Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 526 Giết một Yêu.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ

Phiên bản Dịch · 1400 chữ · khoảng 5 phút đọc

Ngu Phi giống như hoàn toàn không chút chú ý tới tình cảnh bên này. Nàng vẫn chuyên tâm đánh đàn, biểu tình băng giá vạn phần, vô cùng nghiêm túc, nhưng dường như cũng không ngăn chặn được lớp sương mù trong con mắt mê ly của nàng. Nếu chăm chú nhìn kỹ, sẽ phát hiện hai đùi Ngu Phi kẹp vào nhau càng thêm chặt. Phía trên cổ vốn trắng nõn, đã hiện ra màu ửng hồng nhàn nhạt. Phía trên trán của nàng, cũng lấm tấm mồ hôi.

Toàn thân lộ ra vẻ kiều diễm tươi đẹp ướt át, đáng tiếc là khuôn mặt tuyệt mỹ kia đã bị chăn sa che mất, bằng không đôi môi hồng dụ kia sẽ càng khiến người ta mê mẩn cho đến chết.

Ngón tay Ngu Phi gẩy đàn càng thêm dữ dội, thanh âm thanh lương và tiếng va chạm trong sân đan xen vào nhau.

Nghệ Phong bị vây đánh, hắn cũng cản thấy rất tức giận. Cho dù là hồng nhan họa thủy cũng không thể như vậy. Hắn một chút tiện nghi cũng chưa chiếm, lại khiến có người tìm hắn phát tiết. Hắn cảm thấy, hắn không thể buông tha hai tên khốn kiếp này. Mẹ nó, thật đúng là bản thiếu gia không khi dễ cũng không được. Hôm nay bản thiếu gia nhất định phải đánh khiến mẹ ngươi cũng không nhận ra ngươi!

Nhưng tuy rằng trong lòng Nghệ Phong ân cần thăm hỏi bọn họ trăm ngàn lần, động tác trên tay không dám chậm trễ chút nào. Với hắn mà nói, thực lực ngũ giai quả thật là thách thức rất lớn.

Ầm…

Một tiếng va chạm, Nghệ Phong lại né tránh rút lui ra ngoài. Cùng lúc đó, tiếng đàn của Ngu Phi cũng ngân lên mạnh mẽ.

Sau khi Nghệ Phong nghe xong, trong lòng càng mắng to: Nữ nhân này thật nhàn hạ thoải mái, bản thiếu gia vì nàng đã mệt muốn chết đi sống lại, nàng lại có hứng thú đánh đàn như vậy. Mẹ nó, nào có đạo lý nào như vậy, người ta đang đánh nhau, nàng vừa đánh đàn vừa hưởng thụ! Nghệ Phong cảm thấy hận nữ nhân này muốn chết. Chờ chút nữa, hắn nhất định phải bắt rắn nhảy đến cắn nữ nhân này mấy cái.

Ầm….

Ngay lúc Nghệ Phong đang thất thần nghĩ ngợi lung tung, trọng kiếm của Ác Lão Yêu lại hung hăng chém vào Tiêm Hổ Kiếm trên người hắn. Nghệ Phong rút lui về phía mặt sau mấy bước, huyết khí nhộn nhạo, lại bị một vết thương nhẹ nữa.

- Ngũ giai... Quả nhiên là cường thế!

Sau khi Nghệ Phong ổn định huyết khí, hắn cũng chợt trở nên chăm chú hơn. Lúc này hắn không được để bị thương. Hắn lập tức sẽ phải đi Tĩnh Vân Tông. Nếu bị thương còn đánh cái rắm?

Tuy nhiên ngay cả như vậy, Nghệ Phong cũng không có ý định sử dụng Nhiếp Hồn Thuật, thoáng vận chuyển đấu khí lên trên trọng kiếm, năng lực bên trong khí hải môn màu xanh ngắt cũng lưu chuyển đến trên thân kiếm. Trong bạch quang trộn lẫn chút ánh xanh, có chút quỷ dị.

Ác Lão Đại cười lạnh một tiếng, trọng kiếm xẹt qua tạo thành một đạo dấu vết, nhìn Nghệ Phong châm chọc nói:

- Còn giãy dụa làm gì. Nhị giai vĩnh viễn là nhị giai. Chỉ có một con đường chết!

- Phải không? Nhưng ta muốn nói cho ngươi biết chính là, cho dù các ngươi tương đương ngũ giai cũng không có gì là giỏi!

Nói xong, thân ảnh Nghệ Phong chợt lóe, trong nháy mắt biến mất tại chỗ, lưu lại một đạo tàn ảnh bị cơn lốc cắn nát.

- Keng...

Ác Lão Yêu gần như không kịp phản ứng, Nghệ Phong đã chạy tới trước mặt hắn. Tiêm Hổ Kiếm hung hăng va chạm với trọng kiếm của hắn. Nghệ Phong dùng mười thành lực đạo, khiến Ác Lão Yêu không ngừng lui về phía mặt sau mấy bước. Mỗi bước chân đều để lại một dấu chân rất sâu. Đồng thời, khí huyết nhộn nhạo! Trong lòng Ác Lão Yêu cảm thấy kinh hãi!

Nghệ Phong không kịp thừa thắng truy kích, hắn đã cảm giác trọng kiếm của Ác Lão Đại chém về phía hắn từ sau lưng. Hai người này phản ứng cực nhanh, khiến Nghệ Phong không thể không khâm phục. Điều này khiến Nghệ Phong không khỏi nghĩ tới hai huynh đệ Cao Thiên Cao Không. Chiến thuật cùng tấn công của bọn họ cũng không tệ. Nhưng so với hai huynh đệ Ác Lão Đại này vẫn thiếu một phần hung tàn.

- Keng...

Nghệ Phong trở tay chống lại. Binh khí va chạm vào nhau phát ra ánh lửa. Nghệ Phong và Ác Lão Đại đều rút lui về phía sau.

Ác Lão Đại kinh hãi nhìn Nghệ Phong đang đứng trước mặt, trong mắt đầy vẻ không tin. Hắn thật sự không ngờ được sau khi Nghệ Phong trúng một chiêu của đệ đệ hắn, lại vẫn còn có thể đấu ngang tay với hắn. Ác Lão Đại kinh ngạc nhìn Nghệ Phong, thầm nghĩ vừa rồi không phải là tên tiểu tử vẫn còn bảo tồn được thực lực chứ?

- Ta nói rồi, ngũ giai không có gì là quá giỏi!

Nghệ Phong cười lạnh một tiếng, kiếm lại cắt qua không gian, tạo ra tiếng xé gió, như một cơn lốc mạnh mẽ đâm về phía Ác Lão Yêu. Không phải các ngươi cùng đánh lợi hại lắm sao? Vậy trước hết chém rơi một bàn tay của ngươi, sau đó các ngươi hãy xem bản thiếu gia thu thập các ngươi thế nào!

- Keng... Keng... Keng...

Tiêm Hổ Kiếm của Nghệ Phong liên tục va chạm ba lần với Ác Lão Yêu. Thân ảnh hắn không ngừng bay ngược ra. Ác Lão Yêu cũng thật sự không ngờ được tốc độ xuất kiếm của Nghệ Phong lại nhanh như vậy. Trong chớp mắt đã liên tục xuất ra ba kiếm, hơn nữa kiếm sau còn mạnh hơn so với kiếm trước.

Ác Lão Yêu gần như không có chút thời gian để phản ứng lại, chỉ có thể máy móc dùng kiếm cường điệu nghênh đón. Nhưng mỗi lần va chạm, hắn liền cảm giác cánh tay đau đớn khủng khiếp. Toàn thân hắn dường như đã muốn gẫy lìa. huyết khí bốc lên trong không gian. Dấu chân dưới mặt đất in sâu tới hơn mười cm. Từng đạo kình khí phát ra càng khiến cỏ cây ở phạm vi xung quanh bọn họ đều đổ rạp xuống.

Khóe miệng Ác Lão Yêu trào ra chút máu. Hắn kinh hãi nhìn Nghệ Phong, không rõ thiếu niên này đột nhiên ăn xuân dược hay sao, lại biến thành mạnh như vậy? Đây có phải chính là tiểu tử vẫn nhẫn nhịn ở trước mặt bọn họ hay không?

Nghệ Phong thấy chân Ác Lão Yêu đạp mạnh vào trong đất, lui tới mức không thể lui được nữa. Hắn không khỏi cười lạnh một tiếng. Hắn vừa định đâm kiếm thứ tư tới, lại phát hiện bên trái hắn vang lên tiếng xé gió. Tiếng động mang theo một cơn lốc mạnh mẽ dẫn, khiến tóc Nghệ Phong bị thổi tung lên, thật ra lại có vài phần tiêu sái.

- Chết tiệt...

Trong chớp mắt Nghệ Phong cảm giác được sức mạnh xông tới, Nghệ Phong biết lúc này sẽ không kịp né tránh.

Nghệ Phong cười lạnh một tiếng nói:

- Chẳng lẽ ngươi cho là đánh lén có thể bảo vệ được đệ đệ ngươi sao?

Nghệ Phong còn nói chưa dứt lời, toàn thân hắn cũng đã biến mất. Điều này khiến Ác Lão Đại nghi hoặc vạn phần. Nhưng hắn còn không có hiểu được hàm ý trong lời nói của Nghệ Phong. Bất ngờ hắn nghe thấy tiếng kêu đau đớn của đệ đệ hắn. Hắn ngó sang, chỉ thấy Tiêm Hổ Kiếm của Nghệ Phong đã đâm thủng cánh tay Ác Lão Yêu. Nếu không phải thân thể Ác Lão Yêu khỏe mạnh, sợ là một kiếm này đã đâm thủng ngực.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 43

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự