Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 363 Long Đằng (P1)

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi

Phiên bản Dịch · 5017 chữ · khoảng 18 phút đọc

Tống Minh Nguyệt nhìn lăng Tiêu cười quyến rũ, dịu dàng nói:

-Chúng tôi tới nơi này muốn học thứ gì, trên cơ bản đều đã học xong, có thể đi được rồi. Các tỷ muội nói đi?

Phong Linh và Isla cùng với đám người Xuân Lan, Thu Nguyệt đều rối rít gật đầu, Lăng Tiêu nói:

-Tốt lắm! Chúng ta đi thôi!

Một nam sáu nữ cứ như vậy nghênh ngang rời đi!

Mọi người nhìn theo bong lưng bọn họ, thật lâu sau mới hồi phục tinh thần lại.

-Không ngờ hắn chính là Lăng Tiêu. Trời ạ! Không ngờ trong lòng ta còn mắng hắn ngu ngốc, ngu ngốc chính là ta mà!

Một cô bé xinh đẹp kêu lên.

-Không phải hắn chính là người trẻ tuổi nổi danh nhất trong mấy năm gần đây ở Đế quốc Lam Nguyệt hay sao? Nghe nói hắn từng là người bị Thiên Mạch…

-Đúng vậy! Đúng vậy…Còn nghe như bị vị hôn thê từ hôn… mấy năm nay hắn vẫn luôn rất có danh tiếng, cô gái lúc trước rời khỏi hắn kia, bây giờ còn phải hối hận chết đi được…

…….

Đủ loại thanh âm bình luận, Lăng Tiêu bọn họ căn bản là không có để ở trong long nửa điểm, bảy người cứ như vậy đi ra cổng chính Học viện Narnia, màn kết giới kia sau khi trận chiến chấm dứt liền biến mất! Kết giới chống đỡ phạm vi lớn như vậy, mỗi một khắc tiêu hao tinh hạch là một con số kinh người! Hơn nữa, loại phòng ngự này cũng không phải ai cũng phòng ngự.

Tất cả giáo sư Học viện Narnia, thậm chí cả Viện trưởng đại nhân, đều chỉ đứng bên cửa sổ trong văn phòng của mình, trơ mắt nhìn sáu nữ sinh ưu tú theo gã thanh niên kia đi ra cổng chính học viện, bóng dáng dần dần biến mất!

-Phu quân! Có lẽ chàng không thể tưởng tượng được, tên của chàng ở Học viện Narnia rất có danh tiếng!

Tống Minh Nguyệt sóng mắt như nước nhìn chằm chằm Lăng Tiêu, nũng nịu cười nói.

-Đúng vậy! Đúng vậy! Mấy năm nay, tuy rằng chúng tôi đều không ở bên cạnh huynh, nhưng mỗi một sự kiện phát sinh ở đó, đều truyền tai chúng tôi đấy!

Xuân Lan đĩnh đạc nói.

Isla nhẹ giọng nói:

-Mấy năm nay huynh bế quan, rất nhiều người đều nói huynh… nói huynh mất rồi. Nói Lăng gia chẳng qua là phù dung sớm nở tối tàn. Vì vậy khi đó, chúng ta rất nhiều lần tranh cãi đánh nhau với những người đó!

-Hi hi! Chỉ sợ hiện tại, bọn họ hẳn là vì sao chúng ta đánh nhau với bọn họ!

Phong Linh vẻ mặt mang ý cười nói.

-Đại ca! Từ từ!

Xa xa phía chân trời, một tiếng kêu truyền đến, sau đó một bóng người, thời điểm âm thanh phát ra gần như không nhìn thấy bóng dáng hắn, nhưng bốn chữ qua đi, thanh âm vừa dứt người nọ nhanh như tia chớp phóng to ra, trong chớp mắt liền xuất hiện trước mặt Lăng Tiêu bọn họ.

Trong chỗ kiến trúc cao nhất ở Học viện Narnia, nguyên vốn Viện trưởng nhìn theo sáu cô gái, vừa đinh xoay người, bỗng nhiên nghe tiếng kêu như sấm nổ bên tai, than hình ông bỗng nhiên run bắn lên, sau đó trong mắt đầy vẻ không thể tin nổi nhìn người tới kia, cũng giống như cô gái mạnh mẽ ôm chầm người trẻ tuổi đó!

-Trời ạ! May mà ta không có nhiều chuyện! Công Tôn thế gia… thật đúng là có quan hệ than thiết với bọn họ.

Viện trưởng than thầm trong miệng, đôi mí mắt già lão sụp xuống, sau đó ngả người trên lưng ghế, nhẹ nhàng lắc lư, chậm rãi lẩm lẩm: “Công tôn gia có một bằng hữu như vậy, trong vòng mấy trăm năm, không còn lo lắng nữa rồi!”

Không ai biết Viện trưởng đại nhân của Học viện Narnia, thoạt nhìn như một lão già hiền lành tầm thường lại là một Kiếm Tôn bậc năm!

Nếu không trong mấy trăm năm nay vì cái gì chưa từng có người nào dám tới gây rối ở Học viện Narnia? Vì cái gì trong Học viện Narnia chết một vương tử chẳng qua là chịu đựng chút áp lực, lại chưa bao giờ bị nguy hiểm phải đóng cửa? Nguyên nhân tất cả đều ở trên người lão nhân này!

“Tên tiểu tử này! Con bà nó! Quy củ của Học viện Narcia mấy trăm năm nay đã bị ngươi phá bỏ rồi! Còn bắt lão già ta phải chùi đít cho ngươi.”

Viện trưởng đại nhân lộ vẻ mặt đành vậy không biết làm sao, sau đó mí mắt sụp xuống như người mất ngủ, ông tựa vào lưng ghế cất tiếng gáy khò khò.

-Ha ha! Đại ca! Không nghĩ tới huynh lại tới nơi đây! Nếu đệ không nhận được tin báo, thì cứ như vậy bỏ lỡ dịp rồi, huynh không xem tiểu đệ là huynh đệ mà!

Công Tôn Kiếm mấy năm nay dường như cũng thay đổi rất nhiều, tính tình cởi mở hơn, nếu nhưu trước đây, những lời nói này tuyệt đối hắn sẽ không nói ra. Tuy nhiên, vào thời điểm này người xứng đáng để Công Tôn thiếu gia nói chuyện như thế đúng là cũng không tìm được mấy người!

-Trong môn phái còn nhiều chuyện cần giải quyết, hoàn toàn không thoát than ra được. Lúc nào bên người của ta cũng có nguy cơ rình rập tứ phía.

Lăng Tiêu khẽ cười, sau đó nhìn Công Tôn Kiếm, cười nói tiếp:

-Tu vi của ngươi lại có đề cao rồi! Thật tốt quá!

Công Tôn Kiếm than nhẹ một tiếng, lộ vẻ mặt xấu hổ nói:

-Thật tốt sao? So với tốc độ tăng cao biến thái của đại ca, quả thưc đệ không biết vứt mặt mũi đi đâu nữa!

Nói xong lại cười:

-Tuy nhiên so sánh với tên khốn Liệt Khuyết kia, tốc đọ của đệ coi như là nhanh!

Nói xong chính mình cười rộ lên:

-May mà người như đại ca đương thời chỉ có một người, nếu như nhiều thêm vài người nữa chỉ sợ đệ thật sự phải đi tự sát cho xong.

Lăng Tiêu khẽ nhếch miệng định nói gì, sau đó lại ngậm miệng, hắn thật sự có chút không đành long đả kích Công Tôn Kiếm, dù sao đã tăng lên tới cảnh giới Kiêm Hoàng bậc ba, tốc độ tăng cao thực lực của Công Tôn Kiếm đã có thể dung chữ thần tốc để hình dung rồi!

Đúng lúc này Công Tôn Kiếm bỗng nhiên làm ra vẻ mặt thần bí kéo lăng Tiêu qua một bên, không để ý tới sự kinh ngạc của mọi người, sau đó hỏi:

-Đại ca! Đệ lần này tới đây chủ yếu là muốn nói cho huynh biết một tin, người hôm nay huynh giết, thân phận cực kỳ đặc thù. Thời gian cấp bách không giải thích rõ rang cho hynh được. Tóm lại, sau này huynh làm việc nhất đinh phải cẩn thận đề phòng! Bọn người này đều là đã lâu không xuất thế, gọi là người thủ hộ! Mấy ngày trước phụ than của bọn đệ đã bị họ triệu tập đi. Ôi! Phụ thân đệ là vũ giả cảnh diưới Kiếm Tôn bậc hai mà ở trước mặt đám người bọn họ không ngờ không chiếm được chút phần thắng nào! Những người đó không muốn chính mình bị người thế tục hiểu rõ về mình, cho nên… lần này đệ đến đây cũng là mạo hiểm…

Lăng Tiêu vỗ vỗ vai Công Tôn Kiếm, trong long dâng lên mối xúc động: bằng hữu chính là thế này, có một số người quen biết nhau cả đời, cũng chưa chắc có thể trở thành bằng hữu, có người chỉ cần tiếp xúc nhau vài lần thì có thể hiểu nhau kết bạn với nhau.

Có lẽ đây cũng là một loại duyên phận chăng.

-Ta đã biết! Nếu thật sự có nguy hiểm, ngươi hãy dẫn người trong gia tộc đến kiếm phái Thục Sơn đi!

Lăng Tiêu suy nghĩ một chút, sau đó nói:

-Ta sẽ cấp cho các ngươi ở riêng biệt một khu vực!

Công Tôn Kiếm ngẩng đầu, hai mắt sang lên, sau đó gật đầu thật mạnh nói:

-Ô! Đệ biết rồi, đệ đi đây! Đại ca… sau này gặp lại!

Nói xong, thân mình Công Tôn Kiếm bắn đi như tia chớp. Người thong minh nang lực lĩnh ngộ chính là phải nhanh hơn người, từ trong lời nói của Lăng Tiêu, công Tôn Kiếm hiểu rằng Lăng Tiêu hẳn là biết rất rõ về chuyện người thủ hộ, rõ rang biết mình đắc tội là người nào. Hơn nữa, nếu như Công Tôn gia có nguy hiểm, kiếm phái Thuc Sơn cấp đất cho bọn hắn ở lại, điều đó nói rõ hiểu biết của Lăng Tiêu đối với Ma tộc nhiều hơn xa tầm hiểu biết hạn hẹp của hắn!

Đoàn người Lăng Tiêu trở về đế quốc Lam Nguyệt nhanh như tia chớp, trên đường đi nơi nơi ca múa mừng vui cảnh thái bình, nhân dân an cư lạc nghiệp, không có chút khẩn trương nào về mối nguy hiểm sắp ập đến.

Những người bình dân mặc dù thiếu thốn vật chất, nhưng cuộc sống của họ rất vui vẻ hạnh phúc! Bởi vậy có thể thấy rằng người không biết gì đôi khi lại là người hạnh phúc.

Lăng Tiêu nhìn thấy hết cảnh này, cảm giác như lĩnh ngộ của mình đối với nhân sinh lại tăng cao them một phần!

Sáu cô gái trở về làm cho cả kiếm phái Thục Sơn náo nhiệt lên rất nhiều, có nhiều người trong đám đệ tử, còn là lần đầu tiên thấy sáu cô gái xinh đẹp này. Sau khi hỏi thăm mới biết không ngờ đều là nữ nhân bên người của ông chủ, khiến không ít đệ tử trẻ tuổi ôm ấp mối tình khác thường, lần đầu tuổi thanh xuân vừa chớm nảy mầm liền nhận lấy thất bại đành chấm dứt cuộc tình trong mộng.

Nhưng kiếm phái Thục Sơn nhờ có các nàng trở về mà tăng thêm vài phần sức sống lại là thực tế không thể phủ nhận.

Tuy nhiên sáu cô gái lập tức phát hiện ra, gần như tất cả các người các nàng quan thuộc, thực lực đều có đề cao kinh người. Các nàng hỏi thăm mới biết nguyên nhân, đều nhao nhao đòi dung đan dược cho bằng được.

Dù sao trước đây thực lực không kém nhau bao nhiêu, bỗng nhiên phát hiện đến ngay cả người vốn không bằng các nàng, bây giờ thực lực cũng vượt qua các nàng rất nhiều, trên phương diện tâm lý thật hoàn toàn không cách nào chịu đựng được.

Lăng Tiêu rơi vào đường cùng, cũng chỉ có thể đem đan dược phân cho sáu nàng. Đồng thời trong quá trình sáu nàng bế quan, hắn không ngừng vận hành Đại Tự Tâm Kinh tầng thứ bảy sau đó khống chế toàn bộ phạm vi kiếm phái Thục Sơn, khiến tất cả mọi người cũng theo đó thu được nhiêu lợi ích.

Loại cơ hội này đối với mọi người trong kiếm phái Thục Sơn đều là cực kỳ khó gặp, cho nên ngay vào ngày sáu nàng bế quan, gần như toàn bộ tất cả người ở kiếm phái Thục Sơn đều tiến vào trạng thái tu luyện. Nếu là người không biết, nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ kinh ngạc há hốc mồm đến không ngậm lại được. Toàn bộ nội thành Thục Sơn có tới mấy vạn nhân khẩu, không ngờ không có một tiếng động nào! Nếu không phải trên khắp bầu trời kiếm phái phát ra sinh khí bừng bừng sơ rằng có người còn tưởng là tòa thành chết đấy.

Mười đại đệ tử của kiếm phái Thục Sơn Sau khi chấm dứt trúc cơ, lập tức lại tiến vào trạng thái bế quan tu luyện.

Lăng Tiêu không ngừng vận hành Đại Tự Tâm Kinh, trải qua mấy lần thí nghiệm rốt cục Lăng tiêu xác định được một điều: dưới ảnh hưởng của Đại tự Tâm Kinh, dung Hướng Thiên Đan loại tình trạng thống khổ này có thể giảm bớt đến mức thấp nhất!

Cứ như thế trải qua sáu ngày, Lăng Tiêu cảm nhận được vô cùng rõ ràng lực lượng tinh thần của mình dồi dào như mù sương trên mặt biển bao la. Lúc này tất cả sáu nàng đều đã vượt qua thời điểm nguy hiểm nhất, bắt đầu chuyển qua thời kì ổn định, tâm tình Lăng Tiêu rốt cục buông lỏng xuống, đồng thời hoàn toàn chứng nghiệm được suy đớn cảu mình.

Bỗng nhiên có một thanh âm xuất hiện ở trong đầu Lăng Tiêu, Lăng Tiêu giương đôi mắt sau đó than mình biến mất ở trong phòng.

Ngay sau đó, Lăng Tiêu xuất hiện trên vách núi bên bờ biển cách thành Thục Sơn mấy chục dặm. Một lão già khoảng chừng bảy mươi đứng nơi đó, toàn thân mặc trường bào màu tím, trường bào không biết dùng tài liệu gì chế thành phất phơ theo chiều gió, cực kì mềm mại, nếu tiến lại gần sẽ phát hiện trên quần áo của lão, không ngờ có song dao động nguyên tố cực kỳ mãnh liệt!

-Ngươi đã đến rồi?

Lão già vừa thấy lăng Tiêu trên mặt lộ ra vẻ tươi cười, thản nhiên nói.

-Ta đến đây

Lăng Tiêu dường như nhận biết lão già này, hắn trả lời một câu sau đó sóng vai đứng chung một chỗ cùng lão già.

Bỗng nhiên trên không trung vang lên một tiếng chim ưng kêu rõ to, hai mắt lão già như tia chớp ngẩng đầu nình thoáng qua, trong mắt hiện lên một tia sang kỳ dị, tán thưởng nói:

-Tuyết Sơn Thiểm Điện Ưng biến dị! Vạn năm khó gặp! Tu luyện trăm năm liền có thể biến hình… Lăng Tiêu! Vận may của ngươi thật đúng là tốt!

Lão già nói xong không ngờ trên mặt có chút hâm mộ và … ghen tị

-Long tộc các ngươi… cũng biết hâm mộ Tiểu Sửu?

Biểu hiện trên mặt Lăng Tiêu có chút quái dị, dường như đang cố nín cười.

Tiểu Sửu?

Lão già nhíu mày, sau đó ngẩng đầu nhìn thoáng qua con ma thú cực kỳ thần tuấn kia, khẽ hừ một tiếng:

- Cũng là nhân loại các ngươi mới có thể nghĩ ra cái tên vô vị như vậy! Tuyết Sơn Thiểm Điện Ưng tuy rằng là ma thú cực kỳ bình thường, nhưng Tuyết Sơn Thiểm Điện Ưng biến dị thực lực hùng mạnh đến ngay cả... Quên đi, không nói chuyện này, dù sao của ngươi... Ừ, Tiểu Sửu, Tiểu Sửu của ngươi là bảo bối đấy!

Lăng Tiêu thản nhiên cười cười, trong lòng hắn đối với lão già này, kỳ thật có chút không cho là đúng.

Long tộc?

Các ngươi đến những con thằn lằn lớn cánh dài cũng giao phối!

Đương nhiên, loại câu nói này vĩnh viễn Lăng Tiêu củng không thể nói ra lời, bởi vì trước mắt Lăng Tiêu cùng Long tộc thuộc loại bạn hữu thân thiết.

Thời điểm đám người Âu Dương Vũ bọn họ đi vào thành Thục Sơn, Lăng Tiêu liền nghĩ tới rất nhiều biện pháp để đối phó bọn họ, tuy nhiên Lăng Tiêu có phần sợ ném chuột vỡ đồ, sợ gây tổn thương cho cư dân bên trong thành Thục Sơn. Vũ giả cảnh giới Kiếm Tôn mà điên cuồng lên thì người cả thành này cũng không đủ bọn họ giết!

Nói cái gì nhân nghĩa đạo đức với bọn họ cũng vô ích, trong mắt bọn họ nhân loại của giới thế tục cũng không khác con kiến bao nhiêu, tin chắc rằng sẽ không có bao nhiêu người bởi vì giẫm chết một đám con kiến mà có cảm giác áy náy sâu sắc.

Ai khiến chúng nó ngăn cản đường đi của ta? Với lý do như vậy đương nhiên phải ở vào một phương thế lực hùng mạnh.

Đúng lúc này, không ngờ người của Long tộc chủ động tìm tới cửa. Hơn nữa, thực lực của đối phương cực kỳ mạnh mẽ, khiến Lăng Tiêu thậm chí cũng có chút kiêng kị!

Dựa vào thực lực tổng hợp của Lăng Tiêu hiện nay, cho dù là một gã Kiếm Tôn bậc sáu đỉnh phong, nếu như cùng đối chiến với hắn, Lăng Tiêu cũng có vô số biện pháp có thể chiến thắng đối phương!

May mà đối phương tới tìm Lăng Tiêu không có ác ý gì.

Vào thời thượng cổ chiến tranh chống cự với Ma tộc, Long tộc là một trong các minh hữu của nhân loại đã dốc rất nhiều sức lực! Nhưng sau chiến tranh, nội chiến bùng nổ, ngay sau đó Thần chiến bùng nổ tiếp theo phạm vi lan rộng ra, mang tới thương tổn to lớn có thể nói trước nay chưa từng có!

Đến cuối cùng Tinh Linh tộc và Long tộc rời xa nhân loại, Thú tộc kéo dài hơi tàn, chỉ còn lại nhân loại một nhà duy nhất. Tuy rằng trong lòng Long tộc bất mãn, chẳng qua cũng không có cách nào khác, nếu chia đều thực lực nhân loại kém thua rất nhiều so với Long tộc, nhưng số lượng lại đông hơn Long tộc gấp ngàn vạn lần! Cùng bị tiêu hao như nhau nhân loại thì có thể, nhưng Long tộc không thể!

Hiện giờ, Long tộc lại gặp phải một nguy cơ rất lớn! Số lượng cự long trên Long Đảo... đã không còn đủ một ngàn con!

Làm thế nào để sinh sôi nẩy nở con cháu đời sau đã trở thành vấn đề trọng yếu của Long tộc hiện nay. Còn như nói Thánh Vực tranh đoạt lãnh địa để sinh tồn... đối với Long tộc mà nói hoàn toàn là chuyện không quan trọng không cần thiết!

Lần này bọn họ đi vào lãnh địa nhân loại, nói đến thật buồn cười: một tên đệ tử của Long tộc lặng lẽ du lịch ở đại lục, biết được thần thông của Lăng Tiêu về đan dược, hắn thông báo về Long tộc bên kia, mà Lăng Tiêu lại lập tức biến mất đã nhiều năm!

Ở thời đại thượng cổ Long tộc cũng đã nhận được bài học đau thương thê thảm. Vì thế tuy rằng thực chất Long tộc đều vô cùng cao ngạo xem thường nhân loại, nhưng chúng cũng không dám tùy tiện khơi mào tranh chấp giữa hai tộc, huống chi chúng còn có việc thỉnh cầu người.

Cứ như thế chuyện kéo dài tới thời gian gần đây, Long tộc mới phái ra mấy tên thực lực hùng mạnh, lại từng có kinh nghiệm du lịch ở thế giới nhân loại, trước tới tìm Lăng Tiêu, không có chút quan hệ tới Ma tộc!

Lão già đứng bên Lăng Tiêu này chính là một trưởng lão Long tộc. Nói đến thực lực, nếu so với vũ giả của nhân loại lão đã có cảnh giới cao hơn Kiếm Tôn bậc sáu! Cũng không kém Kiếm Thánh bậc thấp bao nhiêu! Trong Ma thú tồn tại như Bạch Tuộc Biển Sâu năm đó cái loại tu vi biến thái vượt hơn Kiếm Thánh này chung quy vẫn là số ít!

Nhưng nói tóm lại, Long tộc thực lực trung bình vẫn khiến người ta cực kỳ sợ hãi.

Long tộc và Tinh Linh Tộc, cùng với Hải tộc những dị tộc đó, cũng như nhau đều có thể có cơ hội phi thăng Thánh Vực! Tuy nhiên tiêu chuẩn để chúng nó tiến vào Thánh Vực phải cao hơn rất nhiều so với nhân loại!

Cho nên, lão long tên gọi là Long Đằng này, chẳng những có thực lực vượt hơn Kiếm Tôn bậc sáu, còn là người rất am hiểu tâm lý của nhân loại! Trước khi tiếp xúc với Lăng Tiêu, lão đã tiến hành điều tra chu đáo về Lăng Tiêu rồi, sau đó vào thời điểm đám người gia tộc Âu Dương tiến vào thành Thục Sơn rốt cục lão tìm được cơ hội.

Lão hiện ra bản thể dẫn ba gã Kiếm Tôn bậc sáu đi. Hiện giờ, ba gã Kiếm Tôn bậc sáu kia đã biến mất trên thế giới này.

Bốn năm trưởng lão Long tộc thực lực vượt hơn Kiếm Tôn bậc sáu nếu muốn giết chết ba gã Kiếm Tôn bậc sáu cũng không phải là chuyện khó.

Đối mặt với việc chủ động quá tốt của Long tộc, Lăng Tiêu đương nhiên vô cùng sung sướng tiếp nhận. Hôm nay lão đến đây chính là muốn xem thử sau khi giúp cho chuyện tốt như vậy, Long tộc sẽ nhận được cái gì!

Long Đằng không nói lời nào, Lăng Tiêu cũng không nói.

Tuy rằng Long Đằng có thực lực rất mạnh, nhưng Lăng Tiêu tin rằng nếu đối phương động sát tâm, hắn có thể trước tiên chạy trốn!

Cho nên, Lăng Tiêu cũng không cần quan tâm Long Đằng làm phiền.

Rốt cục, Long Đằng không kìm nổi hỏi:

- Lăng Tiêu! Ngươi không lấy làm lạ vì sao Long tộc chúng ta chủ động tới giúp ngươi một tên nhân loại chuyện tốt như vậy à?

Nghe trong lời nói của Long Đằng chứa đầy vẻ tự cao ưu việt hơn người, Lăng Tiêu cười lạnh trong lòng: có việc cầu người, vẫn không quên cảm giác về sự ưu việt cao cao tại thượng của mình. Một đám loài bò sát thôi mà.

Lăng Tiêu cười nhạt nói:

- Nghĩ không ra Long tộc hùng mạnh tới tìm nhân loại nhỏ bé yếu ớt ta đây có chuyện gì.

Long Đằng không thay đổi sắc mặt, cự long sống đến từng tuổi này, mặt mũi chẳng qua chỉ là thứ gì đó cho có mà thôi, đối mặt với kẻ không bằng mình, tôn nghiêm của cự long cao cao tại thượng không thể xâm phạm, đối mặt với kẻ không bằng mình, chúng... cũng giống nhau sẽ lộ ra vẻ mặt ti tiện.

Cho nên, Long Đằng chỉ có thể cho là nhân loại này... có chút hơi đáng ghét, sắp đưa ra mục đích của nó. Không phải sao?

Lăng Tiêu chớp chớp mắt, sau đó lắc lắc đầu rất vô tội:

- Thật có lỗi! Trưởng lão cự long tôn kính! Xin thứ lỗi cho ta bất lực, yêu cầu của ngài vượt qua phạm vi năng lực của ta.

Trong mắt Long Đằng lập tức toát ra thần sắc bi ai, Lăng Tiêu là luyện dược sư nổi tiếng bật nhất mấy năm gần đây trên đại lục, Dưỡng Nhan Đan của hắn đến ngay cả đám rồng mẹ của Long tộc cũng cực kỳ yêu thích. Bây giờ hắn nói không có cách nào, chẳng lẽ... Long tộc sắp rơi vào cảnh diệt vong rồi sao?

Long Đằng đau đớn lạnh cả lòng, thầm nghĩ: “Có phải Long thần đã từ bỏ con dân của ngài hay không, vì sao để cho Long tộc vĩ đại gặp phải hoàn cảnh cay nghiệt như thế?”

Lăng Tiêu bỗng nhiên lại nói tiếp:

- Tuy nhiên...

- A! Tuy nhiên cái gì?

Long Đằng quay đầu lại ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào mắt Lăng Tiêu, hoàn toàn không để ý tới chuyện Lăng Tiêu làm ra vẻ bí mật, lão nói:

- Chỉ cần có biện pháp có thể giải quyết vấn đề này, Lăng Tiêu! Sau này ngươi chính là quý khách của toàn thể Long tộc! Là nhân loại duy nhất Long tộc thừa nhận là bằng hữu! Còn nữa... vô số của cải chỉ cần ngươi muốn, chúng ta đều cung cấp cho ngươi!

Lăng Tiêu bỗng nhiên mở to hai mắt, dùng công phu sư tử ngoạm nói:

- Nếu ta muốn... là những thứ xương rồng, gân rồng và máu rồng thì sao?

Bỗng nhiên cả người Long Đằng dâng lên một luồng sát khí! Sắc mặt không tốt nhìn chằm chằm vào mắt Lăng Tiêu. Lăng Tiêu không yếu thế chút nào đối mặt cùng lão.

Trên bầu trời, một tiếng chim ưng kêu thê lương bén nhọn, Tiểu Sửu không chút do dự bổ nhào xuống phía Long Đằng. Tiểu Sửu chưa đạt tới biến hóa kỳ nhưng đối với long uy trên người Long Đằng vẫn làm như không thấy!

Long Đằng đối mặt Tiểu Sửu lại dường như có chút sợ hãi, chợt thu lại khí thế trên người. Hai trảo thật lớn của Tiểu Sửu xẹt sát qua da đầu Long Đằng, vẽ một đường cong tuyệt đẹp trên không trung, sau đó hai cánh to lớn của nó thu lại, hạ xuống đứng bên cạnh Lăng Tiêu. Đôi mắt linh hoạt, ánh mắt sắc bén của nó nhìn chòng chọc vào Long Đằng.

Long Đằng nhìn chằm chằm vào mắt Lăng Tiêu, lão vẫn ức chế không được mình, phẫn nộ quát:

- Ngươi xác định là thật?

Lăng Tiêu gật đầu:

- Đương nhiên! Qua một thời gian thì ngươi sẽ biết: ta là người không thích nói đùa chút nào.

Long Đằng thanh âm dần dần lạnh như băng nói:

- Lăng Tiêu! Ngươi có biết lời nói này của ngươi nếu là nói ở trên Long Đảo, sẽ dẫn đến hậu quả gì cho ngươi hay không?

Lăng Tiêu lắc đầu, vẻ mặt điềm tĩnh:

- Ta chỉ biết nơi này... là địa bàn của ta!

- Hống!

Long Đằng quá phẫn nộ không thể dằn được phát ra một tiếng rống!

Bên này vòng lông trên cổ Tiểu Sửu lập tức dựng đứng lên, sau đó nó không cam chịu yếu thế phát ra một tiếng thét thê lương chói tai.

Long Đằng và Tiểu Sửu cùng trợn mắt nhìn nhau thật lâu. Sau đó lão dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn Lăng Tiêu, chỉ tiếc rằng Lăng Tiêu hoàn toàn không chịu lép vế, trên mặt vẫn không chút động lòng. Khiến Long Đằng chuẩn bị sẵn rất nhiều câu nói cũng tuyệt nhiên không có cách nào thốt ra miệng.

- Được rồi! Ta đáp ứng ngươi.

Hai mắt Long Đằng đỏ ngầu hầm hầm nhìn Lăng Tiêu, Long tộc chết đi tuy rằng cần ngủ yên, nhưng dù sao cũng không trọng yếu bằng sự sống còn của Long tộc, nếu cứ tiếp tục không có cách nào ngăn chặn sự suy giảm của số lượng long tộc, chỉ sợ không bao nhiêu năm nữa, không cần kẻ nào công kích Long Đảo, Long tộc tự nhiên cũng sẽ bị diệt vong!

Long Đằng cho rằng chính mình nhất định phải vì lịch sử của Long tộc từ trước tới nay, cự long mình tạm thời nhân nhượng vì lợi ích của toàn cục, đối mặt với điều kiện khuất nhục như thế, đều phải đáp ứng. Vừa nghĩ tới đối phương sử dụng gân cốt da máu huyết của đồng bạn, Long Đằng liền có cảm giác như muốn bạo phát lên.

- Ngươi thật lưu manh!

Long Đằng trừng mắt hung hãn nhìn Lăng Tiêu, quá phẫn nộ mắng một câu.

Lăng Tiêu không cho là đúng chỉ cười cười, sau đó nói:

- Ta là người luôn giữ chữ tín và tốt bụng. Ta có thể cam đoan với ngươi, đan dược của ta có hiệu nghiệm, ta mới có thể thu thù lao của ta. Nếu không ta chẳng những sẽ không thu chút thù lao gì, còn có thể cho là yêu cầu của ta hôm nay quá đáng, hướng tới long tộc xin lỗi! Hãy tin ta! Ta không có ý định mạo phạm giấc ngủ yên của Long tộc đã chết.

Lời nói của Lăng Tiêu khiến trong lòng Long Đằng dễ chịu rất nhiều. Nương theo lối thoát Lăng Tiêu đưa ra, lão dịu giọng nói:

- Lăng Tiêu! Nhớ kỹ những lời ngươi đã nói! Khi nào thì ngươi có thể giao loại đan dược này cho ta?

Lăng Tiêu cười nói:

- Này gấp cái gì?

Long Đằng hận đến ngứa ngáy cả hàm răng, thật muốn tát một cái cho tên khốn kiếp cặn bã đê tiện vô sỉ hạ lưu này chết cho xong. Lão không tin Lăng Tiêu không biết rõ hoàn cảnh khốn đốn hiện nay của Long tộc, vậy mà còn bày ra một bộ dáng không vội như thế. Tuy nhiên ý niệm mê người này cũng chỉ có thể suy nghĩ ở trong đầu, Long Đằng cố dằn cơn giận nói:

-Việc này... đương nhiên... là càng nhanh càng tốt!

Lăng Tiêu nói:

- Không có trông thấy Long tộc trên Long Đảo, làm sao ta có khả năng luyện chế ra đan dược đúng bệnh chứ? Ngươi có nghe nói qua thầy thuốc nào không nhìn thấy người bệnh, không biết bệnh tình mà kê toa thuốc chưa?

Long Đằng nghẹn lời, cũng biết chính mình quá đa nghi rồi, nhưng đối mặt với loại sự tình liên quan tới sinh tử tồn vong này, nếu không phải Long Hoàng của Long Đảo năm lần bảy lượt nhắc nhở Long Đằng không được dùng sức mạnh, chỉ sợ hiện tại lão đã có ý muốn bắt cóc Lăng Tiêu đến Long Đảo rồi.

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 46

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự