Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 9 Chương 9

Bạn đang đọc Lỡ Yêu Thanh Mai Trúc Mã của Nhược Tình

Phiên bản Dịch · 6004 chữ · khoảng 21 phút đọc

Trên giường lớn màu hồng, một đôi nam nữ nhiệt liệt quấn lấy nhau.

"Mau! Mau hơn một chút nữa. . . . . ." người phụ nữ bấu víu chặt trên người người đàn ông, trong miệng không ngừng tràn ra từng tiếng tiêu hồn thực cốt yêu kiều. "Đó. . . . . . Đúng, chính là như vậy. . . . . ."

Người đàn ông ra sức luật động lên, từng cái từng cái xâm nhập vùi sâu vào cô.

Đinh đương ——

Chuông cửa chói tai tại thời khắc quan trọng này vang lên.

"Anh rốt cuộc có biết cái gì gọi là thức thời hay không?!" Tâm tình người đàn ông vô cùng ác liệt gầm thét ra tiếng.

"Chúng ta đừng để ý đến anh. . . . Anh yêu, tiếp tục, đừng có ngừng." Người phụ nữ cũng nhíu nhíu mày, quyết định không để ý tới kẻ ngoài cửa.

Ai dạy anh làm hại bạn tốt của cô đi xa tha hương, ba tháng sau mới gửi tới một phong thư ngắn ngủn, phía trên chỉ có đôi câu ngắn ngủn nhắn lại ——

Ở Mĩ tất cả mạnh khỏe, Mạc Niệm.

Nhìn một chút, đây là thái độ đối với bạn tốt sao?

Uổng công cô nàng lo lắng an nguy khi biết Hàn Thiếu Đồng mất tích, thậm chí còn phải cùng thân ái chịu đủ hành hạ tinh thần của người đàn ông ngoài cửa kia!

Chờ Hàn Thiếu Đồng trở lại, món nợ này cô nàng nhất định phải tính toán rõ ràng!

Nghe được người phụ nữ yêu mến kêu gọi, người đàn ông ngay lập tức ném kẻ đang bên ngoài gào thét ra sau ót, cố gắng tiến hành kế hoạch lớn "Tạo người”.

Đinh đương đinh đương ——đinh đương đinh đương ——

Nhưng là, còn không có nghe được tiếng la kiều mỵ, tiếng chuông liên tiếp ngẩng cao liên tục vang lên. Hồi này, đến phiên người phụ nữ không nhịn được nảy sinh ác độc.

"Tên chết tiệt kia, em không thể không làm thịt anh!" Người phụ nữ nảy ra thần lực đẩy người đàn ông trên người ra, khiến anh không ngừng lăn xuống giường, mình thì dùng ga trải giường bao phủ thân thể trần trụi, giận đùng đùng ra mở cửa.

"Lương Mỹ Cơ, nói cho tôi biết Tiểu Đồng ở nơi nào. Cô nhất định biết cô ấy đang ở nơi nào!" Đã toàn bộ ba tháng đi tìm Hàn Thiếu Đồng, Thượng Quan Thiên giọng điệu hết sức bất thiện ra lệnh.

"Tôi là cái gì phải nói cho anh?" Lương Mỹ Cơ đôi tay chống eo, tuyệt không để ý bả vai trần trắng như tuyết hiện ra ở trước mặt người khác." Cũng là bởi vì cái tên khốn kiếp này, Tiểu Đồng mới có thể đi xa tha hương! Muốn tôi nói cho anh biết, không có cửa đâu!"

Đột nhiên, một người đàn ông khác mặc áo sơ mi vào trên người cô nàng, đem da thịt phơi bày bên ngoài một tấc không lộ gói lại, không cho phép người của mình "Từ thiện" biểu diễn tại trước mắt người đàn ông khác.

"Đại Hùng, anh mau đuổi anh đi, chúng ta trở lại trên giường tiếp tục." Đẩy thân ái một cái, Lương Mỹ Cơ nhìn chằm chằm Thượng Quan Thiên.

Lý Hùng hoàn toàn không để ý tới kiều tiểu của người phụ nữ bên cạnh, khơi lên mày rậm, tự mình hỏi bạn học cùng lớp cấp 2 trung học phiền phức này:"Nếu là tôi cho cậu biết Hàn Thiếu Đồng ở nơi nào, cả đời này cậu cũng sẽ không trở lại phá chúng tôi?"

Lại nhiều lần bị tên đàn ông chưa từ bỏ ý định này cắt đứt "Chuyện tốt", Đại Hùng cảm thấy mình sắp bởi vì chưa thỏa mãn dục vọng mà điên!

"Tôi đáp ứng." Thượng Quan Thiên gật đầu.

"Này! Đại Hùng, anh không thể nói cho anh ta biết Tiểu Đồng ở nơi nào. . . . . ." Lương Mỹ Cơ dùng sức kéo cánh tay tráng kiện của Lý Hùng, tính toán kéo anh vào nhà trong, không để cho anh tiết lộ hành tung Hàn Thiếu Đồng, nhưng là cô hoàn toàn kéo không được, anh to con không nhúc nhích."Đại Hùng ——"

"Cô ấy đang ở Mĩ." Bất kể tiếng thét chói tai chết người, Lý Hùng nói: "Lấy lực ảnh hưởng của mình ở Mĩ, cậu tìm cô ấy vô cùng dễ dàng chứ?"

"Cám ơn, Đại Hùng." Lấy được đáp án mong muốn, Thượng Quan Thiên cũng không lưu luyến nhiều, khẽ gật đầu sau liền xoay người trở về.

"Lý Hùng, cái người ngu ngốc này! Làm sao anh có thể nói cho anh biết Tiểu Đồng ở nơi nào?" Dùng sức đóng cửa lại, Lương Mỹ Cơ thở phì phò chất vấn: "Nếu là Tiểu Đồng biết là anh nói cho anh biết, trời ạ!Cô ấy nhất định sẽ hận chết em. . . . . . Trời ạ!"

"Nói cho anh biết về sau, anh cũng sẽ không trở lại phá rối chúng ta." Lý do của anh vẫn luôn rất rõ ràng."Hơn nữa chúng ta cũng không cần khảo nghiệm hành hạ tinh thần của anh."

Lời tuy để ý tới, nhưng Đại Tiểu Thư nàng không chấp nhận.

"Cái người này sắc dục Huân tâm Đại Sắc Lang, anh không muốn đều là bởi vì anh, Tiểu Đồng mới. . . . . . Này này, anh làm cái gì?" Một đống lớn lời nói bất mãn còn nói không xong, cô nàng liền bị chặn ngang khiêng lên, giắt trên bả vai của anh, cặp mông tròn trịa cao cao nổi lên.

"Làm chuyện ân ái."Anh không chút nào suy tính nói ra chuyện bản thân vẫn luôn muốn làm.

Người phụ nữ này, lại dám dưới tình huống ở trên người chỉ có một cái ga giường chạy đến mở cửa, tuyệt không suy tính tâm tư đàn ông của anh.

Nếu không phải là biết Thượng Quan Thiên đối với Hàn Thiếu Đồng có hứng thú, những người phụ nữ khác ở trong mắt của anh tất cả đều không phải phụ nữ, anh nhất định sẽ đánh nhau với anh một trận.

"Em không cần!" người ngọc giắt trên vai anh mãnh liệt kháng nghị, giãy giụa uốn éo người. "Em mới không cần làm với tên phản đồ. . . . A! Tên đáng chết, anh dám can đảm đánh cái mông tôi?"

Mặc dù lực đánh tuyệt không nặng! Đát cũng bị thương tự ái phái nữ cao quý của cô nàng.

"Em quá ồn rồi." Lý Hùng đổi thành ôm, ôm cô nàng trở về trong phòng, một cước đá lên cánh cửa, thuận tay ném cô nàng đến trên giường lớn.

"Lý Hùng, tôi với anh hỗn trướng này cắt tám. . . . . . Ngô. . . . . ."

Ngẩng cao tiếng kháng nghị, bị đôi môi đột nhiên xuất hiện che lại.

"Em lại dám đẩy anh xuống giường?" Tự ái phái nam cũng nhận được đả kích không nhỏ. Sau đó, anh cố gắng đem lấy âm thanh của cô biến thành từng tiếng vui thích ngâm thân, vang vọng ở trong phòng nho nhỏ. . . . . .

Mong đợi thật lâu mùa xuân rốt cuộc lại tới.

Tất cả mọi người cởi áo khoác ngoài ra, thay áo lông thật mỏng, chỉ có Hàn Thiếu Đồng thủy chung sợ lạnh không chịu cởi áo khoác ngoài thật dầy xuống, kiên trì mặc nó ở trên đường rêu rao khắp nơi.

Cô lấy ánh mắt vô tội đáng thương, khiến Phương Như Lãnh không cách nào thật đang tâm ép cô cởi áo khoác ngoài xuống, nhiều lần khuyến cáo không có hiệu quả, Phương Như Lãnh cũng bỏ qua.

Kể từ lần trước cùng Bà Lão tán gẫu về sau, Hàn Thiếu Đồng không thể ở nhà Phương Như Lãnh ăn không ở không, liền ngày ngày đến sạp hàng nhỏ của lão bà bà trình diện.

Trên danh nghĩa là giúp một tay coi chừng quán sách nhỏ, trên thực tế cũng là đi theo Bà Lão cùng nhau mỗi ngày tại trong phi trường xem chuyện xảy ra.

Ở Mĩ bất tri bất giác đã qua ba tháng, ban đầu cô không nói tiếng nào chạy đến Mĩ, thật dọa sợ không ít người, trong đó dĩ nhiên bao gồm bạn yêu Lương Mỹ Cơ quan tâm .

Chỉ là, Hàn Thiếu Đồng không có ý định trở về nhanh như vậy, mỗi ngày đợi tại quán sách nhỏ nhìn đám người, cũng hết sức thích ý.Trong vòng ba tháng, cô đã nhìn thấy rất nhiều người trải qua.

làm khổ não Duy nhất, Bà Lão tựa hồ vô cùng thích cô, hi vọng cô nàng trở thành cháu dâu, mỗi ngày nhìn thấy, liền không ngừng nói với cô ưu điểm cháu trai.

"Nha đầu, Cháu trai của bà mặc dù lạnh lùng một chút, nhưng là dáng dấp không tệ, rất nhiều người phụ nữ đều rất ưa thích anh. Hơn nữa tuổi của anh với con không sai biệt lắm, với con rất xứng. Như thế nào, có hứng thú sao?"

"Bà bà. . . . . ."Hàn Thiếu Đồng bất đắc dĩ kêu.

"Bà nói này tiểu Đồng, người đàn ông trên tạp chí có cái gì tốt? Tại sao con không chịu quên anh, tiếp nhận cháu của bà? Cháu của bà thật rất tốt, dáng dấp lại đẹp trai, lại hiếu thuận với bà già này. Mặc dù anh không quá yêu thích ông lão nhà ta, chỉ là người đã chết, lại nói cũng không có gì dùng. . . . . ." Lão Bà Bà có chút cảm khái.

"Bà bà. . . . . .con. . . . . . Không có biện pháp. . . . . ." Vừa nghĩ tới Thượng Quan Thiên, cô không cách nào không thể không cảm thấy đau lòng.Cô không cách nào quên anh, không cách nào không tiếp tục thương anh.

Thượng Quan Thiên —— người đàn ông. Cô yêu lại làm cô đau lòng.

"Thôi thôi, Bà không nói, tránh cho con lại khóc nữa, người khác còn tưởng rằng là bà lão này đây khi dễ con!" Bà Lão khoát khoát tay, một bộ dáng vẻ lại không dám nói tiếp, chọc Hàn Thiếu Đồng vốn là tâm tình nặng nề cười.

"Sẽ không á! Bà rất tốt !" Hàn Thiếu Đồng điềm điềm nói, làm Bà Lão mở cờ trong bụng.

"Cái người này há mồm chính là ngọt, luôn là để cho bà lão này vui vẻ." Bà Lão cười ha hả lắc đầu một cái, khóe mắt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc nụ cười trong mắt càng đậm."Tiểu Đồng, nếu hiện tại người đàn ông kia tới tìm con sẽ làm sao?"

"Con. . . . . ." Hàn Thiếu Đồng há mồm, thật lâu không hồi đáp được vấn đề của Bà Lão, cuối cùng chỉ có thể lắp bắp nói: "Con. . . . . . Cũng không biết."

"Nói như thế nào đây?"Lão Bà Bà tiếp tục hỏi.

"Con. . . . . . Thương anh ấy, nhưng là. . . . . . Cùng anh ấy cách nhau quá xa, chúng con căn bản cũng không có thể sẽ ở cùng nhau." Cô khẽ thở dài "Hơn nữa, anh ấy không yêu con."

Đây mới là điều quan trọng nhất.

"Em chưa bao giờ hỏi, sao biết anh không thương em?" Tiếng nói quen thuộc, khàn khàn ở sau lưng Hàn Thiếu Đồng vang lên.

Cô không muốn xoay người, chỉ sợ thanh âm kia chỉ là bởi vì vô cùng tưởng niệm mà xuất hiện nghe nhầm. Nước mắt nổi lên hốc mắt, cô ngây ngốc nhìn về phía Bà Lão.

Bà Lão cười nhẹ nhàng nhìn tới trước cô, trong mắt có một nụ cười ấm áp."Đi đi, nó đợi con đã lâu. Bà Lão này có thể làm chứng đó!"

"Con không dám. . . . . ." Hàn Thiếu Đồng lắc đầu một cái, lần đầu tiên phát giác mình là không có dũng khí như vậy.

Bà Lão bất đắc dĩ than nhẹ một tiếng "Daniel, tiểu tình nhân của con không dám quay đầu lại nhìn con, sợ con chẳng qua là ảo ảnh mà thôi. Con mau chạy tới đây ôm con bé, để cho con bé phục hồi tinh thần lại đi!" Bà thương yêu nói.

Thượng Quan Thiên nghe vậy tiến lên, đem nha đầu cứng ngắc không dứt kéo vào trong ngực. "Anh rất xin lỗi, anh nên tin tưởng em, không nên hiểu lầm em, anh không nên đối với em làm ra cái loại chuyện không bằng cầm thú kia, cầu xin em tha thứ cho anh, được không?"

Anh đang bên tai của cô nói nhỏ, đôi tay thật chặt ôm cô ở trước ngực, không bao giờ để cho cô rời khỏi mình nữa.

"Em. . . . . anh. . . . . ." Thân thể bị anh kiềm chặt, cô không thể không tin tưởng anh xác thực là chân thật, anh thật sự tìm đến mình . . . . .

"Tha thứ cho anh, là anh sai rồi."Anh vì van xin sự tha thứ của cô, cũng không cần tự ái đàn ông nữa ."Anh không thể không có em, những ngày em không ở bên cạnh anh, nơi muốn đi về cũng không có, cho nên, cầu xin em đừng rời anh đi."

giọt lệ Ấm áp, cũng nhịn không được nữa rơi xuống gương mặt, cô cắn chặt cánh môi trở nên không có chút huyết sắc nào, không nói một câu.

Ghét! Anh tại sao có thể nói lời nói dụ dỗ này? Anh tại sao có thể dùng cái loại thủ đoạn hèn mọn này đến xin cô tha thứ? Lòng của cô bắt đầu mềm hoá.

"Không thể. . . . . ." Cuối cùng cô vẫn là lắc đầu một cái, cự tuyệt anh.

"Tại sao?Chỉ vì anh. . . . . ."

"Không phải, bởi vì chúng ta có khoảng cách quá xa."

"Có ý tứ gì?"Thượng Quan Thiên nhăn lại đôi mày.

"Anh là người thừa kế tập đoàn, đồng thời cũng là giới tư pháp. . . . . ."

"Ba anh là con nuôi." Thình lình, Thượng Quan Thiên nói ra sự thật kinh người. "Ông là tổ phụ thu dưỡng anh để tiếp nhận xí nghiệp. Cho nên chính thức mà nói, anh chưa tính là người thừa kế tập đoàn.Về phần giới tư pháp, nếu là em cho là việc này kéo dài khoảng cách giữa chúng ta, như vậy ngày mai anh thông báo với các đại báo chí tạp chí, tuyên bố chính thức về hưu, không bao giờ giao thiệp với giới tư pháp nữa."

Nhiều vinh dự cùng tài phú hơn nữa, cũng so ra kém người trong ngực.Vì cô, anh có thể cái gì cũng không muốn, chỉ cầu cô ở lại bên cạnh mình.

"Anh . . . . ." Cô rưng rưng quay đầu lại nhìn khuôn mặt phong trần mệt mỏi "Anh trở nên thật là tiều tụy. . . . . ."

Mặt của anh thật gầy quá, cô không nhịn được đau lòng lau mặt của anh.

"Ở lại bên cạnh anh, chỉ vì em, anh cái gì cũng nguyện ý."Anh đè lại tay của cô, cảm thụ giống như tay cô gầy đi không ít.

Một hơi ngăn ở ngực, cô vô lực lắc đầu một cái "Không đáng giá, căn bản em cũng không đáng giá cái người này sao làm. . . . . ." Vì cô, anh buông tha tất cả, cô căn bản cũng không đáng giá.

"Toàn thế giới, trừ em ra, không còn có người đáng giá để anh làm như vậy. Em là tất cả của anh, không có em, thế giới này đối với anh mà nói cũng không có ý nghĩa." Anh từng chữ từng câu nói, mang theo thật lòng cùng tất cả tình ý. "Chỉ cần em lưu lại, cũng đừng rời khỏi anh nữa, anh có thể cái gì cũng không muốn."

"Anh thật ngu ngốc. . . . . ." Từng chữ từng câu của anh khắp nơi đả động lòng của cô, nay cô không cách nào kháng cự tình ý này.

" , ." Đây là anh đã từng nói qua với cô. "Anh yêu em, em là nguyên nhân anh sống."

Anh hoàn toàn phá vỡ vụn lý trí cuối cùng cô cũng kềm nén không được nữa xông về trước, hai tay leo lên gáy của anh, đem khuôn mặt đẫm nước mắt vùi sâu vào ngực của anh, không cách nào nói lên ngôn ngữ .

Thì ra là enh đã sớm thừa nhận yêu mình. . . . . .

Cô hoàn toàn thần phục, không thể tiếp tục băn khoăn, chỉ muốn cả đời ở bên người anh.

Cô quả thật rất vô dụng, nhưng cô lại có nguyện ý vì anh, bỏ đi nỗi sợ bị ném bỏ.

Vì anh, cô nguyện ý cởi ra tâm kết của mình, không hề cố chấp nữa; cô nguyện ý mở miệng thừa nhận thật ra thì cô cũng thương anh.

Đúng vậy, cô thật thương anh.

Trên mặt hiện đầy nước mắt cô, ở trong lòng anh lộ ra một nụ cười nhàn nhạt hạnh phúc.

Lòng anh đủ hài lòng ôm chặt cô, nhẹ dụ dỗ ở bên tai cô nàng nói nhỏ: "Em còn không có nói với anh em yêu anh." Anh đã nói, không phải cô nên "Trả lễ lại" đối với anh cũng nói lại một lần?

Nghe vậy, cô cười nhẹ ra tiếng, cho anh tính trẻ con.

Nhưng là, cô cố tình không nói, cố ý muốn anh tâm nhột khó nhịn.

"Tại sao không nói? Chẳng lẽ em không yêu anh?" Biết rất rõ ràng lòng của cô, nhưng anh vẫn hết sức cố chấp với một câu yêu kia.

Hồi này, Bà Lão cũng không nhịn được bật cười.

"Bà nội, thế nào bà cũng cười con?!" Thượng Quan Thiên rất vô tội nhìn về bà nội mà anh kính trọng." Còn nữa..., bà nội bà tại sao không nói cho con, Tiểu Đồng ở nơi này?Con đã tìm cô ấy toàn bộ ba tháng."

"Ha ha ha, Bà lớn tuổi, không nhớ nổi con bé là người bạn thanh mai trúc mã của con. Hơn nữa, trong nhật ký của con tấm hình kia là chụp bảy năm trước, Tiểu Đồng trở nên xinh đẹp như vậy, Lão Bà thế nào nhớ được?"Lão Bà Bà thoải mái mà đem tri tình bất báo tội danh đẩy được một duy trì hai sạch.

Bà nội?

Chôn ở bộ ngực Thượng Quan Thiên Hàn Thiếu Đồng nghe anh đối với bà lão gọi, nhất thời ngây dại. Cô ngây ngốc ngẩng đầu lên, qua lại dò xét hai bà cháu.

"Bà nội?"

"Đúng vậy a, nha đầu, Daniel chính là cháu trai của bà." Bà Lão rộng rãi gật đầu một cái.

Khuôn mặt Hàn Thiếu Đồng lập tức dính vào một mảnh rặng mây đỏ.Trước cho nên không hề băn khoăn mà nói ra với Bà tình cảm của cô đối với Thượng Quan Thiên, vì Bà cũng không nhận ra Thượng Quan Thiên;cô vạn vạn không nghĩ tới, Bà lại là bà nội Thượng Quan Thiên.

"Nha đầu, yên tâm đi! bà sẽ không nói cùng nó." Bà Lão dí dỏm mà nháy mắt mấy cái với Hàn Thiếu Đồng.

Thượng Quan Thiên muốn hỏi tới, lại bị một đám ký giả thình lình xuất hiện bao bọc vây quanh, một tay anh vòng chắc Hàn Thiếu Đồng, thân thể thon dài bền chắc đem bà nội tuổi già nua bảo hộ ở phía sau.

"Thượng Quan tiên sinh, xin hỏi lời đồn đãi anh phải dời chiến lược Á châu có phải là thật hay không?"

"Thượng Quan tiên sinh, mời đáp lại một chút đi!"

Tất cả vấn đề, Thượng Quan Thiên đều không đáp lại, chỉ cảm thấy chán ghét.

"Xin lỗi, tôi không muốn đáp lại bất cứ vấn đề gì.Xin cho chúng tôi rời đi."Anh bước qua bọn họ ký giả bao bọc vây quanh, đối với bọn anh là lòng tham bất tử nhức đầu.

"Thượng Quan tiên sinh, xin hỏi anh với tiểu thư Phương Đông trong ngực có quan hệ gì?" Một ký giả mắt tinh ngắm thấy Hàn Thiếu Đồng trong ngực anh.

Ký giả hỏi vấn đề vô tâm, làm Thượng Quan Thiên đột nhiên nghĩ đến một phương pháp khiến Hàn Thiếu Đồng cũng không thể rời bỏ anh nữa.

Anh rộng rãi đưa người phụ nữ trốn ở trong ngực "Cô ấy là Hàn Thiếu Đồng, là vị hôn thê của tôi, chúng tôi sắp kết hôn."

Tuyên ngôn của anh làm đèn flash không ngừng nhấp nhoáng.

"Thượng Quan tiên sinh, xin hỏi anh vẫn cự tuyệt thiên kim danh viện theo đuổi, vì chính là vị tiểu thư này sao?"

"Thượng Quan tiên sinh, lúc trước mục đích anh đến Đài Loan, cũng là vì vị tiểu thư này sao?"

"Đúng vậy."Thượng Quan Thiên trực tiếp, để người tại trường quay ghi chép nếu không than thở sự si tình của anh, hoàn toàn quên trước kia anh vô tình uy hiếp.

"Thiếp mời tôi sẽ gởi cho các vị, đến lúc đó xin các vị rời đi cho." Nói xong, anh lần đầu ở trước màn ảnh lộ ra một nụ cười hạnh phúc.

Cái nụ cười này, lại đưa tới một hồi đèn flash.

"Đợi chút" nữ chính hếch lên chân mày, lấy Anh ngữ hỏi ngược lại: "Thượng Quan tiên sinh, xin hỏi tôi có đáp ứng muốn gả cho anh sao?"

Chuyện Thượng Quan Thiên bị mỹ nhân Phương Đông từ chối, chợt tạo thành oanh động ở giới thượng lưu.

Tất cả nhà Tâm Nghi Thượng Quan Thiên thục nữ danh giá mỗi ngày gọi điện thoại đến Thượng Quan gia, muốn"An ủi" Thượng Quan Thiên kiêm trở thành"người thứ nhất được đề cử" .

Thượng Quan Thiên tức giận mà muốn nhổ hết dây điện thoại, đoạn tuyệt tất cả điện thoại quấy rầy—— đáng tiếc, mệnh lệnh của mẹ, anh không cách nào được như ý nguyện.

Càng làm anh phát điên, Hàn Thiếu Đồng thế nhưng bởi vì anh còn không có cầu hôn với cô liền tự tiện tuyên bố tin cưới mà tức giận không thôi, toàn bộ ba ngày quấn bà Thượng Quan, thậm chí ngay cả buổi tối cũng quấn quýt muốn ngủ cùng bà.

Mà khi bà Thượng Quan biết con trai sắp cưới vợ chính là Hàn Thiếu Đồng thì quả thật hưng phấn đến không cách nào ngủ say.

Hai người phụ nữ của mình vô tình bỏ xuống chồng cùng chồng tương lai, tự mình tán gẫu không ngừng, cảm thụ niềm vui sướng khi gặp lại, tựa hồ muốn bổ sung hoàn toàn bảy năm trống không.

Hơn nữa Bà Nội quấy rối kia, có lúc còn có thể ***ng lên một cước, giúp đỡ Hàn Thiếu Đồng lạnh nhạt anh.

Rốt cuộc, đến ngày thứ tư, anh cũng không chịu được nữa xông vào phòng làm việc của cha, đem một đám thuộc hạ giương mắt mà nhìn đuổi ra khỏi phòng làm việc sau, liền không lớn không nhỏ ra lệnh cho cha tối hôm nay quản tốt lão bà của mình, đừng làm cho Hàn Thiếu Đồng có cơ hội bắt được bà.

"Cha phải dùng lý do gì ngăn cản bà ấy?" khóe môi Thượng Quan tiên sinh thoáng ánh lên nụ cười xem trò vui, tựa hồ không có ý nguyện giúp một tay.

"Nếu là cha muốn thất lão bát thập vẫn ngồi ở cái vị trí tổng giám đốc này vị trí, vậy cha cứ tiếp tục thờ ơ lạnh nhạt đi!"Thượng Quan Thiên lạnh giọng uy hiếp.

"Con đáp ứng tới công ty hỗ trợ?" Thượng Quan tiên sinh mừng rỡ hỏi.

Nếu đúng như vậy, ông dư lực quấn lão bà của mình, hơn nữa bà đã lạnh nhạt ông mấy ngày rồi.

"Không!"

"Vậy con đừng vọng tưởng." Không tới giúp ông còn dám can đảm mệnh lệnh? Nằm mộng!

"Chẳng qua con có thể đáp ứng cha về sau muốn con trai hoặc con gái con tới công ty giúp." Thượng Quan Thiên nói lên một phương án khác.

"Đừng nghĩ." Chờ con trai hoặc con gái của anh lớn lên, ông không phải còn đợi thêm hai mươi năm? Thượng Quan tiên sinh không ngu xuẩn như vậy."Chỉ cần con qua đây giúp cha, cha liền giúp con, hơn nữa còn giúp con chi khai bà nội. Nếu không, chính con suy nghĩ biện pháp."

Thượng Quan Thiên cắn răng, đối với người cha thừa dịp cháy nhà hôi của oán hận không dứt. "Hảo, con đáp ứng cha. Chỉ là cha nhất định tuân thủ cam kết."

"Cha sẽ nhường con ở bên cạnh học tập nửa năm, sau đó con nhất định lấy thực lực của mình chứng minh con có thể tiếp quản công ty." Vậy ông có thể tự do theo sát lão bà đi du lịch khắp nơi.

"Có thể." Vì Hàn Thiếu Đồng, Thượng Quan Thiên đáp ứng điều ước bất bình đẳng này.

Đây tất cả, chỉ vì cô——anh yêu cô.

Hồi cuối

Ban đêm Thượng Quan gia

Thế nào đột nhiên muốn cô đổi phòng?

bà nội tương lai đột nhiên xuất hiện yêu cầu, Hàn Thiếu Đồng mặc dù đầy bụng nghi ngờ, vẫn là ngoan ngoãn xách theo tất cả hành lý của mình, đi vào gian phòng bà Thượng Quan vì cô chuẩn bị xong.

Cô cơ hồ một cái liền yêu gian phòng bố trí đơn giản này, hơn nữa trên giường chăn màn gối đệm thoạt nhìn vô cùng thoải mái, để cho cô thật là muốn lập tức nằm trên đó thử một chút sự mềm mại của nó.Chỉ là, ở nơi này trước hết cô đi tắm.

Nếu là gian phòng của mình, cô tắm rửa, quần áo cũng lười cầm, tự nhiên đi vào phòng tắm, cởi tất cả quần áo xuống bắt đầu hưởng thụ nước ấm đánh thẳng vào thoải mái.

Ba ngày nay, cô cố tình không để ý tới Thượng Quan Thiên anh nóng nảy ở trong mắt, làm cô cảm thấy tức giận lại không bỏ được.

Chỉ là, ai dạy anh còn chưa có trưng cầu đồng ý, liền đối với người ngoài tuyên bố anh muốn cưới cô, hại cô tức giận trước mặt mọi người cự tuyệt anh.

Sau đó, cô bởi vì chính mình "Nho nhỏ" xung động sinh ra một chút cảm giác áy náy, nhưng chỉ là xị mặt không cùng anh nói xin lỗi được.

ngón tay Xanh nhạt, trên không trung viết xuống ba chữ vô hình—— Thượng Quan Thiên.

Cô thấp giọng nở nụ cười, vì mình giống như là một nữ sinh mới nếm thử tình yêu, len lén viết tên người thương.

Đóng vòi nước, cô tùy ý cầm lên một cái khăn tắm vây ở trên thân thể, che đi xuân sắc mê người, lấy máy sấy khô tóc dài, sau đó đi ra khỏi phòng tắm, trực tiếp nhảy đến trên giường mềm mại .

" Giường lớn Thân ái, ta tới đây ——"

Cô nhào tới trên giường mềm mại, ! Ga trải giường vừa trơn trượt lại ấm áp thực! "Thật là xa xỉ đó!Chỉ là thật sự rất thoải mái!" Đem khuôn mặt dính vào trên giường cô không ngừng mè nheo.

"Nếu nghĩ như vậy!Tại sao không trực tiếp nói cho anh biết? Anh nhất định sẽ không để cho em thất vọng." Giọng đàn ông mang theo nụ cười nồng đậm ở trên đầu cô vang lên.

Cô kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy Thượng Quan Thiên chẳng biết từ lúc nào xông vào gian phòng "cô nàng”."Anh chừng nào thì tiến vào?"Âm thanh cô chất vấn.

"Từ lúc em vừa đi đến phòng tắm, anh liền tiến vào."Thấy trên người cô chỉ bọc một khăn tắm trắng như tuyết, Thượng Quan Thiên kéo qua cái mền vốn là xếp, đắp kín mít thân thể hai người.

"Làm sao anh có thể tự tiện đi vào phòng của em?" Mặc dù đã sớm không giận anh, nhưng ban đầu vẫn là không chịu dễ dàng bỏ qua—— giống như hai người khi còn bé.

"Không có ai nói cho em biết, đây là phòng của chúng ta sao?" Hai tay ôm cô vào trong ngực, anh đem cằm tựa vào trên trán của cô hỏi ngược lại.

"Chúng ta . . . . . . Thượng Quan Thiên, anh ở đây cười giỡn?" cô cắn một cái trên cánh tay của anh, nhưng không có dùng sức. "Như vậy không phải chiêu cáo với mọi người, chúng ta cùng giường chung gối sự thực sao?" Cô tức giận hỏi.

"Dĩ nhiên." Anh đột nhiên thu lại nụ cười, vô cùng nghiêm túc nói: "Anh hiểu biết rõ không có chuyện cầu hôn với em trước liền tuyên cáo hôn sự của chúng ta làm em rất tức giận, cho nên anh chính thức cầu hôn em sẽ đáp ứng anh sao?"

"Cầu hôn của anh thật đúng là đơn sơ, hoa tươi chiếc nhẫn căn bản cũng không có." ý chu miệng lên lên án. "Nếu anh có thể lập tức lấy ra chiếc nhẫn cầu hôn với em, em liền đáp ứng." Cô bày một vấn đề nan giải.

Nghe vậy, Thượng Quan Thiên nâng lên 1 nụ cười gian giảo. " Là lời nói em nói đó!"

Tại trong túi quần dài anh lấy ra một cái hộp vải nhung, đặt ở bàn tay của cô. "Hàn Thiếu Đồng tiểu thư, mời gả cho anh được không?"Anh khàn khàn hỏi, thận trọng mà nhận thức.

"Anh thật đúng là thay đổi một chiếc nhẫn ra ngoài?"Đem hộp vải nhung nho nhỏ lại gần, nhìn trái một chút nhìn bên phải một chút, Hàn Thiếu Đồng kinh ngạc không thôi.

"Tiểu Đồng, em còn không có nói đồng ý." anh bất đắc dĩ lấy ra hộp gấm, lấy ra chiếc nhẫn bên trong đeo lên ngón áp út cô. "Nói đồng ý mau." Trong giọng nói của anh có thúc giục.

"Đừng nóng vội! Để cho em xem chiếc nhẫn này một chút." Anh thúc giục, ngược lại để cho cô muốn trêu cợt anh một lần nữa mới gật đầu đáp ứng.

"Tiểu Đồng. . . . . ." Thượng Quan Thiên thấp kêu, tựa hồ xem thấu cô đang diễn xiếc.

"Thật sao! Thật sao! Người ta đáp ứng anh cầu hôn, như vậy được rồi sao?" Cô chu môi, cho anh phúc đáp.

Ai dạy cô mềm lòng, bất nhẫn thấy thương thế của anh tâm thất vọng?

Lấy được câu trả lời hài lòng, Thượng Quan Thiên lòng tràn đầy vui mừng ôm chặt Hàn Thiếu Đồng. "Anh yêu em." Anh đang bên tai của cô thâm tình nói.

Mắt thủy tinh theo dõi anh sau một hồi khá lâu, cô nở nụ cười ngọt ngào "Em cũng yêu anh." Tất cả lời yêu đều nói ra lời.

Anh động dung cúi đầu xuống, triền miên hôn môi của cô, hút lấy nước miếng trong miệng cô. Mà cô cũng cười cong hai mày, hai tay leo lên cổ của anh, nhiệt liệt đáp lại nụ hôn.

Cô cũng có thương anh nhiều?

Hoặc giả, cô cũng không cách nào trả lời mình, chỉ biết là khi ở trong ngực anh, cô cảm thấy rất hạnh phúc rất thỏa mãn.

Lòng bàn tay của anh đặt lên trước bộ ngực mềm mại của cô, cách khăn tắm trêu đùa nơi đẫy đà nhạy cảm.

"Này, tay của anh đang làm gì?"Mặt cô ửng hồng đè lại tay của anh, giả bộ không vui hỏi: "Em có đáp ứng để cho anh chạm vào sao?"

Thượng Quan Thiên sửng sốt "Cái gì?"

"Tối hôm nay anh có thể ngủ ở bên cạnh em, nhưng không thể đối với em làm loạn đó!" Cô cười đến rất ác liệt.

Thượng Quan Thiên nguýt nhìn nụ cười điềm mỹ trên môi cô nàng, tay nhỏ bé của cô khiêu khích dò vào trong chăn, cởi ra khăn tắm ở trên người, ném trên mặt đất. "Nhớ đó, tối nay anh chỉ có thể ôm em ngủ, không có được em cho phép không thể chạm vào đó!"

"Em!" Người phụ nữ này cho là anh không cảm giác rồi sao? Cô lại không cho phép anh ***ng vào, còn lấy khăn tắm duy nhất trên người cởi xuống, đây không phải là hành hạ anh sao?

Nhưng là, khi đôi tay nhỏ bé bướng bỉnh không an phận lau trước ngực của anh thì hành động cởi xuống khăn tắm đột nhiên biến thành trẻ nhỏ trêu cợt.

"Em. . . . ." Anh gầm nhẹ ra tiếng, bởi vì tay cô thế nhưng xuyên qua quần áo thật mỏng, trực tiếp chạm trước bắp thịt ở ngực anh tùy ý lộng hành.

"Ha ha ha, không thể chạm vào em đó!" Cô lảo đảo ngón trỏ, sau đó đầu ngón tay liền gia nhập trêu đùa hàng ngũ.

Hai tay nhỏ bé không chút kiêng kỵ tại trên người của anh chạy loạn, mà anh ngại vì không được cô cho phép nên không cách nào ***ng vào thân thể của cô.

"Tiểu Đồng. . . . . ." Cổ họng của anh trở nên khàn khàn.

"Thế nào?" Cô cười đến cong cong mi, tựa hồ đối với trò chơi đùa bỡn anh vô cùng mưu cầu danh lợi.

"Đừng đùa với lửa nữa.” Cổ họng anh cảnh cáo. "Nếu không đợi đó em sẽ phải hối hận."

Chỗ kín dục hỏa cuồng liệt nhanh hơn không khống chế nổi, cô sẽ không ngoan ngoãn dừng lại, anh nhất định để cho cô hối hận tất cả.

"Hối hận? Hối hận cái gì?"Cô cố làm vẻ mặt khờ dại, cánh môi đỏ thắm giống như thạch hoa quả mê người, làm cho người khác muốn tiến lên thưởng thức.

"Em. . . . ."

Nhìn biểu tình anh không dám giận cũng không dám oán, cô cười khẽ một tiếng, tay nhỏ bé càng thêm suồng sã tứ phía trợt tới bụng dưới của anh.

"Cô gái nhỏ đáng đánh!" khiêu khích như thế muốn chết làm anh cũng nhịn không được nữa lật người, đem lấy cô thật chặt đè ở phía dưới, dục vọng phái nam thật chặt chống đỡ, muốn cô tự mình "Thể nghiệm” hậu quả trò đùa dai.

"Ách. . . . . ." Cô cười khúc khích.Tựa hồ chơi được quá mức rồi. "Em muốn. . . . . . em còn là. . . . . ." Cô một bước nhỏ một bước nhỏ lui về phía sau, rời khỏi trước cái người "Đại nguy hiểm"này xa một chút.

"Thân ái, chúng ta sẽ có cả buổi tối, em muốn dùng cái tư thế gì làm cái gì cũng có thể." Anh tà dâm xuyên tạc ý của cô, bàn tay nắm chặt, thân thể của cô lần nữa dính vào trước ngực của anh, lòng bàn tay bắt đầu ở trên người của cô chạy loạn.

"Em. . . . . . em. . . . . ." Mặt cô hồng đến không biết làm sao, quên mình mới vừa cho anh "Cảnh cáo" ."A! Không cần!"

Khi ngón tay anh trực tiếp chen giữa hai chân hoa huyệt thì cô dùng sức kẹp chân, không để cho anh phát hiện thật ra thì cô đang trêu chọc anh đồng thời cũng có phản ứng.

"Em cũng ở đây chờ đợi anh."Anh đang bên tai cô nói nhỏ, ngón tay dài dịu dàng trong hoa kính tùy ý ra vào, vẽ ra nhiều mật hoa hơn.

"Em mới không có. . . . . ." Cô rất chưa dùng lực nói, tay nhỏ bé lại phản bội chủ nhân, leo lên gáy của anh, đưa lên thủy nộn hương thầ̀n.

Anh tiếp thu môi của cô, hưởng thụ ngọt ngào, sau đó, anh dùng hành động chứng minh, chiều nay cùng đến có nhiều dài, bọn họ có thể dùng cái tư thế gì yêu cả đêm. . . . . .

Hết.

----------oOo----------

Bạn đang đọc Lỡ Yêu Thanh Mai Trúc Mã của Nhược Tình
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự