Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 565 Độ kiếp

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi

Phiên bản Dịch · 5151 chữ · khoảng 18 phút đọc

Lăng Tiêu lúc này đã là cảnh giới Hợp Thể Kỳ đỉnh phong. Nếu phải đơn đấu với những cường giả cảnh giới đại viên mãn đỉnh phong trong Thánh Vực thì hắn cũng không còn gì phải sợ nữa, nếu thật sự phải chiến đấu thì thắng bại là năm năm. Nếu Lăng Tiêu thật sự đột phá lên Độ Kiếp Kỳ thì hắn cơ bản sẽ đứng trên đỉnh cao nhất trong Thánh Vực.

Điều này cũng không phải Lăng Tiêu tiến lên Độ Kiếp Kỳ thì trở thành thiên hạ vô địch, toàn bộ Thánh Vực không còn ai là đối thủ. Mà chỉ khi thật sự tiến vào Độ Kiếp Kỳ thì Lăng Tiêu mới chân chính có tư cách xưng là cường giả đỉnh cấp trong Thánh Vực.

Nếu không, tuy Lăng Tiêu cũng rất mạnh, nhưng phải biết rằng giữa cường giả cảnh giới đại viên mãn đỉnh phong và cường giả cảnh giới đại viên mãn cao cấp có sự khác biệt về bản chất.

Nếu bọn họ có điều kiện như Lăng Tiêu, có hệ thống công pháp tu luyện hoàn chỉnh thì sợ rằng đã sớm đột phá cảnh giới đại viên mãn cao cấp để tiến vào một cảnh giới hoàn toàn khác rồi.

Nhưng cho dù cường giả mạnh nhất trong thánh vực được người khác công nhận là những võ giả cảnh giới đại viên mãn đỉnh phong, thì cũng không có người nào dám vỗ ngực nói không còn tồn tại nào mạnh hơn đại viên mãn đỉnh phong.

Mười lăm vạn năm sau Thần chiến không có bất kỳ cường giả nào phi thăng lên Thần giới, tình cảnh này rõ ràng rất không bình thường. Hơn nữa cũng có rất nhiều người tin là nhất định có cường giả đã vượt qua cảnh giới đại viên mãn.

Hơn nữa, Thánh Vực này cũng thật sự quá lớn.

Thánh vực lớn đến mức bất kỳ một gia tộc hoặc môn phái khổng lồ nào cũng không dám nói mình đã hoàn toàn hiểu rõ từng ngọn cỏ từng tấc đất ở đây. Chưa nói đến toàn bộ Thánh Vực, cho dù là gia tộc cường đại uy tín lâu năm ở Nam Châu như Tư Đồ, cũng không dám nói bọn họ đã hiểu rõ từng tấc đất ở Nam Châu, đừng nói đến toàn bộ Thánh Vực.

Còn có rất nhiều dị tộc vô cùng thần bí ngoài biển, sau rất nhiều năm như vậy mà không có bất kỳ tin tức gì của họ. Tuy nói những dị tộc này không lớn bằng nhân loại nhưng chưa từng có người nào dám trêu chọc bọn họ.

Ông trời rất công bằng, đã cho con người trí thông minh đồng thời cũng cho những dị tộc kia thể chất đặc biệt. Dị tộc trong Thánh Vực nâng cao thực lực không phải những võ giả có thể so sánh được.

Triệu Dũng bắt đầu tu luyện công pháp ma đạo, nên Lăng Tiêu dùng khoảng thời gian hai năm để mang Triệu Dũng theo và truyền cho hắn công pháp. Sau đó Lăng Tiêu lại tự mình chỉ điểm cho Triệu Dũng hai năm.

Tuy Lăng Tiêu chưa bao giờ nhắc đến chuyện thu Triệu Dũng làm đồ đệ, nhưng trong lòng hắn Lăng Tiêu đã sớm trở thành sư phụ rồi.

Trong khoảng thời gian hai năm, Lăng Tiêu vừa truyền thụ cho Triệu Dũng các loại kiến thức và kinh nghiệm, dần đưa tên thanh niên phàm nhân chân chính đi trên một con đường tu đạo. Lăng Tiêu lại vừa chạy khắp mọi nơi trên Nam Châu tìm kiếm tin tức về một số tài liệu có thể luyện khí và bảo vật xuất thổ.

Đồng thời Lăng Tiêu cũng luôn chuẩn bị sẵn sàng tất cả mọi thứ để tiến hành quá trình đột phát lên Độ Kiếp Kỳ. Đối mặt với một cánh cửa quan trọng nhất trên con đường tu chân, Lăng Tiêu không hy vọng xảy ra bất kỳ vấn đề gì.

Hai năm trôi qua rất nhanh, Lúc này Triệu Dũng đã đem huyết sát tu luyện đến mức có thể ngưng tụ lại thành thực thể. Tu ma giả chỉ là có trái tim cố chấp một chút chứ chẳng phải không có tình cảm. Tuy trong lòng Triệu Dũng không muốn tách ra khỏi Lăng Tiêu, hai năm cùng tông chủ ở cùng một chỗ còn tuyệt vời hơn rất nhiều so với hai mươi mấy năm trước kia của hắn.

- Tông Chủ, Triệu Dũng may mắn có thể đi theo bên cạnh ngài hai năm, tuy Triệu Dũng không có tư cách trở thành đệ tử của tông chủ, nhưng cả đời này cho dù có nhập vào ma đạo, cho dù bị người đời khinh bỉ…Nhưng trong lòng của Triệu Dũng, tông chủ vĩnh viễn là một người sư phụ. Thục Sơn Phái…Vĩnh viễn là nhà của Triệu Dũng.”

Lăng Tiêu cũng không phải vô tình, hắn đưa Triệu Dũng đi theo hai năm, sao lại không đối đãi với hắn như đồ đệ của mình được? Thậm chí trong lòng Lăng Tiêu cũng đã nghĩ tới chuyện muốn công khai thừa nhận thân phận của Triệu Dũng, để tên này tuân theo tác phong bá đạo của Thục Sơn Phái. Đệ tử của Lăng Tiêu ta cho dù là một tu ma giả thì sao? Tên nào dám há miệng ra nói, toàn bộ phi kiếm của Thục Sơn Phái sẽ phóng thẳng về phía hắn.

Nhưng lý trí của Lăng Tiêu vẫn chiến thắng cảm tình, Thục Sơn Phái trên thế giới này cũng chưa đạt đến trình độ của Thục Sơn Phái trên tu chân giới. Hơn nữa lại vì lo lắng cho tương lai sau này, một tu ma giả chưa nói đến kẻ khác, sợ rằng ngay cả bản thân Thục Sơn Phái cũng có rất nhiều người sinh ra phản cảm theo bản năng.

Bởi vì không phải là tất cả mọi người đều biết Triệu Dũng, cũng không phải tất cả mọi người đều muốn đi hỏi Triệu Dũng vì sao lại biến thành một người như vậy. Tuy trong Thánh Vực không có thuyết pháp về những loại ma đạo, nhưng một người hai bàn tay đầy máu, sát tâm cực mạnh, hầu như là không thể dung nhập vào bất kỳ một tổ chức nào.

Lăng Tiêu nhìn Triệu Dũng đang quỳ gối trước mặt mình, trầm giọng nói:

- Triệu Dũng, tuy ta không thể cho ngươi một danh phận sư đồ chân chính, ngươi cũng biết ta không quan tâm người khác sẽ đối xử với mình thế nào. Nhưng ta nhất định phải suy nghĩ cho tương lai sau này của Thục Sơn Phái, trong lòng ta ngươi và những đệ tử của ta không có bất kỳ điều gì khác biệt. Sau này ta cũng sẽ nói cho bọn chúng biết, chúng còn có một tiểu sư đệ. Dù ngươi là tiên hay là ma, tương lai sau này trong bài vị của Thục Sơn, sẽ có một địa vị của riêng ngươi.

- Đa tạ…Sư tôn đại nhân!

Triệu Dũng nghẹn ngào quỳ rạp trên mặt đất, hai bàn tay hắn bóp chặt lấy nhau, những sợi gân xanh trên tay nổi lên, bờ vai không thể áp chế được phải trở nên run rẩy. Sau đó Triệu Dũng dập đầu ba cái với Lăng Tiêu, hắn đứng thẳng người lên, ánh mắt vô cùng kiên nghị nói:

- Sư phụ, Triệu Dũng đi đây, nếu có bất kỳ người nào dám gây khó dễ Thục Sơn Phái thì dù cho ở chân trời góc biển Triệu Dũng cũng nhất định sẽ giết chết hắn!

Lăng Tiêu khẽ thở dài, sau đó nói:

- Cố gắng bảo trọng!

Triệu Dũng gật đật thật mạnh, sau đó xoay người lại bay thẳng về phương xa như điện xẹt rồi nhanh chóng biến mất giữa không trung.

Lăng Tiêu nhìn về phía Triệu Dũng bay đi rồi khẽ thở dài, trong lòng thầm nghĩ: “Triệu Dũng, ngươi yêu tâm, một ngày nào đó ta sẽ cho ngươi một thân phận!”

Lăng Tiêu vừa nghĩ vừa phóng về phía ngược lại, vì hắn đã chuẩn bị tốt cho quá trình đột phá lên Độ Kiếp Kỳ. Kiện bảo vật năm xưa hắn đoạt được ở chỗ con mãng xà đen là một hạt châu màu đỏ bên trong ẩn chứa một luồng lực lượng khổng lồ. Khi dùng hạt châu này tấn công kẻ địch thì có thể phát ra những luồng hào quang vạn trượng. Tuy hạt châu này khá nhỏ nhưng uy lực của nó cũng đủ làm cho những cường giả cảnh giới đại viên mãn biến sắc.

Lăng Tiêu tặng hạt châu kia cho Triệu Dũng, đồng thời Lăng Tiêu cũng truyền cho hắn bản lĩnh luyện hóa pháp bảo bản mệnh. Hạt châu màu đỏ trở thành vũ khí bảo mệnh tốt nhất của Triệu Dũng.

Tuy hai năm qua Lăng Tiêu không đoạt được pháp bảo nào, nhưng trong nhẫn đã có rất nhiều tài liệu luyện khí. Sau khi trở về Lăng Tiêu có thể luyện chế được rất nhiều pháp khí, ít nhất cũng đủ cung cấp cho Hoàng Phổ Nguyệt, Diệp Tử, Vận Nhi và mười đại đệ tử sử dụng, như vậy cũng coi là đủ.

Khi Lăng Tiêu đi đã sớm để lại công pháp luyện khí và luyện đan. Hắn là tông chủ một phái chứ không phải một bảo mẫu, đệ tử nội môn nhất định phải học được kỹ năng luyện khí và luyện đan của mình. Thiên tài địa bảo trong Thánh Vực hầu như có thể bắt gặp ở khắp nơi với số lượng khổng lồ, dưới tình cảnh này mà những đệ tử nội môn còn không học được phương pháp luyện đan thì cũng không đủ tư cách trở thành đệ tử của Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu để lại phương pháp luyện khí cho đám người Hoàng Phủ Nguyệt, vì thực lực của bọn họ cũng đã đủ cao. Pháp khí càng cao cấp lọt vào trong tay bọn họ càng có thể phát huy ra hiệu quả khổng lồ.

Lăng Tiêu cũng đã tìm được vài loại tài liệu có thể khôi phục được Huyền Thiên. Sau khi luyện hóa thì Huyền Thiên bắt đầu bế quan, mà Yêu Huyết Hồng Liên Kiếm lại càng trở nên hùng mạnh. Hai năm qua phần lớn Lăng Tiêu đều đi lại ở những địa phương hoang vắng, gặp phải vài dã thú hoặc ma thú có thực lực đều để Triệu Dũng xuất thủ đánh đuổi. Mà những ma thú quá mạnh thì khi đến cách Lăng Tiêu hơn mười dặm thậm chí trên trăm dặm đã sớm bỏ trốn mât dạng rồi, căn bản sẽ không cho Lăng Tiêu cơ hội đối mặt.

Giác quan thứ sáu của động vật mạnh hơn so với con người rất nhiều. Đặc biệt là những con ma thú cường đại, khi đi vào ranh giới nguy hiểm thường sinh ra những phản ứng từ rất sớm.

Cho nên Tiểu Yêu cũng không có cơ hội để uống máu, nhưng sau khi Tiểu Yêu hấp thu máu của con mãng xà đen khổng lồ đã chiếm được thân xác của một vị thần thì thực lực lại càng trở nên mạnh mẽ. Thậm chí Tiểu Yêu cũng đã có thể tự mình chống lại một tên cường giả cảnh giới đại viên mãn cao cấp, chứ đừng nói đến chuyện Lăng Tiêu cầm trong tay.

Lăng Tiêu thông qua Truyền Âm Phù cũng biết trong môn phái không xảy ra bất kỳ thay đổi nào. Lăng Tiêu nhờ may mắn mà Liên Minh Phương Nam hầu như cũng đã hiểu hắn không phải loại người dễ trêu chọc, cũng không dám tiếp tục tấn công Thục Sơn Phái để hoàn toàn chọc giận Lăng Tiêu. Huống chi Thục Sơn Phái cũng không phải là nầm* cá, hiện nay tất cả những thế lực ở Nam Châu đều phải nghiên cứu xem trận pháp thần kỳ kia là cái gì. Ngay cả những thế lực nhỏ cũng có một số người chuyên nghiên cứu những thứ này. Bởi vì một khi bọn họ nghiên cứu ra kết quả thì dù phải đầu tư bao nhiêu đều có giá trị.

(*Nầm: Vùng thịt giữa bụng.”

Có nhiều thế lực gia tộc vì học tập trận pháp của Thục Sơn Phái mà không tiếc phái gia tộc đệ tử mai anh ẩn tính gia nhập vào Thục Sơn Phái. Sau hai năm, thật ra bọn họ cũng học tập được một số thứ. Bởi vì Tàng Thư Các của Thục Sơn Phái đều căn cứ vào cống hiến của mỗi người, chỉ cần có đủ điều kiện đều được phép mở ra.

Tàng Thư Các cũng không phải chỉ có Tinh Vũ Đường hoặc đệ tử nội môn mới có thể đi vào, mà rất nhiều ngoại môn đệ tử chỉ cần đủ cống hiến đối với môn phái đều có thể đi vào giữa Tàng Thư Các đọc các loại công pháp của Thục Sơn Phái.

Tất cả đệ tử từng đi vào Tàng Thư Các đều có cùng sự ngạc nhiên thú vị: “Không biết tông chủ từ nơi nào lấy được đủ loại sách vở như vậy? Có rất nhiều thứ mà căn bản đều là bọn họ chưa từng thấy và chưa từng được nghe. Hơn nữa lại có rất nhiều thực vật vẫn ở bên cạnh bọn họ mà chưa từng có ai để ý lại là đủ loại bảo vật có tác dụng khổng lồ, thậm chí có thể nói là vô giá.

Thật ra những người này làm sao biết được, bí mật của Thục Sơn Phái không phải nằm ở Tàng Thư Các mà lại là Tàng Kinh Các. Nhưng trong Tàng Kinh Các lại không giống như Tàng Thư Các, không phải được mở ra với tất cả học trò. Chỉ có đệ tử nội môn chân chính của Thục Sơn Phái mới được đi vào xem xét, hơn nữa còn có đủ loại quy luật.

Khi những tên đệ tử của các môn phái thế gia trà trộn vào đang hoan hô và vui sướng vì tưởng mình đã tìm được bảo vật, thì trong lòng những đệ tử nội môn Thục Sơn Phái lại thầm cười khẩy.

- Tàng Thư Các sao? Ai thèm đi đến những chỗ như vậy chứ!

Lúc này Lăng Tiêu cũng đã tìm được một vị trí vô cùng đặc biệt trong núi. Đặc biệt vì nó là một đầm lầy ở giữa những dãy núi.

Trong đầm lầy có rất nhiều loài thực vật mọc thành lùm ở bên trên, mà những lùm cỏ nhỏ to này lại liên tục bập bềnh rồi nổi lên từng đợt bọt khí trên mặt đầm.

các bạn sau mỗi bài xin hãy ấn thanks 1 cái cho tui nhé

cám ơn trước

Ôi!!!Thói Đời Nghĩ Mà Đau Lòng

Ta Cười Cuộc Đời Lắm Nỗi Đau Thương

Lăng Tiêu lúc này đã là cảnh giới Hợp Thể Kỳ đỉnh phong. Nếu phải đơn đấu với những cường giả cảnh giới đại viên mãn đỉnh phong trong Thánh Vực thì hắn cũng không còn gì phải sợ nữa, nếu thật sựNhưng khi Lăng Tiêu tiến vào đây lại gặp phải những phiền toái nhỏ. Một con cá sấu có cơ thể khổng lồ trong đầm lầy coi Lăng Tiêu là địch nhân xâm nhập vào địa bàn của mình. Nó hung hăng hướng về phía Lăng Tiêu tấn công.

Lăng Tiêu vừa thò nửa đầu lên mặt nước thì đã thấy con cá sấu khổng lồ này chiếm lấy một phạm vi trên trăm thước. Nếu dùng tất cả những con cá sấu trước đó Lăng Tiêu nhìn thấy ở đầm lầy Bành Trạch Tư để so sánh với con này thì chúng chỉ là những đứa trẻ sơ sinh, mà con cá sấu trước mắt rõ ràng là một người trưởng thành cường tráng.

- Xin chào, ta không cố ý đến đây xúc phạm, ngươi đừng nên hiểu lầm!

Dù Lăng Tiêu không cảm nhận được bất kỳ luồng năng lượng dao động nào trên cơ thể con cá sấu, nhưng trong lòng hắn cũng hiểu rõ, những động vật cực mạnh cũng không cần phải có năng lượng để chống đỡ.

Bởi vì nghe nói trong Tiên giới có một loại thần thú thật sự tên là Huyền Vũ có cơ thể lớn bằng một tinh cầu. Dù là tiên nhân mà phải đối mặt với loại quái vật khổng lồ này cũng phải nhượng bộ mà rút lui.

Nó căn bản không cần sử dụng bất kỳ năng lượng nào, mà chỉ dùng cơ thể là không có người nào là đối thủ của nó, chỉ trừ khi gặp phải những thần thú đồng cấp mà thôi. Cho nên Lăng Tiêu biết cái thế giới này rất thần kỳ, nhân loại như hắn cũng không phải là cường giả duy nhất trên thế giới. Nên khi Lăng Tiêu đối mặt với con cá sấu đầm lầy khá khổng lồ này cũng phải hết sức khiêm nhường, đây cũng là một điều dễ hiểu.

Mà Lăng Tiêu cũng không ngờ con cá sấu này không muốn cùng hắn giao lưu. Nó trực tiếp phóng từ trong cặp mũi rất thô ra hai luồng khí màu xám, giống như có hai đạo kiếm khí đột nhiên phóng thẳng về phía Lăng Tiêu.

Lúc này Lăng Tiêu cũng có chút tức giận, cơ thể hắn đột nhiên biến mất trong không khí. Một khắc sau hắn lại xuất hiện trên đỉnh đầu con cá sấu, sau đó hắn cầm Yêu Huyết Hồng Liên Kiếm trong tay rồi hung hăng đâm xuống đầu của nó.

- Phụp!

Yêu Huyết Kiếm vô cùng sắc bén đâm thẳng xuốn đầu con cá sấu, nhưng Lăng Tiêu lại cảm thấy vô cùng ngoài ý muốn. Tình cảnh con cá sấu này phải đau đến mức phát cuồng lại không xảy ra giống như trong tưởng tượng của hắn, nó ngay cả một chút phản ứng cũng không có.

- Chuyện này có thể xảy ra được sao?

Lăng Tiêu nghẹn ngào kêu lên một tiếng, phải biết rằng Yêu Huyết Hồng Liên Kiếm đã sớm không còn như xưa nữa rồi. Yêu Huyết Kiếm sau khi dung hợp rất nhiều máu huyết của những ma thú cường đại thì hầu như đều xuất ra một loại lực lượng áp bức bẩm sinh đối với tất cả ma thú.

Cho dù con cá sấu này không sợ khí thế của Yêu Huyết Kiếm, nhưng luồng kiếm khí vô cùng ác liệt của nó cho dù đâm vào kim cương cũng có thể xuyên qua, sao lại không thể đâm thủng cái đầu khổng lồ của con ma thú này được?

Lăng Tiêu cảm thấy nghi hoặc trong lòng. Con cá sấu khổng lồ dưới chân hắn cũng hơi nổi giận, nó cảm thấy vật nhỏ đang đứng trên đầu và phát ra một luồng khí tức nguy hiểm thật quá đáng. Chưa nói đến chuyện dừng lại ở lãnh địa của nó lâu như vậy, bây giờ lại còn nhảy thẳng lên đầu. Đối với vị vương giả duy nhất trong vạn năm của đầm lầy thì chuyện này căn bản không có cách nào nhẫn nhịn được.

Lúc này Lăng Tiêu làm con cá sấu sinh ra cảm giác giống như cảm giác của con người đối với loài muỗi đáng ghét vậy. Đặc biệt là trên người con muỗi còn bùng ra một luồng khí thế làm người khác phải run rẩy, giống như người bình thường đột nhiên nhìn thấy một con muỗi mặc áo giáp trên người. Chắc chắn lúc đó người ta sẽ vươn tay ra, chuyện đầu tiên cần làm là vỗ nó chết tươi, sau đó lại phải nghiên cứu xem vì sao lại không để cho con muỗi khủng bố này một cơ hội tấn công chính mình.

Trên cơ thể con cá sấu khổng lồ này đột nhiên bùng lên một luồng khí tức khổng lồ và cực kỳ khủng bố. Sau đó Lăng Tiêu lại cảm thấy cảnh vật bên cạnh mình đang chanh chóng hạ xuống, bên dưới mặt nước đầm lầy đột nhiên vang lên một tiếng ầm.

Đồng thời Lăng Tiêu cũng nhìn thấy trong đầm lầy ở khá xa xuất hiện một cái ngấn nước**. Sau đó hắn lại nhìn thấy trên ngấn nước này là những khúc gỗ khổng lồ và những cây đại thụ trên trăm thước, tất cả mọi thứ đang nghiêng ngả về hai phía.

(**ngấn nước: Phần tiếp xúc giữa nước và một thứ gì đó.)

Những mảng đất có chu vi vài dặm cũng vỡ ra ầm ầm.

Những chuyện này cũng không biết là bao nhiêu năm rồi chưa từng xảy ra trong đầm lầy, cuối cùng con cá sấu cũng nổi cả người lên mặt nước, đồng thời lại ngửa cổ lên trời phát ra một tiếng gầm rống.

Lăng Tiêu đầu tiên là ngẩn người ra, sau đó lại lập tức bạt kiếm. Yêu Huyết Kiếm lập tức phóng thẳng lên bầu trời. Khi cơ thể Lăng Tiêu vừa rời khỏi cái đầu khổng lồ của con cá sấu thì hắn nghe thấy dưới chân liên tục truyền đến những tiếng nổ “ầm ầm”.

Tiếng gầm rống kia lại làm không khí vỡ nát rồi sau đó lại nổ mạnh lên. Nếu Lăng Tiêu né chậm một chút, cho dù không bị trọng thương thì cũng không cảm thấy dễ chịu cho lắm.

Thực lực của con cá sấu khổng lồ này quả thật khá khủng bố.

Cho dù đối với Lăng Tiêu chuẩn bị tiến vào Độ Kiếp Kỳ mà còn phải nói như vậy.

Chỉ dựa vào khí thế mà có thể bức Lăng Tiêu rút lui thì có thể nghĩ ra được thực lực chân chính của con cá sấu này.

Lăng Tiêu ở trên bầu trời, hắn rất không cam lòng mà nắm chặt lấy Yêu Huyết Kiếm, sau đó lại phẫn nộ quát:

- Tịch diệt!

Một luồng kiếm khí màu đỏ tươi giống như từ bên ngoài bầu trời bay đến. Nó hóa thành một luồng sáng hồng sắc hướng về phía con quái vật khổng lồ bên dưới mà mạnh mẽ phóng xuống.

Nhưng Lăng Tiêu lại phải trừng mắt ra nhìn một màn hào quang màu lam đang lập tức bao phủ phạm vi năm nghìn thước ở bên dưới. Mà lúc này Lăng Tiêu mới thật sự được nhìn thấy thể tích của con quái vật khổng lồ kia, trong lòng cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

- Ầm!

Một luồng kiếm khí ẩn chứa pháp tắc thiên địa đánh lên mặt trên màn hào quang màu lam rồi phát ra một tiếng nổ ầm lớn, sau đó hào quang đột nhiên sáng lên một cách dữ dội. Nhưng khi những luồng sáng kia biến mất, Lăng Tiêu lại nhìn thấy màn hào quang màu lam giống như một mặt nước yên tĩnh bị đánh vào, phía trên hiện lên rất nhiều con sóng rung động.

Lăng Tiêu khẽ nhếch môi, thiếu chút nữa đã mắng thành tiếng. Hắn thầm nghĩ: “Đó là thứ quái quỷ gì vậy?” Vốn Lăng Tiêu muốn ẩn thân ở trong đầm lầy này để độ kiếp, nhưng tất cả tâm tư này đã trở về con số không. Lúc này hắn cũng không chậm trễ, cơ thể lóe lên đã biến mất ngay tại chỗ. Sau đó Lăng Tiêu đột nhiên quay đầu lại, hắn nhìn chỗ vừa đứng khi nãy với vẻ mặt hoảng sợ, không gian bị xé ra một lổ thủng lớn, lại có một ánh sáng trắng phóng thẳng lên tận trời cao.

Trong nháy mắt khi Lăng Tiêu đang do dự, lại có một luồng ánh sáng trắng mãnh liệt phóng thẳng về phía hắn. Lúc này Lăng Tiêu cũng không còn muốn giữ phong độ của tông chủ một phái, mà phong độ chó má kia cũng đã bị hủy diệt rồi! Ngày hôm nay nếu hắn không chạy thì sẽ bỏ xác ở chỗ này.

Lăng Tiêu phóng đi như tên bắn trong không trung, lúc này hắn lại cảm thấy ở phía sau có một luồng năng lượng làm người ta cảm thấy kinh hoàng liên tục bùng ra. Mãi đến khi Lăng Tiêu chạy ra ngoài trăm dặm thì cảm giác kinh hoàng kia mới dần biến mất.

Lăng Tiêu dừng lại rồi khom lưng xuống thở dốc trên không trung. Lúc nãy hắn hầu như không tiêu hao bất kỳ luồng năng lượng nào, nhưng hầu như đây là lần đầu tiên kể từ khi Lăng Tiêu tiến vào Thánh Vực mới gặp phải mối nguy hiểm khổng lồ như vậy.

Con quái vật khổng lồ dài cả vạn thước kia căn bản là hiện nay Lăng Tiêu không thể chống cự được. Trừ khi hắn có thể đột phá đến Độ Kiếp Kỳ thì có thể còn hy vọng chiến đấu với nó một trận.

Còn bây giờ thì chạy càng xa càng tốt.

Lăng Tiêu nhịn không được phải lắc đầu tự cười chính mình. Người là loài sinh vật thông minh nhất, lúc nào cũng có thể coi thường những chủng tộc khác. Mà sau một khoảng thời gian dài, khinh thường chính là nguồn gốc mang đến cho chính mình những phiền phức lớn.

Giống như nếu Lăng Tiêu không phản ứng nhanh thì sợ rằng sẽ bị con cự thú khủng bố đó đánh tan thành tro bụi, thậm chí cũng không lưu lại một chút cặn bã nào.

Sau khi trải qua chuyện này làm Lăng Tiêu làm việc cẩn thận hơn rất nhiều. Hắn vốn có chút tư tưởng buông thả, bây giờ lại trở nên vô cùng nghiêm túc.

Lăng Tiêu lại phóng thẳng về phía trước mấy ngày mấy đêm, rời khỏi cái đầm lầy khổng lồ bên trong dãy núi này. Hắn bỏ sang một bên con cá sấu khủng bố kia, bởi vì nếu không tìm được địa phương thích hợp thì vẫn phải bay thẳng về phía trước.

Trong lúc bay...Lăng Tiêu đột nhiên ngửi thấy trong không khí có một mùi tanh của biển. Loại mùi này hắn sẽ mãi mãi không bao giờ quên.

Lăng Tiêu đột nhiên cảm thấy trong lòng kích động, đã hơn một trăm năm rồi mình chưa được nhìn thấy biển rộng. Vì vậy Lăng Tiêu vội vàng gia tăng nhịp bước bàn chân.

Cuối cùng đến một buổi hoàng hôn, sau khi Lăng Tiêu vượt qua một ngọn núi cao thì khung cảnh hiện ra trước mắt thật thoáng đãng. Hắn nhịn không được phải ngửa cổ lên trời gào lên một tiếng.

Ngọn núi này cao chừng mấy vạn thước, đứng ở trên đỉnh núi thì trước mặt chính là biển cả màu xanh lam trải dài vô tận. Mà thật sự làm người ta cảm thấy vui tươi thanh thản chính là ngọn núi này giống như bị người ta dùng kiếm chẻ ra làm đôi. Một mặt của ngọn núi cao mấy vạn thước giáp với mặt biển...Lại là một vách đá vuông góc.

Những luồng gió lớn ngoài biển thổi tất cả những đám mây bay đi mất. Đặc biệt là chỉ cần nhìn xuống là có thể thấy dưới đó mấy vạn thước là những con sóng đang hung hăng vỗ lên mặt đá.

Biển rộng, núi cao làm con người cảm thấy mình thật nhỏ bé. Ánh chiếu tà trước mặt Lăng Tiêu đang dần hạ xuống mặt biển xanh đậm tạo thành một khung cảnh tuyệt đẹp. Thiên nhiên quá sắc sảo, cảnh tượng hiện ra trước mắt quá đẹp.

Lăng Tiêu hít vào vài hơi thật sâu, sau đó hắn giang rộng hai tay ra rồi nhảy xuống... ....

Một luồng gió mạnh bùng lên thổi thẳng vào cơ thể mỏng manh của Lăng Tiêu, giống như muốn xé toạc hắn thành nhiều mảnh. Loại cảm giác này quả thật sảng khoái.

Khi khoảng cách của Lăng Tiêu tới mặt nước biển còn một vạn thước thì hắn mới vận chuyển chân nguyên trong cơ thể. Sau đó Lăng Tiêu dừng lại, ánh mắt hắn chuyển lên vách núi sắc nhọn như dao bên dưới, ở chỗ đó có một hang động cao trên trăm mét. Đối với toàn bộ ngọn núi khổng lồ này thì hang động chỉ là một cái lỗ thủng rất nhỏ mà thôi, nhưng đối với một con người như Lăng Tiêu thì hang động này cũng đã là khá lớn.

“Đây là một chỗ tốt!”

Lăng Tiêu thầm nghĩ trong lòng, sau đó hắn phóng thẳng vào trong hang. Cái hang này cũng không quá sâu, chỉ khoảng ba trăm mét là đến đầu cuối cùng. Nhưng khoảng cách từ cửa động đến đầu cuối cùng lại giống như một người khổng lồ dùng ngón tay đâm vào rồi được hình thành sau khi ngón tay này rút ra.

Bởi vì độ cao của hang động rất đồng đều, dù là thị lực của Lăng Tiêu cũng hầu như không nhìn thấy có bao nhiêu khác biệt.

Nhưng rõ ràng hang động này cũng chưa từng được thế ngoại cao nhân nào phát hiện, Lăng Tiêu cũng tương đối hài lòng với khung cảnh này. Hắn thuận tay thiết lập một thủ thuật che mắt để phong bế hang động này lại, sau đó hắn khoanh chân ngồi xuống. Đối với tu chân giả thì quá trình chuẩn bị đột phá quan trọng nhất chính là một quẻ khảm***.

(Quẻ khảm: Nước chảy không ngừng là hình tượng của quẻ Khảm. Người quân tử lấy việc rèn luyện năng lực thực hiện làm trọng. Nội dung một quẻ: Tới lui đều bị hãm, trước mặt là hiểm mà sau lưng lại dựa vào hiểm, chỉ càng sụp vào chỗ sâu hơn thôi, không làm gì được.)

Nếu Lăng Tiêu có thể vượt qua, trên cơ bản hắn đã giống như tiến được nửa bước chân vào cánh cửa tiên giới. Sau khi trải qua Thiên Kiếp thì phi thẳng cũng chỉ là vấn đề thời gian đối với hắn mà thôi.

các bạn sau mỗi bài xin hãy ấn thanks 1 cái cho tui nhé

cám ơn trước

Ôi!!!Thói Đời Nghĩ Mà Đau Lòng

Ta Cười Cuộc Đời Lắm Nỗi Đau Thương

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 44

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự