Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 426 Hóa ra là ngươi

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi

Phiên bản Dịch · 3182 chữ · khoảng 11 phút đọc

Hắn và Lăng Tiêu cùng nhau đứng vào hàng ngũ thầy thuốc, trên mặt lộ ra vẻ vô cùng chắc chắn. Có người không kìm nổi hạ giọng nói:

- Không có chút bản lĩnh nào cả mà cũng làm bộ làm tịch. Thật lãng phí thời gian quá.

Người bên cạnh đáp:

- Cũng không hẳn. Bệnh này Bạch lão cũng hết cách. Nếu hắn có thể trị khỏi thì quả là bậc thần y.

Có người lại bĩu môi:

- Có lẽ hắn ở nhân giới là thần y đó!

Thanh âm bọn họ nói chuyện tuy cực thấp nhưng những người trong phòng này là ai mà không nghe thấy? Cho dù là cô gái trẻ kia cũng không khỏi nhíu mày. Nàng không chỉ buồn bực vì Lăng Tiêu vô lễ mà còn không hài lòng vì Lăng Tiêu không hề có bản lĩnh gì lại châm chọc đám thầy thuốc.

Lúc này Ngô quản gia khẽ ho một tiếng, thản nhiên nói:

- Nếu chư vị không còn việc gì thì mời ra ngoài chờ, tiền thuốc tuyệt đối không thiếu.

Mấy người này bị đuổi, trên mặt có chút ngượng ngùng, thầm nghĩ nên tránh đi để khỏi xấu mặt. Bọn họ vừa xoay người chuẩn bị đi thì nghe người đàn bà Ngô gia bên kia cất giọng run rẩy hỏi:

- Tiên sinh, ý ngài có phải là có biện pháp không?

Đám người kia vừa hơi nhấc chân, đã nghe Lăng Tiêu bên kia đáp:

- Biện pháp thì có, nhưng... Cũng hơi khó!

Bước chân đám người nọ đang dợm bước qua cửa chợt lảo đảo. Đường đường là thầy thuốc tu vi Kiếm Tôn mà thiếu chút đã té nằm trên mặt đất, vẻ mặt vô cùng sửng sốt. Lúc này quản gia đã đóng sầm cửa. Gã thầy thuốc mặt tái như gặp ma, nói:

- Ta, ta không nghe nhầm chứ?

Bên ngoài vốn dĩ còn một nhóm người đang chờ bên trong hô :” tiếp theo!”. Dù sao hôm nay chỉ cần tới đây là Ngô gia đã trả tiền. Vào xem một chút coi như là hết lòng. Bình thường Ngô gia đại công tử đối nhân xử thế vẫn luôn khoan dung, coi như gặp mặt lần cuối cũng được.

Nhưng không ngờ, những người đi ra sắc mặt cổ quái, còn bên trong thì lại không thấy tiếng gọi tiếp theo vang lên. Mọi người đều ngẩn ra. Có người nhanh mắt thấy người trẻ tuổi bị Tam công tử mắng không đi ra cùng mọi người, liền lên tiếng hỏi.

- Trong đó đã xảy ra chuyện gì? Chẳng nhẽ Đại công tử đã...?

Ánh mắt mọi người gần như nhau, bên trong không có động tĩnh gì chẳng phải đã chứng tỏ rằng Đại công tử đã... chết sao? Bởi vì y thuật cao minh nhất như Bạch lão cũng vô phương cứu chữa, bọn họ căn bản là không nghĩ đến khả năng thứ hai.

- Không, không phải, hình như là... Được cứu rồi!

Một người vừa bước ra, lắp bắp nói ra điều mà có lẽ chính hắn cũng không tin là thật.

Ngô gia nhị công tử và tam công tử biến sắc, vẻ mặt vô cùng phức tạp. Từ trong ánh mắt của Ngô gia tam công tử toát lên sự ngoan độc. Còn người trung niên tầm bốn mươi tuổi Ngô gia nhị công tử lại đi tới vài bước, mang theo vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên và mừng rỡ:

- Thật sao? Đại ca của ta được cứu rồi sao? Thật tốt quá.

Mọi người ở đây đều cảm nhận được sự kích động của Ngô gia nhị công tử, không khỏi thầm thở dài, ngưỡng mộ huynh đệ nhà Ngô gia, tuy không phải một mẹ sinh ra nhưng tình cảm sâu đậm! Hơn nữa, Ngô gia nhị công tử cũng là người nhân hậu!

Trong đại sảnh, phu nhân cao quý kia không kìm nổi cảm xúc, giọng run rẩy:

- Thật sự có cách sao?

Lúc này, ngay cả người trung niên cũng đứng lên khỏi ghế ngồi, đi đến bên cạnh Lăng Tiêu, ánh mắt toát ra như hào quang, nhìn sâu vào hai mắt Lăng Tiêu, trầm giọng nói:

- Lời tiên sinh là thật sao? Nếu tiểu nhi quả thật có thể cứu chữa, cho dù dốc toàn lực Ngô gia ta, cũng phải cứu sống hắn! Nhưng tiên sinh đừng tưởng có thể lừa gạt ta, đem Ngô gia ra làm trò đùa!

Những lời cuối của người trung niên lành lạnh, mang theo áp lực khổng lồ đè xuống Lăng Tiêu!

Bởi vì vừa rồi hắn cũng cảm giác được người trẻ tuổi này không phải người thường! Tinh thần lực trên người hắn hùng mạnh, khiến Ngô Anh không khỏi giật mình. Chính vì thế, hắn mới có thể tin lời Lăng Tiêu nói đến chín phần! Nhưng Ngô Anh anh hùng một đời, càng sợ chuyện hy vọng càng lớn thất vọng càng lớn hơn! Nên hắn muốn âm thầm thử xem thực lực người trẻ tuổi này rốt cuộc đến mức nào, cùng tiên thiên vũ giả cao cấp như hắn chênh lệch nhiều ít. Mặt khác, cũng muốn xem thử Lăng Tiêu có nói dối hắn không. Nếu thật sự lừa hắn, Ngô Anh sẽ không ngần ngại giết ngay để phát tiết cơn giận!

- Ba ba, người làm gì thế? Đừng làm người khác sợ.

Thiếu nữ nhỏ tuổi xinh đẹp đứng sau cau mày nhăn nhó.

Áp lực thật lớn của Ngô Anh đè lên Lăng Tiêu bỗng nhiên biến mất. Sau đó liền thấy người trẻ tuổi ngoại trừ trên trán có một lớp mồ hôi mịn, mặt có chút ửng đỏ còn thì ngay cả hơi thở cũng vẫn bình hòa, không chút hỗn loạn. Trong mắt Ngô Anh lộ ra vẻ tán dương, còn trong lòng có chút kinh ngạc! Thậm chí còn vì sự lỗ mãng của mình mà có chút hối hận. Nếu người trẻ tuổi này quật cường, bất chấp tất cả bỏ đi, mình khó tránh khỏi hối hận không nguôi. Hắn không ngờ, nhìn trẻ như con gã, nhưng thực tế tuổi đã vô cùng lớn. Tiểu tử thoạt nhìn còn rất trẻ không ngờ đã có thực lực như thế!

Làm ra vẻ thở phào nhẹ nhõm, lão cười hiền hòa:

- Tiên sinh đừng trách, lão phu lo quá sinh loạn, là lo quá sinh loạn thôi! Ha ha!

Lăng Tiêu cười thản nhiên, nói:

- Không sao. Phụ tử tình thâm, lo quá hóa loạn cũng là lẽ thường.

Trong lòng Lăng Tiêu thầm nghĩ may mắn. Với thực lực cảnh giới Phân Thần kỳ như Lăng Tiêu, bản thể và phân thân cùng dùng pháp bảo, đột nhiên xuất hiện, trong tình huống bất ngờ, tuyệt nhiên có thể giết được một gã vũ giả tiên thiên trung cấp!

Còn nếu chỉ dùng bản thể ứng chiến, không dùng pháp bảo, cho dù là chống lại vũ giả cảnh giới tiên thiên sơ cấp cũng có thể bảo đảm không thua, nhưng muốn giết đối phương, cũng có chút khó khăn!

Dù sao chỗ dựa lớn nhất của người tu chân chính là các loại pháp bảo trận pháp, cùng phù chú dụng cụ các loại hỗ trợ. Thục Sơn kiếm tu như Lăng Tiêu nhờ vào lực công kích hùng mạnh mà vang danh nhưng chống lại vũ giả cảnh giới tiên thiên cũng phải cố hết sức. Nhưng cũng cần phải nói, đây là do Lăng Tiêu cố ý che giấu thực lực. Dù sao hắn cũng không muốn đem tất cả những lá bài mình đang có trước mặt người khác. Nếu liều lĩnh để lại nổi phong ba thì tin chắc rằng sức phá hoại sẽ hết sức kinh người!

Tuy nhiên điều này chỉ xảy ra khi Lăng Tiêu bị ép tới bước đường cùng, khi đó không còn khả năng nào khác mới phải ra tay. Tuy nhiên khả năng để tình huống này phát sinh là rất nhỏ.

Lăng Tiêu luôn cảm thấy tu vi của mình nếu bỏ qua những thần thông của người tu chân thì đáng khen nhất chính là tinh thần lực khổng lồ và tâm cảnh vững vàng không người sánh bằng!

Cho nên, Ngô Anh dùng khí thế áp đảo Lăng Tiêu chẳng khác nào dùng sở đoản của mình đấu với sở trường của Lăng Tiêu. Nên chuyện bị Lăng Tiêu làm cho kinh hãi cũng là lẽ thường.

Lúc này, phu nhân cao quý kia cũng trừng mắt nhìn Ngô Anh, sau đó đi đến trước mặt Lăng Tiêu. Một làn hương thơm mát, vô cùng dễ chịu, không gây chút cay mũi nào thoảng qua.

- Tiên sinh, con tôi rốt cuộc là bị làm sao?

Lúc này, Ngô Anh bỗng nhiên liếc lão quản gia. Lão quản gia hiểu ý, hai mắt trợn lên, Lăng Tiêu liền cảm thấy một cỗ năng lượng thật lớn từ người lão quản gia toát ra, lập tức hình thành một kết giới, bao mấy người trong phòng lại, những âm thanh bên ngoài lập tức bị ngăn lại, không hở chút nào!

Lăng Tiêu thầm kinh hãi. Lão quản gia này thâm tàng bất lộ, không ngờ có thực lực cường đại như thế! So với người này, mình quả là một tư lệnh không quân (là tướng mà không có quân ấy) đáng thương. Xem ra, nếu có cơ hội phải đi lừa vài siêu cấp cao thủ về trấn thủ!

Lăng Tiêu trầm giọng nói:

- Có thể nói cụ thể và tỉ mỉ lệnh công tử bị thương trong tình huống nào không?

Ngô Anh có chút nghi ngờ, nhìn thoáng qua con gái, sau đó nói:

- Tú nhi, ngươi đi cùng Dung nhi, ngươi nói đi.

Tú nhi nhìn thoáng qua ca ca vẫn đang hôn mê, sau đó nhẹ giọng nói:

- Chúng ta đến Thiên Hồ cách Vọng Thiên Thành năm ngàn dặm đoạt bảo. Ở đó mấy ngày trước phát hiện một kiện bảo vật. Hào quang từ đáy hồ phát ra, chiếu thẳng lên trời, hấp dẫn vô số người đến tranh đoạt. Đợi đến khi bảo vật từ đáy hồ nổi lên, trong nháy mắt chúng ta đều thấy rõ đó là một thanh kiếm khổng lồ.

- Rất nhiều người xông lên cướp đoạt. Ca ca bảo ta đứng chờ một chỗ, huynh ấy liền xông lên. Trong số những người cướp đoạt bảo vật, thực lực ca ca dù không phải mạnh nhất, nhưng cũng là trong tốp đầu. Ngoài ra còn có rất nhiều thiết vệ của Ngô gia chúng ta. Ca ca đã cướp được thanh kiếm. Sau đó, trong lúc rời đi, không biết bị ai đánh cho một chưởng. Thiết vệ nhà chúng ta sau đó mới chạy đến, liều chết bảo vệ ca ca.

- Lúc này, có người nhìn chòng chọc ta, chạy tới muốn giết ta. Trong lúc ta cùng hắn giao đấu, lại xuất hiện một nhóm sát thủ. Căn bản không giống như đoạt bảo mà chỉ là vì muốn giết ta! Ca ca gấp quá, lại thêm có một đám người đang đuổi theo hắn. Hắn liền quăng thanh kiếm khổng lồ đi, đám người kia mới bỏ qua cho huynh ấy. Nhưng ca ca vì cứu ta mà trúng một kiếm của đám sát thủ. Sau đó lại dẫn theo ta và một ít thiết vệ còn lại bỏ chạy. Kết quả là sau khi chạy đến nơi an toàn, ca ca liền hôn mê!

Nói đến đó, Tú nhi không cầm nổi nước mắt:

- Nếu không phải vì cứu ta, ca ca chắc chắn sẽ không bị biến thành như vậy. Đều do ta...

Nữ nhân cao quý đứng bên cạnh ôm cô gái vào lòng, nhẹ giọng an ủi:

- Không ai trách con cả. Ca ca con là nam tử hán, bảo vệ an toàn muội muội mình là chính đáng! Thực lực của con cũng rất mạnh. Nhưng mấy người đó là có chuẩn bị mà đến. Người hữu tâm đối phó kẻ vô tâm, các con tự nhiên là thiệt thòi.

Tú nhi mở to đôi mắt nhìn mẫu thân, kinh ngạc nói:

- Cha mẹ biết ai làm sao?

Phu nhân lắc đầu nói:

- Mặc kệ là ai làm, khẳng định là có cừu oán với chúng ta, hoặc là có chút lợi ích dây dưa. Ai... Quên đi, đừng nói nữa. Tiên sinh, có mấy thành nắm chắc?

Phụ nhân cao quý không hổ là chủ mẫu của Ngô gia. Gần như không còn tìm thấy chút dầu vết đau thương nào trên khuôn mặt đầy đau khổ lúc nãy. Sau khi biết được con mình có thể cứu chữa, liền không hề nghĩ gì khác, tất cả tâm tư đều đặt ở chuyện làm thế nào để cứu con.

- Xin hỏi tu vi của lệnh công tử tới cảnh giới gì rồi?

Lăng Tiêu lại hỏi.

- Tiên thiên sơ cấp!

Trên mặt Ngô Tú Nhi mang theo chút tự hào. Ca ca chính là thần tượng của nàng, là niềm kiêu ngạo lớn nhất của nàng!

Trong lòng Lăng Tiêu do dự. Phải làm sao để Ngô gia nợ mình một nhân tình to lớn, cho dù mình thành lập thế lực ở Vọng Thiên Thành cũng phải kéo Ngô gia về phía mình. Cho nên mới phải hỏi chính người nhà Ngô gia cho rõ ràng tình hình lúc đó. Ngô Tú Nhi quả nhiên rất hợp tác, kể lại đầy đủ cả quá trình, tuy không tính là kinh hồn bạt vía nhưng cũng vô cùng khẩn trương. Ít nhất, cho dù là Ngô gia gia chủ Ngô Anh nghe xong cũng không kìm được vẻ giận dữ.

Ngô gia đại thiếu gia bị thương kỳ thật có chỗ tương đồng rất lớn với Tô Tuyết.

Nhưng độc trúng phải kia, quả thật có chút phiền phức, nhưng cũng không phải không thể giải.

Trong Thánh Vực, phàm là vũ giả vượt qua cảnh giới Kiếm Tôn đều hấp thu thiên địa linh khí. Lực lượng trong cơ thể cũng không đơn thuần là nội lực, mà là một loại năng lượng giống như sơ cấp linh lực của người tu chân!

Hơn nữa, theo tu vi không ngừng tăng tiến, càng lên cao, loại năng lượng này càng tinh thuần.

Nếu tiến vào tiên thiên cảnh giới, loại năng lượng này biến thành linh lực thuần túy! Hơn nữa, so với linh lực của người tu chân càng thêm tinh thuần, năng lượng càng cường đại!

Cho nên, tình hình như Ngô gia đại công tử, thương thế hắn tuy rằng khó trị nhưng không làm khó được Lăng Tiêu. Thiên tài địa bảo trong Thánh Vực rất nhiều, một Tiểu Hoàn Đan là đủ để hắn khôi phục.

Lăng Tiêu ngẫm nghĩ một chút rồi nói:

- Bệnh của Đại công tử muốn khôi phục không khó. Chỉ cần dùng đan dược điều trị sẽ khôi phục rất nhanh, hơn nữa không để lại di chứng gì.

Tới đây, Ngô Anh xem như hoàn toàn tin tưởng Lăng Tiêu. Tin hoàn toàn. Bởi vì lúc trước Bạch lão từng nói qua, vấn đề của Đại công tử không phải là ở vết thương. Vết thương tuy nghiêm trọng, nhưng cũng có biện pháp điều trị, về cơ bản là không để lại di chứng gì cả. Còn kinh mạch hỗn loạn, trong mắt cao nhân chân chính cũng không đáng là gì cả. Điểm chết người là chất độc kia!

Còn Lăng Tiêu lúc này, vô cùng tự tin nói vết thương sẽ không để lại di chứng gì. Điều này không phải đã xác định là cao hơn Bạch lão một bậc? Dù sao, không có mười phần nắm chắc, cũng không ai dám chắc chắn như vậy.

- Còn chất độc kia?

Ngô Anh trầm giọng hỏi, trong lòng không kìm nổi lửa giận bốc lên. Xem ra đối phương quyết tâm đẩy người có thực lực nhất trong đám mới nổi của Ngô gia hắn vào chỗ chết. Không ngờ dùng chất độc ác liệt như vậy! Một chút đường sống cũng không chừa lại. Nếu Dung nhi có thể tránh thoát một kiếp này, tất cả những ai tham dự chuyện này, ta nhất định bắt sạch bọn chúng, cho dù là ai cũng không bỏ qua!

Lăng Tiêu nói:

- Độc đại công tử trúng, muốn trừ tận gốc cần nửa năm thời gian, tuy nhiên... Còn có hơn hai tháng là tới Nam Châu đại hội. Không dám giấu ngài, tại hạ cũng muốn tới xem. Mà để giải độc cho đại công tử, ta cần hắn lúc nào cũng phải đi bên cạnh ta. Tuy nhiên, ngài yên tâm, chỉ cần ngài có thể đem cho ta đủ loại dược liệu ta cần, sáng mai đại công tử có thể tỉnh lại.

Những lời này của Lăng Tiêu, chỉ sợ là câu dễ nghe nhất trong ngày hôm nay của Ngô gia. Mấy người đồng loạt hỏi:

- Thật sao?

Ngay cả lão quản gia Ngô gia cũng nhìn Lăng Tiêu đầy chở đợi.

Lăng Tiêu gật gật đầu:

- Tất nhiên là thật!

Ngô Anh khoát tay nói:

- Nhị bá, người cho người chuẩn bị giấy bút cho ta. Bất kể cần dược liệu gì, trước khi mặt trời lặn, ta đều phải nhìn thấy!

Nói xong nhìn Lăng Tiêu, nói:

- Đại hội sao? Ngô gia ta sẽ cho người đi cùng. Để Dung nhi đi cùng cũng không thành vấn đề.

Lão gia gia hơi khom người:

- Dạ, gia chủ.

Lão quản gia vừa đi, kết giới liền biến mất.

Ngô Anh nhìn Lăng Tiêu trầm giọng nói:

- Đại ân của tiên sinh, Ngô gia suốt đời khó quên! Đến bây giờ còn chưa thỉnh giáo cao danh quý tánh của tiên sinh, thật là thất lễ!

Lăng Tiêu cười nhẹ nói:

- Tại hạ Lăng Tiêu, mong gia chủ giúp tại hạ giữ bí mật.

Sau khi quyết định xây dựng thế lực ở Vọng Thiên Thành, Ngô gia sớm muộn cũng sẽ biết mình là ai. Một khi đã như vậy, không bằng thẳng thắn thành khẩn tốt hơn. Lăng Tiêu tin tưởng, mạng của Ngô Dung trong tay mình. Cho dù Ngô Anh muốn làm gì, cũng sẽ phải suy xét thận trọng.

Lúc đầu Ngô Anh sửng sốt, ngạc nhiên, sau đó lập tức lắc đầu cười khổ:

- Không trách, không trách... Hóa ra là ngươi!

Bên kia Ngô Tú Nhi vẻ mặt tò mò nhìn Lăng Tiêu, thốt ra một câu:

- Ngươi chính là tiểu tử dám đánh nát cánh cổng Thánh Vực kia sao?

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 50

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự