Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1422 Lời đồn tự mất. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1881 chữ · khoảng 6 phút đọc

"Họp? Tại sao đột nhiên lại họp?" Vương Hiểu Nhiễm nhìn tấm bảng, sửng sốt : "Bây giờ cũng chưa đến cuối quý, tại sao lại mời toàn thể nhân viên họp? không phải là công ty xảy ra chuyện chứ?"

Trước đó, hai phó tổng của công ty bỏ trốn, mang theo rất nhiều tiền, chuyện này trong công ty cũng không phải là bí mật gì, đã mời họp toàn bộ nhân viên một lần rồi, chỉ mới cách vài ngày, tại sao lại họp nữa?

"Mặc kệ nó, chúng ta ngồi hàng cuối mà, bọn họ có nói cái gì, thì cũng không liên quan đến chúng ta" Vu Trì không thèm để ý.

"Sao anh lại không có chí cầu tiến gì hết vậy? Anh có quan hệ với em họ như vậy, anh chỉ cần nổ lực một chút, lên làm lãnh đạo, sau đó muốn kiếm nhiều tiền cũng đâu có khó?" Vương Hiểu Nhiễm tức giận, tuy rằng trước kia nàng cho rằng Vu Trì đến công ty mà không cần làm việc cũng được lãnh lương đã ghê lắm rồi, nhưng mà bây giờ quen với Vu Trì, lại muốn Vu Trì tiến thêm một bước nữa.

"Sao anh cần phải có chí cầu tiến? Anh không hiểu biết chuyện kinh doanh, chỉ là mượn danh nghĩa của em họ để vào trong công ty làm mà thôi" Vu Trì cười khổ nói.

"Anh tìm em họ của anh mà nói, kêu hắn an bài cho anh một chức vị, cái này còn không phải đơn giản sao? Còn cần em dạy cho anh à?" Vương Hiểu Nhiễm hừ lạnh nói : "Hai người rốt cục có phải là người thân không?"

Thấy Vương Hiểu Nhiễm nói như vậy, Vu Trì cũng không còn cách nào, đành phải nói : "Được rồi, để anh thử một lần"

Bởi vì thông báo mời họp để ngay cửa, cho nên mọi người đến phòng làm việc xong, đều bỏ hết công việc trong tay ra, cầm bản ghi chép đi đến phòng họp.

Thấy tình hình này, Vương Hiểu Nhiễm cũng cầm theo bản ghi chép, cùng Vu Tri đi đến hướng phòng họp.

Bởi vì quá nhiều người, cho nên đợi thang máy rất lâu, vì thế mọi người đều chọn đi thang bộ, dù sao thì cũng mới sáng sớm, coi như là rèn luyện thân thể một chút, Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ trực tiếp đi đến phòng họp, vào phòng nghỉ bên cạnh, thấy Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám đã ngồi ở đó, hình như đang bàn bạc chuyện gì ấy.

Phòng nghỉ này dùng cho lãnh đạo của công ty, bình thường trước khi họp đều đến đây nghỉ ngơi, nhân viên bình thường không được vào, cho nên Dương Minh mang theo Kinh Tiểu Lộ đẩy cửa đi vào, những người nhân viên khác đều vô cùng kinh ngạc nhìn Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ.

Kinh Tiểu Lộ bọn họ đương nhiên biết, nhưng mà Dương Minh chưa đến công ty bao giờ cả, bọn họ không biết Dương Minh rốt cục là ai. Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ trực tiếp đi thang máy lên xong, ra khỏi thang máy, thì được những người này thấy, bọn họ còn chưa kịp đánh giá quan hệ của Kinh Tiểu Lộ và Dương Minh, thì đã thấy cái cảnh này rồi, chờ Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ đi vào trong phòng nghỉ của lãnh đạo rồi, những người nhân viên này bắt đầu nghị luận : "Người thanh niên kia là ai vậy? Tại sao hắn lại vào trong phòng nghỉ của lãnh đạo?"

"không phải là vào nhầm chổ chứ?" Một người khác nghi ngờ hỏi.

"không có khả năng! Cho dù hắn vào nhầm, thì Kinh Tiểu Lộ cũng vào nhầm theo sao? Kinh Tiểu Lộ cũng biết quy định của công ty mà!" Một người khác lên tiếng : "Cái người này, không phải là bạn trai của Kinh Tiểu Lộ trong truyền thuyết chứ?"

"Bạn trai? không phải là cô ta viết cái bài kia sao?" Một người khác nữa nghi hoặc nói.

"Mày bị ngu à? Sáng ngày hôm nay tao đến sớm, thấy Kinh Tiểu Lộ và người kia lái BMW đến, bảng số là năm con 8 đó, cô ta có xe rồi, cần gì phải viết cái bài kia?"

"Chưa chắc, có thể chiếc xe này được đổi thì sao?"

"Người có thể lái được chiếc xe này, có bảng số như thế, cũng là một người không tầm thường rồi, nếu Kinh Tiểu Lộ thật sự dùng thân thể để đổi lấy, không chừng người ta còn không thèm nữa" Người này lại nói tiếp : "Cho nên, cái này chứng minh rằng, bài viết trên mạng đó tuyệt đối là giả!"

"Khụ khụ... nói những cái này cũng vô dụng, một lát nữa không phải cũng biết sao?" Một cô gái khoác tay nói.

"Đúng vậy, vào họp thôi..."

Nhưng mà, khi mấy người này vào trong phòng họp, liền ngẩng người ra! Bởi vì, ở vị trí lãnh đạo có tên của Kinh Tiểu Lộ! Tuy rằng không phải là chính giữa, nhưng mà cũng ở trên vị trí cao, nằm ở vị trí những phó tổng giám đốc, nhưng mà ở đó còn có cả tên của một người mà mọi người không nhận ra, Dương Minh.

Kinh Tiểu Lộ ngồi bên cạnh, còn bên trái Dương Minh là Hầu Chấn Hám, bên trái Hầu Chấn Hám là Bạo Tam Lập. Dựa theo sắp xếp này, vị trí của Dương Minh và Hầu Chấn Hám là chính giữa, còn Kinh Tiểu Lộ và Bạo Tam Lập là ngồi hai bên.

" Kinh Tiểu Lộ tại sao lại leo lên chổ chủ tịch ngồi?" Bọn họ kinh ngạc hỏi.

"Còn Dương Minh kia là ai? Trước đây chưa từng nghe nói qua? Tại sao hắn lại ngồi bên cạnh Hầu tổng?" Một người khác cũng hỏi.

"Đúng vậy, không phải là người của tập đoàn cử xuống chứ?" Lại có một người khác hỏi nữa.

Nhưng mà, kinh ngạc nhất chính là Vương Hiểu Nhiễm và Vu Trì, hai người bọn họ sau khi vào phòng xong, ngồi xuống chổ của mình, lúc đầu còn không chú ý, nhưng mà sau khi ngồi xuống, Vu Trì vô thức phát hiện ra tên của Dương Minh trên bàn, nói cho Vương Hiểu Nhiễm thấy, kết quả, vừa nhìn liền thấy tên của Kinh Tiểu Lộ bên cạnh.

" Kinh Tiểu Lộ lên ngồi chổ chủ tịch?" Vương Hiểu Nhiễm tức giận nghiến răng nói : "Rất rõ ràng, người em họ Dương Minh của anh đã giúp đỡ nàng ta, cho nàng ta lên làm lãnh đạo rồi!"

"Có thể lắm..." Vũ Trì vẫn chưa hiểu, Dương Minh rốt cục có quan hệ gì với Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám, trước đây hắn chỉ cho rằng ba người này có quan hệ tương đối tốt mà thôi, thu xếp cho mình một công việc ăn không ngồi rồi.

Nhưng mà ngày hôm nay xem ra, tựa hồ không chỉ là như vậy, Dương Minh có thể ngồi lên chổ chủ tịch, cái này có ý nghĩa gì? ít nhất cũng nói rõ rằng, Dương Minh có cổ phần trong công ty! Liên tưởng đến tập đoàn công nghiệp nặng Danh Dương của chú họ, mà công ty này cũng tên là Danh Dương, không có liên quan đến việc khống chế cổ phần chứ?

" Kinh Tiểu Lộ có thể lên làm lãnh đạo, còn anh thì ngồi đơ ra đó, thật sự không được chút nào" Vương Hiểu Nhiễm nghĩ rằng, trong công ty, mình cũng không kém hơn Kinh Tiểu Lộ, chỉ là thiếu quan hệ mà thôi.

Vu Trì nghe Vương Hiểu Nhiễm nói như vậy cũng có chút bất đắc dĩ, hắn là một người không có chí lớn, cũng không muốn làm lãnh đạo gì, mỗi ngày cầm tiền lương đi đú đỡn với gái vậy là đủ rồi, nhưng mà Vương Hiểu Nhiễm hiển nhiên là không cam lòng như vậy. Vu Trì không còn cách nào, bây giờ hắn không muốn Vương Hiểu Nhiễm tức giận, vì vậy đành nói : "Được rồi, để anh thử một lần, còn thành công hay không thì anh không bảo đảm!"

"Thử cũng được, nếu thật sự không được, thì trực tiếp đi tìm chú của anh mà nói" Vương Hiểu Nhiễm coi chuyện này rất đơn giản, theo nàng thấy, Kinh Tiểu Lộ có thể làm lãnh đạo, thì Vu Trì càng không có vấn đề.

Trên thực tế, người đoán được Kinh Tiểu Lộ làm lãnh đạo không chỉ có bọn họ, những người khác sau khi vào phòng, nhìn thấy cảnh tượng này xong, cũng suy đoán ra được.

Ai cũng không ngu, có thể ngồi lên chổ chủ tịch, khẳng định không phải là nhân viên bình thường, nhất định phải có thân phận, mà nhìn thấy tên của Kinh Tiểu Lộ ở đó, nếu như không phải là do nhân viên công tác nhầm, thì chỉ có một khả năng, đó chính là Kinh Tiểu Lộ được thăng chức, và cuộc họp lần này có thể là dùng để tuyên bố chuyện đó.

Ngày hôm qua còn cười nhạo Kinh Tiểu Lộ, trong lòng còn khinh bỉ Kinh Tiểu Lộ, ngày hôm nay những người này đều căm như hến! Mà lời đồn kia, cũng tự biến mất luôn. Bọn họ không tin rằng cái này là đột nhiên, bởi vì người được lên làm lãnh đạo trong công ty không phải luôn được thông báo trước sao?

Cho nên bọn họ cho rằng, Kinh Tiểu Lộ khẳng định đã sớm biết chuyện này rồi, và nếu đã biết, như vậy thì sao còn vì một chiếc BMW mà bán thân chứ?

Trừ phi là bị thần kinh! Lương bổng của nhân viên bình thường trong công ty giải trí Danh Dương không thấp, chứ đừng nói là làm lãnh đạo, mà bây giờ Kinh Tiểu Lộ được lên làm lãnh đạo rồi, tiền lương ít nhất cũng khoảng từ hai đến ba trăm ngàn, thậm chí là nhiều hơn, ngoài ra còn có tiền thưởng này nọ nữ. Một năm muốn kiếm năm sáu trăm ngàn cũng không có vấn đề. Nói cách khác, cho dù muốn mua xe, không mua được loại đắt tiền, thì mua BMW rẻ rẻ không được sao? Chỉ cần một năm làm việc thôi là có thể mua xe rồi, cần gì phải dùng thân thể của mình để đổi lấy quyền lái BMW một ngày chứ? Cho dù nói Kinh Tiểu Lộ sốt ruột, không chờ nổi một năm, thì vẫn có thể lấy tiền lương để thuê một chiếc vẫn được vậy?

Cho dù là loại đắt tiền nhất, thì một tháng cũng chỉ có mười mấy ngàn mà thôi, cũng tương đương với một tháng tiền lương của nàng, cần gì phải bán đứng bản thân chứ?

Cho nên, cũng không cần Kinh Tiểu Lộ đứng ra giải thích, lời đồn tự biến mất.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 86

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự