Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1416 Xin hỏi anh là ai. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1459 chữ · khoảng 5 phút đọc

"Thế sao anh không ngồi phía trước?" Kinh Tiểu Lộ hỏi ngược lại.

"Đoạn đường ngắn như vậy, tôi còn ngồi phía trước làm gì? Có bệnh sao?" Dương Minh cười khổ nói : "không đến mức như vậy chứ?"

"Có sao đâu!" Chu Giai Giai đi rồi, Kinh Tiểu Lộ cũng trở nên to gan hơn, ngoéo tay Dương Minh một cái : "Em muốn như vậy"

Dương Minh bó tay, nhưng cũng không thể làm gì được cả, mở cửa xe, leo lên vị trí cạnh người lái.

Kinh Tiểu Lộ lúc này mới khởi động xe, chậm rãi chạy về phía trước, trong trường bị hạn chế tốc độ, nhưng Kinh Tiểu Lộ lại cố ý lái rất chậm, làm Dương Minh không biết nói gì luôn.

"Ngày mai cô đã có xe của mình rồi" Dương Minh suy nghĩ một chút rồi nói : "Bạo Tam Lập cũng đã chuẩn bị trước rồi, đăng ký bảng số xe cho cô là của bên công ty bảo an, là bảng số chuyên dụng, nhưng mà cô không được lạm dụng nó, bình thường nên kín đáo một chút"

"Thật sao?" Kinh Tiểu Lộ nghe Dương Minh nói xong, nhất thời có chút vui mừng, gật đầu liên tục nói : "Em biết rồi, yên tâm đi, gần đây em luôn ngoan ngoãn mà!"

Tuy rằng Kinh Tiểu Lộ đã lái rất chậm, nhưng mà khoảng cách giữa khu hệ máy tính với ký túc xá nữa cũng không xa, đi bộ chỉ có mười phút thôi, huống chi là đi xe?

Kinh Tiểu Lộ lưu luyến không muốn rời xe, khoát tay với Dương Minh trên xe : "Em đi đây?"

"Đi đi!" Dương Minh bất đắc dĩ nói, cô còn cho rằng tôi sẽ ôm cô sao?

Kinh Tiểu Lộ cười hì hì, đóng cửa xe lại, Dương Minh xuống xe, leo lên chổ người lái, nhưng mà còn chưa kịp khởi động xe bên này, thì đã nghe thấy tiếng hét kinh hãi của Kinh Tiểu Lộ, quay đầu lại nhìn, thấy được có hai gã to con đang chặn đường Kinh Tiểu Lộ.

" Kinh Tiểu Lộ, tao rốt cục đã tìm được mày! Con mẹ nó, thật là có tiền nha! Còn lái BMW nữa! Cái này là lừa từ tay thằng nào vậy?" Một người mặc áo thun màu đen cười lạnh nhìn Kinh Tiểu Lộ, lạnh lùng nói.

Bây giờ là buổi tối, mà xe của Dương Minh lại có rèm che, cho nên hai tên này còn tưởng rằng Kinh Tiểu Lộ lái xe một mình về, trên xe không có người khác, cho nên nói chuyện cũng không kiêng nể gì, không sợ người khác thấy.

Dương Minh hơi nhíu mày, Kinh Tiểu Lộ bị cái gì vậy nhĩ? Ban ngày thì bị Vương Hiểu Nhiễm hãm hại, buổi tối lại gặp lưu manh? Xem ra hai tên này quen biết Kinh Tiểu Lộ, nếu không thì cũng không gọi ra tên của nàng được.

"Ặc... là Phi ca à... anh tìm em có chuyện gì không?" Kinh Tiểu Lộ vô thức kêu lên, sau đó cảnh giác nhìn hai gã này.

"Hắc hắc, mày còn nhớ tao sao?" Phi ca hừ lạnh nói : "Con mẹ nó, chuyện lần trước tính thế nào? Lão tử đi tắm xong, đi ra thì thấy mày chạy mất, làm hại lão tử phải ngồi sóc lọ tối hôm đó! Con mẹ nó, mày cầm tiền của tao rồi không chịu làm? Mày muốn chơi tao hả?"

"Phi ca, đừng tốn sức với con nhỏ này, lần trước bị mất, bây giờ lấy lại bù" Người bên cạnh của Phi ca là bạn nhậu của hắn, vốn Phi ca gọi hắn đến để trợ uy, hắn cũng không coi ra gì cả, nhưng mà bây giờ nhìn thấy vóc người và dung mạo của Kinh Tiểu Lộ xong, trong lòng bắt đầu lung lay, cảm thấy khó chịu rồi.

"Đi theo bọn tao chứ? Tao không thích dùng sức mạnh, nhưng mà tao cũng không ngại ngoại lệ" Nếu như hắn có ấn tượng khắc sâu với Kinh Tiểu Lộ, không bị Kinh Tiểu Lộ làm như vậy trước đây, thì nhìn thấy bộ dạng của Kinh Tiểu Lộ bây giờ, hắn thậm chí sẽ không xem cô gái thanh thuần trước mắt này là tiểu thái muội trước kia.

Nhưng mà, Kinh Tiểu Lộ bây giờ càng thêm mê người, càng làm cho Phi ca mê mẩn.

Kinh Tiểu Lộ âm thầm tức giận, Dương Minh cũng hèn thật, sao còn chưa ra cứu mình? Thật là, không biết rời khỏi xe sao? Nhưng mà cũng không nghe thấy tiếng xe mà?

Dương Minh đương nhiên là không ngồi nhìn rồi, nhưng mà hắn chưa nhúc nhích, bởi vì muốn biết rõ chân tướng sự việc, muốn nhìn xem hai người này tìm Kinh Tiểu Lộ rốt cục là vì chuyện gì.

Từ cuộc nói chuyện của hai người, thì Dương Minh có thể nghe ra được, bọn họ biết Kinh Tiểu Lộ, cái này không phải là vô tình gặp phải, mà là có âm mưu từ đầu rồi, cho nên Dương Minh cũng không nóng lòng xuống xe, bởi vì hai người này khẳng định sẽ nói cái gì đó.

Quả nhiên, từ trong miệng của hai người này, Dương Minh đã làm rõ được chân tướng, không khỏi cảm thấy buồn cười, cái tên Phi ca này khẳng định là bị Kinh Tiểu Lộ lừa, Kinh Tiểu Lộ đã đáp ứng hắn cùng đi mướn phòng, kết quả là thừa cơ chạy mất, còn Phi ca thì bị ném lại trong khách sạn.

Loại chuyện này, trước kia Kinh Tiểu Lộ đương nhiên là làm được! Nhưng mà, Kinh Tiểu Lộ cũng không vì như vậy mà sinh ra ác cảm với Kinh Tiểu Lộ, hắn hiểu được quá khứ của Kinh Tiểu Lộ, cũng biết nổi khổ của nàng, tiền nàng lừa của người ta, hầu như rất ít dùng cho mình, toàn bộ đều dùng để mua thuốc cho bà, cho nên mặc kệ là hành vi của Kinh Tiểu Lộ có được tán thành hay không, thì sự hiếu thảo của nàng cũng được chấp nhận.

Cho nên, với bản thân của Dương Minh mà nói, hắn không hề có ác cảm với Kinh Tiểu Lộ, một cô gái như vậy, vì muốn mua thuốc cho bà nội, mà bị ép phải đi vào con đường này, nhưng mà còn có thể giữ mình trong sạch, chỉ là lừa một ít tiền mà thôi, cũng không ảnh hưởng gì nhiều.

Đương nhiên, từ góc độ luật pháp mà nhìn, thì hành động của Kinh Tiểu Lộ là sai, nhưng mà pháp luật cũng có nhân tình, có một số việc có thể hiểu được.

"Nàng ta lừa anh bao nhiêu tiền? Tôi trả lại cho anh là được" Dương Minh mở cửa xuống xe, bước nhanh đến bên cạnh Kinh Tiểu Lộ, nhìn Phi ca đối diện nàng, nói.

"Mày là ai?" Phi ca rõ ràng là sửng sốt trước sự xuất hiện của Dương Minh, hắn không ngờ rằng bên trong chiếc BMW của Kinh Tiểu Lộ còn có người.

"Tôi là ai, anh không cần biết" Dương Minh không muốn làm lỡ thời gian : "Nàng ta cầm bao nhiêu tiền của anh, tôi trả lại gấp đôi cho anh"

"Ơ? Gấp đôi? Nhìn khẩu khí của mày, mày cũng rất có tiền sao?" Phi ca cười gian nhìn Dương Minh, thấy đối phương chỉ có một người, trong lòng cũng yên tâm hơn, bên mình có đến hai người, đối phương có thể làm gì? Nhìn Dương Minh một cách miệt thị, cười trào phúng nói : "không ngờ rằng, Kinh Tiểu Lộ lại lừa được một thằng ngu như vậy, xem ra cũng là loại coi tiền như rác"

Dương Minh lạnh lùng nhìn Phi ca, nhưng không nổi giận : "Nói đi, bao nhiêu"

"Mẹ kiếm, mày đúng là muốn xen vào chuyện này sao?" Phi ca bĩu môi nói : "Tao muốn một triệu, mày có thể cho tao sao?"

"Được, vậy cho anh một triệu" Dương Minh nhàn nhạt nói : "Muốn tiền mặt hay chi phiếu?"

"Mày hù ai vậy? Tiền mặt hay chi phiếu? Làm như tao chưa thấy qua tiền à? Mày có biết tao là ai không?" Phi ca liếc nhìn Dương Minh, lúc này Dương Minh mới để ý kỹ, thì ra người này không phải là cố tình làm lé mắt, mà thật sự là bị lé.

"Vậy xin hỏi anh là ai?" Dương Minh nhìn Phi ca, bình tĩnh hỏi.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 82

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự