Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1366 Băng ghi hình. (P1) (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1684 chữ · khoảng 6 phút đọc

Người quét dọn này bình thường cũng hay nhặt được của rơi, cho nên cũng đã có rất nhiều kinh ngạc, nhất là lúc đang hừng đông, có thể nhặt được rất nhiều thức.

Tuy rằng phải dậy từ sớm, tương đối khổ cực, nhưng Lý lão đầu vẫn kiên trì, mấy chục năm nay vẫn thế, cho dù không còn vợ, nhưng ông ta vẫn tiếp tục làm cái công việc này để nuôi sống một người con trai.

Đêm khuya trời tối, những người nhậu xỉn cũng tương đối nhiều, tỷ lệ đánh rơi đồ trên đường khá lớn, nhất là không nhìn thấy rõ, cho nên khả năng được người khác nhìn thấy cũng tương đối thấp, không giống như ban ngày, vừa rơi xuống đất, còn chưa kịp quay đầu lại lượm nữa thì người đi đường đã lượm sạch sẽ rồi.

Lý lão đầu nhìn thấy cái túi nhựa màu đen này, có chút hưng phấn, không biết bên trong có gì? Là tiền mặt sao? Lý lão đầu lắc đầu, tiền mặt thì không dùng cái loại túi này để đựng, vậy sẽ là cái gì?

Lý lão đầu nhìn xung quanh một chút, phát hiện ra không có ai, liền nhanh chóng lượm cái túi lên, mở ra nhìn, nhưng phát hiện ra bên trong là một cuộn băng!

Cái thời đại này, băng ghi hình rất là ít gặp, Lý lão đầu lấy cuộn băng ra, cẩn thận nhìn qua nhìn lại, nhưng phát hiện ra không có nhãn, cũng không biết là loại gì.

Nhớ đến những tin tức quay lén nhà nghỉ khách sạn vừa mới lưu hành gần đây, Lý lão đầu liền căng thẳng, cái này không phải là vừa mới quay lén xong, dùng để khống chế người ta chứ?

Nghĩ đến đây, trong lòng Lý lão đầu liền căng thẳng.

Sau khi giấu kỹ cuốn băng ghi hình lại xong, Lý lão đầu dự định sau khi ra về, sẽ cùng với Vương lão đầu ở bên cạnh xem thử. Vương lão đầu mất vợ từ sớm, ở một mình, con gái cũng đã lập gia đình, trong nhà cũng chỉ có một người, rất thích hợp để làm chuyện này.

Vì thế, sau khi Lý lão đầu ra về, liền mua một cân đầu heo, cùng một chai rượu đế, kích động chạy đến chổ của Vương lão đầu, chuẩn bị xem nội dung cuộn băng.

Vương lão đầu đang ngồi xem tin tức buổi sáng, Lý lão đầu đẩy cửa đi vào, nhìn thấy trong tay Lý lão đầu là rượu và thịt, Vương lão đầu liền buồn bực nói : "Lý lão đầu, mới sáng sớm mà ông đã đem rượu thịt đến để làm gì?"

"Hắc hắc..." Lý lão đầu cười thần bí, đặt rượu thịt lên bàn, sau đó lấy cuộn băng trong túi ra, nói : "Ông xem đây là gì?"

"Băng ghi hình?" Vương lão đầu sửng sốt, thấy vẻ tươi cười của Lý lão đầu, trong lòng cả kinh : "không phải là băng quay lén chứ?"

"Hắc hắc, ông nghĩ sao?" Trong lòng Lý lão đầu đã sớm xác định rồi, cho rằng cuộn băng này chính là băng quay lén.

"Hèn chi mới sáng sớm mà ông lại đến đây, tưởng rằng ông có chuyện gấp gì, thì ra là gấp do sắc!" Vương lão đầu phá lên cười.

"Gấp do sắc? Làm như ông không gấp vậy" Lý lão đầu bĩu môi, cầm lấy cuộn băng nhét vào trong đầu máy, nhưng mà Vương lão đầu đã ngăn ông ta lại.

"Chờ chút đã, coi cái tin tức này trước đi! Đang nói về vụ giết người ở Tĩnh Sơn đấy!" Vương lão đầu chỉ vào màn hình TV nói : "Người bị hại tên là Tùy Dược Tiến, là chủ tịch của tập đoàn Tùy thị đó, bị người ta bắn chết, ông xem đi, thật là thảm, trong công ty chẳng còn ai sống cả"

"Tùy Dược Tiến, không phải là danh nhân ở đây sao?" Lý lão đầu tuy rằng chỉ là một người quét rác, nhưng mà cũng nghe nói đến tên của Tùy Dược Tiến, nhất là tòa nhà của tập đoàn Tùy thị, ở gần ngay con đường mà ông ta hay quét dọn, cho nên cũng có chú ý.

"Đúng vậy, bị người ta giết chết, cũng không biết là đã đắc tội với ai nữa, bị người ta bắn chết, mà những người ở trong tòa nhà lúc ấy cũng chết sạch, bảo vệ thư ký này nọ..." Vương lão đầu chỉ vào màn hình TV nói : "Ông xem, người ta thuộc loại có tiền, treo giải thưởng năm trăm ngàn cho người cung cấp thông tin, Lý lão đầu này, không phải ông thường hay quét rác ở gần đó hay sao? Bữa sáng hôm đó ông có thấy gì khác thường hay không?"

"Tôi cũng đâu có chú ý đâu!" Lý lão đầu nghe nói giải thưởng là năm trăm ngàn đồng, vô cùng hối hận : "Sớm biết như vậy thì ngay từ đầu đã chú ý đến cửa ra vào của tòa nhà đó. Bây giờ vô dụng rồi, chúng ta đã có số rồi, uống chút rượu ăn chút thịt là được rồi, còn năm trăm ngàn kia, nghĩ cũng không dám nghĩ nữa"

"Haizzz, đúng vậy, nhưng mà con gái của tôi đã lập gia đình rồi, ông còn một thằng con đang đi học, cuộc sống của ông quả thật rất là thiếu thốn" Vương lão đầu thở dài nói : "Bỏ qua một cơ hội phát tài..."

"Nếu như tôi được năm trăm ngàn này, thì tôi sẽ cho ông ngay hai trăm ngàn" Lý lão đầu cũng thở dài nói : "Mấy năm trước đây tôi toàn vay tiền của ông, ông cũng giúp tôi không ít, đáng tiếc..."

Xem xong tin tức, hai người than thở một hồi, rồi vứt chuyện Tùy Dược Tiến bị giết ra sau đầu. Lý lão đầu nhét cuộn băng vào trong đầu máy, sau đó chuyển màn hình TV.

Bên kia Vương lão đầu đang bắt đầu dọn rượu thịt ra để trên bàn, hai người chuẩn bị vừa ăn vừa thưởng thức cuộn băng quay lén này.

"Đây là chổ nào?" Vương lão đầu ngẩng đầu lên, nhìn thấy màn hình TV, hình như là một cái hành lang.

Lý lão đầu ngồi trên ghế sô pha, nhìn về màn hình, quả nhiên là hình ảnh của một cái hành lang, hình như là đang ở trong một công ty gì đó.

"Có thể là quay trộm. Bây giờ không phải quay trộm đang rất thịnh hành sao?" Lý lão đầu nói : "Tiếp tục coi sẽ biết"

Vương lão đầu gật đầu, ăn một miếng đầu heo, tiếp tục coi, qua một hồi sau, Dương Minh xuất hiện trong màn hình...

"A, tôi biết đây là chổ nào rồi! Đây là bên trong tòa nhà của tập đoàn Tùy thị!" Lý lão đầu vỗ đùi, cả kinh kêu lên : "Tôi biết chổ này, bọn họ đã từng kêu tôi vào dọn phế liệu, tôi có đi vào, đây là bên trong tòa nhà đó..."

Vương lão đầu vừa xem tin tức, trong bản tin cũng có quay về một số hình ảnh trong hành lang, bây giờ lại được Lý lão đầu nhắc lại, cũng lập tức nói : "không sai, đúng là vậy, vừa rồi tôi có xem qua, đúng là tòa nhà này. Ông nhìn thời gian đi, không phải là cùng lúc vụ án phát sinh sao?"

Lý lão đầu mở to mắt ra nhìn, quả nhiên, thời gian trong hình ảnh đúng là của ngày xảy ra vụ án, hơn nữa, cũng chính là ngay tối hôm đó! Như vậy, cuộn băng ghi hình này chẳng phải là bằng chứng quan trọng mà cảnh sát đang tìm sao?

Vậy người thanh niên trong kia, chẳng phải là kẻ giết người sao?

Nghĩ đến đây, Lý lão đầu không nhịn được hưng phấn, mới sáng sớm mà mình đã nhặt được cuộn băng này, nhất định là do kẻ giết người không cẩn thận làm rơi!

"Vương lão đầu, chúng ta phát tài rồi, cuộn băng ghi hình này, khẳng định là thứ cảnh sát muốn tìm rồi, chúng ta sẽ có năm trăm ngàn rồi!" Lý lão đầu hưng phấn hét lớn.

Vương lão đầu cũng kinh ngạc mở to mắt ra nhìn : "Ông bạn già, lần này ông quả thật đã phát tài rồi! Sau này ông cũng không còn phải đau đầu về chuyện đóng tiền học cho con trai nữa!"

"Tôi đã nói rồi, cho ông hai trăm ngàn, tôi nói đực là làm được. Huống chi nếu vừa rồi ông không cho tôi xem tin tức kia, tôi cũng không để ý đến cái này nữa, cũng không có khả năng có được số tiền này!" Lý lão đầu vội vã nói.

"Nói là nói vậy thôi, như vậy đi, ông lãnh tiền rồi, mỗi ngày mời tôi ăn đầu heo và uống rượu là được!" Vương lão đầu thấy Lý lão đầu kiên trì như vậy, đành phải nói.

"Như vậy sao được? Một năm cũng có được bao nhiêu tiền đâu" Lý lão đầu xua tay nói.

"Được rồi, đừng cãi cọ nữa, đây là đại sự. Chúng ta liên hệ với cảnh sát đi, mạng người quan trọng hơn, chúng ta cũng có thể không cần tiền thưởng cũng được" Vương lão đầu nói.

"Nói cũng đúng, để tôi gọi điện thoại" Lý lão đầu gật đầu, cầm lấy điện thoại trên bàn gọi : "Alo, là cục cảnh sát Tĩnh Sơn sao? Tôi muốn nói chuyện với người chịu trách nhiệm vụ án Tùy Dược Tiến"

Một lát sau, Lý lão đầu nghe thấy giọng nói của một người đàn ông trung niên : "Xin chào, tôi là Trương cảnh quan, xin hỏi ông có manh mối sao?"

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 100

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự