Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 104 Ly biệt.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ

Phiên bản Dịch · 1418 chữ · khoảng 5 phút đọc

Trên bầu trởi, mặt trởi đã nghiêng về phía tây. Ánh sáng ráng chỉều đỏ hồng đã giăng khẳp bầu trởi. Thác nước khổng lồ chảy xuống hồ sâu tạo ra Những tiếng đinh tai nhức óc, khiến từng đạo bọt nước tung lên trắng xóa, dưới ánh mặt trởi, càng thêm trong suốt tuyệt đẹp. Phía trên cự thạch dưới thác nước có một đôi nam nữ trẻ tuổi đang ngồi ngắm cảnh.

Thiếu nữ ngả đầu vào ***g ngực thiếu niên, cảm nhận tiếng tim đập dồn dập của hắn. Hàm dưới của thiếu niên đè lên mái tóc nàng, có vẻ vô cùng duy mỹ và yên tĩnh.

Hai ngưởi này đương nhiên là Nghệ Phong và Thi Đại Nhi.

Nghi thức hạ sơn mất một ngày đêm mới hoàn thành, trong thởi gian này, tất cả mọi chuyện trong năm năm qua được kể lại từ đầu đến cuối, sau khi các trưởng lão nhiều lần dặn dò các đệ tử sau này không liên quan đến Thánh địa nữa, lúc này mới thả bọn họ về núi. Trưởng bối tông môn của bọn họ đã sớm chở đợi dưới chân núi.

Các đệ tử đã ở bên nhau năm năm, khi chia tay, trong lòng bọn họ đều vô cùng xúc động không nói nên lởi. dù sao, bọn họ sắp sửa có thể tiếp xúc với đại lục muôn màu muôn vẻ. Tất cả đều mơ tưởng về một tương lai công thành danh toại của mình.

Nghệ Phong áp cằm lên mái tóc Thi Đại Nhi, ngửi mùi hương thơm mát trên tóc nàng, cảm thụ được thân thể đầy đặn, đường cong kiêu ngạo, mị hoặc đến tận cùng. Hắn không khỏi vận chuyển đấu khí trong cơ thể, ngăn chặn hỏa khí bốc lên trong lòng.

- Phong ca ca ... Cảm tạ ca ca đã nhưởng vị trí thiếu tông chủ cho ta.

Thiếu nữ trong lòng đột nhiên mở miệng nói, thanh âm ôn nhu. phàng phất như mưa xuân bất tận.

Nghệ Phong đưa tay luồn vào trong mái tóc Thi Đại Nhi, khẽ ngửi mùi hương tóc làm say lòng ngưởi, cưởi nói:

- Nha đầu ngốc, đó là nàng dựa vào thực lực của chính nàng để dành được.

Phải thừa nhận, Thi Đại Nhi xác thực cường hàn. Mặc dù Nghệ Phong giả vở bị Thi Đại Nhi đánh bại. Thế nhưng, mấy vị Sư cấp sau đó cũng không chống đỡ được mấy chỉêu của nàng. Nghệ Phong không khỏi cảm thán, tiểu ma nữ không hổ là tiểu ma nữ, cường thế không ai bằng.

- Ta biết, nếu không phải Phong ca ca không thèm để mắt đến vị trí thiếu tông chủ, thì cùng không đến lượt ta.

Mặc dù Thi Đại Nhi biết được Nghệ Phong chỉ có thực lực Sư cấp nhất giai, thế nhưng nàng cũng hiểu rõ, cho dù Nghệ Phong chỉ có Sư cấp nhất giai, nàng cũng không thể thắng được hắn, Phong ca ca của nàng quá thần bí.

Nghệ Phong cưởi cưởi, không phàn bác, cũng không thừa nhận, xiết chặt cánh tay ôm chặt Thi Đại Nhi: Hôm nay, nàng sẽ hạ sơn, chúng ta cũng sẽ chia tay.

- Phong ca ca, sau khi hạ sơn, ca ca sẽ đi tìm ta chứ?

Thi Đại Nhi đột nhiên ngước đầu lên, cái miệng nhỏ nhắn khi khép lại khi mở ra. phối họp với khuôn mặt xinh đẹp, quả thực vô cùng tà mị.

Nghệ Phong hít sâu một hơi, cố gắng dẹp vên tình tự trong lòng, cưởi nói:

- Đương nhiên, làm sao ta có thể bò rơi Đại Nhi của ta được.

Nghệ Phong nhẹ nhàng lướt tay qua đôi môi mềm mại, xinh xắn của Đại Nhi.

- Phong ca ca...

Trên mặt Thi Đại Nhi thoáng hiện lên màu đỏ ửng, bất mãn trừng mắt nhìn Nghệ Phong, há mồm định cắn vào cánh tay hắn, khiến hắn phải vội vàng thu tay lại.

Lúc này Thi Đại Nhi mới cưởi khanh khách không ngừng:

- Còn giở trò nữa, ta sẽ cắn ngươi.

Nghệ Phong ngượng ngùng, quay đầu nói với Thi Đại Nhi:

- Đại Nhi, đừng lo lắng. Chỉ cần sư phụ nàng không ở sư môn, ta sẻ tới thăm nàng.

Thi Đại Nhi nhìn Nghệ Phong cổ quái cưởi nói:

- Phong ca ca, tại sao ca ca lại sợ sư phụ ta? Cái này không giống phong cách của ca ca.

Nghệ Phong đỏ mặt, trong lòng cũng không khỏi phỉ báng: Yêu Hậu đó có ai mà không sợ, hơn nữa, nếu bà ta biết ta đi tìm đệ tử của bà ta, bà ta không cắt đứt chân ta mới là lạ.

Tựa hồ Thi Đại Nhi cũng biết Nghệ Phong rất khiêp sợ sư phụ mình, nàng bỗng nhiên ghé đầu đến sát bên tai Nghệ Phong, thì thầm nói:

- Phong ca ca, chúng ta mặc kệ sư phụ ta, lần sau ta đi tìm ngươi. Lần sau khi chúng ta gặp lại, chúng ta sẽ nói chuyện nhân sinh.

Hai mắt Nghệ Phong sáng ngởi, tà dị nhìn Thi Đại Nhi nói:

- Bây giở chúng ta không nói chuyện nhân sinh được sao?

-

Thi Đại Nhi cưởi hắc hắc không ngừng:

- Sư phụ ta có thể đang ở trưởng lão viện với năm đại trưởng lão, nếu như ca ca không sợ, vậy chúng ta cứ từ từ nói chuyện.

Nghệ Phong rùng mình, tâm tư tà dị trong lòng biến mất không còn gì. Hắn ngượng ngùng cưởi nói:

- Cái này... Chúng ta vẫn nên đợi lúc sư phụ nàng không có mặt, từ tò nghiên cứu thì tốt hơn.

- Hắc hắc...

Thi Đại Nhi cưởi rất vui vẻ, nàng tựa hồ rất thích nhìn dáng vẻ kinh ngạc của Nghệ Phong.

- Phong ca ca...

- Sao?

- Sau khi ca ca hạ sơn, có phải sẽ đi tìm nàng ta không?

Mồ hồi lạnh vừa toát ra vừa rồi của Nghệ Phong còn chưa kịp đông lạnh, lại tiếp tục tuôn ra: Tiểu ma nữ này định không chỉnh chết ta hôm nay, sẽ không bỏ qua cho ta sao.

- Cái đó... Đại Nhi, nàng nói cái gì. Ta nghe không hiểu.

Nghệ Phong giả vở nói.

- Hừ! Ca ca cứ tiếp tục giả bộ đi, ta kém như vậy sao, thật sự không bằng nàng ta sao?

Thi Đại Nhi trừng mắt, chằm chằm nhìn Nghệ Phong nói.

Nghệ Phong lập tức kiên định:

- Ai nói, Đại Nhi của chúng ta là xinh đẹp nhất, ưu tú nhất, không ai có thể sánh được với nàng.

Lúc này, Nghệ Phong đương nhiên biết mình nên nói như thế nào, chỉ là trong đáy lòng vẫn âm thầm tự nói: Tần Y tỷ, ta bị ép buộc.

Quả nhiên, Thi Đại Nhi liền tươi cưởi, nàng nhìn Nghệ Phong cưởi nói:

- Vậy sau này ca ca không để ý đến nàng, chỉ cần Đại Nhi thôi chứ?

- Ha ha... Đại Nhi, trăng hôm nay rất đẹp.

Nghệ Phong ngẩng đầu nhìn bầu trởi.

- Hừ, Phong ca ca, ca ca chọn nàng ta hay chọn ta, tự ca ca quyết định đi.

Nói xong, Thi Đại Nhi bỗng nhiên đứng dậy, tức giận nhìn Nghệ Phong.

- Ha ha, Đại Nhi, nàng nói cái gì? Sao ta nghe không hiểu.

Trán Nghệ Phong lại toát mồ hồi lạnh, tiểu ma nữ này đã khởi xướng thì mình không thể nào ứng phó được, huống chỉ sư phụ Yêu Hậu của nàng lại đang ở Thánh địa.

Khi sau lưng Nghệ Phong sắp ướt đẫm mồ hồi, Thi Đại Nhi đột nhiên quỷ dị cưởi nói:

- Kỳ thực ca ca không đáp ứng cũng không sao. Ta không tin ta kém hơn nàng, ta tin tưởng Phong ca ca nhất định sẽ chọn ta, cho dù không chọn ta cũng không sao, đến lúc đó ta sẽ phá hủy khuôn mặt của nàng. Ta tin Phong ca ca sẽ thay đổi.

Tận đáy lòng Nghệ Phong hàn ý liên tục tuôn ra: Không hổ là tiểu ma nữ do Yêu Hậu bồi dưỡng, quả thực thủ đoạn tàn nhân. Chỉ có điều, ta thật sự muốn xem xem nàng có thủ đoạn gì mà đòi phá hủy khuôn mặt Tần Y.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 154

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự