Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1364 Dị năng của Dương Minh. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1726 chữ · khoảng 6 phút đọc

Nhưng mà bây giờ nghe Dương Minh nhắc lại, Tôn Khiết liền nhớ ngay về chi tiết đó!

Lúc ấy, Dương Minh dùng một công cụ giống như chìa khóa vạn năng vậy, mở cửa phòng của bọn cướp, nhưng mà không có đẩy cửa ra, mà trực tiếp nổ súng xuyên qua cánh cửa, bắn vào đùi của lão tam!

Cái này không phải là hiện tượng ngẫu nhiên, không ai có được sự chính xác này, Tôn Khiết càng không tin Dương Minh không sợ ném chuột vỡ đồ, lỡ như nếu bắn trúng con tin thì tiêu!

Được rồi, cứ cho rằng lúc ấy Dương Minh mạo hiểm bắn bừa đi, nhưng mà phát súng thứ hai, thì lại không tưởng tượng nổi! Hắn quay về cửa toilet, trực tiếp bắn trúng lão đại bên trong!

không riêng gì lão đại và lão tam khó hiểu, đã đóng cửa lại rồi mà vẫn bị Dương Minh bắn trúng, Tôn Khiết cũng có chút khó tin chẳng lẽ Dương Minh nhìn thấu?

Tôn Khiết nghĩ đến chi tiết này, trên mặt cũng lộ ra vẻ nghi hoặc : "Đúng là có kì quái thật, lúc đó anh làm thế nào bắn trúng được?"

"Làm thế nào à?" Dương Minh cười cười : " Em thông minh như vậy, mà còn không liên tưởng đến cái gì sao?"

Tôn Khiết thấy Dương Minh tỏ vẻ thần bí như vậy, không khỏi nhíu mày, trầm tư suy nghĩ, cẩn thận xem xét lời nói của Dương Minh, trước đó Dương Minh đã có thể nói lên màu đồ lót và màu sơn móng chân, mà lại còn nhắc đến chuyện bọn cướp nữa, như vậy thì đáp án đã trở nên sáng tỏ hơn.

Tôn Khiết không phải là kẻ ngu, hai chuyện này có liên hệ rõ ràng như vậy, nếu như mà không đoán ra được nữa thì chẳng phải là Tôn Khiết rồi ; "Anh... biết nhìn thấu?"

Tôn Khiết tuy rằng đoán đại khái, nhưng mà không dám xác định, dù sao chuyện này cũng quá quỷ dị rồi, người bình thường không thể tiếp thu được, Dương Minh tự nhiên có dị năng?

"không sai lắm" Dương Minh thấy Tôn Khiết đã đoán ra, không phủ nhận, gật đầu nói : "Em thật ra rất thông minh, cũng đoán được một chút rồi"

"Vớ vẩn, anh nghĩ em là kẻ ngu sao?" Tôn Khiết trừng mắt nhìn Dương Minh, không thèm phản ứng hắn, nhắm mắt lại suy nghĩ, sau một hồi, lại mở mắt ra, nghi hoặc nhìn Dương Minh : "Thật sao, anh không nói giỡn với em chứ?"

"Em nghĩ bây giờ anh còn cần nói giỡn với em sao?" Dương Minh nhún vai, giải thích : "Cũng là bởi vì bây giờ, quan hệ của hai ta như vậy, cho nên anh không cần phải gạt em nữa, vì thế anh mới nói cho em biết, chị Tiếu Tình trước đó cũng đã biết chuyện này rồi, không tin thì em cứ trở về hỏi"

Tôn Khiết nhìn Dương Minh, không nói lời nào, tựa hồ đang tiêu hóa cái tin tức khó hiểu này, Dương Minh có thể nhi2nt hấu, như vậy trước kia chẳng phải là mình đã bị hắn nhìn thấy hết rồi sao?

Tôn Khiết lắc đầu, tại sao mình lại có suy nghĩ này nhĩ? Vấn đề quan trọng bây giờ là, Dương Minh tự nhiên lại biết nhìn thấu, năng lực này không phải là chuyện đùa, nếu có thể dùng được, thì có thể có trong tay một lượng tài phú cực lớn, nhưng mà cũng có thể làm ra một ít chuyện xấu.

"Rốt cục là sao?" Một lát sau Tôn Khiết mới hỏi : "Anh kể cho em nghe một chút, anh rốt cục là có thể nhìn thấu sao?"

"Nhìn thấu là khẳng định rồi, anh đã chứng minh cho em xem" Dương Minh nói : "Thậm chí anh quay đầu lại, hay là nhắm mắt, anh vẫn có thể thấy được mọi chuyện xung quanh, đây là nguyên nhân vì sao anh nhìn em mà vẫn có thể lái xe được"

Tôn Khiết gật đầu, không nói gì, chuyện của Dương Minh làm cho nàng chấn động quá mức rồi, tố chất tâm lý của Tôn Khiết cho dù tốt, cũng không thể tiêu hóa hết được chuyện này, nàng hít sâu một hơi, nếu như năng lực nhìn thấu của Dương Minh đủ chấn động rồi, vậy thì cái năng lực nhắm mắt mà vẫn có thể nhìn thấy hết bốn phương tám hướng, vậy thì cái này quả thật còn ghê hơn cả trong phim Xmen nữa.

"Trước đó tại sao anh không nói cho em biết?" Tuy rằng bây giờ trong lòng Tôn Khiết khiếp sợ đến tột đỉnh, nhưng mà cũng không hoài nghi lời nói của Dương Minh, dù sao thì sự thật xảy ra trước mắt, ngoại trừ nhìn thấu, căn bản là không còn lý do gì để giải thích những hiện tượng khó hiểu này.

"Trước đó, em cứ chần chờ, nói rằng không muốn làm bạn gái của anh, anh làm sao mà dám nói cho em biết?" Dương Minh cũng nhe răng cười nói với Tôn Khiết : "Nếu anh nói cho em biết, vậy sẽ không cho phép em lựa chọn, nếu em không chịu làm bạn gái của anh, thì anh cũng chỉ có thể giết em diệt khẩu thôi"

"Bây giờ em không thể đổi ý sao?" Tôn Khiết nghe Dương Minh nói xong, cười hỏi.

"Em nghĩ vậy sao?" Dương Minh nói : "Nếu em đổi ý, anh sẽ giam lỏng em lại"

"Anh dám!" Tôn Khiết quát : "Anh cũng bá đạo quá ha?" Nhưng mà, Tôn Khiết lại thích Dương Minh bá đạo như vậy, nàng vốn là một con người bá đao rồi, không hy vọng bạn trai của mình là loại người nhu nhược, yếu đuối như Ngô Vân Sinh thì chẳng có bất kỳ một khí khái của đàn ông gì cả.

"Nhìn dáng vẻ của em, anh đã không còn cơ hội thực hiện rồi" Dương Minh đương nhiên là hiểu Tôn Khiết rồi, chỉ cần nàng đã chấp nhận, thì sẽ không thay đổi, cho nên đây cũng là nguyên nhân Dương Minh cũng yên tâm nói cho nàng biết.

Hắn không sợ Tôn Khiết phản bội hắn, Tôn Khiết ở cùng với hắn, sẽ chính là một sự trợ giúp cực lớn, cho nên Dương Minh mới đem chuyện này nói cho nàng biết, cứ như vậy, Dương Minh có chuyện gì cũng còn có thể đến tìm nàng thương lượng rồi.

"Anh cũng rất tự tin" Tôn Khiết thở dài nói : " Nhưng mà anh nói không sai, em sẽ không chia tay anh, nhưng mà em sẽ làm cho anh phải chia tay với những cô bạn gái khác! Em muốn độc chiếm anh"

Dương Minh nghe vậy, xấu hổ cười cười, hắn cảm thấy Tôn Khiết đang rất thành thật, không giống nói giỡn chút nào, hình như là muốn là thật vậy, liền chột dạ, không dám nói tiếp.

"Thế nào? Sợ à?" Tôn Khiết hỏi, biểu tình trên mặt của nàng bây giờ cũng không thể nhìn ra nàng đang nghĩ cái gì nữa.

"Có cái gì mà sợ? Anh không cảm thấy em có thể ảnh hưởng đến quyết định của anh, em cũng không thể" Dương Minh nhìn Tôn Khiết, kiên định nói.

"Ồ?" Tôn Khiết không trả lời Dương Minh, mà trừng mắ tnhi2n hắn : "Em biết, chuyện anh đã quyết định rồi, người khác không thể thay đổi được"

"Vậy sao em còn nói?" Dương Minh kì quái nhìn Tôn Khiết : "Em đã hiểu anh, hẳn là sẽ biết anh không làm như vậy"

"Anh đương nhiên sẽ không, nhưng mà em sẽ thuyết phục các nàng chủ động chia tay anh" Tôn Khiết cười như không cười nhìn Dương Minh, sau đó nói : "Em sẽ giải thích cái lợi và cái hại cho các nàng, để cho các nàng tự theo đuổi hạnh phúc riêng của mình"

"Tùy em" Giọng nói của Dương Minh đã có chút lạnh, hắn không ngờ Tôn Khiết sẽ làm như vậy, điều này làm cho hắn cảm thấy khó chịu trong lòng, nhưng mà vẫn chịu đựng không nói thêm gì.

"Nói đùa với anh thôi mà anh lại cho là thật à/" Tôn Khiết thấy mình cũng có chút quá đáng, cho dù trong lòng thật sự nghĩ như vậy, nhưng cũng không thể nói ra trước mặt Dương Minh được, huống chi bây giờ muốn làm quả thật là càng thêm khó khăn. Trần Mộng Nghiên và Tiếu Tình sẽ bỏ đi sao? Hiển nhiên là chỉ trong suy nghĩ thôi, còn thực tế thì không có khả năng rồi, Tôn Khiết cũng chỉ tùy tiện nghĩ thôi, chứ chẳng dự định là sẽ làm vậy đâu : "Em chỉ nói đùa thôi mà"

Dương Minh cũng hiểu là mình đã quá tập trung rồi, cười cười, nếu Trần Mộng Nghiên mà có thể bị Tôn Khiết đuổi đi, vậy thì không phải là Trần Mộng Nghiên rồi, đừng nghĩ nàng không phải là một nữ cường nhân như Tôn Khiết, nhưng mà khi cứng đầu lên, thì chưa chắc là ai hơn ai đâu, ngay cả Triệu Oánh còn dám mắng, sợ rằng khi Tôn Khiết tìm Trần Mộng Nghiên nói như vậy, chắc chắn là sẽ bị ăn chửi vào mặt.

"không có, chỉ là không thích nghe thôi" Dương Minh lắc đầu : "Nhưng mà, lần này muốn để cho mọi người ở chung, quả thật đúng là một vấn đề đau đầu, chỉ cần đừng làm loạn đến mức người sống ta chết gây thêm phiền cho anh là được"

Tôn Khiết thấy tâm tình của Dương Minh đã không được tốt, cũng không tiếp tục nói nữa, theo tình hình chung thì bình thường Dương Minh luôn cười nói vui vẻ cả, cũng không thèm để ý đến lời nói đùa của mình, nhưng mà biểu hiện vừa rồi có phản ứng quá lớn, nghĩ rằng Dương Minh chắc hẳn là rất kiêng kỵ vấn đề này.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 95

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự