Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 118 Trấn Hoàng Diệp

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn

Phiên bản Dịch · 2522 chữ · khoảng 9 phút đọc

Từ thành Ngọc Thủy đến trấn Hoàng Diệp, dùng khoái mã đại khái cần thời gian một ngày. Vốn chuyện này thật ra cũng không cần Hạ ngôn đi, tuy nhiên Hạ Phi Long cố ý muốn bồi dưỡng Hạ Ngôn để đảm nhiệm tộc trưởng tiếp theo, cho nên chuyện này coi như là trước tiên rèn luyện năng lực xử lý sự việc khẩn cấp cho Hạ ngôn.

"Vút vút...".

Dưới quyền Hạ Ngôn dẫn đầu, một trăm tên hộ vệ cưỡi khoái mã, chạy ra cửa nam thành Ngọc Thủy! Trên đường cái bụi đất tung bay đầy trời, phủ kín đoàn ngựa thồ vừa mới vượt qua phía sau.

Trấn Hoàng Diệp là một thành trấn dưới sự quản lý của thành Ngọc Thủy. Trấn này chủ yếu là nông nghiệp, mà ruộng đất Hạ gia ở trấn này, tính sơ sơ chiếm một phần hai tất cả ruộng cày của trấn Hoàng Diệp. Nếu có dã thú xâm nhập trấn Hoàng Diệp, như vậy trang viện của Hạ gia sẽ gặp phải tổn thất rất lớn.

Trưởng trấn Hoàng Diệp cũng là con cháu Hạ gia, tên là Hạ Hầu Thắng, thực lực bản thân đại khái chỉ có thể phát huy ro võ kỹ uy lực sáu mươi độ. Tuy nhiên người này ý nghĩ khôn khéo, quản lý sản nghiệp Hạ gia ở Trấn Hoàng Diệp đâu ra đấy cho nên ngầm được mấy vị trưởng lão Hạ gia khen ngợi. Ở trấn Hoàng Diệp, Hạ Hầu Thắng đã làm trấn trưởng được mười bốn lần.

Lúc này dã thú xâm nhập khiến Hạ Hầu Thắng ăn không ngon, ngủ không yên. Mấy ngày liên tiếp, trang viên Hạ gia tổn thất đã quá nhiều, nếu cứ tiếp tục như vậy chỉ sợ thu hoạch năm nay sẽ bị ảnh hưởng rất lớn.

- Trưởng trấn, trưởng trấn...

Ở trong trấn nha của trấn Hoàng Diệp, một gã hộ vệ áo đen bên hông đeo kiếm kêu lách tách, tên hộ vệ này chạy nhanh từ bên ngoài vào, đồng thời miệng hô to trưởng trấn.

- Chuyện gì? Hô to gọi nhỏ! Dã thú lại đột kích?

Hạ Hầu Thắng đang khó chịu đi đi lại lại trong đại sảnh, nghe hộ vệ hô to không kiên nhẫn phất tay trách mắng.

Hộ vệ kia giống như không nghe thấy gì, mà hưng phấn lớn tiếng nói:

- Không phải! Thành Ngọc Thủy... trưởng trấn. Người ở thành Ngọc Thủy tới!

- Cái gì?

Hạ Hầu Thắng trừng mắt, mạnh mẽ bước tới một bước, giữ chặt bả vai dày rộng của hộ vệ áo đen kia:

- Ngươi nói cái gì? Gia tộc phái người đến hả? Ai đến, là vị trưởng lão nào? Có phải là Đại trưởng lão hay không?

Ba ngày trước Hạ Hầu Thắng đã báo chuyện trấn Hoàng Diệp bị dã thú tập kích cho trưởng lão hội của Hạ gia, nhưng vẫn không có hồi âm. Nếu vẫn không có tin truyền đến, Hạ Hầu Thắng cảm thấy được mình có khả năng phát điên mất.

Hạ Hầu Thắng vóc người bình thường, gò má hơi thấp, trên mũi có một số điểm đỏ, trán cao rộng. Hắn sử dụng một đôi Thiên Lôi chùy, tuy đã tu luyện võ kỹ nhiều năm, mấy năm nay vẫn rất chăm lo chức vụ trưởng trấn.

- Trưởng trấn đại nhân, ta cũng không biết là vị trưởng lão nào trong tộc. Tuy nhiên ta có thể nhìn thấy đại khái có hơn trăm khoái mã, người trên ngựa mặc quần áo hộ vệ Hạ gia chúng ta!

Mắt tên hộ vệ áo đen tỏa sáng, hơi khom người, giọng hưng phấn:

- Trưởng trấn, chúng ta mau đi ra đón tiếp. Người gia tộc rất nhanh sẽ tới!

- Đúng, đúng, đúng! Nhanh đi ra ngoài đón tiếp!

Hai mắt Hạ Hầu Thắng tỏa sáng, miệng nói mấy từ "đúng" rồi sau đó sửa sang lại quần áo trưởng trấn xa hoa của mình nhanh chóng bước ra ngoài cửa trấn nha. Còn không ra khỏi cửa lớn kiên cố màu tím rộng bốn, năm thước thì đã nghe được tiếng vó ngựa gấp rút bên ngoài.

- Hiiii!

Ít nhất là hơn trăm kỵ sĩ!

Thân hình Hạ hầu Thắng nhoáng một cái, một chân bước ra cửa chính, nhìn thấy xa xa bay lên một đám bụi đất. Bóng người ngựa rậm rạp chính đang giảm dần tốc độ.

Trấn nha cũng không phải trung tâm trấn mà ở bên cạnh thành trấn, cho nên đám người Hạ Ngôn tới cũng không khiến cho đám cư dân sinh sống ở trấn chú ý.

- Là ai nhỉ?

Hạ Hầu Thắng nhíu mày.

Hạ Hầu Thắng cẩn thận quan sát người dẫn đầu, lại kinh ngạc phát hiện người dẫn đầu dường như là một người trẻ tuổi mặc áo trắng, trong tay cầm một thanh trường kiếm thật nhỏ.

Hiện tại vũ khí Hạ Ngôn sử dụng vẫn là thanh trường kiếm Bạch Nhị đưa cho hắn. Tuy rằng hiện tại có loại kỳ trân khoáng thạch Bích Thủy Chi Tâm, tuy nhiên trong lúc nhất thời căn bản không thể tìm được thợ rèn có thể sử dụng Bích Thủy Chi Tâm để tạo ra binh khí.

Phải biết rằng, độ cứng cỏi của Bích Thủy Chi Tâm gấp mấy chục, mấy trăm lần tinh cương bình thường, thợ rèn bình thường căn bản không có năng lực này.

- Như thế nào không phải là trưởng lão trong tộc?

Hạ Hầu Thắng chau mày, mê hoặc.

Tới trấn nha, Hạ Ngôn xuống ngựa đi tới Hạ hầu Thắng. Nhìn trang phục trên người Hạ hầu Thắng, Hạ Ngôn liền biết hắn ta là trưởng trấn Hạ Hầu Thắng.

Ôm quyền, Hạ ngôn cười nói:

- Ta là Chấp sự Hạ gia Hạ Ngôn, nhận lệnh tộc trưởng đến diệt trừ dã thú. Các hạ là trưởng trấn Hạ Hầu Thắng hả?

Hạ Hầu Thắng hơi sửng sốt, sau đó mới giật mình tỉnh lại, vội nặn ra một khuôn mặt tươi cười, giọng hoan nghênh nói:

- hóa ra là Chấp sự Hạ Ngôn. Ha ha, xin mời vào. Các vị huynh đệ, đều theo ta vào trấn nha đi! Một đường vất vả rồi!

Chức vụ hiện tại của Hạ Ngôn là Chấp sự Hạ gia.

Kỳ thật tính ra Hạ Ngôn vẫn là vãn bối của Hạ hầu Thắng, tuy nhiên địa vị của Hạ Hầu Thắng cùng Hạ ngôn ở Hạ gia cách xa nhau, hơn nữa quan hệ huyết thống giữa họ cũng khá xa cho nên Hạ Ngôn cũng không dừng xưng hô trưởng bối để nói chuyện.

- Làm phiền rồi!

Hạ Ngôn cười nói với Hạ Hầu Thắng.

Hạ ngôn đương nhiên nhìn ra thứ ẩn dấu bên dưới biểu tình trên mặt Hạ Hầu Thắng. Hạ Hầu Thắng nhìn thấy Hạ Ngôn tuổi trẻ đã sinh ra lòng khinh thường, tuy rằng không biểu hiện rõ ràng ra ngoài nhưng từ lời nói cử chỉ của hắn, Hạ Ngôn có thể rõ ràng cảm giác được Hạ Hầu Thắng cũng không hết sức tôn trọng mình. Nếu là hôm nay một trưởng lão Hạ gia đến đây, hạ Hầu Thắng nhất định sẽ không như thế.

Lại nói, điều này cũng không thể trách Hạ hầu Thắng, Hạ Ngôn tuổi rất trẻ, lần này dã thú tập kích trấn Hoàng Diệp cũng không phải dã thú bình thường, nếu không bằng vào hộ vệ canh giữ ở trấn Hoàng Diệp đã có thể giải quyết dã thú, cũng không cần phải cầu cứu thành Ngọc Thủy.

Hạ Ngôn lắc đầu, khóe miệng lộ ra nụ cười lạnh, không nói gì thêm.

Một trăm người vào trong trấn nha, dưới sự bố trí của Hạ hầu Thắng, mọi người vội vàng ăn cơm chiều rồi đều tự đi nghỉ ngơi. Đợi ngày mai trời sáng liền đi tiêu diệt dã thú. Đương nhiên, nếu là ban đêm dã thú tập kích trang viện, mọi người tự nhiên cũng phải tham gia.

Hạ ngôn kêu gọi đám người Hạ hầu Thắng trong trấn nha lại, tìm hiểu một chút tình huống lần này dã thú tập kích trấn Hoàng Diệp.

Lúc này dã thú tập kích trấn Hoàng Diệp đại khái hơn trăm con, bao gồm rất nhiều loại hết sức hung mãnh. Trong đó một con dã thú khó chơi nhất là Huyễn Ảnh Lang. Huyễn Ảnh Lang tốc độ nhanh, đi lại như gió, hơn nữa hết sức giảo hoạt, tàn nhẫn. Mấy ngày nay, bởi vì Huyễn Ảnh Lang mà chết và thương tám hộ vệ, tuy nhiên vẫn không thể giết chết hoặc bắt được Huyễn ẢNh Lang!

- Không biết Chấp sự Hạ Ngôn có phương pháp gì tốt để giải quyết đám dã thú này

Trong đại sảnh, một người trong trấn nha giọng nói kỳ quái liếc xéo nhìn Hạ Ngôn, đồng thời nói.

Thêm cả Hạ Ngôn, lúc này ở đây có tất cả năm người. Trừ Hạ Hầu thắng, ba người khác đều là nhân viên làm việc trong trấn nha. Tuy nhiên mấy người này cũng không phải là người Hạ gia. Trong năm người này, chỉ có Hạ ngôn trẻ tuổi nhất, mấy người khác trẻ tuổi nhất cũng đã hơn ba mươi.

Người đặt câu hỏi với Hạ Ngôn này hiển nhiên là coi thường hắn.

Cái tuổi mười lăm của Hạ Ngôn, vừa mới trưởng thành, quả thật không thể không khiến người khác coi thường. Ít nhất, trước khi Hạ Ngôn biểu hiện ra thực lực, hầu hết mọi người đều không cho rằng Hạ ngôn là một cường giả.

- Biện pháp tốt nhất giải quyết vấn đề này...

Hạ Ngôn cười cười, ánh mắt chớp động, thoáng trầm ngâm một lát mới chậm rãi nói tiếp:

- ... Đó chính là: Giết chết hoặc đánh lui dã thú.

Ánh mắt Hạ Ngôn xoay chuyển, nhìn thấy bốn người bao gồm cả Hạ Hầu Thắng đều cùng nhíu mày.

Hạ Ngôn biết những người này tất nhiên cảm thấy được lời nói của mình coi như không nói gì.

- Phía Đông Nam trấn Hoàng Diệp là Hắc Phong Sơn, núi rừng rộng lớn, dã thú rất nhiều. Cứ vài năm sẽ xảy ra chuyện dã thú tập kích. Lúc này dã thú chắc cũng là đến từ Hắc Phong Sơn.

Hạ Ngôn không đợi người khác lên tiếng, cầm chuôi kiếm, mở miệng nói.

- Đúng vậy, dã thú lần này tập kích trấn Hoàng Diệp, đúng là dã thú trong Hắc Phong Sơn. Hắc Phong Sơn diện tích mấy trăm dặm, địa hình hiểm trở, dã thú bên trong vô số kể . Lúc này dã thú đột kích, số lượng rất nhiều, hơn nữa thực lực hết sức cường hãn. Muốn chặn đánh đẩy lui chúng nó, rất khó!

Hạ Hầu Thắng nhíu mày nhìn Hạ Ngôn một cái, tuy rằng trong lòng có chút khinh thường, tuy nhiên vẫn thành thật mở miệng.

Hạ Ngôn gật đầu, liếc mắt nhìn mọi người một cái, rồi vỗ tay một cái phát ra tiếng kêu giòn vang:

- Thời gian mấy ngày nay, các ngươi chắc rằng cũng rõ ràng dã thú thường trốn ở nơi nào quanh trấn. Hiện tại các ngươi chỉ cần vẽ ra khu vực dã thú ẩn nấp, sau đó giao cho ta. Ngày mai ta liền dẫn người đánh lui bọn chúng!

Hạ ngôn nói xong, đưa giấy trắng và bút lông đã chuẩn bị tốt trước đó ra.

- Đúng rồi. Vị trí Huyễn Ảnh Lang nhất định phải chính xác!

Có thể giết chết hoặc đánh lui Huyễn ẢNh Lang mới là mấu chốt. Chỉ cần đàn dã thú này không còn đầu lĩnh vậy sẽ rất nhanh chạy tán loạn.

- Cái gì?

- Hả?

Mấy người nghe lời nói của Hạ Ngôn, đều trợn mắt há hốc mồm kinh ngạc nhìn về phía hắn.

- Hừ! Nói khoác không biết ngượng!

Sau một lúc lâu, tên nam nhân âm dương quái khí kia liếc nhìn Hạ Ngôn một cái, thấp giọng nói.

Tuy rằng Hạ ngôn là Chấp sự Hạ gia, nhưng hắn thật sự là khôgn nể mặt Hạ Ngôn. Trong suy nghĩ của hắn, có lẽ cảm thấy được cho rằng đắc tội Hạ Ngôn thì Hạ Ngôn cũng không làm gì được hắn.

Hạ Ngôn nhíu mày nhìn người này một cái, không nói gì.

Hạ hầu Thắng không vừa lòng nhìn người âm dương quái khí kia một cái, trách mắng:

- Còn nói linh tinh nữa, phạt gậy!

Tiếp theo, lại chuyển ánh mắt cười giả tạo nói với Hạ Ngôn:

- Chấp sự Hạ Ngôn, xin chớ trách. Vậy, nếu chúng ta vẽ bản đồ phân bố dã thú ra, Chấp sự thật sự chắc chắn đánh lui dã thú sao?

Trong lòng Hạ Hầu Thắng đã sớm coi Hạ Ngôn hoàn toàn là loại người nói mạnh miệng, tuy nhiên Hạ Ngôn cuối cùng cũng là Chấp sự tộc trưởng Hạ gia phái tới, Hạ Hầu Thắng tự nhiên không dám trắng trợn đắc tội Hạ ngôn.

"Hắc hắc, trẻ con vô tri! Ngươi nói cái gì, chúng ta làm vậy, xem ngươi cuối cùng thế nào xong việc. Dù sao đến cuối cùng biến thành rối loạn, cũng không liên quan đến ta. Tộc trưởng muốn trách cũng không trách đến ta". Hạ hầu Thắng thầm nghĩ trong lòng, khinh miệt nhìn Hạ Ngôn, da mặt vẫn giữ vẻ tươi cười.

Hạ Ngôn cũng không để ý, nói thẳng:

- Được. Thời gian cấp bách, các vị liền khổ cực một chút. Về phần có thể đánh lui dã thú hay không, ta cũng không hoàn toàn nắm chắc.

Chỉ vào tờ giấy trải rộng, ánh mắt Hạ ngôn chợt lóe, hít sâu một hơi nói:

- Các vị cần phải chăm chú vẽ, vẽ càng kỹ càng tỉ mỉ, còn có số lượng đại khái của dã thú cũng phải viết rõ. Nếu là có người cung cấp thôgn tin sai lầm, đến lúc đó đừng trách ta trở mặt vô tình!

Đột nhiên, Hạ Ngôn vốn giống người thường trở nên tràn ngập sát khí, ánh mắt đảo qua đám người Hạ hầu Thắng, đám người này đều toàn thân run lên, trong lòng hiện lên một loại tâm tình hoảng sợ.

"May là ngươi còn không tự đại đến mức cho rằng mình là thiên hạ đệ nhất!" Hạ hầu Thắng từ trong kinh hãi tỉnh lại, trong lòng lặng oán thầm một câu, lập tức cười mở miệng nói:

- Chấp sự Hạ Ngôn, để ta vẽ trước, Huyễn Ảnh Lang ngày hôm qua xuất hiện ở phía Bắc trang viện Hạ gia!

Nói xong, HẠ Hầu Thắng cầm bút lông, bắt đầu nhanh chóng vẽ. Rất nhanh trên tờ giấc trắng hiện ra toàn bộ địa hình trấn Hoàng Diệp.

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 39

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự