Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 34 Chương Ngoại Truyện

Bạn đang đọc Ngọt Ngào Nghe Em Nói Em... Hận Anh của Thaongan112004

Phiên bản Dịch · 4576 chữ · khoảng 16 phút đọc

Không vui ! Hoàn toàn không vui chút nào !!!!!!!!!!!!!!!

- Tú Linh à, sao lại phải rắc rối như thế này chứ ? không phải chỉ cần cắt nhỏ ra là được rồi sao ?

Kiết Tường chỉ vừa hé răng phàn nàn một câu thôi là ngay lập tức đã phải cúi đầu vì cái lườm lạnh người của Tú Linh.

- Anh không muốn làm chứ gì ? được thôi, vậy thì tự đi mà tìm cách khác, chỉ cần không ảnh hưởng tới tôi là được rồi - Tú Linh nhún vai, bất cần

Bây giờ mới biết, hại người hại mình, nếu hôm đó không cao hứng muốn hành hạ Tú Linh, hôm nay, anh đã không phải như thế này.

Ở hiền gặp lành, ác giả ác báo, tại sao câu này lại đúng ngay vào lúc này chứ ???????

Bất công, bất công quá !!!!!!!!!!!!

Cà rốt tỉa hoa, hành tây cắt hạt lựu, này Lâm Tú Linh , không phải em cố tình làm khó tôi đấy chứ ??? Kiết Tường khẽ liếc về phía Tú Linh. Xem đi, trong lúc anh đang chinh chiến gian khổ thì ai đó lại đang ngồi vắt vẻo trên thành bếp, tai đeo headphone, mắt nhắm, môi cười, miệng nhẩm theo lời bài hát !

Không thèm chấp, không thèm quan tâm............nhưng trong lòng thực sự là cay cú quá !

Xong !

Kiết Tường cuối cùng cũng có thể mỉm cười mãn nguyện nhìn thành quả của mình. Rất đẹp nha ! ^^

- Haizz, Lí Kiết Tường, không phải tôi đã chỉ cho anh rất kĩ rồi sao ? Cái gì thế này, xem đi - Tú Linh một tay cầm bông hoa cà rốt của Kiết Tường, một tay cầm của mình lên so sánh - anh có thấy mức độ đẹp của nó chênh lệch quá nhiều rồi không hả ? Như thế này thì lừa được ai chứ ?

- Ừ, tôi cũng thấy nó chênh lệch nhiều quá ! của tôi, chắc chắn là đẹp hơn rất nhiều !

===___===

- Thôi, bỏ đi, anh đập trứng vào tô đi !

- Hả, đập trứng ? Tôi á ? - Kiết Tường cong tay chỉ vào mình

- Không phải anh, là tôi sao ?

- Được thôi, đập trứng thì đập trứng, tôi không tin, mấy cái trứng này lại có thể làm khó được thiếu gia nhà họ Lí !

Hì, thì không làm khó được, nhưng tinh thần phản kháng của mấy cái trứng nhỏ này thì có lẽ là rất cao ^^

Quả thứ nhất, vì quá mạnh tay nên vỏ trứng và lòng trứng gắn bó với nhau trong một khối thống nhất

Quả thứ hai, vì hơi lệch tay, ừm, chỉ một chút thôi, trứng cứ thế, an toàn nơi thành bếp chứ không phải là tô

Lí Kiết Tường : Mồ hôi chảy ra nơi mai tóc, hai tay run run.......

Lâm Tú Linh : đôi mày nhíu lại, hai tay đập vào đầu.......

Vậy là, loay hoay cả buổi trời, Lâm Tú Linh vẫn phải đích thân vào bếp. Cái bụng cồn cào vì không được ăn khiến cô không thể tiếp tục chịu đựng được nữa.

Giữa người biết làm và người không biết làm chỉ khác nhau ở điểm chủ yếu : nhìn người biết làm nấu ăn, hẳn sẽ cảm thấy món ăn dễ thương hơn nhiều, căn bếp đẹp hơn nhiều, rau củ ngon hơn nhiều và tâm trạng cũng sẽ vui hơn nhiều ^^

- Kiết Tường, anh nhìn kĩ một chút đi, món này, phải xào thật nhanh, nếu không, rau củ sẽ nhừ, không ngon đâu. Còn nữa, thứ tự xào cũng phải chú ý nhé, cái này lâu chín hơn, phải cho vào trước.........

Tú Linh vẫn vừa nhanh tay đảo thức ăn trong chảo, vừa kiên nhẫn hướng dẫn nhưng Kiết Tường lại không thể tập trung vào những gì cô nói, đôi mắt anh, chẳng hiểu vì sao lại cứ dán chặt vào khuôn mặt trắng hồng của cô.

Tú Linh còn nói gì đó, rất nhiều, rất cặn kẽ, nhưng Kiết Tường lại chẳng thề nào tiếp thu, tâm trí anh, hoàn toàn bị thu hút bởi dáng vẻ của cô lúc này. Tập trung cao độ, dịu dàng......

Kiết Tường cứ như thế, khoanh tay trước ngực, dựa người buông thả vào chiếc tủ lạnh cạnh đó, trong lòng dâng lên một thứ cảm xúc lạ lẫm vô cùng.....

Anh cũng đã có một lần nhìn thấy cô nấu ăn, nhưng hôm đó khác hôm nay, ở cự li gần thế này......Kiết Tường chợt tỉnh, nhắm mắt lắc đầu cho xua đi những thứ hỗn tạp đang nhen nhóm trong đầu mình.

Anh đến đây là để học nấu ăn, mặc dù bây giờ, đầu bếp chính vẫn đang là Tú Linh thì anh cũng không được nghĩ lệch lạc nữa.

Tú Linh mà biết anh đang nghĩ gì trong đầu, đang làm gì trong lúc cô ấy nhiệt tình giảng giải thì anh có mà.......híc, đừng tưởng tượng nữa có được không, sẽ là một kết thúc không có hậu đấy !

Cuối cùng thì cũng được ăn, hai cái bụng đã đói đến mức có thể ăn hết toàn bộ thức ăn trên bàn. Rất nhiều món ! Hôm nay, dù không thể theo đúng như kế hoạch ban đầu nhưng so với Kiết Tường lại vô cùng có lợi, thay vì phải chịu đựng gian khổ thế này, Tú Linh sẽ nấu sẵn cho anh, và chỉ việc hâm lại, dọn ra bàn, chỉ vậy thôi. Haizz, anh thật sự không muốn gian xảo vậy đâu, nhưng mà, hết cách rồi !

Hai người dùng bữa, đến khi ăn xong, theo lí thuyết thì người nấu không có nghĩa vụ dọn dẹp đúng không ? ^^

- Nhưng tôi không biết rửa chén ! - Kiết Tường cười méo mó

Haizz, như vậy mới nói, giữa lí thuyết và thực hành, luôn có một khoảng cách nhất định !

Vậy là, Tú Linh lại phải xắn tay áo lên, rửa bát ! Có ai đó cảm thấy tội lỗi không vậy ?

Trong lúc Tú Linh rửa bát, Kiết Tường nhàn rỗi, lại cầm cái cốc cạnh đó lên săm soi. Cái này, có lẽ là rất được yêu quý, vì nó được cất giữ rất cẩn thận.

Cốc bằng sứ dày, nhưng không hề nặng, điều đặc biệt là trên đó có in hình nhìn rất ngộ nghĩnh. Cô gái này trẻ con thật, anh bật cười.

- Này, anh đang cười cái gì thế hả ?

Choang

Bốn mắt nhìn nhau rồi lại nhìn những mảnh vỡ trên sàn nhà.

Cái cốc đó......cái đó....là........

Á

- Kiết Tường, anh không sao chứ, chảy máu rồi, được rồi, anh ra ghế ngồi đi !

Cảm giác tội lỗi khiến Kiết Tường chẳng biết phải nói gì, cũng chẳng biết mở miệng giải thích thế nào cho sự vô ý của mình. Cái cốc ấy, hẳn là phải rất quan trọng với Tú Linh. Anh thấy cô thẫn thờ khi nhìn nó vỡ vụn. Chỉ tại, anh đang nghĩ mông lung, bất ngờ nghe cô gọi nên giật mình, nên.....

Tú Linh không hề nói nặng anh, và bây giờ, cô ấy vẫn đang bôi thuốc cho anh. Vết xướt nhỏ này thì là gì chứ, lại cứ nhất định muốn bôi thuốc, so với anh, nó chỉ như bị một chú kiến vô ý nào đó chạm nhẹ vào thôi mà. Nhưng Kiết Tường vẫn ngồi yên cho Tú Linh muốn làm gì thì làm, không hề nói một chữ nào......

Là vì anh biết, Tú Linh đang buồn, chuyện gì đó......

- Kiết Tường, anh rốt cuộc là làm được gì hả ? chẳng thể tiếp thu nổi cách nấu mấy món ăn đơn giản, không biết rửa bát, nhặt mảnh vỡ thì để bị cứa vào tay, anh thật là....

- Tôi.....

- Haizz, cô gái nào lấy được anh, chắc hẳn sẽ là người " hạnh phúc " nhất thế giới !

- Xin lỗi, cái cốc đó, rất quan trọng với em đúng không ?

- Điên à ? một cái cốc thì có gì quan trọng chứ ?

- Thật không ? Á,....... này, em cố ý đấy à ? - Kiết Tường bị Tú Linh cố ý ấn mạnh tay, đau đớn trừng mắt lên nhìn cô

Vậy mà ai đó lại dám cười trêu ngươi anh ! Được rồi, được rồi, là anh có lỗi, nhường cô lần này thôi đấy !

Chuyện cái cốc và ánh mắt buồn mơ hồ của Tú Linh làm Kiết Tường trở mình suốt đêm.

Cô ấy nói không buồn, nhưng anh không thấy thế. Rốt cuộc là chuyện gì ? Là ai đã tặng cái cốc ấy chứ ?

Lúc có anh, Tú Linh nói không có gì, nhưng có thật là không sao không ?

Cái cô gái ấy, thỉnh thoảng lại làm anh hơi lo, vì những phút trầm tự không báo trước, và lần này, anh cảm giác là ình đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng.

Ngày mai, sẽ phải tìm cho ra cái cốc hệt như vậy !

Tay cầm một mảnh vỡ của chiếc cốc, Tú Linh lơ đãng nhìn ra màn trời đen đến đáng sợ.

- Tú Linh, đợi đã !

- Gì thế ?

- Cậu giữ cái cốc này đi.

- Cốc ư ? - Cô bé mở túi, vui vẻ cầm lấy cái cốc có in hình một thiên thần đang cười - Kiến Minh, cậu lấy cái này ở đâu ra thế ?

- Quan tâm làm gì, nhớ giữ cẩn thận đó, cậu mà làm vỡ thì cậu chết chắc

Câu đe dọa ấy làm cô bé bật cười. Ừ, sẽ giữ, như một lời hứa nhé !

Khóe môi bất giác hơi cong lên, nhưng bên mi lại nặng trĩu và ướt nhòe đi. Đã lâu lắm rồi đấy nhỉ, cái cốc này, chẳng biết lí do gì mà nó vẫn còn tồn tại đến ngày hôm nay. Đáng lẽ, nó nên vỡ đi từ lâu lắm rồi mới phải. Bởi vì, lời hứa từ một phía, có gì đâu mà đáng trân trọng chứ ?

Cô bé thiên thần vui vẻ này, sẽ chẳng thể cười nổi nếu biết rằng, cậu bé thiên thần kia đã bay đi xa lắm........

Chỉ tại một lí do đơn giản thôi, cô chủ của nó, không thể đủ dũng khí để quên đi mọi chuyện, vứt bỏ quá khứ, dù đó chỉ là những kỉ niệm ngây ngô của một thời áo trắng

Dù rất xa......nhưng......những kí ức ấy, cả vui cả buồn, dù muốn dù không, cũng đã trót lưu lại rồi. Nút delete thì không hiểu sao lại không thể dùng được........

mà cũng có thể, là vì, không đủ can đảm để nhấn.......

Giọt nước mắt vẫn cứ chua chát nơi khóe môi đang cười. Đêm buồn, và lòng người u uất.........

6h sáng..........

Lấy hai tay xoa xoa thái dương, Tú Linh khẽ nhíu mày nhăn nhó.

Đêm qua, không ngủ được, lại thức tới tận 3h sáng, mãi mới ngủ thiếp đi được một chút, bây giờ lại tỉnh, trong người thật sự không còn chút sức lực nào.

Nếu như được ước, cô sẽ ước rằng hôm nay không phải đi làm.

- Tú Linh !

Giọng nói vừa quen vừa lạ ấy làm Tú Linh sững lại. Không hề quay đầu, nhưng cô biết, ai đang gọi mình. Và cô, thật sự không muốn quay đầu lại.

- Tú Linh ! anh có chuyện muốn nói với em !

- Nhưng tôi không có gì để nói ! - Tú Linh hờ hững

- Chúng ta tìm nơi nào đó ăn sáng được không, anh thật sự muốn gặp em !

- Tôi không muốn- Tú Linh giận dữ hét lên - rốt cuộc phải làm sao anh mới buông tha cho tôi chứ ? Kiến Minh, hôm nay không có Diệp Khang Nhi đi cùng anh sao ? Không phải, lúc nào, anh cũng có cô ta bên cạnh sao, hà cớ gì còn muốn làm khó tôi chứ ?

- Đừng nhắc đến Diệp Khang Nhi ở đây được không, chuyện của chúng ta, không cần phải có cô ấy !

- Chuyện của chúng ta ? Hừ, thật là nực cười, anh kiếm đâu ra cái khái niệm " chuyện của chúng ta " thế ?

- Tú Linh à !

- Làm ơn, đừng bao giờ gọi tên tôi thân mật như thế, cái tên ấy không phải để cho anh gọi đâu - khuôn mặt Tú Linh vẫn lạnh như băng, cô bước qua anh, như hai người xa lạ vô tình gặp nhau trên đường

Nhưng chân còn chưa bước qua, cả người đã nằm gọn trong ***g ngực ai đó

Ơ..........

- Này, anh làm gì thế, mau thả tôi ra, nhanh lên

- Anh sẽ buông em ra nếu như em đồng ý đi với anh

- Anh rốt cuộc là muốn gì chứ ?

- Không muốn gì cả, chỉ có điều, Tú Linh à, anh thật sự thấy nhớ em

Một góc nào đó trong lòng nhói lên, đau không lí do. Anh ta có thể nói nhớ cô, trong khi.....

- Được rồi, tôi đồng ý !

Kiến Minh hài lòng nới lỏng tay, dù những lời Tú Linh nói không có câu nào là nhẹ nhàng, nhưng anh biết, đó là cái giá anh phải trả. Cho những nông nổi nhất thời, và cho cả những sai lầm trong quá khứ.....

- Tài xế Trương, đi thôi

- Cô chủ, đi đâu ạ, về nhà hay là tiếp tục đi theo hai người kia

- Về nhà - cô gái ngồi trong xe gắt lên, ánh mắt hung dữ đến đáng sợ

Cô thật sự muốn dùng tay đấm vỡ kình chiếu hậu của xe ô tô, nơi có hai người đang đi cạnh nhau.

Lâm Tú Linh, cô sẽ không bao giờ thắng được tôi đâu ! Không bao giờ !

- Anh nói đi, chuyện gì ?

- Chúng ta.....quay lại như trước kia được không ?

- Haha - Tú Linh đau xót cười nửa miệng - quay lại như trước kia, trước kia, chúng ta có mối quan hệ nào đó hay sao chứ ?

- Chuyện lúc đó, thật sự là có hiểu lầm, anh.......

- Dù sao thì đó cũng là chuyện của quá khứ, anh không cần phải nhắc lại, bởi vì, tôi thật sự không muốn nhớ. Cứ coi như, chưa bao giờ quen biết nhau, vậy là được.

Nhìn bóng Tú Linh khuất dần sau cánh cửa, Kiến Minh chỉ biết lặng người đi. Anh mãi mãi, không bao giờ được là bạn cô nữa.....

......và đã không thể là bạn, thì một mối quan hệ đặc biệt nào đó cũng không bao giờ có cơ hội tồn tại.....

Phải khó khăn lắm, Tú Linh mới không để những giọt nước mắt rơi trước mặt Kiến Minh. Anh ta, không có tư cách nhìn thấy cô yếu đuối, bởi vì, chính là vì anh ta, hôm nay cô mới phải khóc như thế này.

Hiểu lầm ư ? quay lại như trước kia ư ? Hừ, thật là trêu ngươi ! làm sao lại có thể là hiểu lầm, làm sao lại có thể quay trở lại như trước kia khi chính anh ta đã cầm dao, đâm cho cô một nhát, làm cho người ta có cơ hội cười nhạo cô ?

Tại sao anh không biết rằng, một khi hoa đã tàn thì mãi mãi không thể rực rỡ như trước nữa

Tình cảm, một khi đã rạn nứt, không thể nào trở về như trước được nữa........

Dù có cố gắng thế nào đi chăng nữa........

Huống hồ gì, bây giờ, cái tên Kiến Minh chỉ làm cho tim cô đau nhói........cô hoàn toàn chắc chắn rằng, mình không giống như Hiểu My, Hiểu My không biết mình vẫn yêu Minh Kỳ, nhưng cô, cô biết mình không hề yêu Kiến Minh nữa

- Tú Linh ! Tú Linh - một chị đồng nghiệp huơ huơ tay trước mặt Tú Linh - em làm sao thế, nghe điện thoại kìa

- À, vâng, cảm ơn chị ! - Lúc này, tâm hồn treo ngược cành cây của cô mới trở về với thực tế - Alo

- Là tôi, Kiết Tường, trưa nay, em có rảnh không ?

- Không rảnh - câu trả lời phát ra mà không mất lấy 1s suy nghĩ

- Này !

- Có chuyện gì ?

- Chuyện quan trọng ? Em làm gì mà không rảnh chứ ?

- Gặp đối tác

- Ở đâu ?

- Ừm, nhà hàng......

- Được rồi, tôi sẽ tới đó, xong chuyện, tôi sẽ gặp em

- Này ! Kiết Tường, khoan đã, này !!!!!!!!!!!

Tôi có nói là muốn gặp anh sao ? ( O____o)

Đặt điện thoại qua một bên, Kiết Tường mỉm cười nhìn chiếc cốc sứ trên bàn

Dù hoa văn không giống lắm, nhưng nhìn chung là tạm ổn. Chiếc cốc này, là đích thân anh tìm kiếm. Là Lí Kiết tường anh đấy, không phải là thư kí của anh đâu !

Hi vọng, Tú Linh sẽ thích nó !

Nhưng mà khoan đã, anh đang làm cái gì chứ ? Chỉ vì một cái cốc của một cô gái mà lãng phí mất một buổi sáng, giờ này lại đang suy nghĩ xem phải nói thế nào để người ta không chấp nhất lỗi lầm đã qua. Không nhầm chứ ? Thức ăn hôm qua, thật sự là không có vấn đề gì chứ ? ^^

Kiểm tra lại tài liệu lần cuối cùng, Tú Linh hít một hơi sâu, đem theo túi xách đến chỗ hẹn. Hôm nay, là ngày Diệp Khang Nhi kí hợp đồng với công ti cô, thật sự thấy hơi nặng nề.

Chuyện lúc sáng, thật sự là không thể coi như không có gì......

Lúc Tú Linh đến chỗ hẹn, Diệp Khang Nhi đã ngồi đợi từ bao giờ. Hôm nay, thảo nào thời tiết u ám đến thế, Diệp Khang Nhi lại có thể đến trước cả cô.

- Xin lỗi, tôi đến trễ

Diệp Khang Nhi liếc mắt về phía cô, một cái nhìn không hề có chút thiện cảm nào. Bên ghế đối diện, Kiến Minh cũng đang nhìn cô, không khí có chút không được tự nhiên, chuyện lúc sáng........

- Lâm Tú Linh, tôi quên nói cho cô biết, hợp đồng này, tôi quyết định không đồng ý nữa, thật xin lỗi vì đã không báo trước cho cô.....

- Khang Nhi à, em nói gì thế ? - Kiến Minh gần như không tin vào tai mình được nữa, tại sao lại có thể thay đổi quyết định nhanh như vậy ?

Không hiểu sao, Tú Linh lại có thể bình tĩnh như bây giờ, cứ như cô sớm đã biết trước kết quả này vậy. Gương mặt không hề biền sắc, nhưng chỉ mình cô mới biết, những ngón tay đang đặt dưới bàn đang bắt đầ run lên vì giận.

Diệp Khang Nhi, cô ta đang ngang nhiên cười nhạo cô.....

Cô ta, thật sự là đang nhìn cô khiêu khích.....

Tú Linh co chặt năm ngón tay, cố giữ để mình không đứng lên, đánh cho Diệp Khang Nhi một cái

- Lí do là gì ? có điểm nào khiến cô Diệp không hài lòng sao ?

- Chẳng sao cả ! Chỉ là vì.....- Khang Nhi bỏ dở câu nói giữa chừng, quay đầu về phía Kiến Minh, rồi lại nhanh chóng tặng cho Tú Linh nụ cười khinh người đáng ghét - tôi thích như vậy !

Chỉ là vì tôi thích như vậy thôi sao ?

- Vậy tại sao cô không nói như vậy ngay từ đầu, cô có biết......

- Phải, là vì hôm nay tôi mới có ý định này, Lâm Tú Linh ạ. Nếu như không phải vì cô cố tình chọc giận tôi, tôi sẽ không quyết định như vậy đâu ?

- Tôi chọc giận cô ?

- Khang Nhi, em thôi đi, em đang làm gì thế hả ?

- Anh im đi ! Kiến Minh, một phần chuyện này, không phải cũng là nhờ anh sao ? Lâm Tú Linh, tôi phải nói rõ ràng cho cô biết, đừng nghĩ cô có thể làm gì cũng được, Kiến Minh không còn yêu cô đâu....

- Diệp Khang Nhi ! - Kiến Minh gần như là bật dậy khỏi ghế - .....những lời nói này, anh sợ sẽ làm cho Tú Linh.......

.......Không phản ứng ????

Cô ấy....không hề có phản ứng gì ?

Tú Linh khoanh hai tay trước ngực, ngả người ra ghế, nhìn Khang Nhi cười cợt : Vậy thì hãy hỏi Kiến Minh xem, anh ấy có yêu cô không ?

- Cô .....

- Tú Linh ? ­- Tiếng gọi chen ngang này, không thể là ai khác ngoài Kiết Tường - em xong chuyện rồi chứ ?

- Ừm, xong rồi !

- Vậy thì đi thôi. A, khoan đã, đây là......?

- Là đối tác ! Đây là cô Diệp Khang Nhi, và đây là anh Kiến Minh

Một vài hành động xã giao thông thường, cái tên Lí Kiết Tường chẳng có gì xa lạ,hơn nữa còn là có quan hệ hợp tác lâu năm với gia đình cô, nhưng điều khiến Khang Nhi băn khoăn là mối quan hệ giữa Tú Linh và anh. Tại sao lại có vẻ thân thiết như vậy ?

Trong lúc Khang Nhi quan sát tình hình thì Kiến Minh lại hoàn toàn không thể nói được câu nào. Không lẽ nào....

- Hai người là.....? - câu hỏi của Khang Nhi như tháo gỡ những nút thắt đang tồn tại trong Kiến Minh

- Chúng tôi là...

- Anh ấy là bạn trai tôi ! - Lúc Tú Linh nói câu này, ánh mắt vô cảm hoàn toàn là hướng về phía Kiến Minh

Hả ? Bạn trai ?????

- Haha, bạn trai, đúng rồi, là bạn trai ! - Kiết Tường nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Tú Linh thì không hiểu sao lại gật đầu đồng ý, con tiểu yêu này, chắc chắn là có lí do riêng, nhưng anh thật sự bất ngờ, dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên anh bị một cô gái ngang nhiên gắn cho cái mác bạn trai mà không hề báo trước thế này, đúng không ? Nếu được nói với Tú Linh một câu lúc này, anh sẽ nói ngắn gọn, súc tích thôi : Tú Linh này, sao tôi không biết em đã yêu tôi nhỉ ? ^^

- À, ra vậy, thì ra hai người là, à, thật đẹp đôi, đúng không Kiến Minh ?..... Kiến Minh ?

- À, ừ....

Ừ, nghĩa là, những gì Tú Linh nói lúc sáng, không phải là vì vẫn còn đang giận anh , là cô ấy thật sự không còn chút tình cảm gì với anh.....

- Vậy chúng ta đi thôi, Kiết Tường !

Tú Linh khoát tay Kiết Tường, đi ra khỏi nhà hàng, phía sau, vẫn còn một ánh mắt đang nhìn theo họ. Nhưng điều cô muốn chính là như vậy, chỉ cần như vậy là được rồi đúng không ?

- Lâm Tú Linh, cô thật sự không tin những gì tôi nói ?

- Tại sao tôi phải tin cô ? - Tú Linh ném cho Khang Nhi cái nhìn chán ghét rồi quay lưng đi

- Khoan đã, tôi đã nói muốn Kiến Minh đi du học cùng tôi, anh ấy đã đồng ý , được, nếu như cô chắc chắn là anh ta yêu cô nhiều như thế thì tôi nghĩ anh ta sẽ không đồng ý với tôi đâu, tiếc thật !

Không cần biết là vô tình hay cố ý thì những lời nói vừa rồi của Khang Nhi cũng làm cho Tú Linh thấy nghẹt thở vô cùng.

Và kết quả........cô không cần phải nhớ đâu đúng không ? Tú Linh cô hoàn toàn không suy diễn lung tung, không làm khó, không ép buộc phải lựa chọn, cô chỉ hỏi anh có thể yêu cô mãi không thôi, và chính Kiến Minh nói muốn chấm dứt mọi chuyện, nói......

- Lí Kiết Tường, chúng ta đi uống rượu đi !

- Hả ?

Lời còn chưa kịp nói hết thì Kiết Tường đã bị Tú Linh nắm tay kéo đi. Lạ thế nhỉ ? không phải nên là hoàng tử nắm tay nhân vật nữ chính của mình mới đúng chứ ? A, khoan đã, hì, anh nhầm, nhầm rồi, ai là nhân vật chính của ai chứ ?

Điên mất !

Quán rượu một đêm se lạnh đông đúc hơn mọi ngày, hoặc cũng có thể là vì hôm nay, tâm trạng ai cũng không ổn hơn mọi ngày.

- Anh không uống à ? Tôi mời mà ! - Tú Linh liếc mắt nhìn Kiết Tường, hỏi cho qua chuyện mà không cần chờ đợi câu trả lời đã rót thêm rượu vào li của mình.

- Lâm Tú Linh, em sao thế hả ? Lại còn mời tôi uống rượu, lí do là gì ? lúc nãy, còn nói tôi là.....bạn trai - không thể tin được là Kiết Tường anh lại có lúc ngập ngừng khi đánh vần hai cái chữ này, nhưng thật sự là hơi khó nói, mà chẳng biết lí do tại sao.

- Chứ anh muốn sao ? bạn gái à ?

Phụt !!!!!!!!!!!!!

Ngụm rượu chưa trôi qua cổ họng đã phải ngậm ngùi nói lời chia tay ^^

Kiết Tường dở khóc dở cười, ôm cổ ho sặc sụa .

Cái cô gái này, thật là....

Nhưng Tú Linh dường như không có ý định chọc giận anh, ánh mắt vẫn lơ đãng vào chai rượu trong suốt đã vơi đi một nửa.

- Đừng uống nữa Tú Linh, tôi vẫn có chuyện quan trọng cần giải quyết với cô, đi thôi !

- Khoan đã, khoan.....

Và dù có khoan hay không khoan thì một khi Kiết Tường đã muốn, chẳng ai ngăn cản được anh....

- Cái này..... - Kiết Tường chìa ra trước mặt Tú Linh một túi giấy màu hồng dễ thương

Một chiếc cốc !

Một cô bé đang ôm gấu bông, cười vui vẻ !

Tú Linh nhoẻn miệng cười, chua chát....vì khóe mắt cô bây giờ, đã ướt....

Ùm

Chiếc cốc biến mất trong hồ nước

- Đây....là lời hứa của tôi và anh ta.....từ ngày xa xưa lắm.....

Giọng nói cứ bị ngắt quãng bởi những giọt nước mắt, ghế đá im lặng, Kiết Tường chỉ biết lặng người nhìn Tú Linh, và nghe cô nói

Trong lòng bỗng chốc thấy khó chịu, giận dữ...Nhìn cô gái bên cạnh mình, Kiết Tường chẳng hiểu mình nghĩ gì, chỉ là anh muốn làm theo trực giác một lần, choàng tay qua vai cô, một cái ôm rất khẽ....

Người như thế không xứng đáng với em đâu, hãy tin tôi, cô bé ạ........

Bạn đang đọc Ngọt Ngào Nghe Em Nói Em... Hận Anh của Thaongan112004
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự