Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 29 Thầy Trừ Tà

Bạn đang đọc Thiếu Soái Mỗi Ngày Đều Ghen của Bát Tầm

Phiên bản Dịch · 888 chữ · khoảng 3 phút đọc

Tác giả: Bát Tầm

Edit: Củ Cải ^^

Mộc Vãn tự nhiên minh bạch Lý phó quan đang lo lắng cái gì, ở thời đại này, Tây y vừa mới truyền vào, đối với văn hóa trung y hun đúc mấy ngàn năm việc tiếp nhận Tây y mà nói giống như dạ dày đã quen ăn cơm nhưng một hai bắt phải tiếp thu hamburger, căn bản không thể được.

Lão thái thái cho rằng Tây y là tà đạo, chỉ biết tà thuyết mê hoặc người khác hoặc chú trọng lấy tiền tài, không thể chữa bệnh, chỉ có thể hại người, cho nên Lăng Thận Hành muốn thỉnh bác sĩ Tây y lại đây, tất nhiên sẽ lọt vào sự phản đối của lão thái thái.

Mộc Vãn nghĩ đến điều này không khỏi đánh giá tinh tế, nổi lên trước mắt nam nhân cao lớn anh tuấn rồi lại lãnh khốc, so với nữ nhân suốt ngày ở trong đại viện, tư tưởng hắn tiến bộ hơn mọi người rất nhiều, đây cũng là vì cái gì hắn tuổi trẻ liền có thể thống lĩnh tam quân, tư tưởng tiến bộ vĩnh viễn là lợi thế không nơi đâu tìm được.

“Nhìn cái gì?” Giọng nam trầm lãnh đột nhiên vang lên trên đỉnh đầu.

Mộc Vãn thình lình hoảng sợ, hạ lỗ tai xuống, ngượng ngùng, nhìn lén bị bắt quả tang.

May mắn có một đại phu bị bên trong đuổi ra té ngã lộn nhào tới, mơ hồ còn có thể nghe thấy thanh âm lão thái thái tức đến sắp điên: “Một đám phế vật, chẳng lẽ các ngươi không sợ Đốc Quân bắn chết .”

Mộc Vãn nhìn qua kẹt cửa, hướng đến trong mắt chỉ nhìn thấy Mộc Cẩm Nhu vội vã mồ hôi đầy đầu.

Mộc Cẩm Nhu lúc này thật là luống cuống, bởi vì đại phu đều là nam, xuất phát từ tị hiềm suy xét, nàng chỉ có thể làm trung gian truyền lời người làm việc, tứ di thái vẫn luôn xuất huyết, tuy rằng còn chưa tới nỗi xuất huyết nhiều, nhưng như vậy chảy mãi cũng không phải biện pháp.

“Cẩm Nhu a, ngươi mau ngẫm lại biện pháp.” Lão thái thái thật sự nóng nảy, thấy những đại phu đó đều không dùng được, chỉ có thể đem hy vọng ký thác ở trên người cháu dâu, “Ngươi ngày thường nghiên cứu phương thuốc dùng được như vậy, nhất định phải nghĩ cách cứu tôn tử ta.”

Mộc Cẩm Nhu đối mặt vẻ mặt chờ đợi của lão thái thái, sao có thể nói chính mình cũng luống cuống đầu trận tuyến, chỉ có thể không trâu bắt chó đi cày, học đến đâu dùng đến đó, cố tình càng hoảng càng loạn.

“Không hay rồi, tứ di nương ngất đi rồi.” Mộc Cẩm Nhu đột nhiên một tiếng thét chói tai, vội vàng đi thăm hơi thở, tứ di thái hô hấp mỏng manh, đã là cơn sốc.

“Ai nha, này là như thế nào.” Lão thái thái sợ tới mức hoang mang lo sợ, thiếu chút nữa xụi lơ trên mặt đất.

Lúc này, một bên Tam di thái thấy thế thò qua tới nói: “Mẫu thân, trước kia ở trong Vương phủ chúng ta, thời điểm những trắc phi mang thai cũng thường xuyên xuất huyết, đại phu y thuật không tốt, phụ vương ta liền sẽ thỉnh “tát mãn” lại đây trừ tà, “tát mãn” kia thực lợi hại, trên giường trước nhảy dựng, niệm một niệm, bệnh tình lập tức thuyên giảm.”

Lão thái thái vốn là mê tín, nghe xong Tam di thái nói cũng là ánh mắt sáng lên, lúc này, chỉ cần có hy vọng một đường cứu trị, bà đều nguyện ý nếm thử.

“Ngươi có quen biết “tát mãn”?”

Tam di thái vội vàng nói: “Trước kia ở trong vương phủ có quen biết, linh nghiệm phi thường.”

“Còn không chạy nhanh mời về đây.”

“Mẫu thân đừng nóng vội, ta liền sai người mời về.”

~

Mộc Vãn nghe bên trong nháo thanh âm rầm rầm, rất muốn vọt vào đi cứu người, chỉ là nàng còn chưa tới gần tứ di thái liền sẽ bị lão thái thái cho người ‘ thỉnh ’ ra ngoài, mạng người chứ có phải trò đùa, ai sẽ tin tưởng nàng là bác sĩ giỏi ở thế kỷ 21.

Không lâu, bác sĩ nước ngoài không tới, nhưng thật ra có một thân ảnh bị mấy cái nha đầu vây quanh, trong tay cầm cái trống bằng da, đi đến.

Lăng Thận Hành nhìn thấy người tới, không vui hỏi: “Làm gì vậy?”

Trúc Nhi vội vàng trả lời: “Đây là lão thái thái mời thần tiên đến trừ tà chữa bệnh cho tứ di thái.”

“Thần tiên?” Lăng Thận Hành liếc mắt một cái nhìn tát mãn kia ăn mặc màu sắc rực rỡ, kỳ quái, khóe miệng nhẹ nhàng khẽ hạ xuống, toát ra một tia khinh thường, bất quá, hắn không có ngăn cản.

Lão thái thái cũng là lâm thời ôm chân Phật, mặc kệ bà muốn như thế nào, trong chốc lát bác sĩ ngưới ngoài tới, sẽ tự có biện pháp.

~ Củ cải xiexie ~

Bạn đang đọc Thiếu Soái Mỗi Ngày Đều Ghen của Bát Tầm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi hoangtucucai
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 6
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự