Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1522 Chương 1533 - 1534

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2715 chữ · khoảng 9 phút đọc

"Đầu của Gould, trong vòng năm ngày phải đưa tới Gia tộc Hồ Điệp." Vương Tung Sơn lạnh nhạt nói ra điều kiện của mình: "Nếu không. Việc này tuyệt sẽ không còn có con đường khác!"

"Ngươi, Vương Tung Sơn, ngươi đừng ép người quá đáng!" Thomas nghe xong yêu cầu này, nguyên bản đang ở thế yếu, nhưng ngữ khí của lão tràn ngập hận ý, nói: "Yên cầu này của ngươi, quả thật là cực kì vô lý!"

"Ép người quá đáng?" Vương Tung Sơn cười lạnh một tiếng nói: "Tôi nói Thomas này, lúc trước lão đưa ra yêu cầu với Gia tộc Hồ Điệp, sao lão không nói là ép người quá đáng? Tại sao lão không nói là không có đạo lý? Hiện tại ở chỗ này lão lại nói tôi là ép người quá đáng? Lão nhìn lại mặt mình đi?"

"Cái này!" Thomas bị Vương Tung Sơn nói vậy khuôn mặt đỏ lên, nhưng cũng biết đây đều là sự thật. Lúc trước chính mình gây sự cũng chưa hề có suy nghĩ qua cảm nhận của Vương Tung Sơn.

Hiện tại, trái lại đổi thành Vương Tung Sơn là người gây sự, chính mình biến thành người bị hại, Thomas thật sự có cảm giác khóc không ra nước mắt, sớm biết như thế. Lúc trước sao còn làm? .

Nhưng mà dù vậy. Thomas vẫn cảm thấy Vương Tung Sơn có phần quá đáng, dù sao điều kiện lúc trước của mình chẳng qua chỉ muốn Vương Tung Sơn đem con gái gả cho Gould, cũng không muốn lấy tính mạng ai cả, thế nhưng yêu cầu của Vương Tung Sơn lại vô cùng tàn nhẫn, muốn tính mạng của Gould! Thomas làm ông ngoại của Gould, há có thể đáp ứng?

"Cơ hội tôi đã nói, có làm hay không chính là do lão tự quyết." Vương Tung Sơn không để ý tới tâm tình lúc này của Thomas, ngươi tức giận thì tức giận, có quan hệ gì với ta? Lúc trước khi ngươi bức ta, ngươi có từng nghĩ cho ta đường lui không, hiện tại trông cậy vào ta hạ thủ lưu tình, ngươi thấy có thể sao? Không ai ngu trong chuyện này.

"Vương Tung Sơn, tôi chỉ muốn con gái của cậu gả cho cháu trai tôi mà thôi. Thế nhưng cậu mở miệng ra là muốn đầu của cháu tôi, điều này còn có công bằng sao?" Mặc dù Thomas biết chính mình đang ở thế yếu, thế nhưng hắn vẫn cố ý gắng hỏi.

"Ban đầu ở Gould ở trong nhà tôi rất kiêu ngạo, tôi không giết hắn, nếu để truyền ra ngoài, mọi người còn cho là Gia tộc Hồ Điệp chúng tôi sợ người a!" Vương Tung Sơn cũng không để ý tới lời chất vấn của Thomas, cười lạnh nói: "Chuyện này cuối cùng là do tên cháu ngoại Gould của lão gây nên, có quan hệ gì với con gái tôi? Cho nên, hắn đã tìm tới gây sự, cũng phải chuẩn bị trả giác, nói cách khác, mỗi người phải tự chịu trách nhiệm với hành vi của mình, nếu không, thế giới này sẽ rất lộn xộn sao?"

Phụ trách? Thomas không cam lòng. Gia tộc Hồ Điệp các ngươi giết vô số người, sao lại không có ai đứng ra nhận trách nhiệm? Thế nhưng tình thế bắt buộc, Thomas cũng không thể nói như vậy, dù sao người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu: "Vương Tung Sơn. Chuyện lần này Gia tộc Lancer chúng ta nhất định sẽ cho ngài một cái công đạo để ngài thỏa mãn, về phần gia tộc Douglas, tôi cũng sẽ để bọn họ trả một cái giá lớn. Thế nhưng Gould, bất kể nói thế nào đều là cháu ngoại tôi. Tôi khong cho phép nó xuất hiện bất cứ tổn thương nào!"

Thomas nói như chém đinh chặt sắt. Cũng không tỏ ra yếu thế trước Vương Tung Sơn, dường như còn mang theo một tia ám chỉ, chúng ta dù cho có trả cái giá lớn, thế nhưng về phần Gould, thật có lỗi, ngươi đừng nghĩ tới thì hơn.

"Đã như vầy, tôi cũng không còn gì để nói nữa." Một câu nói của Vương Tung Sơn khiến Thomas triệt để tuyệt vọng, căn bản không để cho Thomas xoay sở. "Gia tộc Hồ Điệp chúng tôi không cần công đạo, đền bù tổn thất, thật muốn nói tới công đạo, vậy chỉ có mang đầu của Gould tới."

"Được, được!" Thomas cực kỳ tức giận. Vương Tung Sơn này thật sự không cho mình chút mặt mũi nào, điều này làm cho Thomas cực kỳ căm tức, tung hoành trong giới thượng lưu Châu Âu nhiều năm như vậy, hôm nay mới bị người không nể mặt mũi, nếu đã không nể, vậy ta liều: "Vương Tung Sơn, ý của ngươi là thật sự muốn đối đầu tới chết với Gia tộc Lancer? Ta cho ngươi biết. Tuy Gia tộc Lancer tích lũy mất đi sự ủng hộ của Gia tộc Buffon, thế nhưng mấy tài phú tích lũy mấy chục năm, chúng ta cũng không phải dễ dàng bị khi dễ, mặc dù gia tộc ta bị sụp đổ, chúng ta cũng phải kéo ngươi xuống làm đệm lưng! Gia tộc sát thủ thì thế nào? Người khác sợ, nhưng Gia tộc Lancer ta chưa hẳn đã sợ ngươi! Ngươi có sát thủ, chẳng lẽ ta không có, hừ hừ, không tin mà nói, vậy chúng ta cứ chờ xem!"

Lời của Thomas nói, khiến Vương Tung Sơn đột ngột tỉnh ngủ! Lúc trước Vương Tung Sơn còn đang sảng khoái. Thấy Dương Minh chẳng những giúp gia tộc mình thu phục được một chuyện đại phiền toái! Mà còn khiến Gia tộc Buffon tiện thể thu thập Gia tộc Lancer, trong lòng vô cùng sảng khoái. Đặc biệt là vừa rồi Thomas thấp giọng cầu xin, càng khiến hắn vô cùng thư sướng. Một thời gian có chút đắc ý quên hết hiện tại, thế nhưng bây giờ bị những lời kia của Thomas triệt để đánh thức.

Bất kể nói thế nào, Gia tộc Lancer cũng vẫn là đại gia tộc đứng đầu trong giới thượng lưu nhiều năm, cho dù giờ phút này chặt đứt con đường buôn bán vũ khí của bọn họ, thế nhưng khối tài sản tích cóp nhiều năm cùng với nội tình của bọn họ, người ngoài thật không thể tưởng tượng được!

Nếu nói Lancer không có lực lượng bảo vệ tư nhân, cũng chẳng ai tin! Nhất là một câu kia của Thomas "Ngươi có sát thủ, chẳng lẽ chúng ta lại không có" Cái này rõ ràng ám chỉ Gia tộc Lancer cũng có con át chủ bài, các ngươi nếu thật sự nghĩ không chết không thôi, như vậy chúng ta sẽ phụng bồi, đến lúc đó cá chết lưới rách, cho dù ai cũng không sống tốt!

Tuy loại tràng cảnh lưỡng bại câu thương này rất khó xảy ra, bởi vì giết địch một ngàn bản thân tổn hao tám trăm, thế lực hai nhà cơ hồ đều không chênh lệch lắm, loại chuyện này, tuyệt đối không có nhà nào muốn động thủ, ai chết về tay ai còn chưa biết, cho dù thắng, cũng là thắng thảm, loại chuyện hại mình hại người này chỉ có kẻ ngu mới đi làm.

Thế nhưng Thomas lại uy hiếp Vương Tung Sơn! Trong lòng Vương Tung Sơn tuy cho rằng Thomas sẽ không dám làm vậy, bởi vì câu trước lão nói là bị buộc vào thế bất đắc dĩ, chứng tỏ lão cũng không muốn ở vào thế lưỡng bại câu thương.

Nhưng mà lão điên Thomas này cũng khó nói, dù sao Vương Tung Sơn cũng không nhìn ra tâm tư của lão. Hắn còn chưa có công năng đặc dị, không dám trăm phần trăm chắc chắc Thomas không dám động thủ. Cho nên giờ phút này, lời của Thomas khiến Vương Tung Sơn chần chờ! Hắn không dám đánh cuộc, cũng không thể đánh cuộc! Hiện tại Gia tộc Hồ Điệp vừa được món hời với Gia tộc Buffon, đang trong thời khắc huy hoàng, muốn vì chuyện của Thomas khiến Gia tộc Hồ Điệp tổn thương nguyên khí, vậy đúng là được không bù mất. .

Vương Tung Sơn cho rằng Gia tộc Hồ Điệp có thể có quan hệ với Gia tộc Buffon, chính là một loại với cao, thế nhưng trên thực tế, nếu để cho Dương Minh biết được suy nghĩ này, nhất định sẽ khiến hắn buồn cười chết. Bởi vì Lão Buffon hợp tác với Gia tộc Hồ Điệp, hoàn toàn là vì nịnh nọt tên sư phụ là hắn!

Điện thoại là loại máy để bàn, cho nên mỗi một câu nói của Thomas, Dương Minh đều có thể nghe rõ, Vương Tung Sơn chần chờ cũng đều lọt vào trong mắt Dương Minh, hắn mỉm cười, trực tiếp mở miệng nói: "Thomas à? Cơ hội chỉ có một mà thôi, hi vọng lão có thể nắm chặt. Nếu như lão không muốn tự ra tay với Gould, như vậy không có vấn đề, đến lúc đó ta sẽ giúp lão thu thập cái đầu của hắn, thế nhưng ta nói trước, nếu như ta đích thân động thủ, như vậy Gia tộc Lancer không được tính công, mà tư cách cung ứng vũ khí của Gia tộc Buffon cho các ngươi vẫn bị hủy."

Vương Tung Sơn có phần kinh dị liếc mắt nhìn Dương Minh! Thomas đã nói rõ cá chết lưới rách. Mà Dương Minh lại hoàn toàn không hề quan tâm. Vẫn không chút nào lay động trước uy hiếp của Thomas, như vậy đại biểu cho điều gì? Chẳng lẽ Dương Minh đã nắm chắc? Nghĩ tới đây Vương Tung Sơn không khỏi có chút bất an. Nhưng mà nghĩ tới tài nghệ lúc trước của Dương Minh, có thể khiến Gia tộc Buffon đổi ý, như vậy tin tưởng nếu giải quyết Gia tộc Lancer cũng không phải là vấn đề khó khăn gì.

Nghĩ tới đây trong lòng Vương Tung Sơn tràn đầy một loại tin tưởng khó hiểu với Dương Minh.

"Ngươi là ai?" Thomas bỗng nhiên nghe được giọng nói của Dương Minh, lão hơi sững sờ, tiếp đó tức giận quát lên.

"Dương Minh, là vị hôn phu của Vương Tiểu Điệp." Dương Minh nhàn nhạt đáp.

"Hừ, mạnh miệng đấy, không sợ đau đầu lưỡi à." Thomas nghe ra người nói chuyện chính là Dương Minh. Lão rất tức giận nói: "Vương Tung Sơn, tên con rể này của cậu thật đúng là giáo dục rất tốt a. Trưởng bối nói chuyện, hắn cũng có thể xen vào?"

Không đợi Vương Tung Sơn nói chuyện, Dương Minh tiếp tục nói: "Trong mắt ta, lão chỉ là một bãi fân, trưởng bối chó gì. Chú Vương, không nên đáp lời với con chó điên này, cúp điện thoại nhé!"

"Được!" Vương Tung Sơn cười nói. Tiếp đó nói với Thomas: "Thomas, yêu cầu của tôi đã nói, có thể làm hay không, chính lão tự nghĩ đi, được rồi, chào!"

"Ngươi ngươi con mẹ nó ngươi." Thomas còn chưa nói xong, Vương Tung Sơn đã cúp điện thoại, chỉ để lại Thomas đang thở hổn hển, lại có chút chán nản ngồi xuống ghế.

Lúc trước lão muốn cùng Gia tộc Hồ Điệp không chết không thôi cá chết lưới rách, bất quá cũng chỉ là lời uy hiếp mà thôi, để Vương Tung Sơn có thể thay đổi chủ ý! Hơn nữa một chiêu này quả thực có hiệu quả. Khi Vương Tung Sơn nghe thấy lời này, hắn đã bắt đầu do dự! Thế nhưng không đợi Vương Tung Sơn mở miệng, đã bị tên Dương Minh kia cắt đứt!

Thật sự là tức chết người đi, tên tiểu hỗn đản này sớm không mở miệng muộn không mở miệng, hết lần này tới lần khác tại thời khăcs mấu chốt nhất lại xen vào, thoáng cái phá hủy kế hoạch của mình!

Phải nói, quả thực lão cũng không dám vì một tên Gould mà lôi cả gia tộc vào! Tuy Gould là cháu ngoại mình, thế nhưng bất kể nói thế nào, cháu ngoại thủy chung vẫn là cháu ngoại. Cũng không phải cháu nội. Người mang họ khác, là người của Gia tộc Douglas, mà không phải người của Gia tộc Lancer.

Cho dù Thomas muốn vì Gould xuất thủ, tin tưởng mấy vị trưởng lão trong tộc cũng không đồng ý. Dù sao đây không phải là lợi ích liên quan tới một người Thomas, mà là liên quan tới toàn gia tộc!

Đối nghịch với Gia tộc Hồ Điệp, đối với cả Gia tộc Lancer mà nói không có bất kỳ chỗ tốt nào! Thực lực hai bên tương đồng, nhà mình tuy nắm chắc có thể địch nổi gia tộc sát thủ kia, thế nhưng ai có thể đảm bảo, Gia tộc Hồ Điệp không che dấu con át chủ bài?

Một khi Gia tộc Hồ Điệp cũng che dấu con át chủ bài, vậy đại biểu cho việc thực lực của bọn họ hơn hẳn vài phần so với Gia tộc Lancer. Chính mình càng không dám tùy tiện làm việc. Thật muốn ra tay, tới nước cuối cùng xui xẻo sẽ về Gia tộc Lancer a!

Thật ra với địa vị của Gia tộc Hồ Điệp và Gia tộc Lancer, không có thực lực cường thế tuyệt đối, nếu như xuất thủ thật sự sẽ lâm vào cảnh cá chết lưới rách, bởi vì như vậy sẽ liên quan tới lợi ích của cả gia tộc, cho dù ai cũng không ngu làm ra quyết định như vậy.

Lúc trước Thomas đã đánh cuộc một keo với Vương Tung Sơn, thế nhưng kết quả lại bị phá hư. Chuyện này há không làm cho Thomas bực bội? Nhưng mà hiện tại Vương Tung Sơn lại rất kiên quyết, bây giờ mình phải làm sao đối phó đây?

Buông Gould? Thomas tuyệt đối không nghĩ như vậy, đó chính là đứa cháu ngoại mình yêu quý nhất a! Chẳng những không giúp nó báo thù, còn muốn tính mạng của nó, điều này kẻ làm ông ngoại như lão làm sao chịu nổi?

Thế nhưng không buông Gould ra mà nói, Gia tộc Lancer chắc chắn từ giờ sẽ suy sụp điêu linh, cho dù có kinh doang ngàng nghề khác cũng phải cần khoảng thời gian dài! Bởi như vậy ắn sẽ khiến Gia tộc Lancer từ nay về sau sẽ rơi xuống vị trí nhị lưu gia tộc thậm chí là tam lưu gia tộc. .

Điều này làm cho Cable Ranked lập tức cảm nhận được nguy cơ! Không vì cái gì khác, chỉ bởi vì Thomas thật sự là sống dai, mà Keweitan lại đã hơi quá tuổi rồi.

Chính mình còn lớn hơn mười tuổi so với Thomas! Mà khi sinh Keweitan mình mới hai mươi tuổi, nói cách khác Thomas chỉ lớn hơn Keweitan mười tuổi mà thôi! Nguyên bản nghĩ sau khi Thomas chết đi, để Keweitan lên làm gia chủ, thế nhưng hiện tại xem ra thân thể của Thomas vẫn rất cường tráng, sống tới năm nào còn không biết. Nếu cứ như vậy, chỉ sợ Keweitan sẽ phải thất vọng rồi.

Cho nên vì để Keweitan có thể thuận lợi lên kế vị, Cable Ranked cũng chỉ có một biện pháp, đó chính là không ngừng đả kích Thomas, để Thomas bị bất đắc dĩ rời khỏi ngôi vị, chỉ có như thế mới khiến cho Keweitan thuận lợi lên ngôi. Bằng không một khi thân thể của Keweitan yếu đi, Thomas khẳng định sẽ nhường ngôi vị gia chủ cho Greenwich.

Như vậy thật không thể nào xoay chuyển cục diện nữa.

Cho nên Cable Ranked nhạy cảm bắt được cơ hội này. Trước kia tuy cũng có vài cơ hội đả kích Thomas, nhưng căn bản không lung lay được lão.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 64

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự