Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 64 Chương 27

Bạn đang đọc ký Sự Đòi Nợ của nhulayeu

Phiên bản Dịch · 1562 chữ · khoảng 5 phút đọc

Chiều muộn, đá bóng về mở điện thoại thấy 2 cuộc gọi nhỡ 1sms. Của cu Ngọc, sms "Em gọi mà sao bác không nghe máy? Tối em xuống cà phê nha, lâu rồi không gặp bác". Đần mặt ra một lúc. Thằng này có vụ gì muốn nói à, hay chỉ hẹn hò bốc phét vu vơ thôi? Mịa nhà chú, lúc muốn tranh thủ sự hậu thuẫn của chú thì éo thấy đâu, giờ còn gì để nói nữa.

Tối vừa ăn cơm xong, đang chuẩn bị mặc quần áo đợi cu Ngọc vô chở đi cà phê thì lão khối trưởng khối dân phố đến. Mình vừa ngó thấy mặt lão, đang định lủi của nách té sang nhà hàng xóm thì lão gọi giật giọng.

- Huy…chú tìm mi mãi dừ mới gặp.

- Có việc chi rứa chú?

Lão ngồi xuống ghế, đặt mấy cuốn sổ lên bàn, hắng giọng.

- Tình hình là bọn chú đang nhắm cháu vô làm bí thư Đoàn của khối. Nói thật là nhìn đi nhìn lại nỏ có ai có triển vọng bằng mi. Răng nả,mần hè!

Mình gãi gãi tai vờ vịt suy nghĩ mông lung lắm, kiểu đang chờ quán triệt chỉ thị cấp trên. Mịa, trong mọi chức danh thì mình ghét mấy thằng làm bí thư Đoàn nhất. Bọn này đa số đầu đất, giỏi thơ ca hò vè và hô khẩu hiệu vặt, tóm lại không khác lũ MC đám cưới là mấy, bẻm mép nhưng chỉ là lũ con vẹt.

- Cháu cũng nói thật là cháu đéo làm mô, nói rứa cho nhanh kẻo chú mất công vận động!

Sẵn bực bực trong người, mình phun ngay một câu như té gáo nước mát vào mặt đồng chí khối trưởng. Đồng chí khối trưởng tím lịm cả mặt, bảo ờ thì tùy chú mi thôi, tưởng nhiệt tình công tác đoàn đội thì bọn chú cất nhắc từ từ. Mình cười, bảo cháu chả ham.

Nhớ ngày xưa sinh viên cũng từng được đề cử làm bí thư lớp(chắc thấy mặt mình đẹp giai đây mà), mình bảo bố đút c. vào, đang yên đang lành tự nhiên cắm mảnh sành vào đít à? Thế là thôi, 4 năm học thoải mái ăn tụcnói phét sướng mồm, đến quỹ lớp mình cũng éo thèm đóng (sợ bọn cán bộ ăn mất).

Vừa lúc đó thì cu Ngọc phi xe đến, mặt nhìn thảm vãi. Mình nấn ná bảo ngồi chơi tí đã, vì sợ Ốc đến mà không gặp lại cằn nhằn.

- Thôi, ra làm ly cà phê tí rồi về. Dạo ni chán đời vãi đại ca à!

Ngó bộ dạng thằng này chán đời thật, tóc tai ủ rũ như mớ hành héo, thầm nghĩ, đệt mẹ, anh mà trẻ được như chú thì éo bao giờ có khái niệm chán đời. Chỉ có đời chán anh thôi. Tuổi bọn này loanh quanh có 2 cái chán, thường là vì tình, sau đó là bế tắc vì mộng vỡ. Nôm na là vì gái, không vì gái thì cũng vì dằn vặt cảm giác của một thằng ăn hại vô tích sự (mà đáng ra phải hoành hơn nhiều so với hiện tại).

Mình cười, bảo anh éo chán đời thì thôi, chị chú đá anh phát đau vãi cả đái đây này. Ngọc im lặng, cól ẽ cu cậu khó xử chăng?

Hai anh em mò vào quán cà phê Phố Núi ngồi một lúc thì Ốc gọi. Khi biết mình đang ngồi với thằng Ngọc, nàng mỉa “Kiểu ni là định “tái phỏm” đây”. Mình bảo quên đê, nó đang buồn đời, kêu anh ra chém gió cho khuây chớ có ý chi mô.

- Rứa khi mô về?

- Chưa biết, có chi anh gọi lại hoặc để sau đi. Mần chi mà xồn xồn lên rứa?

- Ừ anh chơi được lắm, hẹn với người ta rồi mà…nói chung anh…mà thôi…tút tút tút.

Ngọc hỏi em mô đó đại ca. Mình bảo bồ. Ngọc cười như mếu,nói rứa mà còn trách Huyền nhà em chi nựa? Mình tỉnh bơ, anh biết kiểu chi chị chú cũng thả anh giữa đường, nên anh phải gọi thêm cầu thủ dự bị chớ. Ngọc cười, bảo đại ca đểu hè, chơ mà rứa mới được. Tin vào con gái có mà đổ thóc giống ra ăn, kể cả chị em.

Loanh quanh nó kể chuyện đang xin học lại mà chưa được. Ở nhà mọi người coi như thứ bỏ đi, có con người yêu cùng khóa thì coi như tạch. Đời éo biết nhìn vào đâu để sống tiếp, nhục nhã vô cùng.

Mình bảo chú chưa là cái đinh chi mô, mọi cái chỉ mới phát sinh, chú mà buông xuôi thì chú chắc chết. Anh đây này, học hành cũng như ai,ra trường chờ việc dài cổ. Đi viết báo vặt tháng chưa nổi triệu bạc, đến tiền ăn sáng, tiền đổ xăng lắm lúc cũng dek có. Nhiều khi túng quẫn bán cả nồi cơm điện, bán cả quạt điện…lấy tiền ăn cơm bụi qua ngày, nhưng gọi điện, biên thư về nhà vẫn “Bố mẹ yên tâm, con trên này vẫn sống khỏe, thu nhập ổn định, việc làm đều tay…” cho các cụ ở nhà khỏi bận lòng…

Nhưng rồi anh vứt bỏ hết, quyết trở về với cái máng lợn để làm lại từ đầu. Giờ thì anh éo còn oai nữa vì anh biết còn thấy oai là sẽ có ngày chết vì cái oai danh nghiệt ngã đó. Anh làm một thằng bình thường. Ai khen anh, anh cám ơn. Đứa nào chê anh ngu, anh im lặng.Sống ở đời khen chê là việc của thiên hạ, cuộc sống của mình không ai sống thay được. Đón ý người dưng để điều chỉnh hành vi của mình là sai lầm lớn nhất cuộc đời. Nói rứa chắc chú hiểu được một phần.

Ngọc ngồi im nghe, éo biết nó nghĩ gì nữa. Vì mình nói ình nghe là chủ yếu.

- Huyền nhà chú khi mô cưới? Thay đổi chủ đề cho bớt căng thẳng.

- Dạ, ra năm anh ạ.

- Uhm, anh cũng từng đau khổ vì chị chú nhiều. Nhưng may anh thoát ra kịp…

- Em biết mà. Chị nớ cũng yêu anh lắm, nói anh tuy nghèo nhưng khí khái, tiếc là nhà em rơi vào tình thế khó xử quá. Mang ơn người ta không trả thì cũng không sống được…

- Thì rứa, anh cũng nỏ hận chị nớ mô. Anh chỉ tiếc thôi…

- Dạ.

- Hôm qua về chị Huyền nói chi không?

- Không anh ạ. Thấy mặt buồn buồn thôi, em nỏ dám hỏi.

Ngồi thêm chút nữa, đồng hồ chỉ 9 giờ kém. Mình bảo về đi, anh có tí việc riêng chút, có chi gặp lại sau nha. Rồi gọi cho Ốc.

3 chuông mà vẫn không nghe máy.Gửi cái tin nhắn “Xong rồi, em ở mô đó?”. Đợi 5 phút vẫn không thấy reply, bèn lên xe cùng cu Ngọc quay về nhà.

Đi được nửa đường chợt có tin đến.

“Vào nhà em đi, đang trên sân thượng. Ghét cái mặt”, bèn bảo cu Ngọc phi thẳng nhà nàng.

Mẹ Ốc mở cổng, thấy mình liền à lên “Anh Huy à anh Huy, lâu mần ăn răng mà không chộ mặt hè?”

Mình dạ, cháu vẫn rứa thôi. Làm đến mô ăn hết đến đó o tề. Ốc ở nhà không o? Mẹ nàng chỉ tay lên sân thượng,bảo hắn đang nhảy nhót đập phá chi trên nớ á. Mi lên lôi cổ hắn xuống cho o cấy.

À, mẹ Ốc cũng quen biết với ông già mình. Ông già mình đẹp giai, hiền lành nên ít nhiều mình được hưởng tí xái,gọi là có bảo kê :v Vì thế mỗi khi nghe Ốc bảo đang ở chỗ anh Huy, đang đi với anh Huy…là mẹ nàng yên tâm lắm. Có hôm nhân lúc vui vui, bả hỏi “Mà răng 2 đứa bây chơi thân với nhau rứa mà…không yêu nhau hè?” Mình đang ấp úng tìm câu giả nhời cho chuẩn và duyên nhất thì Ốc nhanh mồm “Cắn nhau như chó với mèo suốt ngày yêu răng được, anh hè”. Mình bảo “Dạ có lần say rượu, cháu nhắn tin nói yêu Ốc, o biết hắn trả lời răng không?”. Mẹ nàng hỏi hắn nói răng với mi?

Mình bảo, dạ hắn nói cháu mới bị quạt trần rơi vào đầu à, thần kinh.

Rứa là từ đó cháu tắt điện luôn, khỏi yêu.

Chào hỏi thủ tục xong mình tót lên sân thượng, nơi mà mẹ nàng bảo nàng đang lên cơn hâm nhảy nhót loạn xạ.

- Dừ mới mò mặt đến à?

Ốc ngồi khoanh chân trên cái chiếu cói, xung quanh thấy mấy lon nước ngọt, đĩa hướng dương và ít trái cây.

- Hê, mần chi mà thịnh soạn ri?

- Bí mật, hì hì.

- Kỷ niệm 25 năm thiết lập quan hệ ngoại giao với nước bạn Lào à?

- Rồi anh sẽ biết. Mà biết xong đừng sốc phản vệ.

Mịa, nói chuyện với con ranh này khi nào cũng như trêu ngươi, đến bực…

Bạn đang đọc ký Sự Đòi Nợ của nhulayeu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự