Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 500 Chương 500

Bạn đang đọc Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng (Quả Phi Đợi Gả: Nịnh Hậu Đùa Lãnh Hoàn) của Sở Thanh

Phiên bản Dịch · 719 chữ · khoảng 2 phút đọc

Thoáng một cái, đến lễ tân hôn của Lâm Mộng Kiều và Hoắc Đình Nhiên, xuất giá từ phủ trưởng công chúa, đại kiệu tám người nâng, phô trương tất nhiên không nhỏ, loại trường hợp náo nhiệt này, Lăng Tuyết Mạn dĩ nhiên không thể bỏ qua, nhưng ở Hoắc phủ, cho nên, chơi một chút, liền bị Mạc Kỳ Hàn xách về cung.

Năm trước, vào sinh nhật của thân thể hiện tại của Lăng Tuyết Mạn, theo như lệ nước, đãi tiệc ở trong điện Thái Hòa, Lăng Tuyết Mạn và Mạc Kỳ Hàn ngồi song song, đón nhận lời chúc mừng của triều thần, khắp chốn mừng vui, ca múa thịnh thế, rất là náo nhiệt.

Năm sau, trong trong giêng, Mạc Kỳ Hàn hạ chỉ ban lễ tân hôn cho Mạc Ly Linh và Mạc Ly Cẩn, hai người cưới Vương phi vào cùng một ngày mùng hai tháng hai.

Ngày mười lăm tháng hai, với mọi người mà nói, là một ngày đặc biệt. Text được lấy tại TruyệnFULL.vn

Trong thái miếu, Mạc Ly Linh cùng bốn huynh đệ quỳ gối, đứng sau lưng, là Mạc Kỳ Hàn, Mạc Kỳ Diễn, Mạc Kỳ Lâm, Mạc Kỳ Sâm, Mạc Kỳ Dục, Tam Vương phi, còn có Lăng Tuyết Mạn.

Dâng hương, tế bái, khấu đầu, sau đó yên lặng.

Thật lâu sau, tất cả mọi người lui ra, Lăng Tuyết Mạn vẫn ở lại.

Lòng bàn tay mở ra, là một đôi hoa tai ngọc thạch, hốc mắt dần dần ướt át, Lăng Tuyết Mạn ngước mắt, nhìn linh vị màu đen, chậm rãi lẩm bẩm, "Kỳ Minh, bốn năm rồi, thời gian qua thật mau…… Ngài ở trên bầu trời, vẫn khỏe chứ? Vòng tai này ta vẫn giữ, là vật ta thắng được của ngài, cũng là ngài đuổi theo nhét vào trong tay ta… Kỳ Minh ngài biết không? Thật ra nhớ lại là một việc rất đau lòng, nhưng ta nhớ ngài… Thật… Rất nhớ ngài… Kiếp sau, nhất định có kiếp sau, chỉ là… Đừng cả đời sống trong thống khổ thù hận… Vui vẻ… Vui vẻ… Chúng ta đều muốn vui vẻ…"

Thời điểm rời đi thái miếu, ánh mặt trời thật ấm áp, nhưng trong lòng lại vắng vẻ.

Trước khi trên ngự liễn, đột nhiên ngừng động tác, quay đầu lại nhìn Từ Đường, trong hoảng hốt, lại thấy một nam tử mặc cẩm bào màu lam mỉm cười với nàng, ánh mắt thâm tình mà sáng ngời…

Chớp mắt một cái, bên ngoài Từ Đường, cảnh sắc vẫn vậy, vật vẫn còn, người đã là hôm qua… Gió xuân thổi vào mặt.

"Mạn Mạn, đi thôi." Mạc Kỳ Hàn ở phía sau nhẹ nói.

Trên đường hồi cung, Lăng Tuyết Mạn tựa vào trên đùi Mạc Kỳ Hàn ngủ thiếp đi, trong cơn mê ngủ, trên lông mi đọng một giọt nước mắt trong suốt, Mạc Kỳ Hàn cúi đầu, chậm rãi hôn lên mắt của nàng.

Có chút đau đớn, một khi in dấu ấn ở trong lòng, chính là khắc cốt ghi tâm, chính là cả đời.

Tỷ như Mạc Kỳ Minh, tỷ như Lăng Tuyết Mạn.

Trong mộng, một mảnh đỏ thẫm, đưa mắt, tất cả đều là màu đỏ chói mắt… trường kiếm đâm thủng ngực, đỏ tươi xinh đẹp, như hoa bỉ ngạn trên đường đến hoàng tuyền, nở rộ đến tột cùng rồi… Một đời phong lưu của ai?

Trong mộng, bất an nỉ non, "Kỳ Minh… Không chết… Không chết được không?"

"Ta chỉ muốn… chết ở trong tay của nàng… Nhưng nàng quá thiện lương, xuống tay không được… Ta chỉ thay nàng động thủ… Mạn Mạn, đừng khóc… Đừng khóc…"

"Mạn Mạn, đời này, ta rốt cuộc hiểu được cái gì gọi là tình yêu… Dốc hết thiên hạ, chỉ vì nàng… Kiếp sau, có kiếp sau hay không, kiếp sau ta còn có thể gặp nàng…"

Bên tai, loáng thoáng lại vang lên giọng nói quen thuộc đó, trước mắt, loáng thoáng lại chiếu ra khuôn mặt quen thuộc, nghiêm túc, không nói một lời, rồi lại thỉnh thoảng lộ ra chút nụ cười…

Kỳ Minh, kiếp sau ấy là bao xa, ta không biết, chúng ta còn có thể gặp nhau hay không…

Bạn đang đọc Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng (Quả Phi Đợi Gả: Nịnh Hậu Đùa Lãnh Hoàn) của Sở Thanh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự