Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 361 Chương 360: Cửu Thiên Tru Thần

Bạn đang đọc Kiều Kiều Sư Nương của Thanh Trà Đạm Phạn

Phiên bản Dịch · 2682 chữ · khoảng 9 phút đọc

Sắc mặt Đường Vũ Vi vô cùng nghiêm túc, trong đầu nàng cứ tự hỏi làm sao để phá giải võ công của đối phương.

Võ Đang – Vân Trường từng được người trong giang hồ xưng là Quan Vân Trường vì hắn thật sự có bản lĩnh phá ngũ quan trảm lục tướng. Phóng tầm mắt nhìn ra khắp thiên hạ, trong những anh tài võ lâm mới nổi gần đây thì cho dù Vân Trường không thể so với Vân Tùng, Tuệ Năng của phái Thiếu Lâm, Đường Thiếu Soái truyền nhân của Kiếm Thần cùng với Nam Cung Vũ của võ lâm Tứ đại thế gia vốn xưng là Thiên hạ tứ kiệt. Nhưng việc Vân Trường có thể đại diện cho Võ Đang xuất chiến cũng đã chứng minh hắn cũng là gương mặt đại biểu cho lớp trẻ của phái Võ Đang như Vân Tùng.

Vân Trường sau khi theo lễ nhường cho Đường Vũ Vi ba chiêu rồi mới xuất chiêu.

Lưỡng Nghi kiếm pháp vừa xuất thì thiên địa liền biến sắc, ngân quang chiếu rọi khắp mặt đất, cuồng phong như quét ngang vạn quân đánh tới Đường Vũ Vi.

Trong đầu mọi người đều có một loại ảo giác là Đường Vũ Vi sẽ bị Lưỡng Nghi kiếm pháp cắt thành một đống thịt.

Tuy Lưỡng Nghi kiếm pháp của phái Võ Đang khó đỡ nhưng kiếm pháp của phái Nga My cũng khó trượt. Chỉ thấy trường kiếm trên tay Đường Vũ Vi trùng thiên mà ra, trên không trung kích ra tầng tầng kiếm quang sau đó một loạt tiếng “đinh đang đinh đang” vang lên, khí kình của Lưỡng Nghi kiếm pháp đã bị kiếm quang của Nga My kiếm pháp ngăn cản.

Động tác của Đường Vũ Vi ưu nhã động lòng người làm cho người xem cảm thấy cực kỳ mỹ cảm, thậm chí còn có cảm giác như đang xem Cửu Thiên Huyền Nữ múa kiếm, bao nhiêu người dưới lôi đài nhìn một cảnh đó như si như dại.

Vân Trường cười nhạt một tiếng: “Công phu của sư muội thật tốt, đã vậy tiếp thêm mấy chiêu của ta.” Trường kiếm xuất ra như gió, từng đợt từng đợt mũi kiếm đâm thẳng lên trời, tốc độ xuất kiếm của Vân Trường càng lúc càng nhanh, ngàn vạn kiếm ảnh đâm đến Đường Vũ Vi. Nhìn thấy Đường Vũ Vi có thể ứng phó một cách tự nhiên, Vân Trường cuối cùng mới dứt khoát sử dụng thức Thiên La Địa Võng trong Thái Cực kiếm pháp.

Một chiêu mười sáu kiếm thức vừa được đâm ra thì liền sau đó lại thêm một chiêu ba mươi sáu kiếm thức bồi thêm như mặt trời xuống núi, ngân quang chớp động đầy trời. Chiêu thức mãnh liệt vừa xuất xong, trong lòng Vân Trường liền dâng lên niềm tiếc hận, bởi vì chiêu thức quá mức sắc bén không biết nàng ta có thể ứng phó được không. Nếu như lỡ tay đánh chết hoặc làm nàng bị thương nặng thì cũng làm ảnh hưởng xấu đến quan hệ giữa hai phái Võ Đang và Nga My, huống chi sao Vân Trường lại không có lòng thương hoa tiếc ngọc chứ. Chỉ là lần luận võ này cũng liên quan đến danh dự của hai phái nên hắn không thể không toàn lực ứng phó. Thực tế là sau khi sư huynh Vân Tùng của hắn bại trận thì hắn phải gánh vác toàn bộ danh dự của Võ Đang trên vai. Nếu như phái Võ Đang thậm chí một danh ngạch vào bán kết cũng không có thì chẳng phải sẽ làm người trên giang hồ chê cười hay sao? Từ điểm này mà nói thì Vân Trường tuyệt đối phải dốc sức liều mạng để đánh bại Đường Vũ Vi.

Nhưng thực tế thì Vân Trường đã hoàn toàn sai rồi, Đường Vũ Vi một chút cũng không yếu đuối như hắn tưởng. Chỉ thấy thân hình nàng khẽ nghiêng, trường kiếm huyễn biến thành ngàn vạn kiếm trận mãnh liệt như sóng đánh tới, cản lại thế công của đối phương trên không trung.

Lá cây rơi rụng trong không trung bị nội lực lúc hai kiếm va chạm tràn ra chấn nát thành từng mảnh nhỏ theo gió bay đầy trời. “Vù… vù…” Vân Trường bất ngờ nhìn từng mũi kiếm trong kiếm chiêu của mình trên không trung bị trường kiếm của Đường Vũ Vi chính xác điểm lên khiến cho khí lưu bay tứ tán rơi xuống như mưa.

Một hồi lâu sau mưa kiếm mới kết thúc.

Trước mặt Vân Trường chỉ còn lại một mảnh đất trống, tất cả kiếm thức xuất ra đã bị phá tan. Liền sau đó trường kiếm trong tay Đường Vũ Vi như gió bão mưa rào bay đến đối phương.

Hai thế công thủ lập tức bị nghịch chuyển, Vân Trường bước lên một bước rồi nghiêm nghị rống to lên một tiếng, hắn vung trường kiếm chém ra một màn quang kiếm sau đó cả người hắn biến mất sau tấm màn đó không thấy rõ bóng dáng. Ra là hắn muốn dùng chiêu thức chí cương phá giải luồng công kích chí âm của Đường Vũ Vi.

Nếu như ai cho rằng Thái Cực quyền pháp và Lưỡng Nghi kiếm pháp của Võ Đang đều mang tính âm nhu chỉ có võ công của phái Thiếu Lâm với mang tính dương cương thì người đó hoàn toàn sai lầm rồi. Võ Đang ngoại trừ Thái Cực quyền pháp và Lưỡng Nghi kiếm pháp ra còn có Tru Tiên kiếm pháp nữa, nó có thể nói là một trong võ lâm Tứ đại kiếm pháp, chỉ đứng dưới kiếm pháp viễn siêu của Kiếm Thần cùng với Độc Cô Cửu Kiếm của phái Hoa Sơn.

Tiên còn có thể tru sát thì nói gì đến Ma? Chỉ cái tên thôi cũng đủ thấy khí phách của bộ kiếm pháp này.

Người xem xung quanh chỉ thấy một màn quang ảnh gào thét.

Tru Tiên kiếm như kích động không khí xung quanh vang lên từng tiếng sấm nổ mạnh.

Hình như có gì đó từ trên không trung rơi lả tả xuống đầu và vai mọi người đứng dưới đài.

Ai nấy đều dùng tay sờ thử, thì ra những phiến lá xanh bị chấn nát thành bột phấn rơi xuống.

Lá trên cây lại bị nội lực của hai kiếm lúc giao kích chấn thành bột phấn, đó là loại lực lượng gì vậy?

Tất cả mọi người tại đương trường nhìn thấy một màn đó không khỏi âm thầm kinh hãi.

Nhìn thế hai kiếm chạm nhau thì xem ra Vân Trường cũng không hoàn toàn ở trong thế thủ mà trong thủ còn có công, đến lúc này phải xem tiềm lực ai có thể kiên trì đến cùng.

Thế công của Đường Vũ Vi đột nhiên biến đổi, nàng không dùng trường kiếm công kích theo vòng cung nữa mà huyễn hóa thành thương, thế công như thủy triều tăng lên mang theo tiếng gió từng đợt từng đợt đâm tới Vân Trường.

Loại thế công này chỉ dùng mũi kiếm toàn lực đâm ra, thủy chung vẫn không ngừng bảo trì thế công.

Chỉ thấy Vân Trường hoành kiếm ngăn cản mũi kiếm của Đường Vũ Vi không ngừng đến gần.

Thế công như nước chảy mây trôi, thao thao bất tuyệt.

Lúc này hai người đã trải qua trăm ngàn lần biến đổi công thủ, mồ hôi của Đường Vũ Vi rơi xuống như mưa, nhưng nội lực Vân Trường lại giống như không chút nào suy kiệt mà trái lại giống như càng thêm tăng cao, tiếng réo của Tru Thiên kiếm khiến cho người ta phải sợ hãi.

Hàng ngũ đệ tử đang đứng ở chỗ doanh trướng của phái Nga My đang vô cùng nóng lòng. Các nàng đều hiểu nếu so nội lực thì Đường Vũ Vi tuyệt không phải đối thủ của Vân Trường, đợi đến khi Đường Vũ Vi dùng hết nội lực thì thân thể nàng cách nào chống cự lại công kích như hổ như sói của Vân Trường.

Từng chi tiết nhỏ cũng có thể quyết định thành bại.

Đệ tử của phái Nga My đã có thể hiểu đạo lý này thì nhân sĩ võ lâm tại đương trường sao không rõ đây? Chỉ là trên lôi đài đao quang kiếm ảnh như gió nổi mây phun, ai cũng không thể nhúng tay vào.

Bất quá đối với mọi người mà nói thì đây tuyệt đối là trận đỉnh phong quyết đấu cả đời khó gặp.

Nội lực của Vân Trường bắt đầu phát sinh dị biến, theo mỗi lần ngăn cản một kiếm thì hắn lại lùi nửa bước, rồi lại thành lui một bước, điều đó nói lên nội lực của hắn không còn nhiều nữa. Trận tỉ thí giữa hai người đã đến tình trạng đỉnh điểm, chỉ cần Đường Vũ Vi có thể kiên trì một thời gian ngắn nữa mọi chuyện sẽ hoàn toàn nằm trong tay nàng. Cuối cùng thì phải xem xem ai kiên trì được lâu hơn.

Từ đầu không ai nghĩ tới trận đấu sẽ diễn ra tới tình trạng khó khăn như thế này, ai nấy cũng nghĩ Vân Trường sẽ giành chiến thắng một cách đơn giản, nhưng đến lúc này kết quả lại không ai tưởng tượng được.

Kỳ thật bản thân Vân Trường sớm đã khổ không thể tả, hắn chỉ cảm thấy trường kiếm trên tay mình ngày càng nặng, đấu pháp cương mãnh tiêu hao rất nhiều nội lực của hắn.

Đường Vũ Vi sẽ không để hắn dừng lại, vì một khi hắn dừng lại thì trường kiếm của nàng ta sẽ phá không đâm tới.

Quán tính cực lớn của trường kiếm cũng làm Vân Trường khó dừng lại được, loại quán tính này phụ hắn chịu một phần áp lực, giúp hắn tiết kiệm không ít khí lực. Vì duy trì thế cân bằng, hắn nhất định phải kiên trì.

Kiếm pháp của phái Nga My sắc bén vô cùng, Linh Lung kiếm tuy càng lợi hại hơn nhưng cầm nó lại là một nữ nhân. Bất quá bây giờ nàng chỉ cần kiên trì dưới thế công của Vân Trường thì người chiến thắng nhất định là nàng. Cho nên nàng tự nói với mình phải cắn răng chịu đựng, dù gì thế công của Vân Trường cũng không còn mạnh mẽ như trước.

Đường Vũ Vi khi thấy sự biến hóa vi diệu này thì liền nghĩ thầm: “Gió cũng không thể thổi cả ngày, mưa rào cũng không thể rơi cả ngày, để xem ngươi có thể kiên trì được bao lâu.” Hai bên đến lúc này cũng không phải chỉ so về võ nghệ, so về sự thâm ảo trong kiếm pháp mà còn so về ý chí, kiên trì và sức chịu đựng.

Song phương lại trải qua hơn mười chiêu nữa, đệ tử của Nga My phái bỗng bất ngờ kinh hỉ khi phát hiện ra mũi kiếm của Đường Vũ Vi vẫn cứng rắn không lui.

Vân Trường cảm thấy như mình đã gần sức cùng lực kiện, lảo đảo sắp ngã, nội lực thì gần đến cực hạn như đèn dầu sắp tắt, bắt đầu có mũi kiếm đâm hụt vào mũi kiếm đang đâm đến của Đường Vũ Vi.

Niềm tin trong Đường Vũ Vi càng tăng lên mãnh liệt, thế công của nàng lại lần nữa biến đổi, trường kiếm chém ra từng cơn sóng kiếm ảnh ngập trời.

Ai cũng biết khi qua biển thuyền phải chống đỡ được sóng lớn đánh vào, nếu thuyền đẩy vào đỉnh con sóng thì sẽ nhanh chóng va vào sườn núi, tảng đá. Mà thứ đáng sợ nhất trên biển không phải là sóng lớn mà chính là nước xoáy, nó như một cái cối xoay gió hút lấy mọi thứ xung quanh, lực lượng lớn đến nỗi có thể bẻ gãy cả con thuyền kiên cố nhất. Trường kiếm trên tay Đường Vũ Vi lúc này chính là cái xoáy nước ấy.

Một chút nội lực còn sót lại trong nàng trong chốc lát toàn bộ kích phát, nàng không lưu lại chút lực nào bởi vì đã đến thời khắc quyết định thắng bại.

Cao thủ muốn thắng thì phải biết nắm lấy thời cơ.

Sóng kiếm trên không trung gào thét mang theo khí thế phô thiên cái địa ập đến.

Một kiếm rồi lại một kiếm.

Vân Trường muốn lui cũng không thể lui được nữa, lưng hắn dựa vào một bờ lôi đài, chỉ cần lui một bước nữa thì hắn sẽ rơi xuống đất, đó là một loại thất bại sỉ nhục. Sỉ nhục không phải chỉ một mình hắn mà là cả phái Võ Đang, vì vậy Vân Trường liền ra một quyết định, hắn ngoan cố thét dài một tiếng! “Cửu Thiên Tru Thần!” Cửu Thiên Tru Thần? Đây chính là một chiêu có uy lực bá đạo nhất trong kiếm pháp của phái Võ Đang, năm đó Trương Tam Phong sáng tạo ra chiêu này liền cảm thấy chiêu này sát khí quá nặng nên một mực không khuyến khích đệ tử sử dụng. Chỉ là thời điểm đó người Mông Cổ hoành hành thiên hạ, đệ tử của phái Võ Đang hành tẩu giang hồ trừ ác duy trì chính nghĩa, thậm chí còn tham gia nghĩa quân bởi vậy chiêu này thường là chiêu tuyệt sát dùng để đồng quy vu tận với kẻ địch.

Đúng vậy! Đây chính là kiếm pháp dùng để đồng quy vu tận với địch nhân, không đến bước đường cùng thì bất luận là đệ tử Võ Đang nào cũng không xuất ra, bởi vì xuất ra đồng nghĩ với tử vong.

Trận tỷ thí này đối với Vân Trường còn quan trọng hơn tính mạng hắn, hắn không thể thua được, dù chết cũng không được, nếu không hắn sống cũng không còn thể diện nào quay lại phái Võ Đang.

Đường Vũ Vi tưởng chỉ một kiếm là có thể buộc đối phương rơi xuống đài thì trước mắt lập tức hiện lên một mảng kiếm quang như bài sơn đảo hải bao phủ mình lại, kiếm của nàng tuy vẫn có thể công kích nhưng kiếm quang của đối phương cũng đã như mưa chụp xuống. “Coi chừng!” Vân Thanh sư thái lúc này mới phát hiện ra sự nghiêm trọng, thậm chí nghiêm trọng đến mức không thể vãn hồi được nữa. Bà kể cả có bổn sự to lớn cũng không có khả năng từ đây ra tay cứu người. Huống chi là Cửu Thiên Tru Thần vừa xuất ra thì trong thiên hạ không ai có thể dưới khoảng cách xa như vậy cứu người, nếu có thì chỉ có Trương chân nhân tái thế mới có thể làm được. “Không được!” Thiên Tùng đạo trưởng cùng Vân Thanh sư thái đồng thời hét lên, bởi vì hắn so với Vân Thanh sư thái càng hiểu rõ hơn sức sát thương của một kiếm này, nhưng đứng dưới lôi đài hắn cũng không thể làm gì hơn. Bởi vì khoảng cách quá xa, căn bản hắn không có khả năng dừng thế kiếm của Vân Trường lại. Hắn không muốn nhìn thấy Đường Vũ Vi bị mất mạng dưới kiếm pháp của phái Võ Đang, cũng không muốn Vân Trường táng thân trên lôi đài, nhưng bây giờ lại lực bất tòng tâm.

Có đôi khi bi kịch cứ thế vô tình mà xảy ra, xảy ra một cách vô cùng vớ vẩn và vô lý, nhưng đó là sự thật.

Đây là một trận đấu không còn thắng bại!

Đường Vũ Vi thậm chí ngửi thấy cả khí tức của tử thần kề bên.

Bạn đang đọc Kiều Kiều Sư Nương của Thanh Trà Đạm Phạn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Kummo
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 244
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự