Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1388 Mời khách đi chỗ nào?

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2472 chữ · khoảng 8 phút đọc

Từ Khiêm vốn tưởng rằng bạn trong miệng của Lâm Chỉ Vận là nữ sinh, là chị em của nàng, nhưng không ngờ lại là nam sinh, và còn là Dương Minh mà mình biết, nhất thời nhíu mày.

Hắn không hy vọng một lát đi ăn sẽ mang theo nam sinh! Như vậy sẽ ảnh hưởng đến bầu không khí và tâm tình, nếu như là nữ sinh, Từ Khiêm đương nhiên sẽ không ngại, dù sao nếu là bạn của Lâm Chỉ Vận, thì mình sẽ tạo quan hệ tốt với bạn nàng, sau này dung nhập vào cuộc sống của nàng, cũng có bạn của nàng giúp đỡ, nhất cử lưỡng tiện.

Thế nhưng, tình huống bây giờ hoàn toàn khác, Dương Minh và Lâm Chỉ Vận có quan hệ gì? Nếu như nói hai người là tình nhân, có đánh chết Từ Khiêm cũng không tin, hắn biết rằng phó chủ tịch ban quản trị kinh doanh Trần Mộng Nghiên là bạn gái của Dương Minh, đây là chuyện mà tất cả mọi người trong trường ai cũng biết.

Lúc đầu khi Trâu Nhược Minh theo đuổi Trần Mộng Nghiên, đã bị Dương Minh đập cho một trận, chuyện này được đồn ầm cả lên trong nội bộ.

Về phần quá trình, Trần Mộng Nghiên không nói, còn Trâu Nhược Minh vì mặt mũi nên không nói gì cả, chỉ nói đơn giản và hàm hồ thôi, cho nên mọi người rất tò mò, sau này Dương Minh lại đánh cả Lý Gia Sinh và Lưu Triệu Quân bầm dập, muốn đập Trâu Nhược Minh chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?

Cũng bởi vì như vậy, Từ Khiêm không dám biểu hiện địch ý gì với Dương Minh cả, thậm chí là còn muốn cách xa Dương Minh ra, theo Từ Khiêm thấy, Lâm Chỉ Vận có thể là có chuyện gì đó cần nhờ Dương Minh, cho nên mới đi ăn cùng nhau.

Lâm Chỉ Vận nhìn thấy Dương Minh, trong lòng mừng rỡ, bước chân nhanh hơn, trên mặt cũng lộ ra một nụ cười hiếm có, thay thế cho vẻ mặt lạnh lùng hồi nãy, mặt tươi như hoa đào, làm cho Từ Khiêm khóc thầm trong lòng, nghĩ rằng, quả nhiên mỹ nữ đúng là mỹ nữ, ngẫu nhiên cười một cái thôi cũng có thể làm động lòng người như vậy.

Ánh mắt của Dương Minh có lợi hại không? Vốn muốn trực tiếp nắm tay Lâm Chỉ Vận, nhưng mà nhìn thấy chủ tịch hội sinh viên Từ Khiêm đi theo phía sau, không khỏi nhíu mày.

Xem ra, Từ Khiêm hẳn là cùng đi xuống lầu với Lâm Chỉ Vận rồi, hai người một trước một sau, Từ Khiêm còn có vẻ đang nói cái gì đó, chỉ là Dương Minh không chú ý, cho nên không có đọc môi ngữ của hắn.

Trong trường học, Dương Minh không phải là kiêng nể gì cả, bất luận là thế nào, thì quan hệ của hắn cùng Lâm Chỉ Vận, Chu Giai Giai, Vương Tiếu Yên, Tôn Khiết, và Tiếu Tình không thể biểu lộ rõ ràng trước mặt người khác.

Dù sao đây cũng là trường học, là nơi làm việc của cha nuôi và chị nuôi, Dương Minh không có khả năng trái ôm phải ấp trong trường được, làm như vậy, bản thân hắn tuy không có gì, nhưng mà sẽ ảnh hưởng như thế nào đến Lưu Duy Sơn và Tiếu Tình? Lời đồn đãi khẳng định là sẽ làm cho bọn họ không thể ngẩng cao đầu được.

Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai cũng như vậy, bạn gái công khai trong trường của mình cũng chỉ có Trần Mộng Nghiên mà thôi. Tuy rằng trong trường cũng hay đi chung với Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai, nhưng mà cũng không hề làm ra một hành động thân mật quá mức nào trước đám đông, như vậy thì người khác không thể nào nắm được nhược điểm.

Hơn nữa, Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai đều là bạn tốt của Trần Mộng Nghiên, vì thế các nàng đi chung với Dương Minh cũng không bị người ta hiểu lầm cái gì, mọi người sẽ tưởng rằng, nếu như giữa Dương Minh và Chu Giai Giai hay Lâm Chỉ Vận thật sự có chuyện, thì Trần Mộng Nghiên làm sao mà không biết chứ? Mà nàng làm sao có thể giữ được mối quan hệ bạn bè với Chu Giai Giai và Lâm Chỉ Vận?

Tuy rằng Dương Minh không muốn lén lút như vậy, nhưng mà hắn cũng không muốn cuộc sống đại học của Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai phải chịu nhiều lời đồn quấy rầy, cho nên hắn mới đẩy nhanh kế hoạch đảo nhỏ, tin rằng không bao lâu sau, trên địa bàn của mình, mình muốn làm gì cũng được cả, sẽ không ai can thiệp vào.

Trên thực tế, nếu như Dương Minh thật sự thành lập một hòn đảo du lịch ở nước X, những người giàu có sẽ đến đây giải trí, trong trường hợp gái đẹp nhiều như mây thì trái ôm phải ấp có gì mà lạ? Ai lại đi quản chuyện của Dương Minh? Ở đó mọi người nhìn mãi cũng thành thói quen rồi.

"Haha, bạn học Dương Minh, thật sự là trùng hợp!" Từ Khiêm vừa đi vừa suy nghĩ, trong lòng cũng đã đưa ra quyết định, nếu đã không đuổi được Dương Minh rồi, vậy thì cũng đành phải mời đi cùng.

Dù sao thì buổi trưa mình cũng đã mời hắn rồi, mời thêm buổi tối cũng không có gì cả, dù sao mình cũng đang có việc nhờ hắn, buổi trưa mình mời hắn một lần rồi, tin rằng hắn sẽ không có lý do từ chối biểu diễn đúng không?

Hơn nữa, có Dương Minh ở bên cạnh, Từ Khiêm càng có lý do mời khách danh chính ngôn thuận hơn, đến lúc đó hoàn toàn có thể lấy lý do chuyện ngày lễ nghệ thuật ra, đại biểu cho hội sinh viên mời hai nhân vật nổi tiếng trong trường đi ăn, cùng thương lượng với bọn họ về chuyện lệ nghệ thuật.

"Đây không phải là Từ chủ tịch sao? Anh cũng vừa tan học?" Lúc này Dương Minh không muốn nói gì với Từ Khiêm, hắn đang vội vã muốn đi ăn với Lâm Chỉ Vận, cũng không có tâm tư nói chuyện với Từ Khiêm, vì hắn lăn qua lăn lại ở Tĩnh Sơn nãy giờ rồi, đã sớm đói bụng.

"Haha, đúng vậy, vừa tan học, cậu là người gọi điện cho Lâm Chỉ Vận à?" Từ Khiêm thấy Dương Minh gọi Lâm Chỉ Vận, cũng biết hắn là vừa gọi điện cho nàng xong : "Đúng lúc tôi và Lâm Chỉ Vận đang có chuyện cùng nói, muốn đi ăn với nhau, nghiên cứu về chuyện ngày lễ nghệ thuật, cậu cùng đi chứ?"

"Chuyện lễ nghệ thuật không phải đã nói hồi trưa rồi sao?" Dương Minh nhíu mày, hắn không tin ngời này lại làm việc chăm chỉ như vậy, không có ý đồ gì khác.

Đối với một người như Từ Khiêm, không thể sử dụng những thủ đoạn thông thường được, đánh đập hắn sẽ không có hiệu quả, hắn dựa vào thân phận chủ tịch hội sinh viên, khẳng định sẽ làm lớn chuyện đó ra.

Lâm Chỉ Vận không giống như Trần Mộng Nghiên, Từ Khiêm cũng không giống Trâu Nhược Minh, Trần Mộng Nghiên là bạn gái danh chính ngôn thuận của Dương Minh, còn Trâu Nhược Minh vốn cũng chẳng phải là tên tốt lành gì, cho nên có đánh hắn, hắn cũng không dám nói thêm điều gì.

Thứ nhất, Dương Minh ra mặt cho bạn gái là một chuyện vô cùng bình thường, thứ hai, người gây phiền phức cho hắn không phải là Dương Minh mà là Tất Hải.

Nhưng mà, Từ Khiêm thì lại khác, hắn là chủ tịch hội sinh viên trong trường, có một cách biệt rất lớn so với tên chủ tịch hệ như Trâu Nhược Minh, người mà Trâu Nhược Minh tiếp xúc cùng lắm chỉ là bí thư của hệ thôi, nhưng mà tên Từ Khiêm này lại tiếp xúc với đoàn ủy và hiệu trưởng của trường, rõ ràng là ở một đẳng cấp cao hơn.

Hơn nữa, bản chất của Từ Khiêm cũng không giống với Trâu Nhược Minh, hắn ta làm việc rất phong nhã, Dương Minh cũng không thể dùng biện pháp thô tục để đối phó hắn, hơn nữa, trong mắt của mọi người, bạn gái của Dương Minh là Trần Mộng Nghiên chứ không phải là Lâm Chỉ Vận.

Biết Lâm Chỉ Vận là bạn gái của Dương Minh chỉ có Cát hân Dao, Kinh Tiểu Lộ và một số ít người khác, trong trường cũng chưa từng công khai bao giờ cả, cho nên nếu bởi vì Lâm Chỉ Vận mà Dương Minh đi đánh Từ Khiêm thì cũng khó mà ăn nói.

Vả lại, bây giờ Dương Minh cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều, không giống như trước đây, chỉ biết giải quyết vấn đề bằng nắm đấm thôi. Hắn muốn cho Từ Khiêm biết khó mà lui, cho nên Dương Minh mới thỏa mãn đề nghị của hắn.

"Vậy cũng được..." Lâm Chỉ Vận thấy Dương Minh đã nói như vậy, vì thế cũng gật đầu.

Từ Khiêm nghe Dương Minh nói xong thì Lâm Chỉ Vận mới gật đầu, trong lòng có chút khó chịu, dựa vào cái gì mà Dương Minh lại tốt như vậy, mình nói nửa ngày không bằng một câu nói của Dương Minh, vậy Dương Minh và Lâm Chỉ Vận rốt cục có quan hệ gì?

Tuy rằng Từ Khiêm nghi ngờ, nhưng mà cũng không hỏi, dù sao bây giờ có đưa ra vấn đề này, thì hoàn toàn là một hành vi khiến cho người ta chán ghét, Dương Minh và Lâm Chỉ Vận không chỉ không trả lời hắn, Lâm Chỉ Vận sẽ còn ghét hắn, hoài nghi hắn có ý đồ xấu, cho nên Từ Khiêm mới không làm ra loại chuyện ngu ngốc này.

"không sao cả, tôi có xe, đi được mà" Từ Khiêm cười nói thêm một câu, những lời này nói ra cũng không gây nghi ngờ gì, vả lại hắn cũng muốn nói cho Lâm Chỉ Vận biết hắn có xe.

Điều kiện gia đình của Từ Khiêm cũng không tồi, dùng tiền mừng tuổi mua một chiếc xe, là một chiếc xe Audi, trông rất uy phong. Tuy rằng giá cả không đắt, nhưng mà bên ngoài nhìn giống như Camry, làm cho đẳng cấp của chiếc xe tăng lên không ít.

Trên thực tế, xe Audi có dùng kỹ thuật sản xuất của xe Camry chế tạo, và Từ Khiêm cũng biết cách làm cho vẻ bề ngoài của xe trông giống như xe Camry, cho nên người ngoài thật đúng là nhìn không ra, còn tưởng rằng đây là xe Camry thật.

Nhưng mà, cách làm lừa dối này Dương Minh cũng không ham, bởi vì nó không có bất kì ý nghĩa gì.

"Lên xe đi!" Từ Khiêm lấy chìa khóa xe ra, sau đó bấm mở cửa xe, nói : "Bây giờ trên đường xe gì cũng có, tuy rằng kiểu dáng thì đẹp, nhưng không biết có dùng được hay không"

"Tôi cũng cho rằng như thế" Dương Minh gật đầu, cười nói : "Cho nên tôi cũng mua cho mình một chiếc"

"Cậu cũng hiểu biết về xe?" Từ Khiêm nghe Dương Minh nói như vậy, còn tưởng rằng Dương Minh đang khen mình, có chút mừng rỡ nói : "Đúng vậy, cho nên tôi mới mua xe việt dã, thật ra cũng không đắt, chỉ khoảng một trăm tám mà thôi, có chất lượng không thua kém gì những xe khác"

Tuy rằng hắn nói như vậy, nhưng trong lòng không che dấu được sự đắc ý, càng nói càng hưng phấn, không khỏi lớn giọng nói : "Hơn nữa, giấy phép lái xe của tôi cũng được xin, cha tôi tìm quan hệ làm giùm cho tôi, cũng gần giống bảng số xe của cảnh sát rồi"

Sở dĩ Từ Khiêm nói như vậy, không phải là muốn khoe khoang bảng số xe của hắn, bởi vì những cái này chẳng đáng để khoe, chỉ là bảng số xe mà thôi. Hắn nói như vậy có ý rằng, gia cảnh của hắn không tầm thường, cha cũng là một người có năng lực, có thể làm ra được bảng số xe ghê gớm như vậy.

Từ Khiêm tiết lộ về gia thế của mình một cách khéo léo, làm cho người ngoài không cảm thấy chán ghét cái gì, không giống những thằng phá của khác, mới câu đầu đã trực tiếp nói rằng cha tôi làm cái này, cậu tôi làm cái kia... Như vậy thì chỉ làm cho người ta ghét thêm và khinh bỉ mà thôi.

Nhưng mà, giống như bây giờ, Từ Khiêm không nói thẳng, mà ám chỉ một chút, cha mình có quan hệ cho nên mới làm được, tuy rằng không nói là cha mình có nhiều năng lực, nhưng mà nếu không có năng lực thì có thể làm được điều này sao

"Thật không, như vậy cũng rất ghê rồi" Dương Minh nhún vai, cười nói : "Nhưng mà tôi lại không có vi phạm luật giao thông gì cả, có bảng số xe như vậy cũng đâu có tác dụng gì đâu"

Từ Khiêm không biết rằng Dương Minh đang nói thật, mà cho rằng hắn không ăn được bồ đào thì nói bồ đào còn xanh, cho nên cười nói : "Chờ đến khi nào cậu thật sự lái xe rồi sẽ biết, đường xe chạy ở Tùng Giang không dễ lái đâu, nhất là bây giờ còn đang sửa đường, hoặc là kẹt xe, hay là tuyến đường sắt ven biển muốn mở thêm một tuyến đường, làm lấn đường đi của xe máy, và còn nhiều đường không thể đi nữa, nếu cậu không cẩn thận, thì sẽ vi phạm thôi"

"Thật không? Vậy tôi sẽ chú ý" Dương Minh cười nói.

"Sao lại không thật chứ? Cậu xem, đường đi đến khách sạn quốc tế Tùng Giang, là đường một chiều, nếu như không đi ngược chiều, thì phải lái đi rất xa, cho nên có đôi khi, cậu cũng phải vi phạm luật giao thông một chút" Từ Khiêm cười nói.

Dương Minh cười cười, không trả lời gì cả.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 96

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự