Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1185 Cứu, cứu cha em 1

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1440 chữ · khoảng 5 phút đọc

Vốn, ông đã cảm thấy có lỗi với con gái lắm rồi, mấy năm nay đều không có ở nhà, không hề có trách nhiệm làm cha chút nào cả, cho nên bây giờ ông càng không có tư cách yêu cầu con gái làm cái gì cả!

Nhưng mà, bây giờ đã có một vấn đề tương đối nghiêm trọng, nếu như Charley nói thật, thật sự muốn ông ta cuốn gói rời khỏi đây, thì chuyện này sẽ rất lớn!

Cái này không phải là Chu Thiên Tường luyến tiếc công việc, ngược lại, ông còn rất rất rất muốn trở về Tùng Giang đoàn tụ với người nhà, dù sao thì tập đoàn của Chu mẫu đã có thể kiếm ra tiền, hơn nữa con gái cũng đã trưởng thành và có bạn trai rồi, không cần quan tâm nhiều nữa, ba người cùng nhau sinh hoạt ổn định thanh thản, đó là một niềm vui sướng cỡ nào!

Chỉ là, Charley có thể để cho ông ta rời đi bình yên sao? Gia tộc Charley làm cái gì, kinh doanh cái gì, Chu Thiên Tường làm quản gia, đương nhiên là rõ ràng hơn người khác, ông biết quá nhiều chuyện của gia tộc này rồi, Charley có thể tha cho ông sao?

Chu Thiên Tường càng sợ hơn là, khi mình vừa mới đặt chân ra khỏi cửa nhà, Charley sẽ phái sát thủ đến giết mình ngay, đây mới là điều Chu Thiên Tường lo lắng.

Cho nên Chu Thiên Tường sau khi nói chuyện với Charley xong, ngồi một mình trong phòng, phiền muộn suy nghĩ, không biết nên giải quyết chuyện này thế nào.

Điện thoại trong phòng đột nhiên vang lên, Chu Thiên Tường cả kinh, cuống quít nghe điện thoại, thì ra là lão già Charley gọi đến!

"Chu quản gia, suy nghĩ thế nào rồi?" Trong điện thoại truyền ra giọng nói của Charley, làm cho Chu Thiên Tường cảm thấy vô cùng áp lực.

"Lão gia, chuyện này dù sao cũng là chuyện lớn, ngài để tôi suy nghĩ thêm một chút nữa" Chu Thiên Tường bây giờ chỉ muốn kéo dài thời gian một chút, bởi vì bản thân ông không có đối sách nào tốt cả.

"Có gì mà khó khăn vậy, được không được thì cứ nói thẳng ra, tôi cũng không có nhiều kiên nhẫn!" Charley hừ nói : "Như vậy đi, trong buổi tối hôm nay, ông phải cho tôi một câu trả lời thuyết phục, nếu không, có thể trực tiếp rời đi!"

"Cái này... được rồi!" Chu Thiên Tường thở dài, cuối cùng cũng đã đến... xem ra lúc này mình thật sự không thể tránh thoát một kiếp này.

Charley cúp điện thoại, kêu Chu Thiên Tường nhanh chóng quyết định trong vòng nửa ngày.

Từ ngày đầu tiên Chu Thiên Tường theo Charley, đã biết mình không thể chết già, cho nên đối với chuyện này cũng ít khi nào nhắc với Chu mẫu và Chu Giai Giai, chỉ là nói làm công cho một gia tộc lớn. Tuy rằng Chu mẫu không nguyện ý, nhưng mà mỗi năm Chu Thiên Tường lại gửi về một số chuyện lớn, hơn nữa Chu Thiên Tường nói rằng mấy năm nữa sẽ nghỉ làm, cho nên Chu mẫu mới miễn cưỡng đồng ý.

Nhưng mà, bà ta không biết sự thật, cho nên lúc này ông ta quyết định thẳng thắn một lần với Chu mẫu.

Nghĩ như vậy, Chu Thiên Tường thở dài, cầm lấy điện thoại, gọi điện cho Chu mẫu.

"Alo, là anh" Giọng nói của Chu Thiên Tường có chút trầm thấp.

"Lão Chu, sao vậy? Đột nhiên gọi điện thoại?" Chu mẫu vô cùng kinh ngạc, bởi vì Chu Thiên Tường luôn gọi điện cho bà theo thời gian cố định, mà hôm nay hiển nhiên là chưa đến.

"Bên anh đã xảy ra chuyện...." Chu Thiên Tường tuy rằng không muốn nói, nhưng, cái gì đến cũng sẽ đến.

"Xảy ra chuyện? Có ý gì?" Chu mẫu liền căng thẳng, lập tức hỏi.

"Thật ra, anh đã không thành thật với em và Giai Giai, anh không phải đi làm công bên này" Chu Thiên Tường bất đắc dĩ thở dài : "Anh làm quản gia cho một gia tộc sát thủ...."

"A!" Chu mẫu nhất thời cả kinh, giọng nói liền mất tự nhiên : "Lão Chu, hôm nay không phải là cá tháng tư, ông không nói giỡn chứ?"

"Không!" Chu Thiên Tường khẳng định : "Em yêu, em hãy nghe anh nói, tất cả đều là sự thật, bình thường anh vẫn có thể về hưu, có thể bọn họ sẽ tha cho anh một mạng, nhưng mà bây giờ sợ rằng không được"

"Lão Chu, vậy bây giờ anh về hưu đi, không sao đâu, em không khẩn trương đâu, em và Giai Giai sẽ chờ anh về!"

"Sợ rằng không được!" Chu Thiên Tường nói : "Chủ nhân của gia tộc vừa đưa ra một yêu cầu quá đáng với anh, mà anh không cách nào đáp ứng được"

"Yêu cầu gì?" Chu mẫu kích động hỏi : "Lão Chu, ông ta muốn yêu cầu gì, anh đáp ứng luôn đi, chỉ cần anh còn sống thì cái gì cũng tốt, ông ta đòi tiền sao? Tiền bên này em có thể cho ông ta hết, chúng ta từ bỏ hết..."

"Cái này không phải là vấn đề tiền" Chu Thiên Tường cười khổ : "Bọn họ không thiếu tiền.... chuyện này cũng không khó nói, con trai của lão gia, không biết thế nào, tự nhiên chạy đến Tùng Giang, kết quả gặp được Giai Giai, chuyện này cũng khéo, anh không biết làm sao mà hắn nhận ra Giai Giai là con của anh, hơn nữa hắn nói là thích Giai Giai, vì thế lão gia vừa cầu hôn anh"

"A?" Chu mẫu nghe xong, cảm thấy chuyện này cũng đâu có gì khó xử : "Cái này không phải là muốn lôi kéo quan hệ sao? Lão gia của anh không phải muốn dùng cớ này để làm khó anh chứ?"

Cũng khó trách Chu mẫu hoài nghi, dù sao đây cũng là chổ khó hiểu, con trai của lão gia tự nhiên chạy đến Tùng Giang? Và còn trùng hợp gặp con gái của mình?

"Cái này không phải... anh có thể khẳng định!" Chu Thiên Tường hít một hơi, nói : "Anh không nghĩ là lão gia sẽ phải dùng cớ để giết anh, bây giờ anh đem tài khoản tiết kiệm bên Thụy Sĩ nói cho em biết, bên trong có sáu mươi triệu đô mỹ, tiền này là do anh để dành bao nhiêu năm nay, bởi vì con số quá lớn, anh nghĩ cần phải nói cho em biết, bây giờ tiền này để lại cho em và Giai Giai"

"Chờ một chút" Chu mẫu bây giờ đã ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề, lời nói của Chu Thiên Tường, giống như là đang lo hậu sự vậy : "Lão Chu, chuyện này anh hỏi Giai Giai chưa? Có phải là có ẩn tình bên trong không?"

"Vẫn chưa, một lát anh sẽ gọi cho Giai Giai sau" Chu Thiên Tường cười khổ : "Nhưng mà hẳn là không có hiểu lầm đâu"

"Cái này... có thể đáp ứng trước được không, sau đó trở về chúng ta bàn bạc kỹ hơn? Có lẽ anh đáp ứng ông ta, sau đó đòi trở về nhà chuẩn bị, rồi từ nay về sau không trở về châu Âu nữa? Dù sao thì ở trong nước, ông ta cũng không thể làm gì anh được mà" Chu mẫu vội vã nói.

"Haizzz!" Chu Thiên Tường lắc đầu nói : "Đừng quên gia tộc Charley làm gì, bọn họ là tập đoàn sát thủ! Chỉ cần anh còn sống, và ở trên đời này, thì anh luôn gặp nguy hiểm, nói không chừng còn liên lụy em và con!"

Chu mẫu không có hiểu biết gì về sát thủ, nhưng mà nghe Chu Thiên Tường nói xong, cũng vô cùng hoảng sợ, không biết nên làm sao bây giờ.

"Như vậy.... làm sao bây giờ?" Chu mẫu hốt hoảng hỏi.

"Không còn cách nào" Chu Thiên Tường thở dài nói : "Tối nay là thời gian cuối cùng, bây giờ anh sẽ gọi cho Giai Giai, rồi lại liên lạc với em sau..."

"Được được...." Chu mẫu bây giờ cũng đang rất bấn loạn, không biết nên làm thế nào cho phải.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 75

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự