Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 41 Lời Nói Dối - Chương 40

Bạn đang đọc Lời Nói Dối của Cửu Tử

Phiên bản Dịch · 2571 chữ · khoảng 9 phút đọc

Editor: Gà

Tin nóng này truyền thông gọi là ‘Bản tin 60 phút’, tỉ lệ người xem cực cao, mỗi tối bắt đầu từ sáu giờ đến bảy giờ sẽ thông tin một tiếng đồng hồ, nó gần như không chỉ truyền tin ở TV gia đình, mà còn ở TV trên xe buýt, xe điện ngầm và di động, toàn bộ đúng lúc phát tin ra.

Y tá còn chụp rất nhiều hình Đỗ Trình Trình chưa bôi thuốc trước đó, có chi tiết, có cả người, còn có đặc tả, vết thương trải rộng khắp thân thể và gương mặt sưng to, trên cánh tay cũng xuất hiện vết nhéo lúc xanh lúc tím, y tá bôi thuốc cho cô còn nói, thân thể cô trừ những chỗ bị đâm và vết roi quất ra, còn có vết đấm ứ đọng và bầm tím, cô ấy còn quay một video lúc Đỗ Trình Trình nửa hôn mê, trong lúc nhất thời tin tức này kinh động đến rất nhiều truyền thông, nhộn nhịp đến phỏng vấn, ngoài phòng bệnh của cô đông như trẩy hội.

Bị phơi bày ra ánh sáng truyền thồng, Đỗ Trình Trình rất không vui, càng không vui hơn chính là những truyền thông này đều ầm ĩ nói do ba cô đánh cô, vì lấy lại trong sạch cho ba, cô bất đắc dĩ nhận phỏng vấn, nói với ký giả: “Không phải ba đánh con đâu.”

Không phải ba đánh, vậy thì ai đánh đây? Chẳng lẽ là thầy cô?

Từ câu nói này truyền thông cũng đọc được ý khác, chạy đến nhà Đỗ Trình Trình phỏng vấn ông bà cụ, đến trường học cô phỏng vấn thầy cô giáo, ở trường bọn họ lại tìm hiểu được một chuyện khác khiến người ta khiếp sợ, cô gái mười hai tuổi này, lại còn là một kẻ mưu sát mang tội giết người chưa thành!

Mà từ lời bà nội cô mới biết được, Đỗ Trình Trình là một đứa bé gái ác độc, cứng đầu cứng cổ, bất hiếu, khiếm nhã, thiếu lịch sự, không có lòng tốt, không tử tế.

Truyền thông kinh hãi, từ lúc bắt đầu dư luận cảm thấy cô đáng thương, sau đó lại ác độc phê phán, nhiều truyền thông phỏng vấn hơn, trên internet cũng nhấc lên một đợt sóng.

Trước tiên, mọi người đăng bức hình mà thần thái cô phấn khởi sáng rỡ như hoa đào lên web, phía dưới là nửa gương mặt bị đánh sưng tấy và trên người đầy vết thương, suy yếu nằm liệt giường, rõ ràng là cùng một người. Hai tấm hình này đặt cùng nhau, tạo nên sự chênh lệch rõ rệt.

Rất nhanh, các loại lý lịch của cô cũng bị moi ra.

Đỗ Trình Trình, con gái của nhà giàu có, gia đình đơn thân, mẹ chết sớm, học lớp sáu ở tiểu học Gia Luân, từ nhỏ thành tích xuất sắc, nhân phẩm học vấn đều ưu tú, từng liên tục ba năm vinh dự đạt được học sinh ba tốt và cán bộ ưu tú cấp thành phố.

Một người như vậy, nửa năm trước, dường như đột nhiên biến thành người khác, đầu tiên ở trong phòng phát thanh trường học thông báo cô ở nhà ngược đãi em gái khác mẹ, mặc dù cuối cùng chứng thật tin tức này là giả, nhưng sau đó xảy ra một chuyện khác, chuyện giả này cũng trở thành thật. Theo truyền thông hiểu, hai tuần trước khi bình chọn học sinh ba tốt, cô lại có thể đẩy một bạn học ban B xuống cầu thang, thiếu chút nữa tê liệt, cho đến bây giờ bạn học sinh kia vẫn nằm điều trị trong bệnh viện.

Trên internet, truyền thông, đủ loại âm thanh chinh phạt Đỗ Trình Trình, rất nhiều người bày tỏ, bây giờ trẻ con thật sự trưởng thành sớm, lúc bọn họ mười hai tuổi còn không biết cái rắm là gì, cả ngày vui chơi, trẻ con bây giờ cũng đã biết mưu sát bạn học vì danh hiệu học sinh ba tốt gì đó rồi, quả thật mới nghe lần đầu, làm người ta kinh hãi.

Rất nhanh đã có nhân viên truyền thông đến phỏng vấn cô, lần này Đỗ Trình Trình không từ chối.

Trong quá trình phóng viên đó trao đổi với cô thì mọi người mới phát hiện, đây là một cô gái nhỏ hoạt bát cởi mở, suy nghĩ rõ ràng, lễ phép có giáo dưỡng, cũng không ngang ngược như mọi người nói.

Cô nói với truyền thông: “Con không công khai chuyện của mình lên truyền thông, nhưng nếu mọi người đều biết, con sẽ không che giấu, về việc mọi người nói, chuyện con đẩy Hồ Mộng Đình, cho dù mọi người nói thế nào, con vẫn muốn nói một câu: không phải con đẩy! Việc này có thể mời trinh sát viên chuyên nghiệp để chứng minh, ngay lúc đó chỗ chúng con đứng là như vậy......”

Dựa vào chỗ đứng của ba người các cô, vị trí tay vịn cầu thang, tình cảnh lúc ấy, Hồ Mộng Đình ngã xuống như thế nào, sau đó xảy ra chuyện gì, đều nói rất rõ.

Cô nói: “Là con làm con sẽ không đùn đẩy trách nhiệm, không phải con làm, con sẽ không mặc cho người khác vu oan cho mình, mọi người nói con vì tranh giành học sinh ba tốt mới đẩy cậu ấy xuống, trên thực tế, không phải con không khiêm tốn, có vinh dự này hay không đối với con mà nói cũng chỉ là thêm gấm thêm hoa thôi, con còn cần dùng thủ đoạn như vậy để tranh giành sao?”

Dứt lời, một vẻ ngạo khí bức người và tự tin phả vào mặt.

“Con đã từng đọc một bài viết, là văn học châm biếm của tiểu thuyết gia người Mỹ Mark Twain ‘Tranh chức Thống đốc’, cuối cùng trong tác phẩm có một đoạn nói như vậy: ‘Người bạn trung thành của tôi - Tôi đã từng tử tế, nhưng bây giờ Mark Twain, một kẻ khai gian, ăn cắp, trộm xác, tên uống rượu, kẻ gian lận và chuyên gia tống tiền.’ Trước đây không để ý đến ý nghĩa của đoạn văn này, bây giờ lại thấy cảm kích, em gái khác mẹ và người mẹ chưa từng xuất hiện trước đây của cô ta, con vốn là người thẳng thắn, lương thiện, nhiệt tình, nhân phẩm học vấn đều ưu tú, con gái ngoan, nhưng sau khi họ xuất hiện, con bỗng trở thành một người mưu sát giết người chưa thành, là người chị ác độc bắt nạt em gái, là cháu gái bất hiếu ngược đãi bà nội, vì một vinh dự học sinh ba tốt mà mưu sát bạn học, nhân phẩm thấp kém.”

Đoạn văn này vừa xuất hiện, nhất thời trên Internet và truyền thông đều nổi lên một cơn sóng ~ lớn, đầu tiên lúc cô nói đoạn thoại này vẻ mặt bình tĩnh lễ độ, thật sự không giống như đại tiểu thư ngang ngược trong lời mọi người.

Tiếp theo mọi người từ chỗ chủ nhiệm lớp của cô thì biết được, quả thật nhân phẩm và học vấn của cô đều ưu tú, cô hoàn toàn không cần phải đi tranh cái vinh dự gì đó, những thứ vinh dự kia vốn chính là của cô.

Nhiều dân mạng từ lời của Đỗ Trình Trình về vị trí đứng của ba người, dùng hoạt họa 3D (animation), thiết kế ra hoạt đồ tái hiện hiện trường, theo hoạt đồ ba người đứng yên ở những vị trí đó, nếu Hồ Mộng Đình thật sự bị Đỗ Trình Trình đẩy xuống, theo góc độ lúc ấy cô ta đang đứng, Hồ Mộng Đình phải ngã xuống theo hướng tay vịn cầu thang, chứ không phải ngửa thẳng ra sau.

Tuyệt hơn chính là phía sau còn có hoạt đồ giả thiết, bức tranh này giả thiết người đẩy là em gái Đỗ Trình Trình, Đỗ Nhược, dựa theo góc độ lúc ả và Hồ Mộng Đình đứng, vậy mà đúng lúc Hồ Mộng Đình lại ngã xuống với tư thế đó.

Hiện trường 3D vừa xuất hiện, nhất thời cả Internet kinh hãi, phải biết, cô em gái khác mẹ đó, năm nay chỉ mới mười tuổi!

Từ cuộc phỏng vấn học sinh trong trường, truyền thông càng hiểu rõ hơn, từ lần đầu tiên xuất hiện, em gái khác mẹ này của Đỗ Trình Trình đã không an phận, một bé trai học cùng lớp Đỗ Trình Trình bùng nổ nói: “Đỗ Nhược? Cô ta? Thôi đi, các người nghĩ cô nhóc mười tuổi sẽ không hại người sao? Ngày thứ nhất cô ta đến trường học, đã đến lớp chúng tôi khóc, vừa lúc tôi đi ngang qua cô ta, tôi chỉ nhìn cô ta một cái, không nói gì, cô ta lại nhìn tôi kiểu như bị bắt nạt thương cảm nói: ‘Chị không bắt nạt em, chị không bắt nạt em đâu. ’ Nói cứ như Đỗ Trình Trình bắt nạt cô ta ấy, từ lúc học mẫu giáo tôi đã học chung lớp với Đỗ Trình Trình rồi, tôi còn không hiểu cậu ấy sao? Lúc ấy tôi đã mắng đứa em gái không có lòng tốt này một trận.”

Mặt đứa bé trai này kiêu ngạo nhăn lại mày: “Đỗ Trình Trình thật ngu ngốc, tôi đã sớm nói để cậu ấy chú ý cô em gái xấu xa kia, vậy mà cậu ấy không nghe! Còn chứng kiến em gái khác mẹ và mẹ cô ta ngày ngày đến trường học tìm cậu ấy, hai mẹ con này cả ngày quấn lấy cậu ấy, phiền cũng sắp chết rồi!”

Có lẽ dư luận luân phiên lưu chuyển, nhiều giáo viên và bạn học cũng đứng ra nói giúp Đỗ Trình Trình: “Cậu ấy và bạn bè trong lớp chúng cháu đều rất tốt, rất khó làm người khác không thích cậu ấy!”

“Cậu ấy hoàn toàn không cần cạnh tranh gì với Hồ Mộng Đình, chúng cháu là ban A, bọn họ là ban B, bọn họ nên cạnh tranh với chúng cháu mới đúng chứ?”

“Tất cả thành tích học tập của Đỗ Trình Trình đều là A, các thầy cô giáo cũng rất thích con bé!”

“Cháu thích Đỗ Trình Trình nhất, chị ấy là thần tượng của cháu!”

“Đúng! Chị ấy như chị cả, trên sân khấu ánh sáng bắn ra bốn phía!”

“Thành tích học tập của cậu ấy rất giỏi!”

“Chị ấy như công chúa!”

“Cháu cảm thấy chị ấy như ngự tỷ!” Có đứa bé giơ tay đến trước camera phản bác.

“Không đúng, tớ cảm thấy chị ấy như nữ vương!”

“Vậy các cháu có tin cô bé đẩy bạn học Hồ Mộng Đình không?” Ký giả truyền thông lại hỏi.

“Không tin! Chị ấy ưu tú nhất, hằng năm đều sẽ lên đài phát biểu!”

“Chắc chắn không phải cậu ấy!”

Đứa bé chính là như vậy, khi tất cả mọi người nói một người không tốt thì bọn họ cũng sẽ nói người đó không được, khi dư luận bắt đầu biến chuyển thì bọn họ lại sẽ nói ra ý nghĩ thật sự trong nội tâm của bản thân mình.

Không riêng gì những học sinh này, đối với giáo viên, danh tiếng Đỗ Trình Trình cũng rất tốt.

Trừ phỏng vấn những người này ra, bọn họ còn phỏng vấn Đỗ Hoành con nuôi nhà họ Đỗ, truyền thông càng hiểu rõ, thật ra con nuôi nhà họ Đỗ Đỗ Hoành này là nhóc ăn xin do lúc Đỗ Trình Trình sáu tuổi đã nhặt về trước cửa nhà trẻ, lúc ấy cậu bé ăn xin này bị bẻ gãy chân, thoi thóp nằm ở cổng trường, được cô cứu, sau đó trở thành anh trai cô.

Chuyện này giáo viên mẫu giáo Gia Luân cũng biết, học sinh lần đó cũng đều biết chuyện này.

Từ trong lời nói của những người này, bọn họ lại biết một Đỗ Trình Trình với người mà bà cụ nói ‘ác độc, bất hiếu, khiếm nhã, thiếu lịch sự, không có lòng tốt, không tử tế ’ hoàn toàn khác nhau.

Rốt cuộc người nào mới thật sự là cô?

Vì vậy ký giả truyền thông tìm hiểu sâu hơn về em gái khác mẹ, Đỗ Nhược và mẹ của Đỗ Nhược.

Từ người giúp việc nhà họ Đỗ bọn họ biết được, trong ngày thường Đỗ Nhược luôn âm trầm, thích tranh giành tình cảm của ba với Đỗ Trình Trình, từ lời giáo viên, mọi người cũng biết, học sinh này bình thường chẳng phải thông minh, thành tích học tập rất kém cỏi, ở trong ban là một cô bé trong suốt, bởi vì là con gái riêng, bình thường rất thích tố cáo, tranh thủ tình cảm, đánh nhau.

Rất nhanh, bọn họ lại từ chỗ bác sĩ của Hồ Mộng Đình biết được, vốn vết thương Hồ Mộng Đình không nặng như vậy, sau khi cô bé ngã xuống, cơ thể đã từng bị di chuyển.

Bạn học lập tức hồi tưởng lại hiện trường lúc đó, lúc ấy người di chuyển cơ thể Hồ Mộng Đình chính là Đỗ Nhược.

Bọn họ lại đi phỏng vấn người trong cuộc khác, Hồ Mộng Đình.

Hồ Mộng Đình vì xương cột sống sai chỗ và chấn thương sọ não nghiêm trọng, dẫn đến bị mất trí nhớ, gần như đã quên hết mọi chuyện.

Bác sĩ nói: “Sau khi người bệnh khôi phục ý thức không thể nhớ lại chuyện lúc ấy, thậm chí còn thương tổn đến những chuyện quá khứ, mức độ chấn thương sọ não khá nặng, hôn mê thời gian càng dài, hiện tượng quên mất càng lộ rõ, nhưng đối với chuyện cũ (trí nhớ xa) có thể nhớ lại. Khả năng này có liên quan đến việc hải mã bị tổn thương trở về.” (editor: khúc này không hiểu lắm =.=)

Nhưng mà qua kết quả điều tra được đã khiến người ta rất khiếp sợ, truyền thông bày tỏ nói, nhất định không thể để một đứa bé vô tội lưng đeo tội danh mưu sát chưa thành, điều này sẽ khiến cho đứa trẻ ưu tú bị bóng ma tâm lý nghiêm trọng.

Bọn họ mời chuyên gia thiên về hình sự, buộc phải điều tra ra chuyện hôm đó.

Lúc đó cũng đã chụp ảnh hiện trường, cảnh sát cũng đến thăm dò, còn có bác sĩ, giáo viên, lời làm chứng của học sinh, thông qua chuyên gia hình sự chứng thật, nếu lúc ấy chỗ đứng của bọn họ quả thật như Đỗ Trình Trình tự thuật như vậy, thì Hồ Mộng Đình hoàn toàn không thể bị Đỗ Trình Trình đẩy xuống, cũng không tồn tại cơ hội tự cô bé trượt chân té xuống, hung thủ chắc chắn là em gái của cô, Đỗ Nhược.

Sau khi đưa ra kết luận này, tất cả những người chú ý đến chuyện này đều sợ ngây người.

Đây thật sự là một bước ngoặc thần kỳ.

Bạn đang đọc Lời Nói Dối của Cửu Tử
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự