Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 378 Hỗn chiến

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi

Phiên bản Dịch · 3954 chữ · khoảng 14 phút đọc

Theo tiếng thét lớn đó, Andre Dương Sâm vọt thẳng tới thanh niên Ma tộc, đồng thời thanh bảo kiếm đen thui trong tay cũng tuôn ra một đạo kiếm khí như một ngọn lửa đỏ, hung hăng đâm vào phía sau lưng thanh niên Ma tộc. Đồng thời, không ngừng có người thủ hộ tây đại lục lao lên, điên cuồng vây công đám người Ma tộc.

- Muốn chết!

Hơn hai mươi người Ma tộc còn lại đều là tinh anh trong số tinh anh, tất cả đều gầm lên giận dữ, hóa thành bản thể, lao vào đám cao thủ Kiếm Tôn kia.

Thanh niên Ma tộc cũng hơi ngừng lại một chút, hai mắt bắn ra hai đạo hào quang chán ghét, trong tay chợt xuất hiện một thanh trường thương màu đen, đâm ngược lại phía Dương Sâm!

Một trận hỗn chiến đột nhiên nổ ra, không hề có một lời nói giao lưu nào.

Sau khi hiện ra bản thể, dường như thực lực của Ma tộc nhân đều được tăng cường trong nháy mắt, hơn nữa còn hung hăng không sợ chết, tấn công những người thủ hộ.

Một gã Ma tộc vạm vỡ, bản thể chính là một con bọ cạp khổng lồ, thân thể dài chừng hơn mười thước. Cái đuôi của nó vểnh lên, độc châm lấp lóe hàn quang, giống như một thanh kiếm cực kỳ sắc bén, tốc độ cực nhanh, đồng thời mang theo một luồng sức mạnh cực kỳ hùng hậu, hung hăng quét về phía người thủ hộ vừa mới chém một kiếm trên lưng y.

Người thủ hộ này có thực lực ít nhất là Kiếm Tôn bậc bốn nhưng thậm chí còn chưa kịp phát ra tiếng kêu thảm thiết thì đã bị độc châm xuyên thủng tim, toàn thân biến thành một vũng nước đen trong nháy mắt, biến mất không thấy!

Tất cả người thủ hộ tây đại lục nhìn thấy cảnh tượng này đều cảm thấy run lên.

Kiếm Tôn bậc bốn! Không ngờ lại bị giết chết như vậy! Sao tên Ma tộc đó lại có thực lực hùng mạnh như vậy?

Con bọ cạp khổng lồ kia sau khi giết xong người thủ hộ kia thì gầm lên hưng phấn, sau đó thân hình khổng lồ đó lao vào giữa trận doanh của người thủ hộ một cách cực kỳ linh hoạt.

Tả xung hữu đột một lát, không ngờ đã có bảy, tám Kiếm Tôn chết vì độc châm của nó.

Mấy Kiếm Tôn bậc sáu điên cuồng hét lên, liên hợp lại, phát ra một kích mạnh nhất mới giết chết được tên Ma tộc này.

Nhưng… đó mới chỉ là một góc hình ảnh của chiến trường.

Hơn hai mươi Ma tộc nhân giống như thiên quân vạn mã, đối kháng với gần ngàn cao thủ cảnh giới Kiếm Tôn, không ngờ không hề hạ phong chút nào!

Trong những người thủ hộ, chỉ những ai chân chính đạt tới cảnh giới bậc sáu mới có thể may mắn thoát nạn. Dưới bậc sáu mà gặp phải quá vật Ma tộc như vậy, gần như chỉ chạm vào là chết.

Dương Sâm hai mắt đỏ bừng, y không ngờ, chỉ hơn hai mươi Ma tộc nhân đã mang tới thương tổn lớn như vậy đối với bọn họ. Y không kìm nổi liên tục gầm lên, vận dụng toàn bộ thực lực. Lúc này, không ngờ Dương Sâm đã đạt tới thực lực Kiếm Thánh bậc một!

Thỉnh thoảng một kích ngẫu nhiên của y còn pha một tia kiếm ý!

Cho dù thanh niên Ma tộc có thực lực mạnh mẽ cũng không dám lơ là. Y múa trường thường kín như bưng, đồng thời thương khí (giống như kiếm khí ấy mà) đánh lên mặt đất hình thành vô số lỗ nhỏ.

Không cần kinh ngạc, nơi này là Cấm địa của Thần!

Nếu là ở bên ngoài, thương khí của chiêu thức hùng mạnh này của thanh niên Ma tộc chắc chắn sẽ gây ra những cái hố to sâu hơn mười thước.

Trái lại, kiếm khí của Dương Sâm cũng có thể tạo nên những hố nhỏ trên mặt đất. Y toàn dùng chiêu thức tàn nhẫn, chiêu chiêu trí mạng. Từ cuộc chiến đấu của Dương Sâm có thể thấy, người này có thể được toàn bộ người thủ hộ và thế gia phương tây chấp nhận làm thủ lĩnh không phải chỉ dựa vào thế lực gia tộc.

Thân thể Lăng Tiêu gần như hòa nhập vào với ngọn núi. Cho dù có người đến gần cũng gần như không thể nhìn ra, ở đây không ngờ có một người sống đang ẩn nấp.

Hắn hưng phấn nhìn trận đại chiến cách mình không đến một dặm. Ngẫu nhiên có một, hai đạo kiếm khí bắn tới đây, khi tới trước người Lăng Tiêu đều biến mất vô thanh vô tức. Nếu toàn lực phòng ngự, kiếm khí dưới Kiếm Thánh đừng mơ tưởng phá vỡ được tầng phòng hộ của Lăng Tiêu.

Mà lúc này, đám cao thủ đông đại lục mới ra khỏi mê hồn trận, tới phía dưới ngọn núi lớn. Bọn họ ngẩng đầu lên, từ khoảng cách vạn thước cũng có thể nghe thấy không ngừng truyền tới những tiếng quát, tiếng thét…

Âu Dương Trường Không nheo mắt, hai mắt lóe lên, muốn nói gì đó rồi lại ngậm miệng lại.

Mà Tư Không Dương lại nói thẳng:

- Mọi người nghỉ ngơi một hồi, cứ để những người đó đánh đi! Nếu bọn họ có thể đánh bại đối thủ, vậy chúng ta đỡ mất sức, ngược lại, nếu đông người như vậy mà vẫn không phải đối thủ của Ma tộc, vậy chúng ta đi cũng chỉ là công toi.

Tư Không Liễu cười ha hả, vô cùng đồng ý lời nói của đại ca.

Âu Dương Trường Không cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, y chỉ sợ Tư Không Dương nảy sinh ý tưởng đại nghĩa. Trong mắt những người ở đây, lợi ích gia tộc mới là cao hơn hết thảy! Mà quan hệ giữa đông tây phương vốn lãnh đạm hoàn toàn là do thái độ khinh thường của những người luyện võ phương tây đã động chạm tới sự mẫn cảm trong nội tâm bọn họ mà thôi.

Ở một phía khác, Alice mang theo đám cao thủ Tinh linh tộc, cũng đứng ở dưới chân núi. Nhìn những tia chớp khủng bố kia, Alice thở phào một hơi, may mắn chính là, bọn họ đi tới tận đây nhưng không hề có ai tử vong.

Chỉ cần có thể lên được đỉnh núi, mang Thánh Bia đi, như vậy, thời đại huy hoàng của toàn bộ Tinh linh tộc sắp tới rồi.

Vì thế, Alice đã mang đến đây một chiếc nhẫn không gian lớn nhất của Tinh linh tộc. Nó có tên là Tự Nhiên Nhẫn, một trong bộ thần khí Tự Nhiên của Tinh linh tộc, có kích thước hơn một trăm mét khối. Nghe nói, nó là chiếc nhẫn trong một bộ thần khí mà Tinh linh Thần từng đeo, giống với Tự Nhiên Cung, Tự Nhiên Kiếm.

Cũng chỉ có cao thủ có tinh thần lực sâu không lường được như Alice mới có thể điều khiển được Tự Nhiên Nhẫn, tuy nhiên có thể thu được Thánh Bia hay không thì còn chưa biết được.

----------------------

Tư Không Liễu ngồi dưới đất thở hổn hển, bỗng nhiên nói:

- Các ngươi nói đi, nếu Thánh Vực sớm biết Thánh Bia ở đây, sao giờ mới cho chúng ta biết? Thứ này trọng yếu như thế, vì sao không nói sớm?

Tư Không Dương ngẩng đầu nhìn đỉnh núi, thản nhiên nói:

- Chỉ sợ lúc trước, những người đó ở bên trong Thánh Vực cũng không biết Thánh Bia ở đâu. Nhưng chính động tĩnh của Ma tộc đã kinh động Thánh Vực, bọn họ mới có thể đoán được điều này. Hơn nữa, cho dù chúng ta cướp được Thánh Bia thì dùng biện pháp gì để mang nó đi chứ? Ngươi có nhẫn không gian lớn hay là ta có? Ta nghĩ, cho dù là người thủ hộ phương Tây cũng không có.

- A… vậy làm sao bây giờ?

Tư Không Liễu cũng mới nghĩ đến vấn đề này, phát hiện ra rằng việc suy xét nguyên bảnvấn đề này dường như… không còn quan trọng nữa.

Đúng vậy, cho dù bọn họ cướp được, nhưng mang đi như thế nào?

Âu Dương Trường Không ở một bên nói:

- Nghe nói Thánh Bia cực kỳ thần kỳ, có thể biến thành to, cũng có thể biến thành nhỏ.

Tư Không Dương có chút không ngờ nhìn thoáng qua Âu Dương Trường Không, sau đó hỏi:

- Lời ấy thật sao?

Âu Dương Trường Không cau mày, gật gật đầu, sau đó nói:

- Không dối gạt các ngươi, ở Thánh Vực, gia tộc Âu Dương coi như có chút thực lực, nắm giữ tin tức nhiều hơn người bình thường một chút. Tuy nhiên, đó cũng chỉ là truyền thuyết, dù sao chúng ta đều chưa bao giờ được thấy Thánh Bia có hình dạng thế nào!

Tư Không Dương than nhẹ một tiếng, sau đó nói:

- Chúng ta nên đi lên rồi! Nếu không, có lẽ chậm mất!

----------------------

Thực lực của thanh niên Ma tộc cao hơn Dương Sâm một ít, nhưng bên cạnh Dương Sâm có rất nhiều người hỗ trợ. Đến lúc này, làm gì có ai đơn đả độc đấu chứ? Nếu có thể giết chết thanh niên Ma tộc này, trên cơ bản Thánh Bia sẽ thuộc về người thủ hộ phương tây, tất cả mọi người đều sẽ thu được lợi ích.

Có thể chấm dứt chiến đấu trước khi đám người thủ hộ phương đông yếu ớt tới, chính là một việc rất tốt.

Thanh niên Ma tộc biết, y đã xem thường các cao thủ nhân loại. Không thể tưởng được ở thế giới nhân loại lại đông cao thủ hùng mạnh tới mức này.

Mẹ nó! Không phải nói nhân loại siêu việt thực lực Kiếm Tôn đều đã tiến vào Thánh Vực sao? Sao lại lắm kẻ siêu việt Kiếm Tôn bậc sáu đều tụ tập một chỗ thế này?

Thanh niên Ma tộc vừa chửi thầm trong lòng vừa nghênh địch. Y không cam lòng, vô số năm mới đổi được một cơ hội như vậy, đang thấy thành công ngay trước mắt lại bị kẻ khác tới phá hỏng.

Cho dù chỉ cần thời gian nửa giờ, y cũng có thể viết được tên của rất nhiều cao thủ chí tôn của Ma tộc lên trên Thánh Bia. Chỉ cần viết lên đó sẽ vĩnh viễn không biến mất. Thánh Bia ở ở nhân giới, những cao thủ chí tôn của Ma giới đó cũng sẽ xuất hiện ở nhân giới, Thánh Bia ở Thánh Vực, bọn họ cũng sẽ đi theo xuất hiện ở Thánh Vực!

Mặc kệ là ở nơi nào, đều không có ai dám khinh thị Ma tộc!

Hãy đợi đấy!

Thanh niên Ma tộc gầm lên phẫn nộ. Đột nhiên, toàn thân Dương Sâm bùng lên một khí thế kinh người, bảo kiếm trong tay không hề phát ra nửa điểm kiếm khí nhưng lại như có một luồng kiếm ý cực kỳ linh hoạt, sắc bén chặt chẽ tập trung khóa chặt thanh niên Ma tộc. Miệng Dương Sâm bỗng nhiên gầm lên giận dữ:

- Phá!

Một kiếm này như thể từ trên trời giáng xuống.

Một đạo kiếm khí đỏ lửa phát ra từ bảo kiếm trên tay Dương Sâm, lộ ra sát ý kinh người, chém về phía thanh niên Ma tộc!

Mà không ngờ thanh niên Ma tộc lại không thể tránh né nổi một kiếm này.

Ngay khi thanh niên Ma tộc đang vung thương, chuẩn bị liều chết đón đỡ kiếm này, chợt nghe bên cạnh đột nhiên truyền đến một tiếng hổ gầm, đồng thời một thanh âm vang lên.

- Thiếu gia, hãy mang thi cốt của ta về Ma giới!

- Không!

Toàn thân thanh niên Ma tộc bốc lên hắc khí vô tận, rống lên một tiếng điên cuồng. Lúc này, một đạo bạch quang hiện lên, một con hổ trắng khổng lồ không hề sợ hãi lao tới đón đỡ một kích toàn lực của Dương Sâm.

Bụp!

Bản thể của trung niên nhân Ma tộc kia chính là một con hổ trắng lớn, bị một kiếm của Dương Sâm chém làm hai đoạn. Mà thanh niên Ma tộc điên cuồng tập trung sức mạnh toàn thân, truyền vào trường thương, hung hăng đâm vào trán của Dương Sâm lúc này đã không còn dư lực phản kháng.

- Chết đi!

Thanh niên Ma tộc gầm lên giận dữ.

Hai gã Kiếm Tôn bậc sáu điên cuồng nghênh đón một thương của thanh niên Ma tộc này. Chỉ nghe “phụt, phụt” hai tiếng, hai gã Kiếm Tôn bậc sáu bị một thương long trời lở đất của thanh niên Ma tộc này xuyên thủng như người ta xâu mứt quả, sau đó vẫn còn dư lực đâm tới Dương Sâm.

Nếu bị thương này đâm trúng, cho dù Dương Sâm có thực lực Kiếm Thánh sơ cấp cũng sẽ bị trọng thương.

Một gã Kiếm Tôn bậc sáu của gia tộc Andre lập tức đẩy ngã Dương Sâm, sau đó trường thương màu đen của thanh niên Ma tộc xuyên thẳng qua người đó.

- Đệ đệ!

Dương Sâm phát ra một tiếng rống giận bi phẫn, bộc phát ra toàn bộ thực lực Kiếm Thánh. Bên trong Cấm địa của Thần bên này, cánh cửa Thánh Vực không ngờ mất đi hiệu lực.

Trong lúc nhất thời, tất cả có những người có thực lực siêu việt Kiếm Tôn đều buông tay chân, phát huy hết khí thế của mình.

Lần đầu tiên, đám người Ma tộc bị những người thủ hộ phương tây đè ép xuống hạ phong.

thanh niên Ma tộc được mấy tùy tùng bảo vệ, bắt đầu rút lui về hướng Thánh Bia. Nhưng những người thủ hộ kia sao có thể cho bọn họ tiếp cận Thánh Bia chứ?

Trận chiến càng trở nên thảm thiết hơn. Tất cả những cao thủ có thực lực Kiếm Tôn trở lên đều đánh giết tới đỏ cả mắt, sau khi trả giá đắt là hơn 500 người thì rốt cục giết đám người Ma tộc chỉ còn lại thanh niên Ma tộc và bốn tùy tùng.

Lăng Tiêu vẫn ẩn nấp ở đó, hai mắt như sao, nhìn chằm chằm vào những người thủ hộ có thực lực Kiếm Thánh sơ cấp đó. Không thể tưởng được ở nhân giới này lại có đông cao thủ thực lực Kiếm Thánh như vậy.

Trong trận doanh của người thủ hộ phương tây có ít nhất mười mấy người như vậy.

Mà thanh niên Ma tộc kia có lẽ là có thực lực đỉnh Kiếm Thánh bậc một, lúc này đang bị mười mấy người có thực lực Kiếm Thánh sơ cấp vây công, có vẻ cực kỳ chật vật!

Lăng Tiêu nhìn thấy rất rõ, trận chiến này căn bản không hề có cái gọi là chính nghĩa và tà ác!

Nhân loại hay Ma tộc đều giống nhau, đều có mục đích là tấm bia đá màu đen to lớn kia Mà khí tức thê lương xa xưa Lăng Tiêu cảm ứng được chính là phát ra từ tấm bia đá to lớn đó.

Tuy rằng không rõ ràng lắm đó là cái gì nhưng trực giác nói cho Lăng Tiêu, đó là một bảo vật!

Tuy nhiên, bảo vật này... quá lớn.

Nhẫn không gian của Lăng Tiêu có chứa một chiếc lọ không gian và một ít vật phẩm thì đã gần đầy. Hắn vẫn không có thời gian luyện chế dụng cụ không gian mới cho mình.

Cho dù là có thời gian luyện chế, Lăng Tiêu cũng không thể luyện chế được túi không gian đủ lớn để đựng tấm bia đá này....

Lăng Tiêu nghĩ thầm, nếu nó có thể biến thành to hoặc nhỏ theo ý thích thì tốt quá. Như vậy, trong tay Lăng Tiêu không cần tới chiếc nhẫn không gian thứ hai, chỉ cần có cơ hội là có thể mang được nó đi.

Ngay khi mấy hộ vệ bên cạnh thanh niên Ma tộc chết sạch, y cũng không kiến trì nổi nữa, liền hóa thành bản thể.

Bên kia vách núi bỗng nhiên truyền đến một tràng âm thanh... hơn 200 người thủ hộ phương đông xuất hiện.

Gần như không có gì do dự, những người thủ hộ phương tây liền ngăn cản bọn họ lại.

Tư Không Dương ngẩng đầu nhìn tấm bia đá to lớn kia, cảm nhận năng lượng dao động cực lớn từ nó truyền tới, dường như không hề phát hiện ra những người thủ hộ phương tây đang chặn trước mặt, tán thưởng nói:

- Quả nhiên là thần vật!

Tống Khê và Công Tôn Thiên đứng trong đám người của thế gia ẩn thế, hiện giờ họ cũng đều biết ít nhiều về Thánh Bia, đều không kìm nổi si mê nhìn tấm bia đá màu đen to lớn này, trong lòng thầm nghĩ, khi nào thì tên mình cũng có thể xuất hiện trên đó.

Bởi vì Tống Khê và Công Tôn Thiên đều có quan hệ sâu xa với Lăng Tiêu nên gần gũi với nhau hơn so với những người khác. Lúc này, Công Tôn Thiên hỏi Tống Khê:

- Nghe nói khắc tên vào mặt trước của Thánh Bia này sẽ trực tiếp xuất hiện ở thần giới! Nếu khắc tên vào mặt trái sẽ xuất hiện ở Thánh Vực, nếu khắc ở mặt bên, Thánh Bia ở đâu, người sẽ xuất hiện tại đó. Ngươi nói việc này có thể là thật không?

Công Tôn Thiên luyện võ thành si, nói chuyện rất trực tiếp, những người xung quanh đều vểnh tai nghe thấy. Đại bộ phận bọn họ đều chưa hiểu rõ hết về Thánh Bia, bởi vì Tư Không Dương và Âu Dương Trường Không cũng không có khả năng kể lại tỉ mỉ cho bọn họ. Cách dùng Thánh Bia này là do Tư Không Liễu nói ra, cũng không biết

Tống Khê hơi hơi lắc đầu, nói:

- Ta cũng không biết, tuy nhiên thứ này là một bảo vật, không thể nghi ngờ!

Tất cả mọi người gật gật đầu, sau đó đều nhìn về phía Thánh Bia, trong mắt đều không kìm nổi lộ ra vẻ tham lam!

Lăng Tiêu vẫn âm thầm không nhúc nhích như trước. Hắn thấy Tống Khê và Công Tôn Thiên trong đám người, phát hiện bọn họ bình yên vô sự, trong lòng cũng cảm thấy yên tâm, bắt đầu cân nhắc xem mình nên làm gì để thu được ích lợi lớn nhất.

Bởi vì Lăng Tiêu đã nhìn ra, giữa đám người thủ hộ đông tây phương dường như hơi có ý đối lập.

Lúc này thanh niên Ma tộc kia không ngờ đã bị bức bách hiện ra bản thể, không ngờ là một con ma hổ màu đen có đôi cánh vàng kim.

Trường thương màu đen hóa thành đuôi hổ. Cặp cánh màu vàng to lớn hơi rung lên, bay lên không trung, lập tức có vô số tia chớp bổ thẳng Kim Dực Ma Hổ (ma hổ cánh vàng).

Kim Dực Ma Hổ rít lên một tiếng, thân mình rơi xuống đất, đồng thời phát ra tấn công về phía đám người Dương Sâm, dẫn mấy chục tia chớp kia đánh vào họ.

Trận doanh người thủ hộ phương tây lập tức ngã lăn lung tung, tiếng kêu rên rầm rĩ.

Bên kia đám người Tư Không Dương nhìn xem trợn mắt há hốc mồm, không thể tưởng được thanh niên Ma tộc này lại có tâm trí như vậy, thật sự là hùng mạnh đến đáng sợ!

Sau khi biến ảo bản thể, thực lực của thanh niên Ma tộc được nâng cao lên mấy lần. Mấy người thủ hộ có thực lực Kiếm Thánh sơ cấp vốn đang vây công y lập tức luống cuống chân tay.

Lúc này, Tinh Linh tộc được Alice dẫn dắt, tổn thất mất hai tộc nhân, rốt cục cũng lên tới đỉnh núi!

Mà ở một phía được ở Long hoàng Augustus dẫn dắt, không ngờ không hề có chút tổn thất, cũng lên tới đỉnh núi. Mặc dù có mấy Long tộc mặt xám mày tro, nhưng phòng ngự của Long tộc cực kỳ hùng mạnh, đủ để mọi người đều phải kính nể.

Tính cả thanh niên Ma tộc, bốn chủng tộc này không ngờ lại hội tụ trên đỉnh núi chỉ có vài dặm vuông này.

Tình thế ở đây lập tức trở nên rất tinh tế.

Tư Không Dương quyết định thật nhanh, dẫn dắt mọi người lui về phía sau mấy trăm mét.

Những người thủ hộ phương tây sống sót không hề có chút hảo cảm nào đối với đám người Tư Không Dương. Trận chiến này đã khiến những người thủ hộ phương tây tổn thất thê thảm và nghiêm trọng, nguyên bản hơn một ngàn cao thủ cảnh giới Kiếm Tôn giờ chỉ còn lại hơn ba trăm người.

Tuy rằng những người còn lại đều có thực lực cực kỳ hùng mạnh, trên cơ bản đều là bậc sáu trở lên, nhưng sau lần này, chênh lệch giữa hai phương đông tây chắc chắn sẽ giảm đi.

Hơn nữa, đám khốn khiếp đến từ phương đông đã thể hiện rõ ý tứ tới kiếm tiện nghi.

Tất cả người thủ hộ phương tây đều nghĩ như vậy, kỳ thật đám người Tư Không Dương ... cũng nghĩ như vậy!

Dương Sâm gầm lên giận dữ:

- Bằng hữu Long tộc, bằng hữu Tinh Linh tộc, còn cả những bằng hữu người thủ hộ đến từ phương đông, trước hết hãy giết chết tên Ma tộc này rồi bàn việc phân phối ích lợi. Thế nào?

Lúc này, Kim Dực Ma Hổ chợt gầm lên, lại có hai gã Kiếm Tôn bậc sáu bị cái đuôi dài vô cùng cứng rắn của nó quất trúng, kêu thảm một tiếng bị đánh văng ra xa.

Tuy nhiên, lúc này Kim Dực Ma Hổ cũng đầy vết thương trên người, bất cứ ai cũng có thể thấy, kẻ cuối cùng của Ma tộc đã là nỏ mạnh hết đà.

Tiếp theo là phân chia lợi ích... nhưng ánh mắt của mọi người đều nhìn chăm chú vào.... Thánh Bia đang đứng sừng sững nguy nga kia.

Dương Sâm tức giận gầm lên một tiếng, mười mấy người thủ hộ có thực lực Kiếm Thánh rốt cục phá được phòng ngự của Kim Dực Ma Hổ, liên thủ đánh ngã nó xuống núi.

Sau đó Dương Sâm sắc mặt giận dữ, căm tức nhìn mọi người, quát:

- Thánh Bia là của chúng ta!

Nhưng không ai nhìn thấy, một bóng đen như một làn khói nhẹ đang hạ xuống cùng với Kim Dực Ma Hổ vừa bị đánh rơi xuống núi kia.

Lúc này trong đầu Lăng Tiêu chỉ có một ý niệm: Có thêm một tay đấm rồi! Tấm bia đá kia có tác dụng rắm chó gì chứ?

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 27

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự