Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 50 Thân phận chân thật Truyền nhân Thánh địa.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ

Phiên bản Dịch · 1387 chữ · khoảng 5 phút đọc

Lão đầu tử liếc Nghệ Phong một cái, rất khinh bỉ nói:

- Tiếp tục đi.

Nghệ Phong cười ngượng ngùng nói:

- Được rồi, ta thừa nhận, ta là người vô sỉ hèn hạ xấu xa, thế nhưng ngươi cũng không chối cãi a. Ta nói ở đây nếu ngươi không cho ta một chút chỗ tốt, bản thiếu gia cũng không muốn báo thù cho ngươi. Nói không chừng bản thiếu gia còn có thể giúp một chút Tĩnh Vân Tông, nói cho bọn họ biết mấy cứ điểm của Thánh tông....

Nghệ Phong lợn chết không sợ nước sôi. Dù sao Lăng Thần Quyết đã tới tay, bản thiếu gia không muốn nói nhảm với lão.

Sắc mặt lão đầu tử đỏ thẫm, đồ đệ của mình đi giúp Tĩnh Vân Tông, xú bà nương kia còn không cười chết. Cái mặt này của hắn biết để đi đâu.

- Ngươi dám...

- Ta có cái gì không dám, lão cũng không phải mới biết ta ngày một ngày hai, trừ phi ngươi giết ta. Hắc hắc, thế nhưng lão giết ta sau thì còn có thể tìm được người thứ hai tu luyện Lăng Thần Quyết sao?

Nghệ Phong tùy tiện nói: đây chính là vốn liếng mà Nghệ Phong ở Thánh địa muốn làm gì thì làm. Ai kêu Lăng Thần Quyết chỉ có một mình mình có thể tu luyện. Lão đầu tử ngươi phải ngoan ngoãn nghe lời ta.

- Ai da. Đúng rồi, dường như ta còn đáp ứng đánh một trận với đương đại truyền nhân Tĩnh Vân Tông. Chậc chậc, nghe nói truyền nhân đương đại của bọn họ là mỹ nhân a. Ta hạ thủ không được, nếu không ta không đi. Cho lão tông chủ Tĩnh Vân Tông mở miệng hỏi, liền nói đệ tử lão đầu tử ngươi sợ đệ tử của nàng, không dám lên núi.

Nghệ Phong nhìn lão đầu tử, cười ha ha.

Lão đầu tử nghiến răng nghiến lợi nhìn Nghệ Phong nói:

- Lần này ngươi coi trọng cái gì?

Đáy lòng Nghệ Phong nhất thời nở nụ cười: ngày ngày bị ngươi khi dễ, hiện tại phong thủy luân chuyển rồi.

- Cũng không có gì, chỉ là đồ bỏ đi trong miệng ngươi mà thôi. Ngươi không phải nói đã thấy qua Công pháp Thiên giai sao? Chính là nó.

Nghệ Phong làm bộ như ngươi chiếm đại tiện nghi nói.

Lão đầu tử không chút nghĩ ngợi, hắn nhanh chân chạy ra ngoài.

Nghệ Phong khinh thường nhìn thoáng qua, trong miệng bắt đầu đếm:

- Một, hai, ba, bốn... Ý, lão đầu tử, tại sao lão còn trở về sao. Khụ, ta còn tưởng rằng lão có thể kiên trì để ta đếm tới mười, lão thật không có tiền đồ gì cả.

Lão đầu tử trợn mắt hung hăng nhìn Nghệ Phong một cái nói:

- Đổi điều kiện khác.

Nghệ Phong không nhìn lão đầu tử lấy một cái, hắn nói:

- Hiện tại trời hanh vật khô, phía sau núi hẳn là nóng như đốt.

Lão đầu tử hít thật sâu một hơi khí lạnh, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Ngươi giỏi lắm.

Tiểu tử, ngươi chớ có đắc ý, lần sau lão tử sẽ trả cả vốn lẫn lãi. Trong tay ta nắm rất nhiều nhược điểm của ngươi.

Cuối cùng lão đầu tử không ngăn được thế công của Nghệ Phong, hắn cố nhịn đau đưa bản công pháp Thiên giai trung cấp cho Nghệ Phong. Sau khi nghiến răng nghiến lợi mắng to Nghệ Phong một phen, bắt buộc hắn phải liều mạng trong hai năm, Nghệ Phong phải lên Tĩnh Vân Tông phải đánh bại đương đại truyền nhân Tĩnh Vân Tông. Hơn nữa trước mặt lão tông chủ Tĩnh Vân Tông phải lớn tiếng tuyên cáo Nghệ Phong là đệ tử của hắn.

Thời gian ngắn ngủi trong hai năm làm cho Nghệ Phong cau mày, hắn vừa định cò kè mặc cả một phen, đã bị lão đầu tử cắt đứt:

- Nếu trong hai năm không làm được chuyện này thì việc biện pháp trị liệu biện pháp hàn độc, ngươi cũng không cần phải biết.

Một câu nói này làm cho Nghệ Phong vội vàng ngậm miệng lại. Bất đắc dĩ phải đồng ý, chẳng qua trong lòng có chút ủy khuất.

Truyền nhân Tĩnh Vân Tông, thiên phú tuyệt đối cực cao, thực lực khẳng định không thấp. Muốn trong hai năm vượt qua nàng, đây không khỏi bảo người si nói mộng sao. Nghệ Phong bất đắc dĩ, đành phải ký thác tất cả hi vọng trên Lăng Thần Quyết, hi vọng công pháp này thật sự thần kỳ như lão đầu tử đã nói.

Sau khi lão đầu tử thấy làm mọi chuyện cần thiết cũng thông báo xong, thân ảnh chợt lóe, lại đi vân du. Điều này làm cho Nghệ Phong kinh ngạc vạn phần, Thánh địa có quy tắc: trưởng lão Thánh địa không phải trong tình huống đặc biệt, trọn đời không thể rời khỏi Thánh địa.

Nhưng mà, lão đầu tử này quá tự do, quy củ Thánh địa cũng không thể quản thúc lão. Nhưng lão vẫn có thân phận trưởng lão Thánh địa, điều này do chính miệng Đại trưởng lão nói cho Nghệ Phong biết.

Quan trọng nhất là, Nghệ Phong cũng thơm lây của lão đầu tử. Cơ hồ có thể dọc ngang tại Thánh địa, trừ năm đại trưởng Lão hắn không dám trêu chọc, các trưởng lão khác, hắn thậm chí có thể đánh bọn họ.

Đối với đẳng cấp sâu nghiêm tại Thánh địa thì đây cơ hồ là một kỳ tích. Điều này cũng làm cho các đệ tử Thánh địa ghen tỵ cùng hâm mộ vạn phần. Mọi người đều suy đoán thân phận của Nghệ Phong.

Nhưng là tất cả người không biết, cho đến tận này, chính Nghệ Phong hắn cũng không thể xác định địa vị và thân phận của mình. Thế nhưng có thể bảo đảm, lão đầu tử ở Thánh địa tuyệt đối là nhân vật số một. Bằng không, chỉ nguyên nhân là đệ tử của lão, sao có thể ở Thánh địa muốn làm gì thì làm?

Thế nhưng, hết thảy cũng không phải là điều mà Nghệ Phong quan tâm, yêu cầu của hắn rất thấp: ở Thánh địa, nhìn thấy ai ngứa mắt thì đánh là được. Nhưng mà, yêu cầu này của hắn còn cách rất xa, còn năm Đại trưởng lão, hắn có muốn đánh cũng không dám đánh.

Nếu có ai biết hiện tại Nghệ Phong đang suy nghĩ gì, sợ là sẽ dùng ánh mắt giết chết hắn: biết điều một chút, năm Đại trưởng lão là nhân vật nào? Đó là người mà bất kỳ phân tông nào của Thánh tông tông chủ nhìn thấy đều phải hành lễ. Tên khốn kiếp ngươi lại muốn đánh cả bọn họ, áp đảo bọn họ. Ngươi còn không bằng trực tiếp nói ngươi muốn có cả Thánh địa đi.

Nghệ Phong thu Công pháp Thiên giai vào Nạp Linh giới, lấy tình huống của hắn bây giờ có xem cũng vô dụng. Thế nhưng, danh tiếng của Công pháp Thiên giai làm cho hắn tâm huyết dâng trào. Công pháp Thiên giai a, nói ra có thể làm cho cả đế quốc, thậm chí toàn bộ đại lục cũng điên cuồng, bản thân dễ dàng có được. Chậc chậc, Nghệ Phong cảm giác mình đang bay, cho tới bây giờ hắn chưa từng có cảm giác thoải mái như vậy.

Thế nhưng, nghĩ đến trong hai năm phải giải quyết chuyện của Tĩnh Vân Tông, hắn không khỏi thở dài một hơi: lão già này quá độc ác, trong hai năm, một phần thắng ta cũng không nắm chắc. Nhưng mà, hết lần này tới lần khác bản thân lại không một cơ hội cự tuyệt.

Quên đi, cho dù liều chết cũng phải lên Tĩnh Vân Tông một chuyến.

Nghệ Phong mới vừa bước ra khỏi phòng, chỉ thấy một lão đầu râu bạc tóc trắng, tinh thần chấn hưng, ánh mắt lóe sáng nhìn chằm chằm vào nơi này.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 5
Lượt đọc 153

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự