Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 413 Bách Hợp

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ

Phiên bản Dịch · 1402 chữ · khoảng 5 phút đọc

Ngươi xong rồi a! Họa Thủy mà cũng dám đi theo sao? Nàng chỉnh người thực sự nghiêm khắc đó. Nghe nói đám người Lăng Thiên Vũ cũng đều đã bị nàng chỉnh qua.

- Ha ha... Cái này còn phải nói sao? Ai dám thực sự theo tới đại bản doanh của Họa Thủy chứ?

- ...

Mọi người ta một câu ngươi một câu bàn luận sôi nổi, hiển nhiên là cực kỳ cố kỵ Họa Thủy. Nỗi sợ hãi đối với nàng đã thực sự in sâu vào trong tiềm thức mỗi người.

Mà lúc này Nghệ Phong lại không nhanh không chậm đi theo phía sau Họa Thủy, chỉ cảm thấy dường như Họa Thủy rất sợ hắn tiếp xúc với Khinh Nhu, cứ lôi kéo Khinh Nhu không cho hắn tiếp cận.

Hành động này khiến Nghệ Phong sờ sờ mũi, nhỏ giọng nói thầm:

- Bản thiếu là người chính trực, ngươi cứ phòng ta như phòng sắc lang thế là sao?

Nghệ Phong nhìn về phía Họa Thủy, vừa lúc thấy nàng nắm tay Khinh Nhu, hắn không khỏi ngạc nhiên, lập tức trong lòng lại cười trộm không ngớt.

- Hắc hắc! Thì ra nữ nhân này mới là một nữ sắc lang! Họa Thủy không ngờ lại có khuynh hướng hoa bách hợp!

Nghệ Phong cười nhạt không ngớt, thậm chí tưởng tượng thấy hình ảnh hai thân thể nữ nhân trơn bóng dụ hoặc cùng quấn quýt trên giường. Thật là sảng khoái a! Đối với hoa bách hợp, Nghệ Phong vẫn luôn có thái độ tán thưởng.

Khi Khinh Nhu chú ý tới Nghệ Phong, thấy bộ dáng hắn như vậy, sắc mặt nàng nhất thời đỏ bừng lên. Nàng hơi giãy dụa, rút tay khỏi tay Họa Thủy, không muốn Nghệ Phong có hiểu lầm gì.

Họa Thủy thấy Khinh Nhu giãy giụa muốn rút khỏi tay mình, nàng tàn bạo quay sang Nghệ Phong hừ lạnh nói:

- Hỗn đản, ngươi đi lên trước chúng ta!

Nghệ Phong sờ sờ mũi:

- Chuyện đó và chuyện ta đi lên trước có quan hệ gì? Các ngươi chơi đùa là việc của các ngươi, ta xem là việc của ta!

Câu nói của Nghệ Phong nhất thời khiến Khinh Nhu đỏ mặt tới mang tai. Nàng gấp giọng giải thích:

- Nghệ Phong, không phải ngươi...

- Khinh Nhu a! Không có việc gì. Không phải chỉ là nữ nhân ***ng chạm vài cái sao? Cái này đã tính là gì. Ta còn chứng kiến nữ nhân quấn quýt cùng một chỗ. Không có gì đâu! Ta sẽ không khinh bỉ các nàng. Đối với hoa bách hợp, ta vẫn rất tán thưởng!

Nghệ Phong nghiêm túc nói.

- A! Không phải như ngươi nghĩ đâu!

Khinh Nhu cảm thấy mình điên rồi, sao càng giải thích càng đen vậy? Nghĩ vậy, nàng không khỏi trừng mắt liếc Họa Thủy.

- Khinh Nhu, ta thực sự không nghĩ gì a! Hoa bách hợp thôi mà, có đôi khi nam nhân rất thích nữ nhân hoa bách hợp!

Nghệ Phong rất nghiêm túc nói, muốn Khinh Nhu vượt qua áp lực tâm lý.

Họa Thủy lúc này cũng cổ quái liếc mắt nhìn Nghệ Phong, lập tức tán thưởng nói:

- Thấy ngươi thức thời như vậy, lát nữa ta sẽ cho ngươi chết dễ dàng một chút.

Khinh Nhu thấy Họa Thủy nói như vậy không khỏi có cảm giác muốn đánh nàng ta một trận, oán hận trừng mắt nhìn hai người, trong lòng thầm mắng: “Hủ nữ đãng nam, thật sự xứng đôi!”

Họa Thủy thấy Khinh Nhu chuẩn bị tức giận, lập tức không dám có hành động gì nữa, luôn miệng xin lỗi nàng không ngớt.

Cũng chỉ có trước mặt Khinh Nhu Họa Thủy mới thu liễm tính tình. Thái độ này của Họa Thủy khiến Nghệ Phong kinh ngạc không ít. Hiển nhiên, nữ nhân ăn mặc hoang dã dụ hoặc như vậy còn biết xin lỗi cũng quả là hiếm gặp.

- Cao Thiên, Cao Không! Cao thúc đâu?

Họa Thủy nói với hai thủ vệ đang đứng trên một gian phòng phong cách cổ điển.

Tại học viện Trạm Lam có một khối địa phương giống như một tòa thành. Tất cả cơ cấu của học viện đều phân tán bên trong, điều hành toàn bộ học viện. Chính vì vậy, học viên bình thường không thể dễ dàng tiến vào.

Mà khiến Nghệ Phong kinh ngạc chính là, dường như Họa Thủy có quyền lực rất lớn ở đây, không ngờ có thể tùy tiện tiến vào. Hơn nữa đám thị vệ đối với nàng cực kỳ cung kính. Điều này khiến Nghệ Phong suy đoán Họa Thủy hẳn là hậu nhân của một vị lãnh đạo nào đó trong học viện.

Quả nhiên, Nghệ Phong đoán không sai, một trong hai thị vệ cung kính nói với Họa Thủy:

- Tiểu thư, Cao thúc ở bên trong!

Họa Thủy gật đầu, nhìn bọn họ cười cười, Nụ cười này khiến Nghệ Phong có chút phát lạnh trong lòng.

- Ngươi muốn làm gì sao?

Nghệ Phong đột nhiên có dự cảm không lành.

- Hi hi... Hôm nay ngươi hung hăng mắng ta bốn lần. Từ trước tới giờ ta chưa từng bị như vậy! Cho nên...

Họa Thủy cười rất hiểm ác, đáng sợ.

- Muốn thu thập ta?

Nghệ Phong rất bình tĩnh nhìn Họa Thủy hỏi.

Họa Thủy thấy Nghệ Phong vẫn không hề kinh hoảng, trong lòng có cảm giác căm tức. Hừ! Chết đến nơi còn giả bộ bình tĩnh! Ta ghét nhất loại người so với ta còn giả bộ giỏi hơn.

- Cao Thiên, Cao Không! Hôm nay tiểu tử này khi dễ ta. Đánh chết hắn cho ta!

Họa Thủy căm tức quay đầu nói với hai thị vệ.

Họa Thủy vừa dứt lời, Cao Thiên, Cao Không liền lập tức vây quanh Nghệ Phong. Đương nhiên bọn họ không tin có người dám cả gan khi dễ Họa Thủy tiểu thư của mình, nhưng nàng đã ra lệnh, bọn họ không thể không nghe.

Nghệ Phong thấy hai người bao vây mình, cười nhạt nhìn Họa Thủy nói:

- Ta khuyên ngươi tốt nhất nên phân rõ nặng nhẹ. Độc tính biến dị "Lam lăng hoa" không phải ai cũng có thể giải. Nếu hiện tại ngươi lấy lòng bản thiếu, có thể bản thiếu sẽ nể tình mà giúp ngươi nghĩ biện pháp giải độc.

Họa Thủy thấy lúc này Nghệ Phong còn dám uy hiếp mình, hừ lạnh một tiếng nói:

- Ngươi không cần phải lo lắng. Loại độc ngươi có thể tra được thì có bao nhiêu kinh khủng chứ? Cao Thiên, Cao Không, còn chần chờ gì nữa, đánh tiểu tử này!

Khinh Nhu nhìn hai người đang bao vây Nghệ Phong, sốt ruột nói:

- Họa Thủy tỷ tỷ, đừng...

Họa Thủy nghe Khinh Nhu cầu xin cho Nghệ Phong, lửa giận trong lòng nàng càng bốc cao hơn, quay sang hai người Cao Thiên, Cao Không trừng mắt ra hiệu.

Nghệ Phong nhìn hai người đang bức về phía mình, cười nhạt một tiếng, nói với Họa Thủy:

- Ngươi tin rằng hai người bọn họ có thể đánh được ta?

Họa Thủy cười ha ha, cùng với tiếng cười, thân thể nàng cũng lay động cực kỳ hấp dẫn. Đồng thời, hai người Cao Thiên, Cao Không cũng chồm lên, hỏa diễm trên đầu nhanh chóng bùng phát.

- Ngươi chỉ là Tướng Cấp nhất giai mà thôi. Cao Thiên, Cao Không một người là nhất giai, một người nhị giai. Ngươi nói có thể thu thập ngươi hay không?

Họa Thủy phản bác lại.

Nghệ Phong nghe Họa Thủy nói như vậy không khỏi hít sâu một ngụm khí lạnh. Hiện tại hắn cũng mơ hồ hiểu ra vì sao năm vị trưởng lão đều khuyên mình không nên trêu chọc vào học viện Trạm Lam. Ngay cả cường giả Tướng Cấp cũng chỉ được làm thị vệ, có thể thấy được nó kinh khủng cỡ nào. Cường giả Tướng Cấp nếu ra ngoài ít nhất cũng có thể làm thành chủ.

Đương nhiên Nghệ Phong cũng không biết mình có chút đánh giá quá cao đối với học viện Trạm Lam.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 51

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự