Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 522 Gặp lại mỹ nhân

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ

Phiên bản Dịch · 1413 chữ · khoảng 5 phút đọc

Ha ha! Ta nghĩ mụ mụ ngươi biết ngươi quyết định như vậy, nhất định sẽ khen ngợi ngươi là bé ngoan!

Nghệ Phong cười nói.

- Hừ...

Tư Cương hừ một tiếng.

Nghệ Phong cũng không quan tâm tiếng hừ của hắn, nhìn Tư Cương nói:

- Bản thiếu gia sẽ không giám sát ngươi, nhưng ngươi cần phải suy nghĩ cẩn thận. Các ngươi vừa ăn viên đan dược kia. Nếu không có giải dược của bản thiếu gia, đến lúc đó ta cũng không biết là thất khiếu chảy máu mà chết, hay là thân thể hư thối mà chết đâu!

Nghệ Phong thấy Tư Cương gật đầu, hắn mỉm cười tiếp tục nói:

- Rốt cục nên làm thế nào, ta nghĩ hẳn ngươi cũng là người thông minh? Ví dụ như lão tông chủ Tĩnh Vân Tông lén quan hệ với nam nhân, điên cuồng nhìn trôm và vân vân? Dù sao đi nữa cái gì có thể làm bại hoại thanh danh của nàng, thì các ngươi cứ nói!

- Biết!

Tư Cương thầm nghĩ tên Nghệ Phong có tâm lý vặn vẹo người, Tư Cương không phải là kẻ ngốc. Nếu hắn đã đáp ứng Nghệ Phong, trong óc hắn đã có một bộ phương án. Trên phương diện này hắn càng am hiểu hơn nhiều so với Nghệ Phong.

Nghệ Phong thấy thái độ của Tư Cương như thế, hắn cười ha ha:

- Ta sẽ chờ tin tức tốt của ngươi, biết ngươi không muốn thấy bản thiếu gia, bản thiếu gia rời khỏi đây trước. Bàn Tử, qua đây cho ta!

Tên mập thấy rốt cục ánh mắt Nghệ Phong đã chuyển về phía hắn, trong lòng hắn cũng phát run, nhưng không thể không vội vàng đi đến trước mặt Nghệ Phong, kinh sợ nói:

- Đại gia, ngươi có gì cần căn dặn?

- Dẫn đường! Bản thiếu gia đi xem thần khí ngươi đã nói thế nào!

Nghệ Phong nói.

- Dạ! Dạ!

Bàn Tử đi phía trước dẫn đường, trong lòng không được phỉ báng: “Hừ, ngươi cũng dám chú ý đến nó sao? Ngươi cứ chờ bị bao vây tấn công đi. Đến lúc đó còn không biết ngươi sẽ chết như thế nào đâu.” Bàn Tử nghĩ vậy, trong lòng không khỏi có chút hưng phấn!

Nghệ Phong và Bàn Tử lại trèo đèo lội suối một thời gian, lúc này tên mập mới dừng lại. Nếu như một đoạn lộ trình trước đây, Nghệ Phong đều phải hoài nghi có phải tên mập lại giở quỷ kế gì hay không, đoạn đường này, Nghệ Phong lại ***ng phải mấy con Mị và ma thú. Tuy rằng chúng không mạnh nhưng lại khiến Nghệ Phong ra tay ra chân một phen.

Ngược lại, điều đó lại làm tên mập xem kinh hãi không thôi. Ma thú tứ giai lại đã bị hắn thoải mái giải quyết như vậy. Trong lòng tên mập càng hiểu rõ về thêm vài phần về tính nguy hiểm của Nghệ Phong.

- Trong núi này có rất nhiều ma thú sao?

Sau khi Nghệ Phong lại giết chết thêm một con ma thú tứ giai, hắn không khỏi nhíu mày. Đây đã là con ma thú thứ năm. Trong đó lại có tới ba con tứ giai! Điều này khiến Nghệ Phong càng hiểu rõ thêm vài phần về mức độ nguy hiểm của ngọn núi này.

Tên mập giải thích nói:

- Tuy rằng ngọn núi này không có rừng rậm chướng khí, núi non hiểm trở, nhưng lại cực kỳ nguy hiểm. Hiện tại chúng ta càng ngày càng đi sâu vào trong, cho nên cũng gặp được nhiều ma thú hơn!

- Hả? Ngọn núi này có ma thú có mạnh tới mức nào?

Nghệ Phong cũng rất muốn biết. Cũng khó trách ở đây lại có nhiều cường đạo như vậy. Bình thường thì đánh cướp. Khí không có việc gì thì giết ma thú. Quả thật là công việc rất có tiền đồ.

- Chúng ta từng gặp ma thú lục giai. Về phần có ma thú thất giai hay không chúng ta cũng không biết? Dù sao cho dù có ma thú thất giai, người nào ***ng tới nó chắc hẳn cũng phải chết. Còn ai có thể chứng minh?

Tên mập giải thích nói.

Nghệ Phong suy nghĩ một chút cũng thấy đúng. Tuy nhiên nghe có ma thú lục giai, trong lòng Nghệ Phong cũng thoáng cảnh giác hơn. Nó có thể sánh ngang cường hãn Vương Cấp. Hơn nữa bình thường lực sát thương của ma thú mạnh hơn một chút so với nhân loại.

Tên mập chỉ vào một ngọn núi phía trước cách đó không xa nói:

- Đại gia, tình trạng khác lạ lần trước đã phát sinh trên núi kia!

Nghệ Phong nhìn theo ngón tay tên mập chỉ. Hắn chỉ thấy nơi đó là một ngọn núi lớn cao ngất trời, xanh biếc lộ ra vẻ thần bí. Đặc biệt, chỉ cần liếc mắt một cái cũng khiến người ta một loại cảm giác đại khí to lớn.

- Vậy đó hẳn là ngọn núi cao nhất đúng không?

Nghệ Phong cũng bị thiên nhiên hùng vĩ đó làm chấn động, hắn nhìn tên mập dò hỏi.

Tên mập gật đầu nói:

- Đúng, nó chính là ngọn núi cao nhất ở đây, cũng là nơi hiểm trở nhất trong toàn bộ các ngọn núi. Nếu không phải như thế, sợ là toàn bộ cường đạo đã khai quật sâu ba thước ở toàn bộ ngọn núi này.

Ngược lại Nghệ Phong không nghi ngờ những lời này của tên mập này. Tuy rằng ngọn núi này rất lớn, nhưng sự hấp dẫn của linh khí đứng đầu cũng đang để làm như vậy. Chẳng qua trong núi có nhiều ma thú như vậy, khiến bọn họ cũng phải thu liễm. Dù sao đào sào huyệt của đám ma thú này, chúng không điên cuồng đánh lại mới là lạ. Ngọn núi cao nhất này có bao nhiêu ma thú chứ?

Nghệ Phong đoán rằng, cho dù những cường đạo có rất đông người tìm tòi, cũng nhất định phải thật cẩn thận!

- Đại gia, ngươi xem ta có thể rời khỏi đây trước?

Tên mập thật cẩn thận nhìn Nghệ Phong dò hỏi.

- Cút đi!

Nghệ Phong đã đạt được mục đích, hắn cũng không dự định phải trói buộc với tên mập này.

- Dạ! Dạ! Ta cút!

Tên mập thầm mừng rỡ, vội vàng rời khỏi.

Nghệ Phong không thêm liếc mắt nhìn tên mập thêm một lần. Hắn đang chú ý nhìn ngọn núi cao nhất chọc cả vào mây kia. Hắn cũng không biết, ngọn núi này lớn tới mức nào? Nếu lên đó tìm từng chỗ một, sẽ còn phải tìm tới ngày tháng năm nào? Thôi đi, đi lên nhìn xem đã, có thể được thì càng tốt? Không chiếm được cũng không sao!

Nghệ Phong nghĩ vậy, thật sự cảm thấy an ủi hơn một chút. Hắn cẩn thận bước từng bước mạo hiểm, đi về phía trước. Nghệ Phong cũng không muốn vừa lên núi đã bị ma thú công kích.

...

Tuy rằng dọc đường lên trên Nghệ Phong cũng ***ng phải ma thú, nhưng hắn không động thủ với đám ma thú này. Hắn không nghĩ đánh nhỏ dẫn lớn tới. Ngược lại, thỉnh thoảng hắn còn có thể tìm được ít dược thảo. Tuy rằng không thể tính là thiên tài địa bảo, nhưng cũng rất hiếm thấy. Nghệ Phong không khách khí, trực tiếp hái lấy chúng.

Ngay lúc Nghệ Phong hái được dược thảo phụ chợ cho việc chế luyện đan dược ngũ giai, cách đó không xa, hắn chợt phát hiện một thân ảnh quen thuộc.

Toàn thân nữ nhân mặc quần áo màu trắng, tóc dài nhẹ nhàng buông dài, trên mặt che một tấm vải mỏng, giống như tiên tử giáng trần. Đường cong trên người nữ nhân này thật lả lướt. Dưới lớp quần áo màu trắng vây quanh, vẫn hiện ra vẻ mê hoặc của nàng. Đai lưng phía trên hông, ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng, phối hợp bộ mông mượt mà bộ ngực khá cao, kích thích ánh mắt của người khác. Nghệ Phong nhìn quen mỹ nữ, nhưng vẫn cảm thấy kinh ngạc.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 43

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự