Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1153 Chương 1120 Lừa gạt liên hoàn. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1549 chữ · khoảng 5 phút đọc

"Nhạc Nhạc, vốn cha muốn được ăn cả ngã về không, tiếp tục đầu tư cho mỏ vàng, nhưng mà bây giờ ngẫm lại, bên này dù sao cũng có căn cơ, có gốc rễ, cho nên cha muốn xây dựng lại bên này!" Hoàng Hiếu Phương nói.

"Cha bảo đảm là không ép gả con cho Lý Thiên Giai? Không hạn chế tự do của con? Con có thể trở lại đi làm?" Hoàng Nhạc Nhạc đưa ra một loạt yêu cầu.

"Đương nhiên, cha sẽ không hạn chế con nữa, ngoài ra, con có thể trở về đi làm bất cứ lúc nào, về phần chuyện của Lý Thiên Giai, hắn nói hắn muốn dùng năng lực để theo đuổi con, vậy mặc kệ hắn, cho hắn cơ hội hay không là chuyện của con!" Hoàng Hiếu Phương nói.

"Vậy được rồi!" Hoàng Hiếu Phương thấy cha nói về chuyện đầu tư cho tập đoàn cùng với lời nói bảo đảm của cha, cũng gật đầu, dự định lấy tiền ra.

Dù sao số tiền này được đầu tư lại cho tập đoàn, thì Hoàng Nhạc Nhạc cũng không suy nghĩ nhiều, cho dù Dương Minh có biết, khẳng định cũng sẽ tán thành, nhưng mà Hoàng Nhạc Nhạc đâu nghĩ rằng cha có thể lừa nàng!

Từ nhỏ đến lớn, cha luôn nói một là một nói hai là hai, tuy rằng có chút cố chấp và gia trưởng, nhưng mà chưa từng lừa gạt ai cả, cho nên Hoàng Nhạc Nhạc không phát hiện ra một chút sơ hở, liền tin tưởng cha.

"Được, lúc nào chuyển tiền? Bên ngân hàng đã thối thúc lắm rồi" Hoàng Hiếu Phương nghe thấy Hoàng Nhạc Nhạc đáp ứng, trong lòng vui vẻ, sợ đêm dài lắm mộng, cho nên vội nói.

"Bây giờ đi, dù sao thì cũng có ngân hàng trên mạng mà, có thể chuyển tiền ngay được" Hoàng Nhạc Nhạc nói xong, liền vào ngân hàng trên mạng, bắt đầu nhập tài khoản và mật mã của mình.

Trong chớp mắt, Hoàng Hiếu Phương cảm thấy tim mình như muốn ngừng đậo, lần đầu tiên ông nói gạt con gái, lại là một chuyện lớn như vậy, nhưng mà, vì vinh quang sau này, Hoàng Hiếu Phương đành phải cắn răng chịu đựng.

"Cha, tài khoản của công ty bao nhiêu?' Hoàng Nhạc Nhạc hỏi.

"Tài khoản của công ty là..." Hoàng Hiếu Phương nói đến đây, liền chần chờ một chút, sau đó mới nói : "Như vậy đi, con gửi vào trong tài khoản của cha trước, chuyển đến tài khoản công ty tương đối phiền phức!"

"Ừ, vậy cũng được!" Hoàng Nhạc Nhạc cũng không nghi ngờ, gật đầu nói : "Đọc số tài khoản của cha đi!"

Hoàng Hiếu Phương không chuyển vào tài khoản công ty, cũng vì sợ Hoàng Vinh Thiên tiến hành giám sát tài khoản của công ty, nêu như phát hiện ra được chuyển vào một số tiền lớn như vậy, sẽ đến hỏi mình, đến lúc đó khẳng định là bị lộ chắc.

Cho nên, để an toàn, Hoàng Hiếu Phương kêu Hoàng Nhạc Nhạc chuyển vào trong tài khoản riêng của mình, để cho Hoàng Vinh Thiên không phát hiện ra.

"Tài khoảng của cha là... " Hoàng Hiếu Phương đọc số tài khoản cho Hoàng Nhạc Nhạc, Hoàng Nhạc Nhạc chỉ cần gõ con số vào, sau khi Hoàng Hiếu Phương xác nhận lại xong, liền nói : "Không sai, có thể chuyển vào!"

Vì vậy, Hoàng Nhạc Nhạc liền nhấn nút chuyển, sau một hồi, hệ thống thông báo "Chuyển khoản thành công!"

"Được rồi, cha, cha đi xác nhận đi!" Hoàng Nhạc Nhạc nói.

"Tốt tốt!" Hoàng Hiếu Phương bây giờ kích động đến mức không thể khống chế được rồi, sợ đứng trong phòng của Hoàng Nhạc Nhạc lâu quá sẽ lộ chân tướng ra, cho nên vội vã đi về phòng sách.

Hoàng Nhạc Nhạc cũng không nghĩ nhiều, sau khi chuyển khoản xong, tiếp tục ngồi chơi Bubble, chỉ là gần đây không liên hệ với Dương Minh làm cho nàng có chút phiền muộn, Hoàng Nhạc Nhạc bỗng nhiên nghĩ đến Vương Mi, không biết nàng ta bây giờ thế nào.

Đã lâu rồi không liên hệ với Vương Mi, thật ra trong khoảng thời gian bị giam cầm này, Hoàng Nhạc Nhạc thiếu chút nữa đã quên luôn người bạn tốt này.

Cầm lấy điện thoại, gọi cho dãy số của Vương Mi ở Tùng Giang, điện thoại nhanh chóng được chuyển.

"Alo?" Bên kia điện thoại truyền ra giọng nói kinh ngạc của Vương Mi, dãy số này nàng không quen thu65oc, là một dãy số quốc tế đường dài.

"Vương Mi à, là mình, Nhạc Nhạc đây!" Lý Chí Thành nghe thấy giọng nói của Vương Mi, hài lòng nói.

"A! Là bạn à!" Vương Mi nhất thời kinh ngạc hét to :" Nhạc Nhạc, xảy ra chuyện gì vậy, lâu như vậy mà không gọi điện, còn tưởng rằng bạn quên mình rồi chứ!"

"Nhà của mình có chút chuyện, mình phải quay về Singapo, cho nên vừa gọi điện được là gọi cho bạn ngay!" Hoàng Nhạc Nhạc áy náy nói.

"Thế nào, có giải quyết xong chưa?" Vương Mi lo lắng hỏi.

"Không có gì, cơ bản là giải quyết xong rồi" Hoàng Nhạc Nhạc nói : "Bên bạn thế nào? Có tốt không?"

"Ừ, mình vẫn tốt, người bạn gái của Trương Tân có tìm đến mình" Vương Minh cũng không giấu diếm Hoàng Nhạc Nhạc, thẳng thắn nói.

"A!" Hoàng Nhạc Nhạc cả kinh, nghe Vương Mi nói như vậy, đột nhiên nghĩ đến mình, Dương Minh hình như cũng có bạn gái?

"Thế nào? Sợ rồi à?" Vương Mi nghe thấy tiếng hô của Hoàng Nhạc Nhạc, nhất thời buồn cười nói : "Dương Minh có không ít bạn gái đâu đấy!"

"Có quan hệ gì với mình!' Hoàng Nhạc Nhạc khẩn trương phủ nhân : "Mình đâu có đi theo hắn về đâu!"

"Haha! Thật ra chị Triệu, bạn gái của Trương Tân ấy, đối với mình rất tốt!" Vương Mi cười nói : "Cũng không có ghét mình, cũng không nói cái gì khó nghe cả"

"Bạn sống tốt như vậy,mình cũng an tâm rồi" Hoàng Nhạc Nhạc gật đầu nói : "Đúng rồi, bạn biết Dương Minh gần đây thế nào không?"

" Dương Minh? Thế nào? Hắn không liên hệ với bạn?" Vương Mi kỳ quái hỏi.

"Trước có liên hệ, nhưng bây giờ không gọi điện thoại được, mình không biết hắn đang ở đâu" Hoàng Nhạc Nhạc nói.

"À, đúng rồi, mình nhớ ra rồi, mấy hôm trước Trương Tân có nói, Dương Minh cần phải đi xa, đến châu Phi để liên hệ về chuyện khoáng thạch gì đó của công ty, đi được vài ngày rồi, có lẽ là vậy nên không gọi điện thoại được!" Vương Mi nói.

"Thì ra là vậy!" Hoàng Nhạc Nhạc nghe xong nhất thời thở phào, chỉ cần Dương Minh không có chuyện gì la tốt rồi, hơn nữa, Dương Minh đi châu Phi, có phải là để giải quyết chuyện của mình không? Tuy rằng nàng nghĩ Dương Minh không có khả năng quen biết người bên đó, nhưng mà nghe Vương Mi nói như vậy cũng rất cao hứng.

"Lo lắng cho hắn?" Vương Mi cười hỏi.

"Mình đâu có!" Hoàng Nhạc Nhạc đỏ mặt nói.

Vương Mi cũng không ép hỏi nữa, tiếp tục tâm sư chuyện xưa, hai người nói chuyện gần cả tiếng đồng hồ sau mới chịu cúp máy, và Hoàng Nhạc Nhạc cũng đem số điện thoại ở Singapo cho Vương Minh, để nàng ta rãnh có thể liên lạc.

.................

Dương Minh và Lý Cường đi ra ngoài, cũng không đến cửa, đã thấy một đám binh lính đang giằng co với người của mình, vũ khí của đám lính nếu so ra thì còn kém rất xa so với người của hắn, hơn nữa bọn lính cũng không nhận ra Dương Minh, cho nên không dám làm càn, chỉ đứng ở cửa chờ Dương Minh đi ra.

"Xảy ra chuyện gì?" Dương Minh còn chưa nói gì thì Lý Cường đã bước ra quát hỏi.

"Báo cáo!" Một tên thủ hạ của Lý Cường chạy đến trước mặt Dương Minh, chào theo nghi thức của quân đội xong, liền nói : "Lý đại đội trưởng, những người này tự xưng là người của chính phủ tướng quân Kars, theo lệnh đến đây thu hồi mỏ vàng!"

"Anh không nói với bọn họ, mỏ vàng này là của Hoàng gia bên Singapo, đã ký hợp đồng rồi sao?" Lý CƯờng hỏi.

"Không có, trước khi không có lệnh, chúng tôi không dám tùy tiện!" Người này nói.

Dương Minh ở bên cạnh gật đầu, những người này có tính kỷ luật rất cao, không tự tiện làm bậy.

"Vậy bây giờ anh cứ nói như vậy với họ!" Dương Minh nói.

"Vâng, Dương tiên sinh!" Người này hiển nhiên cũng biết Dương Minh là lão đại của Lý Cường, cho nên không chút do dự gật đầu, chấp hành lệnh của Dương Minh, chạy ra ngoài.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 69

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự