Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1401 Lòng đố kị. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1824 chữ · khoảng 6 phút đọc

Nhâm Kiện Nhân thanh toán tiền xong, đắc ý đi ra khỏi Tụ Duyến Xuân, rốt cục đã có được sự thỏa thuận với Dương Minh, cùng nhau biểu diễn, trên thực tế là cùng nhau tỷ thí.

Là một cuộc tỷ thí có thể lấy lại mặt mũi cho hội quán Tae Kwon Do! Cho nên, Nhâm Kiện Nhân nhất định phải nắm chặt cơ hội này, đây là cơ hội chuyển người duy nhất, nếu như không nắm được, thì hoàn toàn xong đời, hội quán Tae Kwon Do chỉ còn nước chờ đóng cửa, và mặt mũi của hắn thì vứt đi cho chó gặm.

Về đến hội quán, nhìn sự vắng vẻ bên trong, Nhâm Kiện Nhân xúc động vạn phần, chẳng bao lâu trước, hội quán vẫn kín hết chổ, người muốn đăng ký ghi danh còn phải trải qua một cuộc thi cơ bản, thậm chí là nhờ người có quan hệ để nói giùm thì mới được tuyển chọn vào, khi đó đang rất hưng thịnh, làm cho Nhâm Kiện Nhân cắn chặt răng!

Tất cả những điều này là do Dương Minh ban tặng! Từ một hội quán đông đúc, có đến mấy trăm thành viên, rút lui về chỉ còn lại mười mấy người. Mà mười mấy người này, ngoại trừ Lý Gia Sinh là lãnh đạo ra, thì còn lại đều là bạn bè và bạn học, không còn người ngoài đến tham gia.

Mà mới cách đây không lâu, phó xã trưởng Lưu Triệu Quân bởi vì làm ra một chuyện cho nên bị cảnh sát bắt, hội quán càng trở nên vắng vẻ hơn.

"Hừ!" Lý Gia Sinh vẫn đang luyện công, những người còn lại ở đây, đều là tinh anh của hội quán, nhưng mà cho dù là vậy, thì hội quán vẫn bị người ta coi thường, đường đường là xã trưởng, nhưng ngay cả một sinh viên năm nhất cũng không đánh lại, vậy còn ai sẽ tham gia vào nữa?

Lý Gia Sinh thấy Nhâm Kiện Nhân trở về, ngừng luyện tập, đi đến hỏi : "Kiện Nhân, thế nào rồi"

"Mẹ kiếp, đã nói rồi, đừng gọi tao là Kiện Nhân nữa"! Lần trước bị Dương Minh chửi thẳng vào mặt trước đám đông là "Tiện Nhân", làm cho Nhâm Kiện Nhân vô cùng mất mặt.

"Được rồi, Nhâm đại xã trưởng, mày không phải là đi tìm Dương Minh sao? Thế nào rồi? Tiểu tử đó nói gì? Có dám ứng chiến hay không?" Lý Gia Sinh cười cười, hắn cũng chỉ đùa một chút thôi, cái tên Nhâm Kiện Nhân này cũng thật là độc đáo, chia ra thì biến thành "Tiện Nhân".

" Dương Minh đáp ứng rồi, nhưng mà hắn đưa ra một cách tỷ thí kì quái" Nhâm Kiện Nhân gật đầu nói.

"Cách gì? Chỉ cần hắn đồng ý, thì cách gì mà chả được?" Lý Gia Sinh nói.

"không sai, tao cũng nghĩ như vậy" Nhâm Kiện Nhân gật đầu : "Chỉ cần hắn chịu cho chúng ta cơ hội tỉ thí, thì chúng ta có thể lấy lại uy tín cho hội quán, hắn muốn đưa ra cách tỷ thí thế nào cũng không quan trọng"

"Đúng vậy, nhưng mà Dương Minh tự nhiên đồng ý, đúng là làm tao bất ngờ" Lý GIa Sinh nói : "Lúc đầu tao còn tưởng rằng hắn sẽ từ chối chứ"

"Làm gì có tự nhiên ở đây:? Tao còn phải mời hắn đến Tụ Duyến Xuân để ăn một bữa, thì hắn mới đồng ý, tiểu tử này đúng là quỷ mà" Nhâm Kiện Nhân không biết Dương Minh vừa ăn xong tại khách sạn Quốc Tế Tùng Giang, nếu không sẽ nói như vậy, hắn còn tưởng rằng Dương Minh bình thường không có đi ăn ở quán.

"Haha, ăn có một bữa cơm thì tính là gì? Chờ sau này hội quán của chúng ta lấy lại uy danh, thì tiền phí báo danh cũng không ít, và bán quần áo luyện tập cũng như tài liệu học, cũng thu lại một số tiền lớn!" Lý Gia Sinh cười nói : " Hơn nữa, mà quan trọng nhất là có thể kéo người ta đến đây, hội viên càng nhiều thì ngân sách cũng càng nhiều!"

"Cái này cũng đúng, hơn nữa bữa cơm này cũng không có bao nhiêu tiền, cộng lại cũng chưa đến một trăm đồng, cho tên tiểu tử này ăn, cũng không có gì tổn thất cả" Nhâm Kiện Nhân cười nói.

"Đúng rồi, mày nói nửa ngày rồi, còn chưa nói, Dương Minh rốt cục muốn tỷ thí cái gì với chúng ta? Chúng ta có nắm chắc phần thắng hay không?" Lý Gia Sinh khoát tay nói.

" Dương Minh muốn tỷ thí phi đao!" Nhâm Kiện Nhân ngồi xuống bục nghỉ ngơi, mà Lý Gia Sinh cũng ngồi xuống bên cạnh : "Hắn muốn chúng ta so phi đao với hắn"

"Cái gì? Phi đao?" Lý Gia Sinh há to mồm ra nói : "Chúng ta luyện Tae Kwon Do mà, làm gì có liên quan đến cái trò phi đao này"

"Vớ vẫn, tôi muốn so Tae Kwon Do, Dương Minh có thể đồng ý sao?" Nhâm Kiện Nhân nhíu mày nói : "Dương Minh không biết gì về Tae Kwon Do, tôi lại muốn so cái đó với hắn, tiểu tử này trực tiếp từ chối ngay"

"Cái này cũng đúng..." Lý Gia Sinh nghe xong gật đầu nói : "Tao quên mất, chúng ta không thể so Tae Kwon Do với hắn được"

"Đúng vậy, hồi lúc trước, hắn đã nói rồi, hắn sẽ không so Tae Kwon Do" Nhâm Kiện Nhân nói : "Hơn nữa nếu tỷ thí đánh tự do, thì càng tệ hơn, theo quan niệm của hắn thì bản chuyên cũng gọi là đánh tự do, lần này mà hắn mang cái xẻng lên, thì cho dù tao có lợi hại, cũng không đánh lại cái xẻng đâu, tao không phải là người của Thiếu Lâm tự!"

"Cũng đúng, tiểu tử này cho đến bây giờ cũng chưa từng sử dụng võ thuật gì cả, như vậy cái cuộc tỷ thí phi đao này, xem ra cũng là một cuộc tỷ thí bình thường" Lý Gia Sinh cẩn thận nghĩ lại, Nhâm Kiện Nhân nói rất có đạo lý, theo cái lý luận bản chuyên của Dương Minh thì cái gì hắn cũng có thể làm ra được, vậy còn gì phải sợ nữa?

"Cho nên, tôi thấy hắn đưa ra cái ý kiến tỷ thí phi đao, tôi liền đáp ứng ngay" Nhâm Kiện Nhân nói : "Cách thức tỷ thí là như vậy, hai người mỗi người tìm một người hợp tác, sau đó hai người đội trái táo lên đầu, để cho người hợp tác dùng phi đao ném trái táo, trong cùng một thời gian, ai ném được trúng nhiều hơn thì người đó thắng!"

"A? Vậy ý của mày là, muốn tao làm người hợp tác đó sao? Nhưng mà tôi có biết ném phi đao đâu?" Lý Gia Sinh cũng không ngu, trong hội quán, ngoại trừ Nhâm Kiện Nhân ra, chỉ còn có Lý Gia Sinh là có thể làm thôi, phó xã trưởng Lưu Triệu Quân đã bị bắt vào tù rồi, những người còn lại đều không được.

"Đương nhiên là mày ném phi đao rồi, trước đây mày không phải đã tập đẩy tạ sao?" Nhâm Kiện Nhân nói : "Mày ném mạnh lại chính xác nữa, nếu như luyện tập thêm một chút, hẳn là không có vấn đề, tao nghĩ trong khoảng thời gian này, cũng không có khả năng tìm một cao thủ ném phi đao được, tao thấy cái chủ ý này là hắn đột nhiên nghĩ ra thôi"

"Cái này thì chưa chắc, hắn dùng tiền mời cao thủ phi đao về thì sao?" Lý Gia Sinh liền nghĩ đến một vấn đề quan trọng.

"Mày bị ngu à, đây là lễ nghệ thuật do trường tổ chức! Muốn tham gia vào cũng phải có giấy tờ, người lên biểu diễn phải là người của trường, phải là sinh viên chưa tốt nghiệp, còn nghiên cứu sinh, thầy cô, ngay cả người đã tốt nghiệp rồi cũng không được tham gia! Dương Minh làm sao mà tìm được cao thủ phi đao?" Nhâm Kiện Nhân bĩu môi nói : "Nếu như trong trường có loại cao thủ này, chúng ta làm sao mà không biết?"

"Nói cũng đúng, trước giờ tao chưa từng nghe nói đến trong trường có cao thủ phi đao!" Lý Gia Sinh gật đầu, bọn họ coi như cũng là người trong giới võ thuật của trường, nếu như thật sự có một cao thủ ném phi đao tồn tại, thì bọn họ làm sao mà không biết? "Là tao nghĩ nhiều rồi, như vậy chúng ta nên luyện tập một chút thôi, như vậy mới nắm chắc phần thắng hơn"

"Nhưng mà, mày ném có chính xác không? Đừng làm tao bị thương" Nhâm Kiện Nhân sau khi thương lượng với Lý Gia Sinh xong, cũng bắt đầu có chút lo lắng. Lý Gia Sinh tuy rằng có xuất thân từ môn đẩy tạ, cũng có tập cả ném lao, chính xác thì phải có rồi, nhưng mà dù sao cũng là ném trái táo trên đầu, nếu như không cẩn thận, làm bị thương mình thì sao đây?

"Yên tâm đi, tao sẽ tìm một cái bia ngắm luyện trước, khi chưa nắm chắc mười phần thì tao sẽ không dám ném lên đầu của mày đâu! Lỡ mà mày vào bệnh viện thì cái hội quán này coi như đóng cửa!" Lý Gia Sinh nói.

"Vậy là tốt rồi, ngày mai chúng ta bắt đầu luyện tập, còn năm ngày nữa là đến lễ nghệ thuật, hẳn là cũng đủ" Nhâm Kiện Nhân nhìn đồng hồ trên điện thoại, nói.

"Được rồi, dư thừa luôn đấy!" Lý Gia Sinh gật đầu nói : "Lần này nhất định phải thắng, tao chịu đủ rồi, đám khốn nạn bên hiệp hội võ thuật kia dám coi thường chúng ta, bước đi cũng không dám ngẩng đầu, lần trước giao đấu hữu nghị với quyền Thái cũng không thèm cho hội quán của chúng ta tham gia, cái này không phải là coi thường người khác sao!"

"Rầm!" Nhâm Kiện Nhân đập một cái xuống ghế, tức giận chửi : "Lần này phải làm cho đám chó mắt thấp nhìn người kia mở rộng tầm mắt, để cho bọn chúng biết, Tae Kwon Do của chúng ta mới là lợi hại nhất!"

Vì thế, Lý Gia Sinh bắt đầu tìm bia ngắm, luyện tập ném phi đao, trong lúc hắn luyện thì Nhâm Kiện Nhân cũng bắt đầu tập đội trái táo cho vững.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 92

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự