Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1161 Chương 1124 Quá trình yêu đương. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1677 chữ · khoảng 6 phút đọc

"Anh nói sao?" Vương Tiếu Yên liếc nhìn Dương Minh : "Không muốn nói thì đừng nói, ai thèm!"

"Muốn biết thì nói, nói cho em cũng không sao" Dương Minh thở dài, sau đó bắt đầu kể lại chuyện từ thời Tô Nhã đến Thư Nhã cho Vương Tiếu Yên nghe, từ lúc đầu quen nhau, đến lúc bị ép chia xa, rồi mãi đến sau này khi gặp lại ở Macao....

Toàn bộ chuyện này thoạt nhìn tuy đơn giản, nhưng mà tình tiết, nội dung, mức thăng trầm trong đó nhất thời khiến cho Vương Tiếu Yên ngơ ngác, nghe đến tên Ngô Trì Nhân gây chia rẻ, tức giận không chịu được, hét lên : "Nói cho em biết hắn ở đâu? Em trở về giết hắn!"

"Haha, hắn đã có báo ứng riêng rồi, chứ không em nghĩ anh sẽ giữ hắn lại à?" Dương Minh nhéo nhéo khuôn mặt khả ái của Vương Tiếu Yên, cười nói.

"Cái này cũng đúng!" Vương Tiếu Yên gật đầu nói : "Anh còn lợi hại hơn em mà, không cần em đi giết hắn!"

"Chuyện sau đó thì như vậy ấy, chuyến lưu diễn đến châu Âu, rồi sau đó nữa thì... chưa có gì hết" Dương Minh kể lại quá trình yêu đương với Tô Nhã ra.

"Nói cách khác, lần đi Macao kia, trên thực tế là anh đi gặp Thư Nhã, rồi vô tình gặp em?" Vương Tiếu Yên nghe xong, có chút kinh ngạc nói.

"Đúng vậy, thấy có một người quen, ngốc đến nổi xém bị người ta hại, cho nên mới ra tay giúp đơn, không ngờ em còn muốn giết anh nữa" Dương Minh nhún vai, cười khổ nói.

"Anh còn nói! Ai kêu lúc trước anh luôn chiếm tiện nghi của em!" Vương Tiếu Yên nhớ lại chuyện trước kia, trong lòng có chút ngọt ngào, quá trình quen biết của mình và Dương Minh, có thể viết thành tiểu thuyết không?

Trước khi quen biết Dương Minh, trong tự điển của Vương Tiếu Yên căn bản là không có hai chữ yêu đương, mặc dù cũng có đôi khi mơ ước, có đôi khi chờ mong, nhưng tất cả đều chỉ diễn ra trong giấc mộng.

Nhưng mà, sau khi quen với Dương Minh, cũng đã phá vỡ tính cách trước đây của Vương Tiếu Yên, tuy rằng quá trình yêu nhau của Vương Tiếu Yên và Dương Minh không tính là hoàn mỹ, nhưng bây giờ cũng rất hạnh phúc rồi.

Thế nhưng cẩn thận ngẫm lại, quá trình yêu đương của mình và Dương Minh,từ kẻ địch thành người yêu cũng không phải là một quá trình đặc biệt sao? Đặc biệt hơn những quá trình yêu đương thông thường khác rất nhiều.

Nghĩ đến đây, Vương Tiếu Yên cảm thấy rất thỏa mãn, một tháng ở chung với Dương Minh này, là thời gian hạnh phúc nhất trong đời, nếu như vẫn có thể tiếp tục như vậy thì tốt biết mấy.

"Anh đâu có chiếm tiện nghi của em đâu, là em mỗi lần đều không cẩn thận phô ra cho anh coi chứ bộ..." Dương Minh ủy khuất nói.

"Được rồi, dù sao bây giờ suốt ngày cũng bị anh nhìn, cũng quen rồi, không truy cứu anh nữa!" Vương Tiếu Yên phất tay, ra vẻ rộng lượng nói : "Không ngờ Tô Nhã mới là người bạn gái đầu tiên của anh, em cứ tưởng là Trần Mộng Nghiên đấy!"

"Haha..." Dương Minh không biết nên trả lời vấn đề này thế nào, cho nên đành cười gượng hai tiếng.

"Được rồi, không cười anh nữa! Nắm chặt cơ hội này nha!" Vương Tiếu Yên nói : "Xem ra Tô Nhã còn thảm hơn em, gặp anh chưa được mấy lần nữa, em còn tưởng rằng làm tình nhân của anh đã thảm lắm rồi!"

"Em đó, còn chưa đủ sao, thật ra anh và em ở chung với nhau rất nhiều, một tháng này hầu như tối nào cũng ngủ ở nhà em" Dương Minh thấy Vương Tiếu Yên chiếm được tiện nghi mà còn khoe khoang, bất đắc dĩ nói.

"Cái này không phải là do anh muốn bồi dưỡng sự ăn ý gì đó sao..." Vương Tiếu Yên cười rộ lên, cười một cách gian xảo.

Hai người ở trong một biệt thự độc lập, xung quanh không có người ngoài, cho nên cũng giống như trước kia, muốn lăn qua lăn lại chổ nào cũng được, không cần phải cố kỵ, vì vậy hai người lại trở về sinh hoạt "Bồi dưỡng sự ăn ý" trước kia.

............................................

Hoàng Hiếu Phương đang đắm chìm trong mơ ước, căn bàn là không lo lắng về hậu quả, bây giờ trong đầu ông hoàn toàn là tình cảnh của mấy năm sau, khi mình áo gấm về làng, trở thành đối tượng được mọi người ao ước.

Quả thật, nếu mỏ vàng khai thác tốt, thì muốn trở thành giàu nhất phố cũng không có là chuyện khó gì, Hoàng Hiếu Phương điều chỉnh tâm tình của mình lại cho bình thường rồi mới đi ra khỏi phòng sách.

Ông sợ người nhà nhìn ra ông không bình thường, nhất là Hoàng Nhạc Nhạc, nên ông cần phải kiêng kỵ một chút.

"Cha, cha muốn ra ngoài?" Hoàng Vinh Tiến cũng đã biết chuyện cha lấy tiền của Hoàng Nhạc Nhạc, theo trực giác của hắn, thì sự thay đổi của cha có vẻ quá nhanh, nên cũng có chút khó tin.

"Ừ, cha đến công ty" Hoàng Hiếu Phương tỏ ra bình thường nói.

"Dạ, vậy cha chú ý an toàn" Hoàng Vinh Tiến tuy rằng hoài nghi, nhưng mà cũng không cảm thấy có gì không thích hợp, vì thế gật đầu dặn dò, hơn nữa hắn cũng không có quyền can thiệp vào chuyện của cha nhiều.

Hoàng Hiếu Phương ra khỏi biệt thự, cũng không gọi tài xế, mà tự mình đến gara để lấy xe, lái xe về hướng tập đoàn Lý thị. Lý Chí Thành đã hẹn rồi, buổi chiều bốn giờ gặp mặt tại công ty của ông ta.

Đã lâu rồi không lái xe, cho nên Hoàng Hiếu Phương có chút mới lạ, thậm chí là trong lúc chờ đèn xanh đèn đỏ, thiếu chút nữa đã đụng vào chiếc xe phía trước, cũng may là đúng lúc này thì đèn xanh, xe phía trước chạy đi, nên mới gặp xảy ra chuyện gì.

Nếu mà thật sự xảy ra chuyện, thì khó tránh khỏi sẽ bị mấy đứa con phát hiện ra, kế hoạch của mình chỉ có thể ngâm nước nóng thôi.

Lúc này, Hoàng Hiếu Phương đã cẩn thận làm việc, không dám ỷ lại nữa, rốt cục cũng đã lái xe đến bãi giữ xe của tập đoàn Lý thị, Hoàng Hiếu Phương liền thở phào nhẹ nhõm.

Sớm biết vất vả như vậy thì ngồi taxi đến cho lành, Hoàng Hiếu Phương oán giận nghĩ.

"Xin chào, Hoàng tiên sinh!" Người bảo vệ của Lý thị đã nghe Lý Chí Thành dặn dò, ở chổ này nghênh tiếp Hoàng Hiếu Phương. Mặc dù là lừa đảo, nhưng mà cũng phải chuyên nghiệp một chút.

"Anh biết tôi?" Hoàng Hiếu Phương vô cùng ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên ông ta đến tập đoàn Lý thị, một người bảo vệ sao có thể biết mình.

"Haha, là chủ tịch dặn chúng tôi ở đây đón tiếp ngài, chủ tịch đã cho tôi xem qua ảnh của ngài rồi!" Người bảo vệ cung kính nói.

"Như vậy" Loại cảm giác được coi trọng này làm cho Hoàng Hiếu Phương cao hứng, cho nên đi đường càng cảm thấy lâng lâng : "Anh dẫn đường đi, tôi đến gặp chủ tịch của anh"

"Vâng, Hoàng tiên sinh, xin theo tôi!" Người bảo vệ lễ phép gật đầu, dẫn Hoàng Hiếu Phương đến thang máy.

Đây là thang máy đặc biệt, trực tiếp lên thẳng trên tầng cao nhất của tòa nhà, phòng làm việc của chủ tích.

"Bên này, xin mời Hoàng tiên sinh..." Người bảo vệ dẫn Hoàng Hiếu Phương đến một căn phòng, sau đó khom người nói : "Ngài có thể vào!"

Hoàng Hiếu Phương gật đầu, sau đó gỡ cửa, bên trong truyền ra giọng nói của Lý Chí Thành : "Ai đó, mời vào!"

Hoàng Hiếu Phương đẩy cửa ra, đi vào trong, Lý Chí Thành vừa thấy Hoàng Hiếu Phương, vội vã đứng dậy : "Hoàng tiên sinh, ngài đã đến! Hoan nghênh hoan nghênh!"

"Haha!" Hoàng Hiếu Phương thấy thái độ của Lý Chí Thành cũng không tệ, trong lòng cũng thỏa mãn, dù sao cũng là hai bên hợp tác, nếu Lý Chí Thành tỏ vẻ cường thế, thì mình cũng sẽ không giành lấy được gì : "Thế nào rồi? Tướng quân Kars đã chuẩn bị xong chưa?"

"Hoàng tiên sinh, bên tướng quân Kars, tôi đã liên hệ qua, chỉ cần bên này giao tiền là có thể ký hiệp ước!"

"Thế thì tốt, vậy mau tiến hành đi!" Hoàng Hiếu Phương sợ đêm dài lắm mộng, cho nên vội nói.

"Được, vậy tôi gọi điện cho tướng quân Kars đã, chúng ta xác nhận một chút!" Lý Chí Thành thấy Hoàng Hiếu Phương đã mắc câu, trong lòng mừng rỡ gật đầu nói.

"Một lát nữa có thể để tôi nói mấy câu với tướng quân Kars không?" Hoàng Hiếu Phương căn bản là không nghĩ Lý Chí Thành lừa mình, mà chỉ muốn lôi kéo làm quen với tướng quân Kars.

"Không thành vấn đề!" Lý Chí Thành sảng khoái gật đầu, dù sao thì bên kia cũng đã chuẩn bị hết rồi, không sợ Hoàng Hiếu Phương nhìn ra cái gì, Lý Chí Thành cũng không có lo lắng, vì ông ta biết Hoàng Hiếu Phương chưa từng liên hệ với tướng quân Kars, cho nên sẽ không phát hiện ra cái gì cả

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 74

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự