Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 797 Chuyện nhà. (2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2094 chữ · khoảng 7 phút đọc

“Không phải.... không phải...” Trương Tiểu Trung vội vàng lắc đầu : “Nhưng mà, bây giờ nhà tôi đang thiếu nợ rất nhiều, chỉ sợ không kịp tìm công việc mới....”

“Cái này thì đơn giản thôi, tôi giới thiệu anh vào làm trong một công ty bảo an chính quy, kí hợp đồng là có thể ấn lượng hai tháng đầu, như vậy anh xem có thể giải quyết vấn đề hay không?” Công ty bảo an Danh Dương vốn là của Dương Minh, cho nên, Dương Minh nói thế nào là thế đó. Điều Dương Minh đang lo chính là, công việc làm ăn của công ty bảo an càng lúc càng tăng, nhân viên mỗi lúc một cần hơn, chỉ cần những người này trải qua một chút huấn luyện đơn giản là có thể đảm nhận những vị trí bảo vệ bình thường.

“Vậy... làm bảo an một tháng được bao nhiêu?” đây chính là điều mà Trương Tiểu Trung quan tâm nhất.

“Đại khái là hơn hai ngàn” Dương Minh cũng không biết cụ thể, chỉ có thể nói đại khái, nhớ lại lời của Bạo Tam Lập nói, chỉ là không biết bây giờ có tăng lương hay chưa.

“Thật sao?” Trương Tiểu Trung vui vẻ nói : “Vậy thì tốt quá, nhưng mà, cậu không gạt tôi chứ?”Trương Tiểu Trung suy nghĩ, làm bảo an mà có thể lấy hơn hai ngàn mỗi tháng thì có vẻ quá nhiều sao? Mình tốn nhiều sức lực làm việc, mà mỗi tháng còn chưa kiếm được hai ngàn nữa, hơn nữa, quan trọng nhất là, vừa vào làm là có thể ấn lương hai tháng, không cần phải lo bị lừa, chỉ là, người này nói tin được không?

Phải biết rằng, nếu một mình mình thì thu xếp công việc sẽ không sao, nhưng mà, lần này là cả một đám người, thu xếp công việc, có thật sao?

“Tiểu Trung ca, anh cứ yên tâm, Dương Minh sẽ không gạt anh đâu” Lâm Chỉ Vận thấy người yêu bị nghi ngờ, liền vội vàng giải thích.

“Cái công ty bảo an mà tôi nói đang có thông báo tuyển dụng, tôi chỉ có thể nói giúp tôi, cho các người ưu tiên vào trước” Dương Minh nói : “Nhưng mà, nếu làm việc trễ nãi bị đuổi, thì tôi cũng không thể xen vào” “Vậy thì không có đâu!” Trương Tiểu Trung vội nói xen vào : “Những người trong thôn chúng tôi đã sớm chịu khổ quen rồi, huống chi, làm bảo an so với đi làm công nhân còn thoải mái hơn nhiều”

Xe vào thôn, Dương Minh kêu Trương Tiểu Trung nói ra những lời của mình cho mọi người nghe, nếu đồng ý thì ngày mai đến công ty bảo an Danh Dương đăng ký, không muốn thì cũng không sao.

Nhà của Trương Tiểu Trung ở sát bên cạnh nhà của bà Lâm Chỉ Vận, khi Trương Tiểu Trung trở về nhà, thì Dương Minh và Lâm Chỉ Vận cũng vào trong, sân vườn được bài trí rất sạch sẽ, Lâm Chỉ Vận thuần thục mở cái công tắc biến điện, công tắc được mở, đèn trong sân nhất thời bừng sáng lên.

“A, may quá, còn có điện, nhất định là chú hai thường xuyên đến thăm nom rồi” Lâm Chỉ Vận nói.

“Chú hai?” Dương Minh không biết Lâm Chỉ Vận còn có một người chú nữa.

“Dạ, nhà của chú hai em ở thôn bên cạnh, sống nhờ vào trồng trọt, cũng không có giàu có gì, cho nên lúc nhà em xảy ra chuyện, cũng không dám đi mượn họ, bởi vì nhà của họ một năm cũng chỉ kiếm được có một hai vạn thôi à” Lâm Chỉ Vận giải thích.

Dương Minh gật đầu, Lâm Chỉ Vận nói đúng, nếu chỉ dựa vào trồng trọt mà sống thì chẳng kiếm được boa nhiêu đâu, bây giờ những cái có thể kiếm tiền chỉ có nông trường hoặc là khu nông nghiệp thôi.

“Vào đi!” Lâm Chỉ Vận dùng chìa khóa mở cửa, sau đó nói với Dương Minh : “Em đi nhóm lửa bếp lò đã”

“Anh giúp em” tuy rằng Dương Minh không sống ở nông thôn lần nào, nhưng vẫn có thể xem trong TV, vì thế nói : “Trong nhà còn than tổ ong không?”

“Dạ còn, cẩn thận một chút, đừng làm dơ quần áo” Lâm Chỉ Vận gật đầu nói.

“ Được rồi” Dương Minh gấp hai cục than rồi cùng Lâm Chỉ Vận đi vào trong phòng.

Đem cục than bỏ vào trong bếp lò, sau đó Lâm Chỉ Vận tìm mấy tờ báo cũ, dẫn lửa, đốt than lên, trong phòng nhất thời ấm hơn.

“Hi...” Lâm Chỉ Vận cười, sau đó vui vẻ nói : “Được rồi, em dẫn anh đi xem nha”

Từ cửa vào quẹo phải, là một cái phòng nhỏ, Lâm Chỉ Vận chỉ vận đẩy cửa ra, đập vào mắt là một gian phòng nhỏ, nhưng mà vẫn được dọn dẹp sạch sẽ, còn có một giường nhỏ, chăn nệm trên mặt đã không còn, cách cái giường không xa là một cái bàn nhỏ, trên bàn còn có một cái radio từ thời xưa.

“Trước kia ở đây có rất nhiều đồ chơi được bà nội tự tay may cho em, nhưng mà, sau này đều không còn...” Lâm Chỉ Vận tiếc nuối nói : “Thế nào, có thoải mái không?”

“Không gian nhỏ rất tốt, thật không ngờ, thời thơ ấu của em lại ở đây” Dương Minh nói : “Mang anh đi gặp bà nội của em đi”

“Về sau cũng là bà nội của anh” Lâm Chỉ Vận nói.

“Haha, đúng vậy” Dương Minh gật đầu : “Vậy cùng đi gặp bà nội đi”

“Dạ, anh đi theo em” Lâm Chỉ Vận mang Dương Minh ra khỏi phòng, đi vào bên trong, đến gian phòng cuối cùng, đẩy cửa ra, nói : “Đây là phòng của bà nội em trước kia...”

Dương Minh đi theo Lâm Chỉ Vận vào phòng, đập vào mắt hắn là một di ảnh của một bà lão trên bàn thờ.

Dương Minh hít một hơi thật sâu, sau đó vô cùng cung kính đứng trước bàn thờ, cúi đầu khấn ba cái, sau đó mới nói : “Bà nội, con là bạn trai của Chỉ Vận, Dương Minh, Chỉ Vận dẫn con đến gặp bà”

Lâm Chỉ Vận thấ vẻ nghiêm túc cẩn thận của Dương Minh, rất vui mừng, đến thắp nhan, cũng khấn ba cái, sau đó lặng lẽ nói.

“Xem ra, chú hai của em cũng là một hiếu tử, nơi này rất sạch sẽ, hiển nhiên là thường xuyên đến quét dọn” Dương Minh sờ sờ mặt bàn, sau đó nói.

“Dạ, nhà chú hai cũng gần, cho nên thường đến đây” Lâm Chỉ Vận gật đầu : “Chú hai tốt lắm, có cơ hội em sẽ dẫn anh đến nhà chú chơi”

“Tốt” Dương Minh gật đầu.

Hai người đang nói chuyện, thì chợt nghe bên ngoài vang lên tiếng ồn ào, rồi đèn nhà Trương nãi nãi cũng thắp sáng lên.

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Lâm Chỉ Vận kì quái hỏi.

“Không biết, chúng ta ra ngoài xem thử” Dương Minh thật ra đã nhìn đại khái rồi, chỉ là không nói ra thôi, bằng không, Lâm Chỉ Vận hỏi làm sao hắn biết, thì hắn thật đúng là không thể giải thích được.

“Tiểu Trung, không tốt rồi, em trai của anh và mấy người khác đi gặp ông chủ đòi tiền công, bị đánh vào bệnh viện luôn!” Một người con gái chạy vào, nói với Trương Tiểu Trung.

“Vương Thẩm Nhi, dì nhỏ giọng một chút, đừng đánh thức bà nội của tôi, rốt cục là thế nào, tiểu Nghĩa sao lại bị người ta đánh?” Trương Tiểu Trung vội vàng hỏi.

“Còn không phải là do nó thấy anh cầm cây đón đường cướp xe không tốt, liền tự ý cùng mấy đứa trong thôn đi gặp ông chủ đòi tiền, kết quả là bị ông chủ kêu người đánh, bị thương không nhẹ” Vương Thẩm Nhi nói.

“Tao liều mạng với lão! Cùng lắm là một mạng thí một mạng!” Trương Tiểu Trung tức đến tím mặt, cả người run lên.

Liền bị mấy người trong thôn cản lại, nói : “Tiểu Trung, con bình tĩnh lại nào, sao con có thể đấu lại người ta? Người ta đều là xã hội đẹn, con đi cũng là chịu chết!”

“Thôi, chạy đến bệnh viện xem thí tốt hơn” Vương Thẩm Nhi nói.

Trương Tiểu Trung bây giờ cũng bình tĩnh lại, hắn cũng biết mình đi cũng vô ý, căn bản không phỉa là đối thủ của người ta, bất đắc dĩ thở dài, nói : “Em trai của tôi ở đâu?”

“Trong bệnh viện của trấn, để tôi dẫn anh đi!”

“Được, được, để tôi dón xe!” Trương Tiểu Trung vội vàng nói.

“Tiểu Trung ca, ngồi xe của bọn em đi” Lâm Chỉ Vận được Dương Minh nhắc, liền nói.

“A, cái này... thật sự là cảm ơn bọn em...” Trương Tiểu Trung giật mình, hắn cũng muốn mượn xe của Lâm Chỉ Vận, chỉ là không thể làm phiền người ta, lúc này, Lâm Chỉ Vận chủ động nói ra, làm cho hắn vô cùng cảm kích.

“Đây là...” Vương Thẩm Nhi kì quái nhìn Lâm Chỉ Vận và Dương Minh, những người trong thôn, cơ bản là ai cũng biết mặt, nhưng bà ta không nhận ra Lâm Chỉ Vận và Dương Minh là ai.

“Hàng xóm của tôi, là cháu gái của Lâm gia gia, hôm nay về thăm” Trương Tiểu Trung liền giải thích.

“A, tôi nhớ ra rồi, là Lâm Chỉ Vận phải không?” Trí nhớ của Vương Thẩm Nhi rất tốt : “Vừa đúng lúc, thằng con của chú hai cô cũng đi, và cũng bị người ta đánh!”

“A? Em của mình cũng bị thương?”Lâm Chỉ Vận cả kinh, nhìn Vương Thẩm Nhi : “Sao em của mình lại tham dự?”

“Bọn anh đều làm chung một chổ...” Trương Tiểu Trung bất đắc dĩ lắc đầu nói : “Chỉ là, em trai của anh và em của em đều chỉ làm nửa năm, có thể lãnh được hai ngàn đồng là đã nhiều rồi, anh không ngờ là bọn nó lại đi quậy như vậy...”

“Không phải bởi vì anh sao, nếu không thì sao em của anh lại đi!” Vương Thẩm Nhi oán trách nói : “Được rồi, đừng nói nữa,chúng ta đi đến bệnh viện thôi!”

Thấy xe của Dương Minh, Vương Thẩm Nhi liền kinh ngạc, sao bạn trai của Lâm Chỉ Vận lại giàu thế? Vậy bọn họ còn đi quậy để làm gì? Nhưng mà, bởi vì không quen biết, cho nên cũng không mở miệng hỏi nhiều.

Theo chỉ dẫn của Vương Thẩm Nhi, cả nhà đi đến một bệnh viện nhỏ, bốn người vội vã xuống xe, sau đó chạy vào trong phòng cấp cứu, cũng may, bị thương cũng không nặng lắm, sau khi băng bó xong, đang nằm trong phòng chờ thôi.

“Tiểu Dịch, em thế nào?” Lâm Chỉ Vận vừa vào trong phòng bệnh, thấy em trai mình bị băng nguyên cả cánh tay.

Lâm Dịch nghe thấy giọng nói của Lâm Chỉ Vận, ngạc nhiên ngẩng đầu lên, không nhịn được kinh ngạc, nói : “Chị, sao chị lại đến đây?”

“Sao em lại thế này, không biết làm như vậy là chú hai lo lắng sao, còn đi gây phiền toái?” Lâm Chỉ Vận thấy bộ dáng của Lâm Dịch không sao, cũng nhẹ nhàng thở phào.

“Em không sao...” Lâm Dịch cúi đầu : “Chị, chị đừng nói cho cha em biết? Ông ta mà biết khẳng định là sẽ rất giận”

“Em đó, chị không nói cho chú hai biết, chú hai không tự nhìn sao?” Lâm Chỉ Vận bất đắc dĩ lắc đầu nói.

Thấy Lâm Chỉ Vận bình thường ngoan ngoãn bỗng nhiên trở thành một người chị chu đáo, Dương Minh cảm thấy rất mới mẻ, hứng thứ đứng quan sát.

Bên kia, Trương Tiểu Trung đang vô cùng tức giận, trừng mắt nhìn Trương Tiểu Nghĩa : “Sao mày lại đi tìm ông chủ làm gì? Mày có bao nhiêu cân lượng? Người ta đều là xã hội đen, mày đi không phải tìm chết sao?”

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 129

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự