tổ phim thăm dò."

"Tớ chỉ lo lắng cho dù chúng ta tìm được hắn, hắn cũng không đồng ý cùng chúng ta hợp tác, "

Hà Đông thở hồng hộc,nói chuyện còn phát run,

"Đến lúc đó làm sao bây giờ?"

Trần Nhất Tuấn cắn quai hàm không nói gì, nếu là vào hai tháng trước, hắn là sẽ không phí tâm tư nịnh nọt ai, nhưng bây giờ...

Nghĩ đến sự việc kia của nhà mình, hắn hít sâu một hơi,

"Hà Đông, cậu biết tình huống nhà mình, hiện tại chỉ có thể hết sức liều mạng."

Hà Đông đưa tay vỗ vỗ vai hắn:

"Tớ biết rõ, bất kể thế nào, trước cứ thử xem đi."

"Ống kính vừa rồi quay lại một lần nữa."

Tiền Từ Hải buông loa phóng thanh trong tay, quay đầu phát hiện Thường lão bản còn ngồi ở trên băng ghế, ông lúc này mới nhớ tới mình gạt vị đại gia này sang một bên khá lâu.

"Thường tiên sinh, "

Tiền Từ Hải cười một tiếng tiến đến trước mặt Thường Thời Quy,

"Hiện trường quay phim kỳ thật rất nhàm chán, để ngài đợi lâu."

Thường Thời Quy ánh mắt ôn hòa quét qua nơi diễn phim, nhìn Tiền Từ Hải cười cười:

"Xem Tiền Đạo diễnquay phim, cũng thú vị."

Tiền Từ Hải yên lặng cười khan một tiếng, hứng thú của người có tiền thật là làm cho người ta không hiểu lắm.

Vừa rồi quay phim xong, chờ cáp treo xuống, Trương Bồi Bồi mới phát hiện Ninh Tây khom lưng có chút mất tự nhiên, cô lại gần Ninh Tây nhỏ giọng hỏi:

"Vừa rồi bị thương sau lưng?"

Trương Bồi Bồi làm diễn viên đã nhiều năm, liên tục không nóng không lạnh, lần này có thể cầm được nhân vật phản diện thứ hai đã là khó, hiện tại bởi vì Chu Mạt Lỵ công khai bắt nạt Ninh Tây, khiến Tiền Đạo dĩe cắt giảm không ít cảnh thuộc về Chu Mạt Lỵ để cho lại cho cô diễn, cho nên ngay cả người đại diện đều cười cô nói là dựa vào Ninh Tây gặp vận may.

Cô vốn là nghệ sĩ có tướng mạo trong giới nữ nghệ sĩ giải trí không tính đứng đầu, diễn cũng không tính là tốt nhất, đáng nhắc tới chính là tâm tính tốt, có thể nổi tiếng hay không không quan trọng, cố gắng đủ tiền sống là tốt. Cô cùng Ninh Tây cũng coi như là hữu hảo, hai người tuổi chênh lệch lại không quá kém, lén lút giao tình coi như không tệ.

"Là có chút đau, "

Ninh Tây đến gần đến bên cạnh tai cô ấy nhỏ giọng nói,

"Khả năng đã bị thương."

"Tôi chỗ đó có biết dầu thuốc làm tan máu bầm, buổi tối đưa cho cô bảo tiểu Tiểu Dương xoa vào"

Ninh Tây còn trẻ như vậy, nhìn vào thì giống như vì một bộ phim mà có điểm sáng, nhưng trong bộ phim này hội tụ những diễn viên tai to mặt lớn bên trong, cho nên coo ấy cũng không tính là cái gì.

Cho nên cô có thể hiểu được Ninh Tây vì cái gì kiên dù bị thương cũng chịu đựng để diễn, không phải là không coi trọng chính mình, mà vì vòng tròn này cạnh tranh quá kịch liệt, nếu như không cẩn thận vì những thứ này khiến cho những người tai to mặt lớn nhìn thấy một chút ấn tượng xấu, đối với Ninh Tây mà nói, chính là tai hoạ ngập đầu.

Đối với dư luận diễn viên đứng lên bằng ấn tượng tốt không dễ dàng, ấn tượng xấu thường thường lại chỉ vì một câu nói.

Ninh Tây cười cùng Trương Bồi Bồi nói cám ơn, hai người ra khỏi nơi quay phim, cầm lấy cặp lồng đựng cơm trợ lý đưa đến, chưa kịp mở ra, trợ lý đạo diễn đã gọi Ninh Tây, kêu cô tới gặp Tiền Đạo diễn.

Bình thường Tiền Đạo diễn thường xuyên thừa dịp lúc ăn cơm trưa gọi diễn viên nói về vấn đề diễn xuất, Ninh Tây cũng không để ý, cầm cặp lồng đựng cơm liền đi theo sau lưng trợ lý đạo diễn.

"Tiểu Ninh, mau tới đây ngồi."

Tiền Đạo diễn nhìn thấy Ninh Tây đến, quơ chiếc đũa chào hỏi Ninh Tây.

Ninh Tây nhìn nhìn cái bàn nhỏ, ngồi vây quanh là Tiền Đạo diễn, Lưu phó đạo diễn cùng với 3 người Thường Thời Quy, bước chân cô ngưng một cái, ở bên cạnh Thường Thời Quy ngồi xuống.

Đợi cô mở cặp lồng đựng cơm ra, liền phát hiện cặp lồng đựng cơm của mình cùng hộp cơm trên tay Thường Thời Quy nhỏ hơn.

Rõ ràng là món ăn giống nhau, vì sao hộp cơm của Thường Thời Quy lại nhiều thịt hơn so với của cô?

Chú ý tới ánh mắt của Ninh Tây, Thường Thời Quy cúi đầu nhìn khay thịt mà mình còn chưa bắt đầu ăn, hướng trước mặt Ninh Tây đẩy sang.

Tiền Đạo diễn cùng Lưu phó đạo diễn hai người cùng nhau ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào hộp đồ ăn giữa Ninh Tây với Thường Thời Quy, sau đó lại cùng nhau thu hồi ánh mắt.

Ninh Tây:....

Cảm giác có chỗ nào đó không đúng lắm.

Xa xa Chun Mạt Lỵ cũng đang nhìn chằm chằm Ninh Tây không chớp, thiếu chút nữa tức giận đến cắn nát hàm răng, mấy ngày gần đây cô cũng không dám đi trêu chọc Ninh Tây, cô cảm thấy cô gái kia có chút ác độc, kể từ khi tính kế với Ninh Tây, cô ta không có được việc gì cho thuận lợi.

Thật vất vả mới có thể làm phát ngôn đại diện cho một sản phẩm lại bị đối phương hủy bỏ, trước có tiết mục trên truyền hình cùng cô ta liên lạc cũng mất tin tức, ở trong tổ phim thì bị cắt giảm nội dung, không hề có một việc gì hài lòng.

Chẳng lẽ Ninh Tây cùng tổng tài Thường thị có quan hệ gì?

Càng nghĩ càng sợ hãi, cô bây giờ đã bắt đầu hối hận.

"Tiểu Ninh, của cô còn mấy cảnh nữa là xong rồi,mấy ngày nay đều là diễn đánh nhau vất vả, cô có thể chịu được không?"

"Tiền đạo diễn yên tâm, tôi sẽ cố gắng không kéo chân tổ phim."

Không thể nói được quá vẹn toàn, nhưng cũng không thể khiêm tốn quá mức, Ninh Tây lau khóe miệng một chút mỡ dính lên.

"Xin ông yên tâm."

" Tôi dĩ nhiên yên tâm, "

Tiền Đạo vui tươi hớn hở cười nói.

"Tôi xem cô đánh võ rất quen thuộc, trước kia có luyện qua sao?"

"Trước khi về nước có diễn qua diễn viên quần chúng hoặc là nhân vật nhỏ, " Ninh Tây nói đến đây, nhịn không được cười,

"Ông cũng biết rõ, rất nhiều nước ngoài đối với công phu Trung Quốc lúc nào cũng là thần kỳ khó lý giải, cho nên tôi thường thường có vai diễn làm người Trung Quốc có võ công cao cường hoặc là làm diễn viên thế thân, trên thực tế chỉ là dáng vẻ đẹp mắt mà thôi."

Tiền Từ Hải nghe được lời này, nhịn không được nhìn Ninh Tây một cái. Một cô gái còn trẻ như vậy, ở nước ngoài diễn cảnh đánh nhau, thậm chí là thế thân, chuyện này ăn bao nhiêu khổ, nghĩ cũng có thể nghĩ đến.

Lưu phó đạo diễn cũng có chút sững sờ, hắn không nghĩ tới Ninh Tây trải qua ở nước ngoài khổ cực như vậy, khó trách vào vòng giải trí không lâu,cũng không lộ e sợ, hóa ra là ở nước ngoài rèn luyện mà ra.

"Thật không dễ dàng, "

Lưu phó đạo diễn có chút ít đồng tình nói,

"Người Trung Quốc chúng ta ở nước ngoài trong giới văn nghệ, rất ít có thể nổi tiếng."

"Lúc ấy cũng không nghĩ tới chuyện nổi tiếng, chỉ là khi đó trong tay thiếu tiền, đúng lúc có tổ phim cần kiểu nhân vật như thế, tôi liền đi thử một chút, "

Nhắc tới những thứ này, Ninh Tây đổ không có gì cảm thấy mất mặt,

"Sau khi tốt nghiệp mặc dù không thiếu tiền, nhưng vì ở trong biết vài người bạn, có đôi khi sẽ giúp bọn họ một chút nếu gấp rút."

Thường Thời Quy nghiêng đầu nhìn Ninh Tây, mí mắt khẽ rung động, hắn nhắm mắt lại, che giấu cảm xúc đáy mắt.

Cô đến tột cùng trải qua bao nhiêu, bây giờ mới có thể nhắc lại với thái độ không thèm để ý.như thế?

"Ninh Tây..."

Hắn nghe giọng của chính mình hơi khàn, hắn muốn hỏi một chút những năm ở nước ngoài cô có tốt hay không, nhưng lại hỏi không được.

Một mình bên ngoài, kinh tế túng quẫn, không có người thân quan tâm, có thể tốt chỗ nào?

"Ân?"

Ninh Tây cười dịu dàng nghiêng đầu nhìn Thường Thời Quy, từng cái cử chỉ rất nhỏ đều hoàn mỹ đ không thể bắt bẻ chỗ chỗ nào.

"Cô rất lợi hại."

Hắn miễn cưỡng cười nói,

"Vô cùng rất giỏi."

"Không có gì."

Cô mặt mày cong cong.

"Thường tiên sinh như vậy khen ngợi người, khiến người ta rất ngại."

Có gì đặc biệt hơn người, làm người đi đến bước cùng, chỉ có hai sự lựa chọn. Buộc làm cho mình rất giỏi, hoặc là để mình chìm xuống. Cô tuyệt đối không thể bản thân rơi vào con đường thứ hai, vậy cũng chỉ có thể cắn răng liều mạng đi con đường thứ nhất.

"Tổng tài, "

Trợ lý của Thường Thời Quy đi tới, khom lưng nhỏ giọng nói,

"Thiếu công tử tập đoàn Trần thị tìm tới chỗ này."

Đuôi lông mày Ninh Tây hơi động một chút, cúi đầu tiếp tục đào cơm, phảng phất không nghe được lời nói của trợ lý.

Thường Thời Quy lại không tự giác nhìn Ninh Tây một cái, giọng nói lãnh đạm.

"Hắn làm sao biết tôi ở đây?"

"Cái này..."

Trợ lý cũng không rõ ràng là ai đem hành trình của tổng giám đốc tiết lộ ra, hắn do dự nói,

"Xin lỗi, ông chủ, sau khi trở về tôi sẽ tra việc này."

"Trước hết đi gặp hắn "

Thường Thời Quy quay đầu nói với Tiền Đạo diễn.

"Ngại quá, có người nghe được tôi tới nơi này, đến tận đây tìm gặp."

"Không có việc gì, không có việc gì."

Tiền Từ Hải cười hơ hớ.

"Đúng lúc chúng tôi cũng ăn xong, không quấy rầy Thường tiên sinh nói chuyện."

Lấy thân phận của Thường Thời Quy, người muốn tìm hắn đầu tư nhiều vô số kể, đuổi theo đến chỗ này cũng không phải là cái gì kỳ quái.

Ninh Tây thấy tiền đạo diễn cùng lưu phó đạo diễn đứng dậy đi ra ngoài, nhìn nhìn mình mới ăn một nửa cặp lồng đựng cơm, cũng định để đũa xuống chuẩn bị rời đi.

"Không có việc gì, tôi chỉ nói hai câu nói đuổi người đi, "

Thường Thời Quy đối với cô cười cười, đưa cho cô chai nước uống.

"Cô từ từ ăn, không cần vội."

Xem bình nước đã được mở sẵn, Ninh Tây cười nói một tiếng cám ơn, cúi đầu tiếp tục đào cơm.

Trần Nhất Tuấn đi vào tổ phim, chứng kiến diễn viên quần chúng ngồi chồm hổm trên mặt đất nồng nhiệt ăn nhìn không ra nguyên dạng thức ăn, dầu mỡ ngán hương vị thỉnh thoảng bay vào trong lỗ mũi của hắn, nhường hắn không thích ứng cau lại mi mũi.

"Trần tiên sinh, thỉnh đi phía này." Trợ lý dẫn hắn cùng với Hà Đông đi vào trong, hắn mắt nhìn bốn phía, bước nhanh đi theo, đi không bao xa, liền gặp Thường Thời Quy ngồi ở hé ra hơi cũ không tân bên cạnh bàn, trước mặt còn bày đặt hai cái chưa ăn hết cặp lồng đựng cơm, bên cạnh ngồi một cái chải lấy cổ đại búi tóc, trên người khoác rộng thùng thình áo khoác nữ diễn viên, cái này nữ diễn viên ngồi ở Thường Thời Quy trước mặt, còn ở cúi đầu đào cặp lồng đựng cơm ăn, cũng không biết là thân phận gì.

Trong lòng hắn mặc dù có chút hiếu kỳ, trên mặt lại chen lấn ra một cái nóng bỏng vui vẻ: "Thẹn thùng, Thường tiên sinh, quấy rầy đến ngài dùng cơm trưa."

"Không có việc gì, ta đúng lúc ăn xong." Thường Thời Quy uống một ngụm đồ uống, hướng hắn cùng Hà Đông làm một cái thỉnh tư thế ngồi.

Trần Nhất Tuấn cùng Hà Đông mắt nhìn bốn phía, chỉ thấy hai trương ghế nhựa tử, bọn họ nhìn nhìn Thường Thời Quy dưới mông ngồi cũng là cái này, do dự một chút, ngồi đàng hoàng xuống.

Vừa lúc đó, Trần Nhất Tuấn chứng kiến cúi đầu ăn cơm nữ diễn viên ngẩng đầu lên, hắn nhịn không được lui về phía sau lui, ngay cả nhân mang băng ghế lật đến trên mặt đất.

"Là, là ngươi?!"

Bạn đang đọc Nữ Thần Trở Về của Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Ayakawa
Phiên bản Convert
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 36
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự