1140
960
720

Chương 1205: Ván bài bắt đầu. (P1)

"A!" Lý Chí Thành không ngờ Kars đột nhiên đồng ý, nhất thời vui vẻ : "Vậy làm phiền ngài, tướng quân Kars"

"Về phần chuyện ông đi đấu giá thế nào, thì chỉ dựa vào thực lực của ông, cái này tôi không thể can thiệp, toàn bộ quá trình này đều là công bằng công chính" Kars nói.

"Được rồi, tôi hiểu" Lý Chí Thành thở dài, nói nói thêm vài câu rồi cúp điện thoại.

Vốn nghĩ rằng tướng quân Kars sẽ ra mặt một chút, cho bọn họ một mỏ vàng hay mỏ kim cương với giá thấp thấp, nhưng không ngờ tướng quân Kars lại từ chối.

Chẳng qua, nghĩ lại cũng đúng thôi, bây giờ nước X là địa bàn của người ta, tiền thuê cũng chạy vào trong túi người ta, nếu mà đưa giá thấp, chẳng phải là người ta phải tự móc tiền túi ra bù lỗ sao?

Cho nên, trong lòng Lý Chí Thành cẩn thận tính toán, nhìn xem mình có thể kiếm thêm được một quặng mỏ nào ở nước X nữa không? Dù sao trong tay vẫn còn một số tiền khổng lồ từ Hoàng gia mà.

Tiền của người ta, xài hết thì Lý Chí Thành cũng không đau lòng.

Không lâu sau, Lý Thiên Vũ gọi điện thoại đến, Lý Chí Thành nói : "Thiên Vũ, tướng quân Kars đã đáp ứng chuyện của chúng ta, đến lúc đó con cứ nói chuyện với người tổ chức, hẳn là có thể, nếu không được thì tướng quân Kars sẽ ra mặt giải quyết"

"Là như thế sao, vậy thì quá tốt!" Lý Thiên Vũ thở phào một hơi, làm chuyện này, là vì Lý gia, và cũng vì hắn! Công việc bên trong nước đều do đại ca Lý Thiên Giai phụ trách rồi, cho nên muốn làm ra một số thành tích để cho cha nhìn thấy, thì hắn chỉ có thể hoạt động tại nước ngoài, mà một khi bên này xảy ra chuyện, trở về nước mình sẽ không là gì trước mặt đại ca cả, đây cũng chính là tình cảnh mà Lý Thiên Vũ không muốn thấy, cho nên hắn vô cùng quan tâm về công việc bên này.

"Xem ra tướng quân Kars vẫn còn quan tâm chúng ta" Lý Chí Thành nói : "Nhưng mà, theo lời ông ta nói, chuyện đấu thầu lần này là do quân đội nước X phụ trách, tướng quân Kars bây giờ chỉ phụ trách nội chính, không có quản chuyện quân đội, cho nên, lần đấu thầu này chúng ta phải tự dựa vào mình"

"Cha, ý của cha là, chúng ta chuẩn bị mở rộng nghiệp vụ bên này?" Lý Thiên Vũ sửng sốt, nhất thời có chút vui vẻ, trước đó hắn chỉ muốn giữ quặng sắt bên này mà thôi, làm cho địa vị của mình cũng có chút ảnh hưởng trong gia tộc, nhưng mà, nếu Lý gia tập trung đầu tư lên,vậy thì tầm quan trọng của Lý Thiên Vũ hắn cũng sẽ lập tức tăng lên.

"Ừ, cha đã nghĩ rồi, chúng ta có được tiền của Hoàng gia, để đó không dùng cũng không có tác dụng gì, cho nên cha chuẩn bị lấy ra đầu tư!" Lý Chí Thành nói : "Bây giờ thế cục bên kia đã muốn ổn định, tướng quân Kars đã nắm hoàn toàn trong tay, đối với chúng ta mà nói, đây là một chuyện tốt!"

"Đương nhiên rồi!" Lý Thiên Vũ nghe xong, hưng phấn nói : "Cha, vậy chúng ta đầu tư vào phương diện nào?"

"Chúng ta sẽ đầu tư vào những cái sinh lợi nhuận cực cao như mỏ vàng hay mỏ kim cương!" Lý Chí Thành nói : "Cái này cần con phải lưu ý tin tức một chút, để chúng ta tranh thủ kịp!"

"Vâng, con hiểu rồi!" Lý Thiên Vũ không ngừng nói, nếu gia tộc có đầu tư mỏ vàng hay mỏ kim cương, vậy thì nghiệp vụ bên ngoài nước sẽ trở nên vô cùng quan trọng, cứ như vậy thì địa vị và quyền lực của mình cũng sẽ tăng lên.

"Ừ, chuyện này giao cho con!" Lý Chí Thành nói : "Nhớ hỏi thăm những quy tắc cạnh tranh, cha và Thiên Giai sẽ đến một chuyến, chúng ta cùng nhau trả giá!" Lý Chí Thành nói.

"Tốt, con đi chuẩn bị đây, có gì con sẽ gọi cho cha ngay" Lý Thiên Vũ nói.

Cúp điệnt hoại, Lý Chí Thành nhìn nhìn tài khoản của mình trong ngân hàng trên mạng, khóe miệng nhếch lên, hiện ra một tia trào phúng : "Haha, Hoàng Hiếu Phương, cho ông mặt mũi, ông không cần, bây giờ tôi dùng tiền của ông để đầu tư mỏ vàng, một cắc ông cũng sẽ không có...."

Cùng lúc đó, Hoàng Hiếu Phương cũng nhận được tin tức bên châu Phi, chuyện xảy ra ở nước X không ngừng tác động vào thần kinh của ông, nhìn những quặng mỏ bên này đều bị thu về, tâm tình của ông cũng ổn định đôi chút, dù sao ông cũng không phải là người đầu tiên, và cũng không phải là người cuối cùng.

Bởi vì khi tướng quân Kars đã ngồi yên trên cái ghế của mình, bắt đầu tiến hành thu lại những quặng mỏ ở đây, còn ông ta thì chỉ đi trước bọn họ một bước mà thôi.

Riêng chỉ có một điều khiến cho ông ta không cam tâm, đó chính là bị cha con Lý Chí Thành lừa, lừa mất bốn mươi tỷ bồ tệ.

"Cha, cha còn chú ý chuyện của nước X?" Hoàng Vinh Thiên nhìn thoáng qua màn hình máy tính trên giường của Hoàng Hiếu Phương, thấy được một số tin tức về nước X.

"Tướng quân Kars quyết định thu hồi hết tất cả quặng mỏ, tiến hành đấu giá phân phối công khai!" Hoàng Hiếu Phương nói.

"Vậy chúng ta cũng đâu phải ngẫu nhiên" Hoàng Vinh Thiên gật đầu : "Trước đó là chúng ta quá khẩn trương, nếu như bây giờ mà có đầu tư vào, khẳng định là sẽ không có vấn đề. Không ngờ tướng quân Kars cũng ghê gớm thật, nhanh như vậy mà đã ổn định được tình hình bên trong nước rồi, khống chế được đại cục...."

"Đúng vậy, cũng là lúc đó cha quá khẩn trương, nếu cha không quá sốt ruột, chờ đến bây giờ, thông qua đấu giá bình thường cũng có thể có được một quặng mỏ không tồi..." Hoàng Hiếu Phương thở dài, buồn bã nói.

"Được rồi, cha à, chuyện đã qua rồi, cũng không cần buồn phiền nữa!" Tuy rằng trong lòng Hoàng Vinh Thiên vô cùng hối hậ, nhưng mà, bây giờ hối hận thì giúp được gì.

Dù sao, lần đầu tiên đầu tư vào nước X, hắn cũng là người tán thành, tuy rằng lần thứ hai đã phản đối, nhưng mà đã thuộc vào tình trạng "đi năm mươi bước cười một trăm bước", hướng chi bây giờ cha đã như vậy, hắn nào dám nhiều lời? Lỡ như cha nghĩ quẩn thì sao?

"Công ty gần đây thê 1na2o?" Hoàng Hiếu Phương hỏi.

"A?" Hoàng Vinh Thiên biết, chuyện của công ty không thể nào gạt được cha nữa, không bằng cứ thẳng thắn, vì thế nói : "Tình huống bây giờ không tốt lắm! Bên ngân hàng đang hối nợ, còn một số khách hàng thì dừng hợp tác với chúng ta..."

"Nếu thật sự không được thì xin phá sản...." Hoàng Hiếu Phương bất đắc dĩ nói : "Chuyện đã đến nước này, cũng không thể cứu được rồi, đều là tại cha! Chẳng qua, các con còn trẻ, còn có ngày quật khởi đượ"

"Nói cũng đúng! Cho nên cha đừng quá lo lắng, lúc cha còn sống, nhất định có thể nhìn thấy được tập đoàn Hoàng thị tái khởi!" Hoàng Vinh Thiên kiên định nói.

Thật ra, khi hắn nói những lời này, trong lòng cũng rất lo lắng, hắn không rõ là mình có thể làm được hay không, nhưng mà, hắn phải nói như vậy để cho cha yên tâm, đề phòng cha nghĩ quẩn.

"Được, vậy cha liền chờ!" Hoàng Hiếu Phương hai ngày nay cũng đã cởi mở hơn, cũng không còn ý nghĩ bi quan trong đầu nữa, dù sao cuộc sống thay đổi cũng rất nhanh, con cái còn trẻ, có lẽ vẫn sẽ còn cơ hội.

"Hơn nữa, bạn trai của em gái cũng sắp đến đây rồi, cha cũng nên vui một chút, đừng để cho người ta đến đây mà thấy cha vẫn còn nằm trên giường bệnh chứ?" Hoàng Vinh Thiên cười hỏi.

"Đương nhiên rồi!" Hoàng Hiếu Phương cười nói : "Vừa đúng lúc cha thấy cơ thể của mình cũng không còn gì đáng ngại, cha nghĩ có lẽ nên ra viện đi, cha muốn đến công ty nhìn xem có thể giúp được gì hay không, dù sao cha vẫn còn có chút quan hệ già mà"

.............................................

Dương Minh thật không ngờ, ở một nơi như vậy mà vẫn còn tập tục này, thật sự là những tên giàu có cứ tưởng mình đã biến thành chủ nô thời La Mã vậy.

Nhưng mà, trong một quốc gia lạc hậu như vậy, chủ quặng mỏ cũng có thể coi như là chủ nô rồi, cho nên Dương Minh cũng không thể yêu cầu bọn họ làm cái gì được, rừng nào thì cọp đó mà, mặc dù bản thân mình cường thế, nhưng mà cường thế chưa chắc đã có thể thay đổi được hiện trạng ở đây, và cũng chưa chắc đã là chuyện tốt.

Cho nên Dương Minh đã dặn dò Lý Cường, cứ dưa theo quy tắc cũ mà làm.

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
68 Xem
1 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền