Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 595 Sự thật kinh người.

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi

Phiên bản Dịch · 5735 chữ · khoảng 20 phút đọc

Sau khi Hàm Hàn Bảo Đỉnh trở thành pháp bảo bản mệnh của Lăng Tiêu thì dù là bản thể Lăng Tiêu hay phân thân cũng đều có thể triệu hồi nó ra. Nhưng Lăng Tiêu cũng không muốn tạo ra những động tĩnh lớn ở bên trong Mạnh gia. Hàm Hàn Bảo Đỉnh sợ rằng đã được rất nhiều người trong Thánh Vực biết rõ, thậm chí còn trở thành một cái tiêu chí của hắn. Lần này hắn đến đây lại là lén lút trộm cắp, thần không biết quỷ không hay mới hợp đạo lý. Nếu Lăng Tiêu không bị những gì ở phía sau cánh cửa ngầm này hấp dẫn thì bây giờ phân thân của hắn không có khả năng ở lại địa phương này.

Nhưng nguyên nhân chính là vì có bản mệnh pháp bảo tồn tại, nên bản tôn của Lăng Tiêu có thể tùy ý từ bất kì chỗ nào cũng có thể từ trong Hàm Hàn Bảo Đỉnh đi ra, sau đó cùng phân thân kết hợp lại thành một thể. Đồng thời phân thân cũng có thể tiến vào trong Hàm Hàn Bảo Đỉnh, đến khi xuất hiện thì có thể rời xa bầu trời Mạnh gia.

Những cường giả Mạnh gia cho dù vắt nát óc cũng không ngờ trong thiên hạ lại có bảo vật thần kỳ như vậy. Dù là Đại tiểu thư hay Tam trưởng lão sẽ lại càng không ngờ bọn họ hao tổn rất nhiều tâm sức, đã dùng tất cả mưu kế, nhưng khi tranh đấu với nhau lại xuất hiện một sai lầm lớn như vậy.

Hiện tại cho dù là Tam trưởng lão hay Đại tiểu thư cũng căn bản không thể lấy lại những vật đã mất được. Khi nghe thấy một tiếng gầm giận dữ của “Tiêu Phong”, lúc đó Đại tiểu thư còn cười khẩy trong lòng vài tiếng, thầm nghĩ:

-Đúng là một tên ngu dốt, nếu ngươi không đuổi theo thì sẽ chẳng dễ dàng hắt được nước bẩn lên người của ngươi!

Mà Tam trưỡng lão lại càng không quan tâm đến những chuyện này, thầm nghĩ:

-Mặc kệ hai bên cái ngươi đấu nhau thế nào, bảo vật cũng sẽ không rời khỏi tay người của Mạnh gia.

Xét cho cùng thì hai bên đều quá coi thường thực lực của tên Tiêu Phong vừa mới đến. Mọi người có nằm mơ cũng không ngờ tên Tiêu Phong này chính là Lăng Tiêu người đã khuấy động lên tình cảnh mưa máu gió tanh ở Nam Châu.

… ….

Con quái thú khổng lồ này vừa nhìn thấy Kim Hổ thì đột nhiên lại nổi giận. Nó liên tục gầm rống, trong nháy mắt nó nhào cơ thể về phía trước, những sợi xích sắt đột nhiên căng cứng phát ra những âm thanh “keng keng”, sau đó lại là những tiếng ma sát do lực lượng tạo thành. Mức độ căng cứng của dây sắc lúc này làm cho người ta cảm giác trái tim mình đang treo trên cổ. Chỉ sợ sau vài giây nữa sợi xích tưởng như rất to, nhưng đối với con quái thú này lại quá nhỏ bé sẽ không chịu nổi lực lượng khổng lồ này mà đứt tan ra.

-Phù! Phù! Phù!

Cái đầu khổng lồ và xấu xí của con quái thú lại mở rộng miệng máu ra, nó hướng về phía tên tiểu tử Kim Hổ mà phun ra vài quả cầu băng khổng lồ. Những quả cầu này bùng ra luồng hào quang kim sắc, dùng tốc độ cực nhanh đánh thẳng từ trên xuống.

Nếu Kim Hổ bị những quả cầu băng kia đánh trúng thì năm xưa Lăng Tiêu cũng sẽ không dốc hết sức để thu phục nó. Truyện "Ngạo Kiếm Lăng Vân "

Chỉ thấy hai chân sau vô cùng mạnh mẽ của Kim Hổ giậm mạnh xuống, cơ thể hắn giống như một tia chớp màu đen rồi đột nhiên phóng thẳng lên cổ được che đầy những tảng vảy của con quái thú. Truyện "Ngạo Kiếm Lăng Vân "

-Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!

Đệ nhị nguyên thần của Lăng Tiêu lóe người lên tránh sang bên cạnh. Những quả cầu băng lập tức đập lên mặt đất tạo ra vài cái hố sâu khổng lồ trên mặt đất vô cùng cứng rắn.

Mà không gian chỗ này chỉ có một phương pháp liên kết duy nhất với bên ngoài chính là thông qua khối đá bằng móng tay kia. Cho nên dù chỗ này bị đánh đến long trời lở đất thì bên ngoài cũng không có bất kỳ phản ứng gì.

Giống như Lăng Tiêu trước đó có thể cảm ứng được trong đây có gì đó không đúng vì tinh thần lực quá hùng mạnh, đã sắp tiếp cận đến Thần giới rồi.

Lăng Tiêu tập trung tinh thần quan sát cuộc chiến giữa Kim Hổ và con quái vật khủng bố kia, trong lòng hắn thầm nghĩ:

-Người Mạnh gia hoàn toàn không quan tâm đến những bảo vật mất trộm trong bảo khố, nhưng lại vô cùng khẩn trương đối với không gian này. Mà cái thùng không gian này ngoại trừ con quái thú khủng bố thì không còn bất cứ thứ gì có giá trị. Như vậy cái làm bọn họ khẩn trương chính là con quái thú này.

Mà con ma thú này…Lăng Tiêu híp mắt, ánh mắt hắn lấp lánh, trong lòng hắn đột nhiên lóe lên rất nhiều ý nghĩ.

- Con quái thú này cũng không phải là những con thần thú hộ sơn hùng mạnh trong tu chân giới. Làm gì có con Thần thú hộ sơn của môn phái nào lại cần phải dùng nhiều xích sắt như vậy để khóa chặt lại chứ? Hơn nữa chỗ này là một không gian độc lập, cũng không phải nuôi nó trưởng thành để giết lấy tinh thạch, càng không phải người Mạnh gia nhàn rỗi không việc gì làm mà nuôi nó để lấy thịt. Nếu tất cả đều không đúng thì một con cự thú hung hãn và nóng nảy xuất hiện ở chỗ này có chút kỳ quái.

Lúc này Lăng Tiêu cũng mặc kệ Kim Hổ và con quái thú đang đánh nhau long trời lở đất ở phía trên. Dù sao con quái thú kia cũng đang bị những sợi xích sắt khóa chặt nên nó muốn đánh một Kim Hổ linh hoạt bị thương là rất khó. Lăng Tiêu coi như cho Kim Hổ một cơ hội luyện tập, những năm gần đây Kim Hổ rất ít khi được chiến đấu với người khác.

Lăng Tiêu đi vòng quanh cái hồ khổng lồ bên dưới. Khi đi đến bờ đối diện bên kia, ánh mắt Lăng Tiêu đột nhiên chuyển lên một con suối nhỏ rộng chừng một thước bên dưới.

Dòng suối nhỏ này trong vắt có thể nhìn thấy đáy, đồng thời còn tản ra một mùi hương thơm mát. Dòng suối này lại từ trong hồ chảy ra. Lăng Tiêu cũng không biết làn sương mù đang bao phủ khắp mặt hồ dày bao nhiêu, nó ngăn cản tầm mắt của mọi người đồng thời cũng ngăn cản nước trong hồ bốc hơi ra ngoài.

Vậy nên ngay cả Lăng Tiêu cũng không nghĩ ra, suốt ngày ngâm con cự thú khủng bố ở bên trong cái hồ này thì có gì quý giá. Nhưng khi Lăng Tiêu nhìn thấy dòng suối nhỏ, trong lòng hắn hình như cũng hiểu ra được điều gì đó.

Lăng Tiêu ngồi xổm xuống rồi đưa tay vào dòng suối nhỏ, không có cả giác lạnh thấu xương mà ngược lại còn truyền đến cảm giác ấm áp.

Đồng thời trong dòng nước còn có một luồng năng lượng đi theo những kinh mạch trên cánh tay Lăng Tiêu rồi liên tục rót vào trong người.

Đệ nhất môn phái Trung Châu, bí mật quan trọng nhất của họ…Lại nằm ở đây.

Lăng Tiêu mạnh mẽ đứng thẳng người lên, vẻ mặt hắn mang theo vẻ vui mừng và không thể tin nổi. Tầm mắt của người tu chân rất rộng, tất cả những điều thần kỳ của tu chân giới làm người ta phải mê say. Lăng Tiêu cũng từng nghe qua rất nhiều những truyền thuyết của giới phàm nhân, thậm chí hắn còn cảm thấy nó rất hoang đường. Nhưng hắn lại chưa từng nghe người nào nói đến chuyện nuôi một con quái thú khổng lồ trong hồ thì nước của nó sinh ra lại có những công hiệu thần kỳ thế này.

Cái hồ này đúng là một chiếc nôi để chết tạo ra cao thủ. Thảo nào dù là Tam trưởng lão hay Đại tiểu thư không thèm quan tâm chuyện Vô Ảnh Cung và Sương Hàn Kiếm bị mất. Thứ nhất là bọn họ cho rằng bảo vật mất đi rồi cũng quay về trong tay người nhà mình, thứ hai là bọn họ cũng hoàn toàn không thèm coi trọng những bảo vật này.

Tồn tại một địa phương có thể chế tạo ra cường giả siêu cấp, bảo vật…Thì coi là cái gì?

-Kim Hổ, đừng giết chết nó! Con quái thú này có tác dụng rất lớn đối với chúng ta.

Lăng Tiêu đột nhiên hướng về phía trên la lớn. Hắn đã cảm giác được con quái thú có diện mạo xấu xí này tuy thực lực vô cùng mạnh mẽ nhưng bị người ta dùng xích sắt khóa chặt lại nên căn bản không phải là đối thủ của Kim Hổ.

Điều này giống như một cường giả cảnh giới đại viên mãn bị người ta trói chặt tay chân không thể nhúc nhích được, ngoại trừ việc bùng ra khí thế khắp toàn thân để hù dọa người ngoài, thậm chí sẽ bị một người tu luyện có cảnh giới thấp hơn giết chết.

Lúc này con quái thú đang hoảng sợ cũng nằm vào tình cảnh trên. Lăng Tiêu thấy rất rõ, nếu như thả nó ra thì đừng nói một mình Kim Hổ, cho dù là mười Kim Hổ cũng không phải là đối thủ của nó.

Cho dù tính thêm cả Lăng Tiêu, cho dù dùng hết tất cả khả năng để quyết định thắng thua với con quái thú này thì tỉ lệ cũng chỉ là năm năm.

Hèn gì những người Mạnh gia lại khẩn trương như vậy. Nếu có một vật thế này tồn tại, dù là Lăng Tiêu cũng không dám lạnh nhạt với nó.

Kim Hổ trên không trung vẫn dính chặt vào cổ con quái thú, chơi đùa đúng là thỏa thích. Lúc này trên cổ con quái thú đã có vài vết thương, những chất dịch trong suốt đang liên tục chảy ra từ trên miệng vết thương. Nếu không phải Lăng Tiêu còn chưa tìm ra được sự thật thì cũng không ngờ chất lỏng trong suốt này lại chính là máu của con quái thú.

Kim Hổ nghe thấy lời nói của Lăng Tiêu thì lên tiếng nhưng không hỏi vì sao, mà chỉ nói:

-Tên này rất hùng mạnh! Nếu không phải nó bị nhiều sợi xích trói chặt lại thì ta chắc chắn cũng không phải là đối thủ.

Lăng Tiêu thầm nghĩ:

-Ngươi coi như cũng biết mình biết người!

Lăng Tiêu vừa nghĩ vừa vẫy tay với Kim Hổ nói:

-Ngươi xuống đi đã.

Kim Hổ hơi do dự. Nói thật hắn thấy độc ác với loại đối thủ thực lực mạnh hơn mình rất nhiều này cảm thấy rất sung sướng. Nhưng mệnh lệnh của Lăng Tiêu, Kim Hổ cũng không dám chống lại. Kim Hổ đành phải quay về, trong miệng vẫn còn lầm bầm:

-Coi như tha cho ngươi!

Lăng Tiêu thầm cười trộm, trong lòng nghĩ:

-Để xem Đại Lão Hổ ngươi sau này có phải cầu xin ngược lại con quái thú xấu xí này không!

Lăng Tiêu vừa nghĩ vừa ngẩng đầu lên nhìn về phía con quái thú xấu xí đang gầm rống chuẩn bị tấn công mình, hắn hà miệng hét lớn:

-Này! Đại gia hỏa, trước tiên đừng vội vàng đánh ta, có thể nghe ta nói một câu không?

-Ngươi muốn…Làm gì?

Một âm thanh cực kỳ trầm thấp lại rất nặng nề giống như từ sâu trong lòng đất nói ra, đồng thời nó cũng rất rầu rĩ và có lực xuyên thấu đột nhiên vang lên trong tai mọi người.

-Rất tốt, có thể nghe thấy ta nói gì là tốt rồi!

Lăng Tiêu thở phào nhẹ nhõm, có chỉ số thông minh thì tốt, nếu không lại phải câu thông thì rất khó khăn. Lăng Tiêu lại nói tiếp:

-Ta muốn giao dịch với ngươi, có hứng thú không?

-Giao dịch cái gì?

Giọng nói nặng nề của con quái vật xấu xí lại vang lên, mang theo một chút nghi ngờ, nó chậm rãi nói:

-Các ngươi…Con người, vô cùng xảo quyệt, muốn…Muốn giao dịch cái gì? Ta đã…Bị các ngươi khóa chặt ở chỗ này, các ngươi còn muốn làm gì nữa đây?

Giọng nói của quái thú xấu xí này nghe ra thì cực kỳ bình thản, thậm chí bên trong cũng không có chút tình cảm oán giận nào. Nhưng Lăng Tiêu lại có thể cảm giác được, đây hoàn toàn vì nó từng trải quá nhiều, sống rất nhiều năm rồi. Trên đời này đã không còn gì để cho nó thật sự đặt ở trong lòng, nên lúc này nó mới có phản ứng như vậy.

Nhưng tự do! Không sai, chính là tự do.

Trên đời này không có bất kỳ loài vật có trí khôn nào không nghĩ đến hai chữ này.

Lăng Tiêu không tin con quái thú xấu xí nhìn thì có vẻ cam chịu số phận này sẽ thật sự chịu phận bất hạnh này mãi, sẽ thật sự không còn động lòng với hai chữ tự do. Lăng Tiêu không tin nó đã không còn chút tình cảm nào đối với trời xanh mây trắng, với cỏ cây mặt đất.

Cho nên Lăng Tiêu rất có lòng tin tên này nhất định sẽ động tâm với lờ đề nghị của hắn.

-Giao dịch này chính là ta cho ngươi tự do nhưng sau đó ngươi phải ở trên địa bàn của ta!

Lăng Tiêu nói xong thì ánh mắt lóe lên nhìn vào con quái thú. Hắn dùng một giọng hùng hồn mà trước nay rất ít khi sử dụng nói:

-Yêu cầu này của ta cũng có hạn chết thời gian. Thời gian là…Một vạn năm! Sau một vạn năm nếu ngươi muốn bỏ đi thì ta sẽ tuyệt đối không ngăn cản! Vì ta có thể cảm nhận được ngươi nhất định có quá khứ không tầm thường. Ta cũng không phải là người của Mạnh gia nên cũng không giống như bọn họ dùng những sợi xích chết tiệt này để ràng buộc tự do của ngươi.

-Grừ!...Grào! Grào!

-Keng keng keng keng…

Con quái thú xấu xí này ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng phẫn nộ, sau đó những sợi xích sắt nặng nề lại phát ra những âm thanh cực kỳ khủng bố. Luồng khí tức hùng hậu và khổng lồ lại đập thẳng vào mặt, luồng khí tức này hoàn toàn khác biệt so với khí thế bá đạo của những cường giả cảnh giới đại viên mãn trong Thánh Vực.

Giống như hai người đang đánh nhau, một người hùng mạnh sử dụng đại bổng vung lên không trung mang theo một luồng kình phong. Lúc này nhất định sẽ mang đến áp lực cho đối phương, thậm chí đối phương còn không dám trả đòn.

Nhưng nếu trên bầu trời đang ngưng tụ một đám mây đen khổng lồ, thì cảm giác áp bức này sẽ phủ xuống tất cả mọi vị trí làm cho tư tưởng người ta căn bản không thể sinh ra chút lực phản kháng nào.

Đây chính là sự chênh lệch giữa khí thế của con người và uy lực của trời.

Kim Hổ bị luồng khí thế này đè lên làm cơ thể mạnh mẽ lui về phía sau vài trăm thước, sau đó vẫn tiếp tục lùi đến khi ***ng vào vách tường trong khoảng không gian này. Một tiếng ầm vang lên, thân thể Kim Hổ đập mạnh lên vách tường, hình người do Kim Hổ hóa thân mặt như màu đất. Hắn thầm nghĩ: Truyện "Ngạo Kiếm Lăng Vân "

-Vừa nãy nếu đại gia hỏa kia bùng ra khí thế này thì sợ rằng ta cũng chẳng có dũng khí để ra tay với hắn!

-Ngươi nói…Là thật sao?

Lúc này giọng nói của con quái thú vẫn còn nặng nề như cũ nhưng lại cuồn cuộn như sấm rền rồi vang vọng khắp không gian.

-Thật vậy sao…Thật vậy sao…Thật vậy sao?

Lăng Tiêu gật đầu vô cùng nghiêm túc, sau đó nói:

-Tất nhiên là thật! Ta có thể dùng máu để thề, nếu vi phạm sẽ bị trời phạt.

Lăng Tiêu nói xong thì ngón tay giữa đột nhiên lóe lên hào quang. Yêu Huyết Hồng Liên Kiếm cắt ra một vết thương trên ngón tay Lăng Tiêu, rất lâu sau mới có một giọt máu chảy ra, mà giọt máu này lại là màu vàng.

Lăng Tiêu vốn đã dung hợp lại thành cơ thể hoàn mỹ. Tuy thân thể đã bị một cái tát của Thanh Hà phá nát, nhưng tất cả mọi thứ trong thân thể hoàn mỹ này vẫn rất tốt, tất cả đều đã nhập sâu vào trong linh hồn Lăng Tiêu rồi. Thế cho nên máu trong cơ thể Lăng Tiêu cũng bị cải tạo thành loại này.

Người tu chân cảnh giới Độ Kiếp Kỳ vừa hùng mạnh mà những chỗ thần kỳ lại nhiều không kể xiết. Vừa rồi chính là một loại năng lượng của trạng thái cơ thể, khi hắn cần thì có thể ngưng tụ lại thành thực thể.

Khi Lăng Tiêu phát thề thì giọt máu màu vàng kia đột nhiên bùng lên từng luồng hào quang dữ dội trên không trung. Sau đó lại xuất hiện một đồ án hình tròn rất phức tạp trên giọt máu. Lăng Tiêu hấp thu giọt máu kia vào, giọt máu hóa thành một luồng hào quang kim sắc rồi nhập vào giữa mi tâm Lăng Tiêu.

Con quái thú xấu xí giống như đến từ thượng cổ đột nhiên cảm nhận được một luồng năng lượng khế ước khổng lồ bùng ra trên không trung. Lúc này nó lập tức tin sự chân thành của Lăng Tiêu. Nó ngậm miệng lại, một cặp mắt vô cùng khổng lồ nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu rồi đột nhiên nó phát ra một tiếng thở dài. Bên trong tiếng thở dài kia lại ẩn chứa những luồng tình cảm vô tận sau hàng nghìn vạn năm.

Trong nháy mắt hầu như có mười bóng người hiện lên, tất cả đều rơi xuống cửa bảo khố rồi lập tức phóng thẳng vào. Sau khi tiến vào lập tức có người kinh hoàng hô lên một tiếng:

-Tam trưởng lão, những bảo vật kia đều biến mất cả rồi!

Lập tức có người hừ lạnh một tiếng:

-Mất một thanh Vô Ảnh Cung và Sương Hàn Kiếm à? Không sao, mất cũng có thể tìm trở về được. Chẳng qua chỉ là hai cái mồi nhử mà thôi, mau vào xem trong nội thất có thay đổi gì không!

Người kia lên tiếng rồi đi thẳng về phía chỗ Lăng Tiêu.

Nguyên thần thứ hai của Lăng Tiêu tuy là một phân thân độc lập nhưng cũng có liên hệ trực tiếp với bản tôn. Nguyên thần cũng rõ ràng cảm nhận được bản tôn và người kia đang một đuổi một chạy, đã rời xa phạm vi thế lực của Mạnh gia. Không biết vì sao giọng nói của tên tam trưởng lão kia lại chắc chắn như vậy. Người kia đi đến bên cạnh Lăng Tiêu rồi móc từ trong ngực ra một hòn đá nhỏ như móng tay. Hòn đá vừa mới được đưa đến gần cửa đá thì lập tức bị hút vào. Ngay sau đó cánh cửa đá cũng không phải là lớn kia đột nhiên phát ra một âm thanh nặng nề, cánh cửa…Dần được mở ra.

Ngay sau đó Lăng Tiêu cảm giác được một luồng khí tức khổng lồ đập thẳng vào mặt. Trong lòng hắn lập tức cả kinh, thầm nghĩ:

-Đây là thứ gì mà bùng ra khí tức hùng mạnh như vậy?

Lúc này đám người tam trưởng lão cũng đã đi đến. Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, sau đó có người nói:

-May mà những thứ này vẫn còn, nếu không lần này đại loạn rồi.

Tam trưởng lão hừ một tiếng khinh thường:

-Chỉ bằng vào con nha đầu kia sao? Nó vẫn còn non lắm, tưởng rằng mình có vài mánh khóe nhỏ là có thể che giấu được mọi người à, hừ!

Bên cạnh Tam trưởng lão có người bất mãn nói: Truyện "Ngạo Kiếm Lăng Vân "

-Tam trưởng lão, nói phải có chứng cứ. Thân phận và địa vị của ngài ở đây cũng không phải muốn nói xằng nói bậy sao cũng được.

-Lão Tứ, ta mà nói vớ vẩn sao? Ta biết ngươi và con nha đầu kia có quan hệ rất tốt, từ nhỏ ngươi đã cưng chiều nó. Nhưng ngươi cũng thấy đấy, những suy đoán trước đây của ta có sai không? Chuyện này ta cũng không muốn nói nhiều, ta tin vào ánh mắt sáng như tuyết của gia chủ!

Tam trưởng lão nói xong thì quay đầu lại liếc mắt nhìn những tổn thất trong bảo khố, sau đó lão cười lạnh nói:

-Đấy, xem đi! Nha đầu kia đúng là hung ác, không những hủy hoại nhiều thứ như vậy, còn cầm đi rất nhiều bảo vật. Ta quả thật không hiểu một con nha đầu rất tốt suốt ngày cứ lo đấm đá nhau, muốn tham dự vào chính trị, nó à! Đúng là đầu thai nhầm chỗ rồi!

-Tam trưởng lão, có phải ta nên tố cáo ngươi ngậm máu phun người với gia chủ không? Ngươi có chứng cứ gì có thể chứng minh chuyện này do ta làm chứ?

Một giọng nói êm tai đột nhiên vang lên, một bóng người đang chậm rãi đi tới giống như đang cất bước trên những bậc thang trong bầu trời.

-Hừ! Mạnh Thiến, ngươi đừng giả thần giả quỷ. Nếu không phải là ngươi thì nói ta nghe thử xem động tĩnh ngày hôm nay là do ai làm ra?

Đại tiểu thư Mạnh Thiến lúc này thản nhiên nói:

-Tam trưởng lão đến đây trước Thiến nhi, sao hỏi ngược lại ta? Ta chỉ có thể nói chuyện hôm nay không liên quan đến ta. Nếu Tam trưởng lão không tin thì cứ đi tìm chứng cứ là được. Nếu tìm được chứng cứ chuyện lần này có liên quan đến ta, Thiến nhi sẽ tự động đi đến Chấp Pháp đường lĩnh tội. Nhưng nếu tìm không được... ....

-Nếu tìm không được thì lão phu sẽ đi Chấp Pháp đường nhận tội!

Tam trưởng lão lạnh lùng thốt ra một câu, sau đó lão lại giận dữ nhìn Đại tiểu thư nói:

-Nhớ kỹ lời nói của ngươi!

-Vâng! Thiến nhi nhớ rõ lời nói của Tam trưởng lão rồi!

Đại tiểu thư Mạnh Thiến ngoan ngoãn trả lời, tràn đầy hình tượng một cô gái khôn ngoan và dịu dàng.

Tam trưởng lão cũng không muốn ở đây đấu võ mồm với Mạnh Thiến, lão đưa mắt ra hiệu với một người bên cạnh, người kia lập tức xoay người bước đi. Vẻ mặt Mạnh Thiến vẫn vô cùng bình tĩnh, không có bất kỳ vẻ khẩn trương và lo lắng nào.

Đúng lúc này đột nhiên có người hô lên kinh hoàng:

-Mau đóng cửa lại, vật bên trong hình như tức giận rồi!

Đúng lúc này đột nhiên vang lên một tiếng gầm rống kinh thiên động địa.

-Grào!

Sau đó lại là những tiếng xích sắt bị rung lên dữ dội. Lăng Tiêu nhìn vào trong cửa đá thấy bên trong có một cái động khác, diện tích cực kỳ khổng lồ. Trong lòng Lăng Tiêu cảm thấy kinh hoàng vì bên trong có một hồ nước rất rộng có chu vi trên vạn thước. Mặt trên hồ nước được phủ một tầng sương dày, chỉ nghe thấy bên trong tiếng nước vỗ rì rào nhưng không thấy được tình hình bên dưới. Bảo khố của Mạnh gia tuy được móc ra từ một ngọn núi khá lớn, nhưng bên trong tuyệt đối không thể có một không gian rộng rãi như vậy được. Truyện "Ngạo Kiếm Lăng Vân "

Một cái tên hiện lên trong đầu Lăng Tiêu: Thùng không gian! Đây nhất định là một cái thùng không gian. Cũng không biết người nào có thể lợi hại đem toàn bộ địa phương này luyện hóa thành một cái thùng không gian. Lăng Tiêu nhìn về bốn phía xung quanh hồ nước, ở đây lại có không dưới một trăm sợi xích sắt to như cơ thể người đang cột chặt trên bờ, cũng không biết chúng nó được tạo ra từ chất liệu gì mà đen như mực quét trên cột nhà. Đầu còn lại của tất cả những sợi xích sắt đều nằm bên trong hồ nước.

Lúc đầu thì những sợi xích kia rung lên rất nhẹ, tuy run rẩy rất yếu nêu không phải kẻ nhạy cảm cũng căn bản không phát hiện được. Lúc đầu chỉ là như vậy nhưng sau khi người kia của Mạnh gia hô lên thì mặc kệ là của Tam trưởng lão hay là Đại tiểu thư, vẻ mặt của tất cả đều biến đổi. Tam trưởng lão vội vàng nói:

-Mau đóng cửa lại, đóng cửa lại nhanh!

Lúc này người vừa rồi đã mở cửa lại vô cùng vội vàng và run rẩy rút tảng đá như móng tay từ giữa cánh cửa đá ra, cánh cửa đá lập tức phát ra những tiếng kẽo kẹt cực kỳ nặng nề rồi bắt đầu chậm rãi đóng lại.

Lăng Tiêu lợi dụng khoảnh khắc tất cả mọi người đang sửng sờ, cơ thể hắn đột nhiên hóa thành một vũng nước giống như thủy ngân rồi chảy vào bên trong cửa đá không một tiếng động. Lúc này xích sắt run rẩy càng thêm kịch liệt, đồng thời trong hồ nước kia lại phát ra một tiếng gầm rống kinh thiên động địa. Tiếng gầm này làm cho vẻ mặt của đám người Mạnh gia đang đứng bên kia cánh cửa trở nên biến đổi lớn, mọi người không kìm được phải lui về phía sau.

Mạnh Thiến nhìn Tam trưởng lão rồi căm phẫn nói:

-Gia chủ đã nói rất nhiều lần rồi, không nên mở cánh cửa này ra như vậy. Nếu có bất kỳ tai họa nào xảy ra, ngươi có chết vạn lần cũng không thể hết tội.

Tam trưởng lão hờ hững nói:

-Đó là chuyện của ta, ngươi không cần phải quan tâm.

Đúng lúc này tiếng đóng lại của cánh cửa đá vang lên, đám người Mạnh gia mới thở phào nhẹ nhõm.

Bản tôn của Lăng Tiêu vẫn đuổi theo người kia, cũng không phải hắn muốn đuổi theo tên kia, nhưng Lăng Tiêu phát hiện có vài luồng khí tức cực kỳ yếu ớt vẫn liên tục bám theo phía sau mình.

-Chim sẻ ở phía sau!

Trong lòng Lăng Tiêu thầm cảm thán một câu, thầm nghĩ:

-Thảo nào Tam trưởng lão dám khẳng định như vậy, nếu không phải mình có một phân thân không người nào nhìn thấy thì sau khi đuổi tên này ra khỏi phạm vi thế lực của Mạnh gia, mình chắc chắn sẽ bỏ chạy về một hướng khác. Đến lúc đó, nếu có người đuổi theo mà tổng thực lực của đối phương lại cao hơn mình, đấy mới thật sự là phiền toái!

-Lúc đó nước bẩn chắc chắn sẽ được dội lên người mình, mặc dù lúc đầu chuyện này là mình muốn làm, nhưng trước mình chắc chắn vị Đại tiểu thư kia đã bày ra rất nhiều kế hoạch rồi. Từ chuyện ngày hôm qua thì rõ ràng muốn ta là kẻ chết thay, nhưng không ngờ lại bị Lăng Tiêu ta tương kế tựu kế. Không biết vị Đại tiểu thư kia sau khi biết được kết quả có tức giận ói máu hay không?

Lăng Tiêu đã biết được khá nhiều tin tức nên cứ đuổi thẳng theo tên kia. Nhưng Lăng Tiêu cũng nhận ra điều khác thường, tốc độ của tên đang bỏ chạy ở trước mặt tuy rất nhanh nhưng rõ ràng không phải là cực hạn của hắn. Xem ra hắn còn sợ Lăng Tiêu không chịu đuổi theo vậy.

Phía trước không phải có mai phục chứ?

Lăng Tiêu nhớ lại lúc đệ nhị nguyên thần nhìn thấy Đại tiểu thư đấu võ mồm với Tam trưởng lão thì vẻ mặt rất bình tĩnh. Trong lòng Lăng Tiêu khẽ động rồi lập tức hiểu rõ. Khóe miệng hắn lộ ra một nụ cười lạnh, hai đám này cũng không phải loại người tốt đẹp gì, dù sao thì thân phận này của mình cũng là giả. Trong tay Karina còn có truyền âm phù, Lăng Tiêu tin sau khi Karina biết được chuyện này thì nhất định sẽ hành sự theo hoàn cảnh, tìm cơ hội trốn ra ngoài.

Lăng Tiêu vừa nghĩ đến đây, cơ thể đột nhiên biến mất giữa không trung mà không có bất kỳ dấu hiệu gì. Trong nháy mắt khi Lăng Tiêu biến mất, lập tức có vài luồng năng lượng vô cùng khổng lồ nổ ngay tại chỗ ẩn thân của hắn.

-Ầm ầm!

Trên bầu trời đột nhiên vang lên một tiếng nổ còn mạnh hơn cả sấm sét, không gian xung quanh đều vặn vẹo kịch liệt rồi vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, nhưng cũng may mà lập tức khôi phục lại như thường.

Trong không khí truyền đến vài tiếng hô kinh dị. Nhưng ngay sau đó người ở phía trước đã bỏ chạy rất xa, những người bên này cũng vội vàng phóng theo tên kia.

Cơ thể Lăng Tiêu tiến vào trong thế giới của Hàm Hàn Bảo Đỉnh, sau đó lại chạy vào tận cùng hư vô trong thế giới này, quả nhiên hắn phát hiện ra luồng năng lượng kia lại tăng lên rất nhiều. Chẳng qua vừa rồi những tên truy đuổi kia cùng hợp lực tung ra một đòn rồi sinh ra một luồng năng lượng khổng lồ.

Trong lòng Lăng Tiêu vô cùng vui sướng, hắn lập tức khoanh chân ngồi xuống rồi bắt đầu tu luyện.

... ....

Cùng lúc này nguyên thần của Lăng Tiêu đang bị nhốt trong thùng không gian khổng lồ. Vật sống trong hồ rõ ràng đã cảm nhận được sự tồn tại của Lăng Tiêu, những sợi xích sắt khổng lồ bắt đầu liên tục phát ra những âm thanh “keng keng”.

Ngay sau đó, một cái đầu khổng lồ chậm rãi nhô ra trong lớp sương dày bao phủ mặt hồ, vẻ mặt của một con thú khổng lồ vô cùng xấu xí, dữ tợn và đáng sợ dần lộ ra.

Đầu con cự thú này dài giống như một của một con cá sấu, miệng rất dài, bên trong là những chiếc răng nanh sắc nhọn xen kẽ vào nhau. Con thú này có hàm răng trắng nõn và sáng bóng, trên đầu phủ đầy những cái gai sắc nhọn, thậm chí ngay cả trên mí mắt cũng mọc đầy những cái gai thế này.

Nếu mà chỉ nhìn vào cái đầu của nó thì mười phần giống như một con nhím.

Cái đầu này dài chừng trăm mét làm người ta vừa nhìn đã sinh ra cảm giác vô cùng sợ hãi, chưa nói đến việc nhìn thấy cả người nó.

-Grào!

Con quái thú khủng bố và dữ tợn này nhìn thẳng về phía Lăng Tiêu rồi phẫn nộ gầm lên một tiếng.

Sau đó nó ngẩng cao đầu lên lộ ra một cái cổ dài chừng năm mươi mét ở bên dưới. Nó vẫn tiếp tục ngẩng cao đầu lên, thậm chí còn ***ng đến cả đỉnh của huyệt động vô cùng rộng rãi này.

Điều làm người ta cảm thấy kinh hoàng là sau khi con thú này thò cái cổ thật dài lên lại không thấy cơ thể nó xuất hiện trên mặt nước. Vì rất nhiều sợi xích sắt không thể khóa lên trên cái cổ nhẵn bóng phủ đầy những lớp vảy cứng rắn và khổng lồ này được.

Quái thú co cổ lại giống như chuẩn bị phun ra một cái gì đó. Nó hướng về phía Lăng Tiêu rồi đột nhiên mở rộng miệng máu ra. Một quả cầu băng khổng lồ từ trong miệng quái thú bay ra rồi phóng ầm ầm về phía Lăng Tiêu. Tốc độ của quả cầu băng quá nhanh làm không khí vang lên những âm thanh rít gào chói tai.

Cơ thể Lăng Tiêu bị quả cầu băng kia đánh thẳng vào rồi ầm một tiếng vỡ tan ra. Nhưng ngay sau đó những mảnh nhỏ của thân thể lại bắt đầu dung hợp lại.

Trong lòng Lăng Tiêu thầm than thở một tiếng:

-Ma thú hùng mạnh trời sinh này khá lắm!

Lăng Tiêu vừa nghĩ vừa triệu hồi Kim Hổ ra. Sau khi Kim Hổ xuất hiện thì lập tức bị luồng áp lực khổng lồ ép trở về bản thể. Kim Hổ biến thành một con hổ đen cao hơn mười thước, nó hướng thẳng về phía con quái vật kia mà gầm lên.

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 42

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự