Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 261 Hoành hành bá đạo

Bạn đang đọc Khí Trùng Tinh Hà của Lê Thiên

Phiên bản Dịch · 4397 chữ · khoảng 15 phút đọc

Lý Bố Y cười ha hả nói:

- Huynh đài đã hồi tâm chuyển ý rồi chăng?

Tần Vô Song hơi khựng lại, nghĩ một lúc rồi cuối cùng lại không giữ lại:

- Tiên sinh cứ đi tự nhiên.

Phản ứng này của hắn khiến Lý Bố Y thấy rất lạ, miệng khẽ động nhưng không nói gì, phẩy phẩy tay, sắc mặt chán nản không níu kéo Tần Vô Song nữa.

Lúc này Tần Vô Song đã biết Lý Bố Y không phải lừa đảo giang hồ bình thường, có chút lai lịch thần bí gì đó. Nhưng giờ đang ở nơi đất khách quê người, Tần Vô Song nghĩ đi nghĩ lại vẫn nên ít gây chuyện thì tốt hơn. Dù sao thì Lý Bố Y có lai lịch từ đâu cũng chẳng thể xác định được. Vạn nhất là người của Đế quốc Thiên Trì thì không phải mình sẽ gặp rắc rối sao?

Lý Bố Y thấy Tần Vô Song bỏ đi không chút do dự, đôi mắt láo lỉnh không ngừng nhìn chằm chằm về bóng dáng Tần Vô Song. Hắn lầm bầm:

- Võ Tinh Hà? Lẽ nào quả thật là hắn giấu tên thật? Nhưng tại sao mình tính mà lại cảm thấy không phải hắn đang che giấu chứ?

Rồi hắn cười chán nản, lắc lắc đầu nghĩ:

- Thú vị thật, lại gặp được người thú vị như vậy ở đây. Điều này cho thấy các quốc gia nhân loại ít nhiều cũng có chút thú vị, ha ha…

Đi được vài bước Lý Bố Y lại nghĩ:

- Tu vi của hắn là cảnh giới Tiên Thiên. Tuy hắn đã toàn lực che giấu khí tức Tiên Thiên, e là các cường giả Trung Linh Võ Cảnh đều không thể biết được thực lực thật sự của hắn. Nhưng quả thật hắn có linh lực, có khi nào hắn là cường giả của ba Đế quốc phía Đông… đến đây để tham gia cuộc Đại hội So tài Đông Tam quốc ở Đế quốc Thiên Trì?

Lý Bố Y nghĩ đến đây, thì vô cùng hứng thú với Tần Vô Song. Thần sai quỷ khiến thế nào lại đi theo sau Tần Vô Song.

o0o

Lúc Tần Vô Song rời khỏi tửu lầu thì trời đã tối, hắn tìm một nhà trọ nghỉ ngơi, sáng sớm hôm sau dậy tiếp tục lên đường.

Hôm nay, Tần Vô Song đi đến một nơi hoang vắng, trên bản đồ cho thấy đây là một nơi khá nguy hiểm của Đế quốc Thiên Trì. Phía trước là Thiên Đoạn Nhai hiểm ác.

Nghe cái tên đã biết được phần nào đây là một nơi vô cùng hung hiểm.

Nhưng muốn đến Đế đô của Đế quốc Thiên Trì lại phải đi qua đây, nếu không, đi vòng thì ít nhất phải đi nghìn dặm nữa.

Tần Vô Song cũng không chậm trễ, thả con Bạch Điêu ra dò đường. Đến nay, Tần Vô Song và Bạch Điêu đã ở cùng nhau một năm rồi, cơ bản đã nắm được những thú ngữ thường dùng để giao lưu hàng ngày. Tuy không thể nói mười phần thành thục, nhưng cũng có thể coi là chuyên gia về ngôn ngữ loài vật rồi.

Con Bạch Điêu rời khỏi bàn tay hắn và bay vào khe núi.

Tần Vô Song đi chậm rãi. Thiên Đoạn Nhai này địa thế hiểm trở, nhưng chưa làm khó được đại hành gia Tần Vô Song này. Điều hắn để tâm là khe núi này có cảm giác rất âm u đáng sợ, khiến hắn khi tiếp cận có cảm giác nơi đây đầy rẫy nguy cơ.

Đây là sự cảnh giác và điềm báo của Tiên Thiên cường giả, có lúc không có bất cứ bằng chứng gì chứng minh nhưng trực giác lại vô cùng linh nghiệm.

Chưa đi được mấy bước thì một bên khe núi xuất hiện vài bóng người vụt qua chặn đường phía trước của Tần Vô Song.

Tần Vô Song đứng lại ngẩng đầu nhìn, ba người trước mặt mặc quần áo giống nhau. Nhìn bộ quần áo đắt tiền kia là biết lai lịch không tầm thường.

Điều khiến Tần Vô Song ngạc nhiên nhất là cả ba kẻ này đều là Tiên Thiên cường giả, một trong bọn chúng cũng là Trung Linh võ giả!

Còn hai kẻ kia tuy là Sơ Linh võ giả nhưng thực lực không thể xem thường. Ba kẻ này nhìn Tần Vô Song với ánh mắt không thiện chí:

- Vương sư huynh, phải hắn không?

Kẻ đứng giữa được gọi là Vương sư huynh kia nheo mắt nhìn một lúc rồi cười gian:

- Có lẽ không phải, tên kia bị thương, trốn chạy dọc đường, thân người không thể sạch sẽ thế kia.

Tên Sơ Linh võ giả khác hét lên:

- Tiểu tử, con đường này chúng ta phong tỏa ba ngày, mau quay lại đi!

Tạm thời Tần Vô Song không biết được lai lịch của ba kẻ này, hắn bình tĩnh nói:

- Ba vị có phải cường giả của Đế quốc Thiên Trì?

- Ha ha, Đế quốc Thiên Trì là cái quái gì? Đương nhiên không phải.

Tên Sơ Linh võ giả kia quát:

- Nói ít thôi, biết điều thì mau cút đi, đừng có làm lỡ việc Cửu Cung Phái bọn ta bắt ác tặc. Không biết điều, ta xem như ngươi có tội thông tặc, chém chết ngay tại chỗ, cho ngươi không có chỗ mà kêu oan!

Cửu Cung Phái? Tần Vô Song khựng lại, đó là môn phái gì vậy? Nghe khẩu khí này, ngay Đế quốc Thiên Trì cũng chẳng coi ra gì, lẽ nào không phải tông phái của Đế quốc Thiên Trì?

- Nếu không phải tông phái của Đế quốc Thiên Trì, lẽ nào là tông môn của Đế quốc Đan Dương?

Tần Vô Song nghĩ bụng, rồi nói:

- Ta là người của Đế quốc Thiên Trì, thông hành trong lãnh thổ nước mình sao lại phải đi đường vòng? Ba vị đã không phải người của Đế quốc Thiên Trì lại chặn đường cấm xe như vậy có phải hơi bá đạo rồi không?

Tên Vương sư huynh ngăn hai sư đệ không cho nói, hắn hỏi:

- Các hạ là đệ tử tông môn nào ở Đế quốc Thiên Trì?

Tần Vô Song nghe hắn hỏi như vậy đương nhiên không thể nào thành thực nói ra, hắn tỏ ra không vui nói:

- Điều này ngươi không cần hỏi. Nếu các hạ không phải người của Đế quốc Thiên Trì ta, khuyên các ngươi tốt nhất nên rút lui ngay lập tức, nếu không, bị năm vị Tông chủ của Thiên Cơ Tông biết được thì không có kết quả tốt đâu.

Vương sư huynh cười khinh miệt, nhưng cũng không có mở miệng trả lời. Hai tên Sơ Linh võ giả kia thì bật cười. Một kẻ dáng thấp lùn mặt đầy vẻ giễu cợt nói:

- Thiên Cơ Tông? Dù cả năm tên Tông chủ của Thiên Cơ Tông cùng đến thì sao nào? Cửu Cung Phái bọn ta muốn mượn địa bàn của các ngươi dùng một chút, không đến lượt các ngươi không đồng ý!

Khẩu khí này không giống như nói khoe khoang, khoác lác. Nghe khẩu khí này, lẽ nào cái gọi là Cửu Cung Phái còn mạnh hơn cả Thiên Cơ Tông sao?

Tên Vương sư huynh kia rõ ràng không muốn nói nhiều:

- Các hạ, dù ngươi có phải đệ tử của Thiên Cơ Tông hay không, hoặc có địa vị thế nào trong Thiên Cơ Tông thì muốn qua đây vẫn phải đợi ba ngày. Sau ba ngày, có đi hay không là chuyện của ngươi!

Khẩu khí của hắn có phần ngạo mạn, có cảm giác vượt trội so với người khác, cho người ta cảm giác ‘biết điều thì làm theo, nếu không cứ đợi rắc rối tìm đến’.

Tần Vô Song lẽ nào lại thỏa hiệp dễ dàng như vậy, hắn nói:

- Chư vị bắt tội phạm có lẽ đã có mục tiêu, như vậy những người không liên quan có thể đi qua, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến đại cục. Nói đi nói lại thì các ngươi cũng quá tung hoành bá đạo, nghênh ngang làm bậy trong lãnh thổ Đế quốc Thiên Trì ta.

Sắc mặt Vương sư huynh lạnh lùng:

- Là tung hoành bá đạo, là nghênh ngang đấy thì sao? Ngươi có bản lĩnh thì lên đi!

Tên dáng người thấp bé hét lên:

- Đúng thế, ở đây sư huynh đệ chúng ta trấn giữ, ngươi có bản lĩnh thì xông lên! Vượt qua được thì ngươi có bản lĩnh, bọn ta cũng không ngăn cả. Không qua được thì… Hắc hắc… Ngươi chấp nhận số mạng đi!

Ý muốn nói là, không qua được thì chỉ có chết!

Tần Vô Song đang suy nghĩ thì một bóng trắng lướt qua. Con Bạch Điêu chạy ra từ lùm cây nói nhỏ vào tai Tần Vô Song. Đại ý là xung quanh khe núi này có ba nơi canh gác, ngoài chỗ này còn có hai chỗ khác, mỗi chỗ đều có ba người.

Tuy có chút giận dữ, nhưng nghĩ đối phương có ba nơi tiếp ứng nhau, dù mỗi nơi chỉ có một Trung Linh võ giả trấn thủ thì, ba nơi vây lại cũng là rắc rối to. Xác định tình thế xong, hắn quyết định nhún nhường đợi cơ hội rồi tính. Còn về việc Cửu Cung Phái là thần thánh nơi nào thì chỉ sau khi đến Đế quốc Thiên Trì, tập hợp với người Tinh La Điện thì mới thăm dò được. Tần Vô Song gật đầu:

- Được, hôm nay các ngươi người đông thế mạnh, ta nhường một bước. Cửu Cung Phái, ta nhớ cái tên này. Hi vọng các ngươi là thế lực mà Thiên Cơ Tông ta không động vào được, nếu không thì, hắc hắc…

Tần Vô Song cười lạnh rồi quay người bỏ đi. Hắn giả mạo đệ tử Thiên Cơ Tông, đã giả rồi thì giả tới cùng. Nếu có thể vì thế mà kết thù với Cửu Cung Phái, đẩy họa sang nơi khác cũng không phải ý tồi.

Nhưng ai ngờ, khi hắn đang định đi thì tên Vương sư huynh lại hét lên:

- Đừng đi vội!

Tần Vô Song nhăn nhó:

- Còn muốn gì nữa?

Vương sư huynh nhìn con Bạch Điêu trong tay Tần Vô Song nói:

- Ngươi để lại con linh thú kia thì có thể đi! Nếu không thì đừng mơ rời khỏi đây!

- Dựa vào cái gì chứ?

Tần Vô Song trầm giọng nói.

Vương sư huynh trợn mắt:

- Chẳng dựa vào cái gì hết. Bảo ngươi để lại thì ngươi để lại!

Tần Vô Song cười lạnh:

- Nằm mơ!

Nói rồi Tần Vô Song quay người định đi.

Tên Vương sư huynh quát lên:

- Không biết điều!

Chưa dứt lời, thân hình hắn đã bật lên, cây roi trong tay vung lên lóe sáng quất xuống đầu Tần Vô Song.

Tần Vô Song trong đầu đầy nộ khí. Cửu Cung Phái này dù có nguồn gốc thế nào thì hành vi này quả thật quá bá đạo. Hắn co người lại, quay một vòng lao nhanh về phía trước tránh được đòn công kích của Vương sư hhuynh. Vương sư huynh thấy thân pháp Tần Vô Song kỳ lạ như vậy cũng hơi khựng lại. Quay ngược lại, rồi lao về phía Tần Vô Song. Tần Vô Song căn bản không thèm nhìn, không động thủ thì thôi, đã ra tay phải làm ra trò. Cơ thể Tần Vô Song hắn như làn gió nhẹ thổi về phía trước, lao thẳng về phía tên Sơ Linh Võ Cảnh dáng người thấp bé kia.

Vừa rồi tên đó huênh hoang không biết ngượng miệng, Tần Vô Song không hề nương tay, vung thanh Tử Dương Kiếm lên, ánh sáng lóe một cái rồi kiếm lại trở về bao. Đường kiếm còn chưa kịp nhìn rõ thì tên thấp bé đó đã bị chém làm hai nửa. Chiêu này của Tần Vô Song lập tức khiến hai kẻ còn lại lạnh toát. Chúng không thể ngờ Tần Vô Song lại là loại ‘tẩm ngẩm tầm ngầm lại đánh chết voi’!

Tên Vương sư huynh huýt một hồi chói tai, một lát sau là có hai tiếng huýt đáp lại. Sắc mặt Tần Vô Song khẽ biến, biết tên kia đang gọi cứu viện!

Trận chiến này có thể nói là vô duyên cớ phát sinh. Rốt cuộc Cửu Cung Phái này có lai lịch thế nào Tần Vô Song chẳng hiểu, mà mấy kẻ này nói động thủ là động thủ luôn.

Tần Vô Song biết, giữa các Tiên Thiên cường giả, một khi đã động thủ thì không thể không giết người. Không giết đối thủ thì đối thủ giết mình, đây là nguyên tắc rất đơn giản.

Tên Vương sư huynh này vừa ra tay đã dùng tuyệt chiêu, rõ ràng là muốn lấy mạng Tần Vô Song, nếu hắn khách khí thì là đã có lỗi với chính mình rồi.

Vì thế mà hắn đương nhiên sẽ không nương tay. Vừa ra tay hắn liền lợi dụng ưu thế về thân pháp chém chết một tên. Hắn sao có thể không nhìn ra được tên thấp lùn đó tuy có vẻ hung hãn nhưng thực lực lại là yếu nhất. Bỗng Tần Vô Song rẽ ngoặt, rồi lao tới như tia điện, cộng với ưu thế cảnh giới nên đã thành công.

Tần Vô Song thấy một đòn thành công ngay thì rất mừng. Vì hắn biết giết được tên ấy, một là có thể làm giảm sinh lực địch, quan trọng hơn là đòn này đã đạt được mục tiêu ra oai.

Thấy phản ứng của tên Vương sư huynh là Tần Vô Song biết đòn vừa rồi của hắn đã có được hiệu quả chấn động. Nếu không thì tên Vương sư huynh cũng không kinh hoàng đến mức phải lập tức gọi đồng bọn.

Tần Vô Song nói với vẻ âm u đáng sợ:

- Cửu Cung Phái phải không? Ta nhớ các ngươi rồi. Kẻ động thủ trước với ta chỉ có một con đường duy nhất - xuống cửu tuyền!

Vừa dứt lời, Tần Vô Song lập tức xông thẳng lên phía trước. Đã phá vỡ phòng ngự của chúng đương nhiên Tần Vô Song không thể nào lại rút lui. Hắn nhất định phải nhanh chóng thoát khỏi sự bao vây từ ba hướng. Nhưng chạy được vài bước thì bỗng thấy không ổn thỏa. Con Bạch Điêu của mình bị lộ ra trước mắt bọn chúng. Nếu cứ bỏ đi như vậy, vạn nhất hắn điều tra được dấu vết gì thì hỏng! Nghĩ đến đây Tần Vô Song chạy chậm lại.

Đúng lúc đó, tên Vương sư huynh đã đuổi kịp đến, cây roi trong tay hắn một lần nữa vung lên, quất tới với tầng tầng lớp lớp ánh sáng linh lực.

Tuy thực lực của tên Vương sư huynh này không tồi, nhưng so với Tần Vô Song thì chả là gì hết. Tần Vô Song không trực tiếp đỡ đòn, chủ yếu chỉ là để quan sát phong cách chiến đấu của hắn, từ đó khống chế tiết tấu.

Nhưng không ngờ vừa lùi ba bước thì bỗng Tần Vô Song nhìn thấy một đạo ánh sáng bắn tới với tốc độ kinh người. Là một mũi tên! Tốc độ của nó giống như mưa sao băng lướt qua bầu trời, khí thế vô cùng mãnh liệt!

Ban đầu Tần Vô Song còn tưởng nó nhằm vào mình tấn công, định nhảy tránh nhưng mũi tên đó lại bay thẳng tới phía sau gáy tên Vương sư huynh. Tần Vô Song vô cùng ngạc nhiên, những tên còn lại thì hét lên:

- Vương sư huynh, sau lưng, mau tránh đi!

Tên Vương sư huynh rõ ràng cũng cảm nhận được phía sau có nguy hiểm, nhưng thế tấn công của hắn nhất thời không thể thu lại được, đành vặn người sang một bên tránh né. Như vậy, thế tấn công của hắn bị hạn chế, sơ hở lập tức lộ ra. Tần Vô Song không suy nghĩ nhiều, vung tay xuất chiêu Thiên Mạch Ngưng Kình Kiếm.

Uỳnh!

Kiếm khí chém xuống ngực tên họ Vương kia, tuy có hộ giáp phòng thân nhưng hứng chịu sức mạnh của đòn công kích này đương nhiên không dễ chịu gì, lập tức hắn bị đánh bay ra mặt đất, toàn thân đau đớn như có hàng nghìn con kiến đang cắn xé.

Tên họ Vương gầm lên một tiếng, quay người định bỏ chạy nhưng sau lưng bỗng vút, lại một mũi tên nữa bắn ra. Mũi tên lần này vẫn chuẩn xác như cũ, bắn thẳng vào gáy tên họ Vương, nó phối hợp rất ăn khớp với công kích của Tần Vô Song.

Tên họ Vương dù thủ đoạn có mạnh đến đâu đi nữa thì trong hoàn cảnh bị thương, lại phải đối mặt với cường giả không hề thua kém mình, việc tránh tên là không thể, chỉ thấy ánh sáng linh quang kỳ quái bỗng tỏa ra xung quanh.

Một tiếng nổ lớn vang lên, cả cái đầu của tên họ Vương như bị một cây chùy đập vào vỡ tan tành, dịch não chảy tràn ra đất.

Tần Vô Song vội né người, may không bị bắn thứ nước bẩn đó lên người. Ngẩng lên thì Tần Vô Song thấy phía xa có một người đang che ngực, tay cầm một cây Thần cung, sắc mặt trắng bệch nhưng đôi mắt đầy vẻ cảnh giác như chim ưng săn mồi.

Tên Sơ Linh võ giả còn lại thấy Vương sư huynh chớp mắt đã bị giết chết, kinh hãi đến tái mét mặt, vội vã chạy thoát thân. Nhưng kẻ đối diện kia lẽ nào lại để hắn chạy?

Giương cung bắn tên.

Vèo!

Lần này không phiền phức như lúc giết tên Vương sư huynh mà trực tiếp bắn thẳng một mũi tên, lập tức kết thúc mạng sống của hắn. Ba Tiên Thiên cường giả, nháy mắt đã xuống suối vàng hết.

Biến cố này xảy ra cũng rất nhanh, người mạnh mẽ như Tần Vô Song nhất thời cũng có phần kinh ngạc. Người kia hai ba bước đã phóng lại gần, cung tay với Tần Vô Song, sắc mặt trắng bệch đã có phần hồng hào hơn, hắn cười rồi lôi ba cái xác dậy.

Trong tay hắn xuất hiện một cái bình nhỏ, nhiễu vài giọt lên cái xác thì có mùi khó ngửi. Từ bàn tay hắn phóng ra một nhúm lửa chui vào trong thi thể của ba kẻ kia.

Phừng!

Ngọn lửa bùng cháy dữ dội, thiêu cháy hoàn toàn ba cái xác. Ngọn lửa bốc phừng phừng một lúc thì ba cái xác biến thành tro tàn.

Tần Vô Song nhìn kỹ kẻ kia thấy sắc mặt hắn âm u, phiền não, gương mặt lạnh lùng, cộng với sắc mặt trắng bệch do bị thương càng khiến hắn có vẻ vô cùng u uất, cô độc.

Hắn thấy Tần Vô Song kinh ngạc, lại mỉm cười kỳ quái:

- Đa tạ!

- Đa tạ cái gì?

Tần Vô Song hỏi. Nhưng hắn không giải thích:

- Nơi này không nên ở lại lâu. Ngươi có hứng thú thì chúng ta tìm nơi khác nói chuyện. Nếu không thì tách ra tại đây, ta đi đường ta, ngươi đi đường ngươi. Món nợ này chắc chắn không tính vào ngươi đâu.

Hắn cũng rất tự nhiên, tuy thần sắc cô đơn cao ngạo, nhưng cũng không gây phiền nhiễu, quay đầu đi luôn.

Tần Vô Song nhìn về phía trước, biết rằng nếu bây giờ cứ tiếp tục đi về phía trước thì chắc chắn sẽ gặp đồng bọn của đám người này. Hơn nữa, trong lòng Tần Vô Song có vài điều nghi hoặc, muốn hỏi kẻ này để chứng minh. Nên không do dự đi theo hắn vào sâu trong khe cốc.

Hai người vào sâu bên trong, nhanh chóng đến được một hang động ngầm. Hang động này vô cùng rắc rối, có rất nhiều ngã rẽ ngang dọc.

Hắn thấy Tần Vô Song đi theo thì mỉm cười, rồi dừng lại ở một nơi khá rộng rãi. Lấy ra từ trong đống đất một hồ lô rượu lớn ném cho Tần Vô Song:

- Ngươi giúp ta giết kẻ địch, ta mời ngươi uống rượu.

Tần Vô Song thấy ánh mắt người này tuy lạnh lùng, nhưng từ khóe mắt bất chợt lại lộ ra lòng nhiệt tình khó tả, có lẽ hắn là kiểu người ngoài lạnh lùng nhưng trong lại nồng nhiệt. Vậy là Tần Vô Song cũng không khách khí, cầm hũ rượu lên tu ừng ực. Khi rượu vào đến miệng là một cảm giác mát lạnh, vào đến bụng lại nóng, rất nóng.

Tần Vô Song uống là biết đây không phải rượu bình thường, vội vận linh lực của khí hải đan điền áp chế tửu khí. Đúng lúc đó, hắn lại cảm thấy tửu khí biến thành vô số đạo linh lực không ngừng tràn vào khí hải. Đây là rượu linh lực! Tần Vô Song cầm hũ rượu nhìn với vẻ đầy kinh ngạc.

Người kia cười cười:

- Đây là Cửu Chuyển Âm Dương Linh Tửu, ta cướp được từ Cửu Cung Phái đấy. Nếu không phải thế thì cũng không bị Chấp Pháp Đoàn của Cửu Cung Phái truy sát mấy vạn dặm, hắc hắc!

Nói đến đây gã kia bỗng ho khan mấy tiếng, máu tươi bắn ra, hắn hít vài hơi sâu rồi cười nói:

- Khốn kiếp, lũ chúng nó cũng thật lợi hại, dọc đường bị ta giết bốn năm tên mà vẫn bám được đến đây. Ba mũi tên vừa rồi đã hao phí của ta không ít linh lực.

Tần Vô Song nói:

- Vừa rồi ngươi có thể không cần lộ diện!

Vẻ mặt bất cần, gã kia nói:

- Không lộ diện? Để chúng thoát mất thì không có lợi lắm đâu!

Trong đầu Tần Vô Song nghĩ, người này cũng là một cao nhân đây.

Gã kia xua xua tay:

- Đương nhiên, ngươi cũng đừng thấy cảm kích. Nếu không phải ngươi ra tay đương nhiên ta cũng không lộ diện. Vì thế, ta ra tay chưa chắc là vì giúp ngươi, mà là tự bảo vệ mình thôi!

Nói rồi, dường như sợ Tần Vô Song không tin, gã kia lại nói thêm:

- Tiêu diệt thực lực của kẻ địch cũng là một loại tự bảo vệ. Tên họ Vương đó truy sát ta suốt một chặng đường dài, giờ không phải chết sớm hơn ta sao? Ha ha…

Hắn cười cũng ảnh hưởng đến vết thương, ho sặc sụa mấy cái, nhổ ra vài ngụm máu đen.

Tần Vô Song thở dài rồi lấy ra một viên đan dược màu bích ngọc, là một trong ba viên Cửu Chuyển Hồi Dương Đan, ném cho tên kia:

- Bắt lấy, uống ngay đi, đối với vết thương của ngươi chỉ có lợi chứ không có hại.

Gã kia cũng chẳng khách khí, bắt lấy cho luôn vào miệng, vận linh lực tiêu hóa đan dược. Lập tức, sắc mặt hắn hơi biến đổi, rõ ràng là hắn đã cảm nhận được điều bất phàm của viên đan dược này. Mặt đầy kinh ngạc, ánh mắt nhìn Tần Vô Song có vài phần khâm phục. Sự khâm phục này không phải cảm kích, mà đơn giản chỉ là khâm phục.

Lần đầu tiên gặp mặt, một người hào phóng như vậy, cả đời này hắn gặp không nhiều, dường như đây là lần đầu tiên. Đương nhiên, Cửu Chuyển Âm Dương Linh Tửu mà hắn cho Tần Vô Song uống cũng là thứ hiếm có, không hề kém Cửu Chuyển Hồi Dương Đan chút nào. Chỉ là hắn không nói ra mà thôi. Cửu Chuyển Hồi Dương Đan quả nhiên không tầm thường, chỉ một khắc mà sắc mặt kẻ kia từ trắng bệch đã trở nên tươi tắn hồng hào hơn.

- Đan dược tốt!

Gã kia tán thưởng, trong mắt hắn lóe lên thứ ánh sáng nhiệt tình hiếm có, mang lại hi vọng cho sự hồi phục sức sống, một niềm vui của vết thương hồi phục, tràn đầy sức sống.

- Ta xin tự giới thiệu, ta là Thương Dạ, là cô hồn dã quỷ không cha không mẹ, không tông không môn, đến từ Đế quốc Xích Long…

Đế quốc Xích Long? Tần Vô Song chưa nghe đến Cửu Cung Phái nhưng Đế quốc Xích Long thì đã nghe sư phụ từng nhắc đến. Nó là một trong ba Đế quốc Thượng phẩm mạnh nhất trong các quốc gia của nhân loại trên Đại lục Thiên Huyền này!

Thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Tần Vô Song, Thương Dạ cũng chẳng lấy làm lạ, dù sao thì Đế quốc Xích Long cách đây đến mấy vạn dặm, có thể là cách nhau thiên sơn vạn thủy. Theo lý mà nói thì người của Đế quốc Xích Long không thể nào lại xuất hiện ở khu vực này.

Các Đế quốc của nhân loại đều có thỏa thuận với nhau về khu vực hoạt động, rất ít khi can thiệp vào các khu vực khác. Vì nếu như vậy sẽ bị coi là một kiểu xâm phạm và mạo phạm.

Tần Vô Song hỏi:

- Thế Cửu Cung Phái là tông môn của Đế quốc Xích Long các ngươi?

Thương Dạ giận dữ nói:

- Cửu Cung Phái, hừ! Đó là đệ nhất tông môn của Đế quốc Xích Long, cũng giống như Thiên Cơ Tông ở Đế quốc Thiên Trì vậy!

Tần Vô Song giật mình, quả nhiên là vậy! Đế quốc Xích Long, Cửu Cung Phái…

Bạn đang đọc Khí Trùng Tinh Hà của Lê Thiên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 28

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự