Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 9 Chương Phần Cuối

Bạn đang đọc Nữ Quái Sân Trường của Gwenny

Phiên bản Dịch · 2829 chữ · khoảng 10 phút đọc

và kem Bạch Ðằng chịu chưa?

- Ít ra phải biết điều thế chứ.

Hai cái đầu châu vô cuốn sách, từng trang nhỏ như biểu hiện tháng ngày đã qua đi. Diễm Trâm cười ngặt nghẽo khi đọc tới chỗđối thoại. Thúy Thụy rưng rưng nhớ người nơi xa, nhưng trang cuối cùng là ngày gặp lại của hai người bạn yêu nhau. Ngoài cửa sổ có mấy cây hoa chuồn chuồn mọc dại, một đôi bướm lượn lờ bên nhau thật hạnh phúc. Bất giác Thúy Thụy nghĩ đến Vũ Thiên, ước gì một ngày trong tương lai hai đứa được như đôi bướm vậy, chắp cánh bên nhau bay vào cuộc sống mến thương. Có lẽ lúc ấy cuộc đời Thúy Thụy thật đầy ý nghĩa. Tình yêu gối đầu lêntình bạn là một nền tảng hạnh phúc ở tương lai được bảo đảm vô hình nhưng chắc chắn.

Diễm Trâm thục cùi chỏ vô hông Thúy Thụy:

- Nghĩ gì đó?

Thúy Thụy chối:

- Ðâu có, chỉ nhìn hai con bướm.

- Nhìn hai con bướm mà nghĩ đến hai con người từng là "hàng xóm" của nhau ở lớp mười một, từng cãi nhau chí chóe điếctai thiên hạ và rồi từng sụtsùi mưa rơi trong những đêm " Hà Nội trời trở gió" đúng không?

Thúy Thụy ngượng cứng người, hàng mi nhỏ nhìn xuống trông dịu dàng đáng yêu như hàng liễu rũ xuống quanh hồ Xuân Hương Ðà Lạt. Người ta nói con gái xinh xắn nhất khi đôi má đỏ hồng nét e thẹn bị vạch toẹt ý nghĩ trong trái tim quả đúng không sai chút nào. Bình thường Thúy Thụy đã đẹp, lúc này nhỏ càng đẹp hơn bao giờ. Ðôi môi hồng mộng hé mở rồi lại khép như cất giấu nụ cười. Suối tóc đen mượt buông trên vai lụa trắng nổi bật cái hài hòa của sự giao thoa màu sắc, đẹp như một phát họa tuyệt đỉnh của người nghệ sĩ tài hoa làm người chiêm ngưỡng xúc động.

Diễm Trâm thấy tội, nhỏ díngón tay vào má bạn:

- Sao, cãi không nổi chứ gì!Tao mà nói oan ày có mà mày xé xác.

Thúy Thụy vội vàng"xuống tông":

- Thôi thôi "tắt đài" giùm, chuyên mục của mày đến đây là chấm dứt.

Diễm Trâm ưỡn ngực, tay chỉ vào miệng mình:

- Cái miệng của tao trời sinh ra có hai chức năng ănvà nói. Khi nó bận ăn thì nó nghỉ nói, còn khi nó phải nói là vì nó... thiếu ăn.

Thúy Thụy nheo mắt:

- Con này thực dụng khiếp chưa.

Diễm Trâm xoa tay, thái độtỉnh bơ:

- Ấy chết! Là tao giới thiệu ày về chức năng cái miệng của tao để mày hiểu thôi chứ bộ.

Thúy Thụy trề môi:

- Mày có dám thề là bụng dạ mày toàn vô tư không?

Diễm Trâm vờ kêu lên:

- Ui! Tao kỵ vụ thề thốt này lắm đó! Có gì tụi mình tự xử nhau được rồi.

Thúy Thụy lật lật những trang sách xinh xinh một cách âu yếm:

- Vậy mà người ta viết trong truyện mình là chúa ăn hàng, lại còn kêu oan!

Nhật Nam đi đến gần dúi vào tay Diễm Trâm một gói ô mai cam thảo. Nhỏ cười sung sướng:

- Cảm ơn Nhật Nam nhiều, nhiều...

Thúy Thụy không bỏ qua cơ hội trả thù êm đẹp:

- Công nhận người sinh ra Diễm Trâm là cha mẹ nó, nhưng người hiểu nó không ai khác hơn ngoài Nhật Nam.

Nhật Nam mắc cỡ:

- Chỉ có gói ô mai mà Thụy,đâu có vật gì lớn lao.

- Ậy, gói ô mai đến kịp thờitrong lúc cái miệng nó rảnh rỗi là mang ý nghĩa lớn lao đấy.

Diễm Trâm nhéo lên làn datrắng nõn của Thúy Thụy, giọng chua ngoa:

- Mày san bằng tỉ số một rồi đó con khỉ ạ! Nhưng đừng tưởng là tao không"sút" thêm vài trái nữa nghen.

Chờ một lát bớt ồn ào Nhật Nam nói:

- Nam muốn bàn với các bạn tổ chức học nhóm để chuẩn bị thi tốt nghiệp. Diễm Trâm không cần đắn đo do dự liền đưa tay chấpthuận ý kiến đầy tính cách xây dựng và trách nhiệm của Nhật Nam.

- Trâm đồng ý cả hai tay.

Nhật Nam nhìn Thúy Thụy chờ đợi:

- Ý của Thụy thì sao?

Thúy Thụy nhoẻn miệng cười hiền lành:

- Tham gia chứ còn sao nữa.

Diễm Trâm bốc một hột ô mai đưa lên miệng chép chép một cái lấy làm thích thú. Vị chua chua ngọt ngọt hấp dẫn bao giờ cũngkhoái khẩu bọn con gái. Diễm Trâm nhét vào làn môi của Thúy Thụy một hột kèm theo cái nháy mắt:

- Ô mai ngon nhất thế gian.

Thúy Thụy lại cười, có gì mà không hiểu tâm ý của nó. Ô mai của gã Nhật Nam mua dẫu mốc meo quá đát cũng được nó khen nữa là ô mai bình thường.

Bỗng Diễm Trâm hỏi Nhật Nam:

- Nam tính tổ chức học nhóm ở nhà của ai?

- Của Liên "Ấn Ðộ".

Diễm Trâm bị đứng tròng con mắt như thể nuốt nhầm hột ô mai:

- Liên "Ấn Ðộ"! Tại sao phảihọc ở nhà nó?

Nhật Nam điềm đạm giải thích:

- Nhà nhỏ Liên rộng rãi, gia đình nó sẵn sàng bố trícho tụi mình một căn phòng lớn trên sân thượng mát mẻ, tha hồ học hành hiệu quả.

Thúy Thụy để ý thấy Diễm Trâm run lên, gói ô mai cam thảo mới ít phút trước còn hấp dẫn số một, giờ rời rã trên ngón tay con gái. Diễm Trâm rít lên:

- Học hành hiệu quả? Sao Nam dám chắc như vậy?

Nhật Nam thật thà đáp:

- Thật mà, địa điểm nhà nhỏ Liên là lý tưởng nhất, Nam đã "làm việc" với gia đình của nhỏ, tụi mình chỉ việc chọn ngày và lên

lịch học.

Diễm Trâm dài giọng tráchmóc:

- Trong việc chọn địa điểm thích hợp để học, Nam đã độc đoán tự quyền là không biết tôn trọng người khác. Lẽ ra Nam phải hỏi ý kiến tập thể xem họ có đồng ý không chứ.

Nhật Nam ngơ ngác nhìn Diễm Trâm. Cậu thật sự không ngờ trước thái độ phản ứng của cô bạn gái thân thiết:

- Có gì làm Trâm bực mà sao gay gắt thế? Nhóm mình ai cũng đồng ý học ởnhà Liên "Ấn Ðộ"

chỉ còn Trâm và Thụy, Nam nghĩ cũng sẽ đồng ý nên tự quyết luôn.

Một con kiến vàng không biết ở đâu lạc loài bò trên tường rớt ngay trước mặt Diễm Trâm, nhỏ ngứa mắt thò tay bắt và bóp tan nát tức thì. Thúy Thụy buột miệng:

- Mày ác thế, con kiến có tội gì đâu.

- Tao muốn bóp cả cái tay của mày như vậy.

Thúy Thụy trố mắt, rụt tay về giấu sau lưng:

- Con này vô lý hết chỗ nói.Nè, nếu thần kinh không ổn định thì nói để bạn bè có biện pháp giúp đỡ nhe!

Bất chợt Diễm Trâm tát vào má Thúy Thụy khá đau:

- Mày ngu như vậy giúp đỡtao thế nào được! Ðó, cuốntruyện đầu tay của mày, mày viết có đúng sự thật không. Tao yêu cầu mày bỏ đi viết lại từ đầu.

Thúy Thụy bị đau thì nổi khùng, nhỏ sửng cồ:

- Viết lại cái gì? Truyện người ta đã in ra còn đòi viết lại. Mày chửi tao ngu, tao giận suốt đời cho biết tay!

- Nghỉ thì nghỉ, mày tưởngtao cần chơi với mày lắm hả.

Thúy Thụy tức giận đỏ mặt, lâu lắm nhỏ mới có trạng thái như vậy. Nhật Nam hoàn toàn bị động, không hiểu rõ nguyên cớ gì ra nông nổi. Diễm Trâm đùng đùng ra khỏi lớp, Nhật Nam nhìn Thúy Thụy cầu cứu:

- Sao vậy Thụy? Nam không hiểu.

Thúy Thụy lắc đầu:

- Thụy cũng không hiểu.

Thụy nói vậy nhưng trong thâm tâm nhỏ nghĩ đến một vấn đề. Tất cả mọi sự việc rất tự nhiên bỗng dựng đứng lên từ khi xuất hiện cái tên Liên "Ấn Ðộ". Nhỏ này vốn gốc Bà Rịa - Vũng Tàu mới chuyển về thành phố. Nghe ba má và anh chị nhỏ đều làm lớn nên gia đình thuộc hàng giàu có vô địch. Từ nhà đến trường chừng hai cây số, nhưng ngày ngày nhỏ đi và về học đều bằng xe taxi. Ðơn giản vì taxi mát mẻ, tránh nắng mưa và an toàn hơn đi xe gắn máy đời mới. Liên có biệt danh"Ấn Ðộ" bởi vì nước da dânvùng biển ngăm ngăm mặn mà và đặc biệt nhỏ Liên có cái bớt giữa trán ngay trên sóng mũi một tí giống hệt Ấn Ðộ. Từ khi có nhỏ trong lớp, nó giống như một sự mới lạ khiến nhỏ thu về mình sự chú ý của cả lớp. Con trai tha hồ lân la làm quen kết thân, gợi chuyện. Trời xui đất khiến nhỏ cùng tổ với Nhật Nam, Thúy Thụy và Diễm Trâm làm Nhật Nam không thể không quan tâm đến nhỏ. Có lẽ chính vìthế mà Diễm Trâm... ghen hơn chăng?

Tự nghĩ song Thúy Thụy không nói ra, nhỏ không muốn Nhật Nam đánh giá thấp Diễm Trâm. Dù hai đứa cũng là cặp bài trùng suốt nhiều năm học, Thúy Thụy không thể vì chút"khùng" của Diễm Trâm mà rời xa bạn. Là bạn gái với nhau, Thúy Thụy hiểu Diễm Trâm đang mất bình tĩnh bởi nghĩ rằng Liên "ẤnÐộ" là đối thủ của mình. Biết làm sao khi tâm lý congái đã trở thành khoa học muôn đời không thay đổi!

Không ai ngờ Nhật Nam tình nguyện đi nghĩa vụ quân sự ngay sau khi tốt nghiệp phổ thông trung học. Bạn bè thắc mắc cậu chỉ trả lời đơn giản:

- Làm trai phải đáng nên trai, nợ non sông phải trả trước tiên, học đại học thì chưa bị trể chút nào.

Vậy mà trước ngày Nhật Nam lên đường Diễm Trâm khóc hết nước mắt. Ðôi mắt đỏ hoe, sưng vù song nhỏ còn giận chuyện Liên "Ấn Ðộ" nên vờ ngoảnh mặt:

- Gã đi lính thây kệ gã không can hệ gì tới tao.

Thúy Thụy bĩu môi:

- Giả bộ phát ghét! Ðêm qua đứa nào trằn trọc suốtđêm khóc thút thít "lụt" cảphòng ngủ vậy ta?

Diễm Trâm giãy nảy:

- Mày đừng có đoán mò.

- Không phải hả? Vậy xin lỗi nha! Tao đến phải "tái xuất bản" cuốn truyện có bổ sung nhân vật Liên "Ấn Ðộ" vào cuộc quá.

Lập tức Diễm Trâm trợn trừng mắt:

- Tao không ngờ mày là đứa phản thầy hại bạn thế!

Thúy Thụy nhún vai lên lớp:

- Ai phản thầy hại bạn không biết! Tao nói thiệt là chưa quên vụ mày chửi tao ngu đâu nhé! Lẽ ra tao sẽ giận mày suốt đời, nhưng nghĩ tội nghiệp nênrút lại "lời thề". Từ nay đừng có "điên khùng" cà tửng như vậy nữa. Nhật Nam là đứa con trai đàng hoàng, mày không nên làm gã thất vọng.

Ðến lúc này Diễm Trâm mới hỏi:

- Nhật Nam có nói gì tao không?

- Có nói nhiều lắm.

- Nói tao nghe đi!

- Tao không thích nhiều chuyện.

Diễm Trâm nhăn mặt kể ơn:

- Hồi trước tao từng giúp đỡ mày với gã Vũ Thiên đólà gì!

Thúy Thụy nghẹo đầu làm thinh khiến Diễm Trâm càng nóng nảy:

- Mày đừng vô ơn chứ Thụy!

- Làm ơn cho người khác mà kể ơn là hết ơn.

Diễm Trâm ngập ngừng:

- Tao không phải kể ơn, nhưng tao muốn nhờ mày giúp đỡ.

Thúy Thụy đắc ý:

- Lâu lắm mới nghe nhữnglời lẽ ngọt ngào "ê răng" của mày. Nào, muốn tao

giúp đỡ điều chi?

- Dẫn tao đi mua sắm cái gì để tặng cho Nam lên đường vào quân đội.

Thúy Thụy chợt nhớ hình ảnh của mình năm trước nơi phi trường, khi chiếc nhẫn mang theo chữ "T" lồng vào ngón tay Vũ Thiên không vừa, nhỏ dở khóc dở cười. May mà cuối cùng Vũ Thiên cũng mang kỷ vật đó ra đi... giờ chẳng biết có còn giữ trên cổ nhưcái mặt dây chuyền không nhỉ?

Diễm Trâm lay vai bạn:

- Thúy Thụy! Bộ mày ngủ gật hả?

- Hồi nào!

- Sao tao nói mà mày chẳng trả lời trả vốn gì ráovậy?

Thúy Thụy đánh trống lãng:

- Thì tao phải suy nghĩ mớitrả lời được chứ.

Cuối cùng Thúy Thụy quân sư cho Diễm Trâm mua cái cassette phone kèm theo vài cuốn băng "Phượng Hồng", "Vào hạ",... để Nhật Nam giải trí trước giờ đi ngủ mỗi đêm và như thế sẽ nhớ đến người tặng rất nhiều. Diễm Trâm nghe nóicó lý nên nhỏ duyệt ngay. Nhỏ đập heo được vài trăm

ngàn và kéo Thúy Thụy ra cửa hàng điện máy tìm một cái hiệu Sony. Diễm Trâm cứ mân mê chiếc máy mãi:

- Mày phải nhận nhiệm vụ nặng nề là giúp Nhật Nam thư giãn sau những ngày tập luyện đấy, vất vả đấy mày ạ!

Nhật Nam cũng tổ chức một buổi tiệc liên hoan thân mật chia tay bạn bè.

Liên "Ấn Ðộ" cũng mang đến tặng Nhật Nam chiếc máy cassette nghe tai đẹp và xịn hơn của Diễm Trâm.Nhỏ tủi muốn khóc vì nghĩthế là máy của mình không còn giá trị gì nữa. Không dè Nhật Nam đã thẳng thắn từ chối món quà của Liên:

- Rất trân trọng và cảm ơn tấm lòng của Liên, nhưng Nam chỉ dùng một chiếc máy của Diễm Trâm là đủ rồi. Không ai đi lính mà mang theo những hai chiếc máy phải không nào?

Diễm Trâm xúc động, hóa ra lâu nay nhỏ cứ hiểu lầmvà làm đau khổ Nhật Nam.Cậu là đứa con trai đàng hoàng, đứng đắn không dễthay lòng đổi dạ, đáng quýthật!

Cả đêm Diễm Trâm không ngủ, nhỏ khóc thầm vì thương Nhật Nam, trai thành phố xa nhà chắc gặpnhiều khó khăn? Diễm Trâm càng hạnh phúc khi được Thúy Thụy kể Nhật Nam nói chỉ thích một mình Diễm Trâm mà mangtheo hình bóng nhỏ trong ba lô đến bất kỳ nơi đâu. Chiếc xe đò cắm cờ sao bayphần phật lăn bánh rời quận đội tiến về nơi ra quân bỏ lại nhiều cánh tay vẫy vẫy cố chào. Diễm Trâm khóc như mưa gió, Thúy Thụy an ủi :

- Mày có thể đi thăm Nhật Nam, còn tao thì không thể đi thăm Vũ Thiên.

Tóm lại, mày may mắn hơn tao nhiều, đừng khóc nữa Trâm.

Diễm Trâm tỏ ra nhỏ nhẹ trông dễ thương lạ lùng:

- Tao biết nhưng không hiểu sao nước mắt cứ lăn hoài. Mày cho tao mượn cái vai đi. Tao khóc một hồi tự khắc sẽ nín thôi.

Thúy Thụy vuốt tóc bạn:

- Ờ khóc đi, nhưng mày đừng có "sổ mũi" vào áo tao nghe không?

Diễm Trâm đang ướt đẫm hoen mi song cũng phát phì cười. Nhỏ và Thúy Thụy đều biết thương ai nhớ ai rồi nhưng nét ngây thơ hồn nhiên còn nguyên vẹn. Thúy Thụy thấy Diễm Trâm cười cũng cười theo, nhỏ rút cho bạn cái khăn giấy và rủ:

- Về nhà tao đi, mình kiếm gì ăn.

Diễm Trâm làm mặt đau khổ:

- Vừa tiễm bạn trai lên đường đi nghĩa vụ, mình tổ chức ăn uống e có lỗi...

Thúy Thụy bạnh miệng:

- Lỗi gì, làm người dù buồn hay vui thì cũng phảiăn chứ!

Về đến nhà Thúy Thụy, người nhà trao cho nhỏ lá thư của Vũ Thiên mới đến tức thì. Nhỏ xé bì đọc ngấunghiến và kên lên sung sướng:

- Ôi! Tháng sau Vũ Thiên sẽvề Việt Nam Trâm ơi!

Diễm Trâm mừng rỡ:

- Thật hả Thụy? Tao thích quá, tao sẽ chọc gã "bốn mắt" một trận cho bỏ những ngày xa nhau.

Mặc cho Diễm Trâm huyên thuyên, Thúy Thụy ép lá thư lên lồng ngực, trí tưởng tượng giây phút gặp lại bạn thân tình mà mĩm cười một mình. Chợt có cái gì đó khều tay Thúy Thụy nhồn nhột, nhỏ mắng yêu Diễm Trâm:

- Ðừng có phá đám tao, Trâm!

Diễm Trâm từ tốn nhắc:

- Làm người dù buồn hay vui thì cũng phải ăn chứ!

Thúy Thụy ôm Diễm Trâm cười ngất, hai nữ quái sân trường đã quyết không làm yêu quái nữa, vậy mà...

Kết Thúc (END)

Bạn đang đọc Nữ Quái Sân Trường của Gwenny
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 9

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự