Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 13 Chương 15

Bạn đang đọc Nói là anh nhớ em đi của Phan Anh

Phiên bản Dịch · 620 chữ · khoảng 2 phút đọc

15. “ Dù khi yêu cũng có nghĩa là phải đấu tranh giành lấy người mình yêu”.

- Tôi xin lỗi… - Ngọc lên tiếng cắt ngang lời người hướng dẫn viên du lịch đang thao thao bất tuyệt kể về câu chuyện tình thẫm đẫm nước mắt của chàng Romeo và nàng Juliette.- Có phải toàn bộ câu chuyện này, kể cả chiếc ban công trên cao kia nữa, đều chỉ là sản phẩm được dựng lên nhằm mục đích kinh doanh, để lừa những vị khách du lịch nhẹ dạ không?

Những tiếng xì xào bắt dầu vang lên sau lời nói của Ngọc. Người hướng dẫn viên du lịch bỡ ngỡ quay lại, Ngọc đọc được sư tổn thương sâu sắc trong ánh mắt màu nâu thẫm của cô gái. Cảm giác hối hận nhanh chóng ùa về và tràn ngập trong cô. Người hướng dẫn viên cất tiếng, giọng nghèn nghẹt…

- Xin lỗi…

- Tôi xin lỗi. Đừng để ý đến lời nói của tôi.- Ngọc áy náy – Chỉ là… tôi hơi mệt một chút. Tôi xin lỗi…

Ngọc cáo lỗi rồi bỏ đi thẳng. Cô bước vội ra khỏi ngôi nhà nằm trên đường Via Cappello, vẫy ngay một chiếc taxi trở về khách sạn trước khi tâm trạng của mình có thể khiến cô nói ra những điều thiếu kìm chế khác nữa. Ngọc quyết định cắt ngắn thời gian của chuyến du lịch, cô sẽ đổi vé để trở về Việt Nam ngay. Cô dang nhớ Phan da diết và một tuần không liên lạc là quá đủ để Phan phát điên lên vì lo lắng. Hơn ai hết, cô biết rõ điều đó. Ngọc biết rõ tình cảm Phan dành cho mình, chỉ có điều cô quá cố chấp khi chờ đợi anh lên tiếng trước. “ Đồ ngốc! Nếu anh không lên tiếng, em sẽ làm điều đó.- Ngọc thì thầm.-Nếu anh không giành lấy em, thì em sẽ giành lấy anh. Em sẽ cho anh thấy, đôi khi yêu cũng có nghĩa là phải đấu tranh giành lấy người minh yêu.”

Bồn chồn, Ngọc đưa một ngón tay lên miệng, đầu móng tay gãy nham nhở nhưng dường như cô không quan tâm. Chiếc taxi lao đi trên con đường rải đá của Verona, thành phố tình yêu không dành cho những kẻ cô đơn.


Lo lắng, Phan đưa một ngón tay lên miệng, đầu móng tay đã gãy nham nhở nhưng Phan không quan tâm. Anh vừa thực hiện cú gọi thứ hai về gia đình Ngọc và lần thứ hai thất vọng vì không có thêm thông tin gì mới. Ba Ngọc nói rằng cô mới về nhà hai tuần trước nên khoảng vài tuần nữa mới về tiếp.” Nghề tiếp viên hàng không khổ cực lắm, cháu ạ.”

Biểu tượng hình chiếc tem nhấp nháy ở thanh dock máy macbook thu hút sự chú ý của Phan. Hòm thư cá nhân của Phan vừa thông báo có một thư mới dành cho anh và Phan vội vã click chuột vào con số đang nhấp nháy. Đây là hom thư cá nhân vậy nên rất ít người biết được địa chỉ, rõ ràng chỉ có vài ba người hết sức thân thuộc mới gửi mail cho anh ở địa chỉ này. Tên của Nghi hiện lên ở phần địa chỉ người gửi khiến cho Phan có đôi chút thất vọng vì Phan đã hy vọng đó sẽ là thư của một người khác. Nhưng rồi Phan nhanh chóng lấy lại sự hồi hộp khi chờ đợi dữ liệu được tải về chiếc macbook của mình. Ít ra thì anh cũng đã có được thông tin về Nghi.

Bạn đang đọc Nói là anh nhớ em đi của Phan Anh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự