Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 461 Chỉ Vận cầu cứu.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1625 chữ · khoảng 5 phút đọc

“Vương tổng, em cũng chỉ vì muốn kiếm tiền cho công ty thôi mà...” Tô Đại Trí nhăn nhó nói.

Trên thực tế, hắn đúng là nghĩ như vậy. Hắn cho rằng làm như vậy sẽ

khiến Vương Tích Phạm coi trọng năng lực làm việc của mình. Vì thế hắn

lén quyết định bán xe cho mấy ông chủ có thực lực, cũng quan hệ được

không ít bạn bè. Nhưng không ngờ Vương Tích Phạm lại giận như vậy. Tô

Đại Trí không thể hiểu là tại sao?

Bán xe ra tỉnh ngoài rất phiền phức, lại chưa chắc đã an toàn. Chẳng may gặp phải kẻ đen ăn đen thì sao giờ?

Bán xe trong Tùng Giang lại an toàn hơn nhiều, bán xe lấy tiền là xong.

Chuyện sau này chẳng quan hệ gì đến mình, tất cả thủ tục, giấy tờ cũng

không cần quan tâm.

Hơn nữa đám người này đều có tiếng tăm ở Tùng Giang, không sợ đen ăn đen. Dù sao đều biết rõ nhau, ai lại đi làm chuyện này.

“Vì công ty? Tao nghĩ bọn chúng cho mày chỗ tốt thì phải” Cũng không

trách Vương Tích Phạm nghĩ như thế. Cho dù là ai cũng nghĩ như vậy. Nếu

không tại sao Tô Đại Trí lại tự tiện làm như vậy?

“Em... em thực sự không có...” Tô Đại Trí vội vàng nói: “Anh rể, chúng

ta là người một nhà, em có thể làm chuyện ảnh hưởng đến lợi ích công ty

sao?”

“Hừ, họ hàng...” Vương Tích Phạm thở dài một hơi: “Bao nhiêu công ty

đóng cửa cũng chỉ vì người nhà muốn phình túi của mình mà ảnh hưởng đến

lợi ích công ty”

“Em... anh rể.... thực lòng em chỉ nghĩ vì lợi ích của công ty” Tô Đại Trí nói.

“Hừ” Vương Tích Phạm hừ lạnh một tiếng: “Đừng nói nhiều vô ích. Lúc tiếp

xúc với đám người kia, chúng có nhận ra thân phận của mày không?”

“Không biết, bọn chúng đều chỉ gọi em là Miêu tử” Tô Đại Trí vội vàng nói.

“Không hỏi lai lịch của mày sao?” Vương Tích Phạm hỏi.

“Em nói từ Phúc Kiến đến” Tô Đại Trí nói.

“Được, thời gian này mày trốn đi, đừng xuất hiện” Vương Tích Phạm lạnh lùng nói.

“Hả?” Tô Đại Trí sửng sốt: “Không nghiêm trọng như vậy chứ?’

“Như thế mà không nghiêm trọng, vậy thế nào mới là nghiêm trọng?” Vương

Tích Phạm mắng: “Mày là đầu con lừa nên gây phiền phức cho tao”

“Vậy có phải là nghỉ phép, vẫn nhận tiền lương không” Tô Đại Trí cẩn thận hỏi.

“Cái rắm. Mày còn muốn lấy tiền lương? Mày cút mẹ cho tao, trốn ở trong

nhà. Tiền mày kiếm được thời gian qua đủ để mày tiêu xài. Nếu không phải

vì mày là em vợ tao, tao đã vứt mày vào tù” Vương Tích Phạm phất tay,

tức giận nói.

“Anh rể, anh nói gì thế? Em không được chỗ tốt gì mà” Tô Đại Trí vội vàng nói.

“Được rồi, đừng nói nữa, đi đi. Tao bây giờ thấy mày là bực mình” Vương Tích Phạm mắng.

“Được, anh được. Anh được đó” Tô Đại Trí nói ba chữ được liền, xoay người đi ra ngoài.

Vương Tích Phạm nghe thấy thế, vội vàng nói: “Chờ chút”

Thằng Tô Đại Trí này, con mẹ nó, đừng có mà chó cùng dứt giậu, gây phiền phức cho mình.

“Còn có chuyện gì vậy Vương tổng?” Tô Đại Trí rất tức giận nói.

“Chờ chút, tao viết cho mày một giấy chi, mày xuống tài vụ lấy mười

ngàn, nếu không đủ gọi điện cho tao” Vương Tích Phạm thở dài nói. Nghĩ

thầm bây giờ chỉ có thể dùng tiền làm yên lòng tên này.

“Tốt” Tô Đại Trí không nói cảm ơn. Đúng, hắn đang tức. Thời gian này

mình tận tâm tận sức làm việc cho công ty, nhưng lại được đãi ngộ như

vậy.

Mặc dù thoạt nhìn không ít, nhưng so với những gì mình làm, quả thực

chính là ăn cháo đá bát. Mặc dù Tô Đại Trí không hiểu buôn lậu xe lãi

được bao nhiêu. Nhưng hắn cũng không ngu, Giá mấy trăm ngàn, sẽ kiếm

được rất nhiều. Nếu không thì không ai dùng mạng mình đi vào ngành kinh

doanh nguy hiểm như thế này.

Tô Đại Trí thầm cười lạnh trong lòng. Mày đưa tao vào tù sao? Mệt chết

mày. Mày dám sao? Tao mà vào tù thì việc của mày cũng không giấu được.

Đến lúc đó xem ai gặp chuyện nhiều hơn.

Đừng nói tao không được chỗ tốt gì. Dù được chỗ tốt, cùng lắm là phạm tội kinh tế. Còn mày? Buôn lậu đó. Tội này sẽ rơi đầu.

Tô Đại Trí cũng không nói gì, cầm tờ giấy chi của Vương Tích Phạm, ra

khỏi phòng làm việc. Hắn bây giờ rất tức tối, mình làm nhiều như vậy lại

gặp kết quả đó. Chẳng qua hắn cũng nói được gì chứ? Công ty là của

Vương gia, có quan hệ mẹ gì với mình?

Họ hàng thì là gì? Cũng không phải nói đuổi là đuổi sao? Tô Đại Trí đến

tài vụ lấy mười ngàn liền về nhà. Vương Tích Phạm cũng rất tức, thằng

chó Tô Đại Trí này có đầu óc không đấy? Bán hàng ở đất Tùng Giang này,

không phải gây phiền phức cho mình sao? Xem ra gần đây phải ngừng lại

một thời gian. Vốn định tìm Tống Hàng kiếm một nhóm hàng, bây giờ chắc

phải chờ sang năm mới. Vương Tích Phạm mắng thầm vài tiếng, sau đó gọi

cho bạn bè, bảo hắn giúp xem có tin tức gì thì lập tức báo cho mình.

Sáng hôm sau, Dương Minh nhận được điện của Trương Tân liền đi xuống.

Hôm qua hai thằng đã hẹn cùng đến trường, Trương Tân lái xe đến đón.

Dương Minh lên xe, ngồi ở ghế sau. Bởi vì Triệu Tư Tư đã ngồi ở ghế trên.

“Đón Trần Mộng Nghiên chứ?” Trương Tân hỏi.

“Ừ, tao gọi điện bảo cô ấy xuống tầng một chờ” Dương Minh gật đầu.

Ba người đón được Trần Mộng Nghiên liền về trường.

Hết đợt nghỉ tết dương lịch, không lâu nữa là thi cuối kỳ. Đại học khác

với cấp ba, cả kỳ chỉ có thi cuối kỳ. Thời gian này cũng là thời gian

sinh viên ở trong lớp nhiều nhất.

Học đại học khác với cấp dưới, dù cả kỳ mày không học gì, nhưng đến cuối

kỳ mày hiểu được các đề tài, câu hỏi mà giảng viên đưa ra, kết quả sẽ

không thấp.

Dương Minh không có gì phải lo lắng. Đến kỳ thi sẽ trực tiếp sử dụng dị

năng, muốn điểm thấp cũng khó. Chẳng qua Dương Minh vẫn giống như mọi

người, cầm sách đi học.

Ra vẻ thì vẫn phải làm, nếu không một người cả kỳ không học, cuối kỳ lại

đạt kết quả cao. Cho dù là ai cũng cảm thấy có gian lận. Cho nên vì

không chuốc lấy phiền phức vô nghĩa, Dương Phàm vẫn chăm chỉ đi học, ghi

chép.

Hôm nay Vương Chí Đào lại không xuất hiện trước mặt Dương Minh và Chu

Giai Giai. Dù sao Vương Chí Đào cũng phải thi. Mặc dù Vương Chí Đào

không thèm để ý, nhưng nếu mày không qua kỳ thi, vậy đừng mong có bằng

tốt nghiệp.

Nhân lúc hết tiết, Chu Giai Giai nhỏ giọng nói với Dương Minh: “Dương

Minh.... hôm đó thật xấu hổ... Mình về nhà, mẹ cứ ở cạnh mình, mình

không thể nhắn tin cho bạn, làm bạn lo lắng”

“Không có gì...” Dương Minh buồn bực. Cô và mẹ cô ngồi cạnh nhau, có ảnh

hưởng gì đến nhắn tin chức? Chỉ là chuyện nhà Chu Giai Giai không có

quan hệ gì với Dương Minh. Nên Dương Minh cũng không hỏi.

“Đúng, mẹ mình nếu tìm bạn, bạn đừng giận nhé...” Chu Giai Giai do dự một chút, đỏ mặt nói.

“Mẹ bạn tìm mình làm gì?” Dương Minh hỏi.

“Mẹ... mẹ mình tưởng rằng hai ta là quan hệ đó...” Chu Giai Giai cắn môi nói.

“Quan hệ gì?” Dương Minh có chút khó hiểu, chẳng qua cũng không thể

trách hắn. Hắn căn bản không nghĩ có chuyện gì với Chu Giai Giai.

“Chính là... bạn trai, bạn gái...” Chu Giai Giai nói.

“A? Mẹ bạn nghĩ như vậy?” Dương Minh ngẩn ra.

“Ừ... nếu mẹ mình đến tìm bạn, bạn đừng để ý” Chu Giai Giai dặn.

“Được, vốn không có chuyện gì, cô ấy nghi ngờ vô ích rồi” Dương Minh cười nói.

Chu Giai Giai mấp máy môi muốn nói gì đó lại thôi.

.... Đến trưa, Dương Minh đang chuẩn bị nhắn tin bảo Trần Mộng Nghiên cùng ăn cơm, Lâm Chỉ Vận lại gọi tới.

“Alo?” Dương Minh không hề do dự nghe điện: “Chỉ Vận, có chuyện gì thế?”

“Dương Minh... em... em có chuyện muốn làm phiền anh” Lâm Chỉ Vận run run nói.

“Chuyện gì? Chỉ Vận? Rốt cuộc em làm sao?” Lâm Chỉ Vận nói làm Dương

Minh rất khó hiểu. Chẳng qua Dương Minh cũng hiểu chuyện không hề nhỏ,

nếu không Lâm Chỉ Vận sẽ không lắp bắp như vậy.

“Chỉ Vận, sao thế?” Dương Minh vội vàng an ủi: “Đừng gấp, em nói cho anh biết, em đang ở đâu?’

“Em ở trường...” Lâm Chỉ Vận nói.

“Trường?” Dương Minh ngẩn ra: “Có ai ở trường ăn hiếp em?”

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 105

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự