Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 138 Còn bao lâu nữa tới Đế Đô?

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ

Phiên bản Dịch · 1394 chữ · khoảng 5 phút đọc

Nghệ Phong đứng sừng sững trên khoang thuyền, từng đợt từng đợt gió mát thổi đến, khiến những sợi tóc dài nghịch ngợm không ngừng dựng ngược lại phía sau. Suy cho cùng, hắn không chịu được loại cảm giác, những thứ không thuộc về chính mình hành hạ, tại trời đất rộng lớn, cảm giác bỏ trên giường. Hiện tại đứng trên khoang thuyền, hỏa khí trong cơ thể đã tiêu tan hết.

Không thể phủ nhận, Điệp Vận Du cực kỳ mị hoặc, Nghệ Phong cảm giác được hương khí nhàn nhạt kia, thân thể nổ mạnh, da thịt trơn bóng của nữ nhân mị hoặc đến cực điểm. Thậm chí hắn có loại cảm giác chính mình bị hoa mẫu đơn hại chết, cảm thấy chính mình biến thành quỷ cũng phong lưu.

- Tiểu tử bại hoại! Ngươi đang suy nghĩ cái gì?

Điệp Vận Du đứng trên khoang thuyền, thân thể chìm vào trong gió biển ánh mắt thâm thúy nhìn Nghệ Phong đứng cách đó xa xa, trong lòng nàng hơi rung động, nhẹ giọng nói.

Thanh âm dịu dàng êm đềm kéo dài, khiến Nghệ Phong quay đầu lại. Kiện y phục của Điệp Vận Du tùy ý tung bay, mái tóc dài óng mượt bay phấp phới trên vai không theo bất cứ trận tự nào, tựa hồ bay cao vút. Tư thái mệt mỏi cùng với thân thể hoàn mỹ này, càng khiến tâm tư Nghệ Phong kinh hoàng.

- Nàng ngủ dậy rồi sao?

Nghệ Phong trông thấy làn da trắng mịn của Điệp Vận Du vì gió lạnh thổi vào mà nổi da sà. hắn liền vung tay lên, chuẩn xác khoác lên thân thể Điệp Vận Du một chiếc áo choàng.

Nghệ Phong cảm thấy nữ nhân trước mắt khiến nam nhân đều không kiềm chế được, trong lòng cũng có chút buồn cười. Thực ra, đêm qua nàng ngủ rất yên bình, buồn cười nhất chính là rõ ràng để chính mình mạnh mẽ ôm nàng, tiếp đến nàng ôm chặt lấy chính mình. Giống như một tiểu cô nương, sự thành thục của nàng và tính toán của Nghệ Phong trở thành cặp đôi hoàn hảo.

Nghệ Phong mang theo vẻ ấm áp ôn độ, hơn nữa là sự quan tâm. Điệp Vận Du sửng sốt, lập tức cảm thấy một dòng nước ấm chảy khắp cơ thể.

Bất quá, nghĩ đến vẻ kiềm diễm nhu mì tối hôm qua, mặt nàng không khỏi ửng hồng: Ngại thay mị thuật của chính mình, toàn bộ hắn thật ra rất an phận. Thế như cặp móng vuốt kia, không dừng lại, hầu như chiếm tiện nghi trên cơ thể chính mình.

Đôi lúc Điệp Vận Du nghĩ lại cảm thấy buồn cười, rõ ràng chính mình bị một thiếu niên choai choai khi dễ. Bất quá, thật không ngờ, tiểu tử này, cho dù biết rõ phải chịu dằn vặt còn phải muốn cuộc cá cược, ép buộc chính mình ngủ cùng một chỗ. Dùng lực đạo cường đại khiến chính mình không thể giãy dụa.

Chỉ là, nhớ tới đêm qua chính mình có được cảm giác an toàn mà từ trước tới nay chưa từng có. Nhãn thần nàng nhìn Nghệ Phong cũng hiện lên vẻ nhu hòa dịu hiền.

- Sau này, ta cũng không đánh cược cùng nàng nữa. Trên đại lục này, đánh cược trước mặt thần thánh căn bản không có tác dụng.

Nghệ Phong có chút phẫn nộ, hừ lạnh một tiếng, nói.

Điệp Vận Du nở nụ cười khanh khách:

- Chính là ngươi không dám, lại có thể trách ta sao?

Nghệ Phong đảo cặp mắt trắng dã chuyển ra phía xa xa, bất mãn nói:

- Không ngờ, một ngày nào đó bản thiếu gia cũng có không bằng cầm thú.

Điệp Vận Du sửng sốt, lập tức cười nói:

- Không bằng cầm thú, là có ý tứ gì?

- Đã từng có một đôi nam nữ, bởi vì trời mưa tầm tả mà trốn ở một nông gia. Thế nhưng nông gia chỉ có một chiếc giường, sau đó nữ nhân vẽ một đường cắt đôi chiếc giường. Quay về phía nam nhân nói: Nếu như ngươi vượt qua đường cắt này, chính là thú.

Quả nhiên, nam tử kia rất quân tử, ách, không sai biệt lắm quân tử giống như ta. Cả đêm không hề vượt quá đường cắt kia.

Điệp Vận Du cười nói:

- Chuyện này tốt nha. Như vậy không bị ràng buộc.

Nghệ Phong trừng mắt, liếc nhìn Điệp Vận Du. nói:

- Ngày thứ 2, nữ nhân cùng nằm trên giường, quay về phía nam tử quăng một cái tát. sau đó mắng ‘ngươi không bằng cầm thú’!

Sau khi Điệp Vận Du nghe xong, liền cười khanh khác, nụ cười tô điểm khuôn mặt xinh đẹp. Một lúc lâu mới chỉ vào Nghệ Phong cười nói:

- Ta thích ngươi không bằng cầm thú.

Nghệ Phong đảo cặp mắt trắng, con mắt lại lần nữa chuyển về phía mặt sông: ít nhất chính mình có điểm mạnh mẽ hơn nam tử kia. Nhớ tới sự mềm mại và nhẵn bóng của Điệp Vận Du. trong lòng Nghệ Phong lại lần nữa nổi lên một chút chấn động.

- Điệp tỷ tỷ... Đến Đế Đô nhanh nhất phải mất bao lâu?

Bỗng nhiên Nghệ Phong quay đầu về phía Điệp Vận Du. nói.

- Uhm? Ngươi vội vàng đến Đế Đô như vậy làm gì? Phải nửa tháng nữa. Nơi này, tính ra cách Đế Đô cũng khá xa. Bằng không ta cũng không tới nơi này du ngoạn.

Điệp Vận Du thuận miệng đáp.

Tâm tình và khí chất của thiếu niên trước mắt biến hóa quá nhanh, khiến Điệp Vận Du không thể theo kịp. Vừa mới còn là một bộ dáng tà mị uể oải. Lúc này trong mắt lại lộ ra vẻ thâm thúy, chăm chú hỏi.

- Đúng là thiếu niên thần bí!

Từ trong tận đáy lòng Điệp Vận Du nhận xét một câu. nàng dựa vào lan can boong tàu. dùng ngón tay khóe léo gẩy sợi tóc ngàn vạn phong tình nghịch gợm trên chán. Tại giờ khắc này, mị lực của nữ nhân thành thục đã hiện rõ, đây là điều không cần bàn cãi.

- Ngươi vội vàng như vậy, đi tới Đế Đô làm gì?

Điệp Vận Du có chút hiếu kỳ. Nghệ Phong luôn luôn lười nhác tùy ý, dường như có sự chú ý đặc biết đối với Đế Đô.

- Ah! Ta đi tới học viện Trạm Lam có chút việc.

Nghệ Phong không hiển lộ ra chính mình vội vàng gặp Tần Y. mà thay vào đó là một mục đích.

Nhãn tình Điệp Vận Du sáng lên, nhìn Nghệ Phong có chút kinh ngạc, nói:

- Ngươi là học sinh học viện Trạm Lam?

Cũng khó trách Điệp Vận Du phải kinh ngạc, sự xuất sắc của Nghệ Phong về thi từ và cầm ca khiến nàng phải ghé mắt nhìn. Nếu như dựa vào võ lực mà Nghệ Phong có thể trúng tuyển vào học viện Trạm Lam. Vậy rất đơn giản dùng từ thiên tài để miêu tả Nghệ Phong mới được ah. Cho dù học tập từ trong bụng mẹ cũng không thể tinh thông nhiều thứ như vậy!

- Ah. không phải!

Nghệ Phong lắc đầu, lần này hắn tới học việt Trạm Lam chỉ là tìm quái lão đầu kia. Đối với nhiếp hồn thuật thần bí, hắn hướng tới đã lâu.

Đồng thời, Điệp Vận Du thở dài một hơi, lại không kiềm chế được cười nói:

- Ta hi vọng ngươi tiếp tục tạo lên một kỳ tích, tại phương diện võ giả cũng là một thiên tài.

Nghệ Phong cười cười không giải thích nhiều, lướt nhìn thân thể Điệp Vận Du dựa vào lan can tỏa ra mị lực kinh người, cười nói:

- Mị thuật của nàng, ít nhất cũng đạt tới công pháp cấp giai, hơn nữa. nàng cũng đã tu luyện tới cảnh giới cực cao?

Trong nháy mắt. dáng vẻ tươi cười của Điệp Vận Du đọng lại trên khuôn mặt, lúc này nàng mới nhớ tới một chuyện tình rất nghiêm túc.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 222

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự