Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 41 THẬT GIẢ GIẢ THẬT

Bạn đang đọc Khi Tôi Mười Bảy của Ford

Phiên bản Dịch · 2042 chữ · khoảng 7 phút đọc

Dương Khôi Thần chau mày quay lại nhìn Hạ Thiên Di, đôi mắt lạnh lùng nay pha thêm chút giận dữ, hắn thô bạo kéo áo để mặt cô sát lại gần, gằn từng tiếng

- Tôi không kiêng nể con gái đâu

Dương Khôi Thần buông mạnh Thiên Di xuống nền cỏ, phủi tay bỏ đi. Hạ Thiên Di xoa lấy đôi vai đau nhức vì bị xô ngã, nhưng ánh mắt vẫn không chút sợ sệt, ngược lại, còn quyết tâm chiếm cho được người con trai đó

- Chào anh, Jin

Jin bỏ cuốn truyện xuống, nhìn chăm chăm vào người con gái đang cười tươi trước mặt mình, thấy cậu im lặng, cô nói tiếp

- Sao vậy? Lâu rồi không gặp không lẽ quên em rồi sao? Em là An Hiểu Thuyên đây

Sắc mặt Jin càng lúc càng kì quái, Hạ Thiên Di không thể nào biết được cậu đang suy nghĩ gì, bỗng, Jin bật cười

- Đúng là không giống

Jin đã từng hỏi Khôi Thần khi lần đầu hắn thấy Hạ Thiên Di, rằng hắn không có chút kinh ngạc gì sao, lúc ấy, Thần chỉ nhún vai

- Mắt mày đem vứt là vừa

Giờ nghĩ lại, Jin thấy mắt mình có vấn đề thật, cậu đứng dậy, mỉm cười với Hạ Thiên Di

- Em chọn sai vai diễn rồi cô bé

Thiên Di ngạc nhiên nhìn Jin

- Em chính là An Hiểu Thuyên

- Sai, em có bề ngoài giống tiểu Thuyên, nhưng cô nhóc láo lếu ấy chưa bao giờ nói chuyện lễ phép với anh như vậy, càng không bao giờ dành cho anh nụ cười hiền từ như thế. Em muốn học đòi làm An Hiểu Thuyên, tốt thôi, nhưng đừng làm thế trước mặt anh, bởi anh chỉ quen biết một An Hiểu Thuyên thôi

Tuy khuôn mặt vẫn tươi cười nhưng từng câu nói của Jin sặc mùi cảnh cáo, cậu biết cô gái này không hiền lành như vẻ bề ngoài, và hiểu rõ ý định của cô, Jin làm vậy cũng chỉ là để bảo toàn tính mạnh nhỏ bé của cô trước khi cái ý định điên rồ đó đến tai Dương Khôi Thần

Hạ Thiên Di thật sự rất căm giận An Hiểu Thuyên, vì cớ gì mà nó có thể nhận được bao nhiêu là ưu ái, trong khi cô không đụng chạm đến ai vẫn bị ghét bỏ như vậy. thật không công bằng. Vốn là một cô gái hiền lành thánh thiện, nhưng những gì Hạ Thiên Di đã trải qua khiến cho tinh thần yếu ớt của cô tổn thương nặng nề, và từ giây phút đó, nụ cười trong sáng của cô vụt tắt

- Đụng không biết xin lỗi à??

Một đám người bực tức kéo Dương Khôi Thần lại khi hắn va vào người tên đi đầu mà vẫn tỉnh bơ đi tiếp. Khôi Thần quay lại, vẻ mặt cao ngạo chẳng có biểu hiện nào là muốn xin lỗi, và kết quả, là đánh nhau. Đây không biết là vụ ẩu đả thứ bao nhiêu mà Dương Khôi Thần dính vào từ sau cái chết của Hiểu Thuyên, ngày nào trên người hắn cũng có ít nhất từ 3 đến 4 vết trầy xướt, có vẻ như Khôi Thần đang mượn những vết thương ngoài da để tạm át đi nỗi đau trong lòng.

Jin thở dài khi thấy Khôi Thần vào lớp với vết thương còn rướm máu trên trán, và đó cũng là việc duy nhất cậu có thể làm, nhìn, và thở dài. Chiều này Khôi Thần lại theo thói quen ngồi ở sân sau nhìn về phía sân vận động, Gim và Won đang chạy hăng say như mọi ngày. Ở đây tuy thoáng mát, nhưng quang cảnh chẳng có bao nhiêu, 1 năm ngồi nhìn cũng thuộc hết từng lá cây ngọn cỏ, một người bất cần và đang ở tuổi quậy phá như Dương Khôi Thần mà lại có thói quen như những người già, chiều nào cũng ngồi đúng chỗ đó, nhìn ra đúng 1 hướng đó, khiến hắn làm được như vậy, chỉ có thể là An Hiểu Thuyên. Biết chắc đây là nơi chứa đựng kỉ niệm giữa 2 người nên Hạ Thiên Di mỉm cười ngồi xuống bắt chuyện

- Chắc chị ấy rất thích chạy phải không? Em cũng rất thích

Khôi Thần nhăn mặt, hắn đương nhiên biết rõ Hạ Thiên Di đang muốn gì, khẽ nhếch môi cười, hắn trả lời mà không quay lại

- Không, An Hiểu Thuyên rất lười, chỉ thích đứng một chỗ la hét bắt người khác chạy

Thiên Di bất ngờ trước câu trả lời, cô còn đang bối rối không biết nên tiếp như thế nào thì Khôi Thần đã nói tiếp, giọng lạnh băng

- Cô có biết ý nghĩ cũng có thể giết chết một người không?

Thần chỉ nói đến đó rồi bỏ lửng câu hỏi, trong phút chốc, Hạ Thiên Di cảm thấy sống lưng lạnh toát, nhưng cô ta vốn chẳng còn gì để mất nữa rồi, nên đánh liều nói

- Em biết anh vẫn còn rất yêu chị ấy, em lại có khuôn mặt giống hệt chị ấy, em không ngại làm người thay thế đâu, em yêu anh, và nếu anh chỉ yêu khuôn mặt của em thì em cũng hạnh phúc lắm rồi

Dương Khôi Thần hừ lạnh, rồi nhanh như cắt, hắn lấy tay bóp lấy cổ của Hạ Thiên Di

- Cô lấy tư cách gì để thay thế?? Tôi yêu An Hiểu Thuyên, không phải khuôn mặt của cô

Sức mạnh từ một cánh tay của Dương Khôi Thần thôi cũng khiến Hạ Thiên Di đau đớn, cô không thở được, so với bị bắt nạt bình thường, chuyện này còn đáng sợ hơn, những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống khuôn mặt đang tím nghét vì thiếu oxi. Khôi Thần chợt khựng lại, tim hắn có chút nhói, hắn thả tay ra và bước đi nhanh

Jin thở dài ngồi xuống cạnh thằng bạn thân đang không ngừng nốc rượu, tối nào cũng vậy, cứ tan học không lê la đánh nhau thì Dương Khôi Thần sẽ đến Bar ngồi uống rượu đến khuya

- Thôi đi, mày muốn uống đến chết à?

Cuối cùng Jin cũng chịu hết nổi, cậu gạt ly rượu ra khỏi tay Thần nhưng hắn dằn lại

- Không liên quan đến mày

- Không liên quan??

Jin bất ngờ vung tay đấm Khôi Thần thật mạnh

- Nếu không phải là bạn thân mười mấy năm thì tao cũng mặc kệ mày rồi, nhìn lại mày đi, suốt ngày chỉ biết uống rượu đập phá, có giống một thằng đàn ông không

Thần lấy tay quệt máu ở môi, rồi đấm trả lại Jin một cái

- Mày có thể dễ dàng hét to vào mặt tao những câu này vì người mày yêu đang ở bên cạnh mày, còn tao, tao không muốn dứt khỏi cơn say này, vì người con gái tao yêu đã không còn nữa

- Đúng vậy, tiểu Thuyên đã chết rồi, mày đừng mượn rượu để quên đi sự thật này nữa, nếu tiểu Thuyên thấy m….

- Cô ấy sẽ thấy sao???

Thần chỉ bỏ lại một câu hỏi lấp lửng như vậy và kết thúc cuộc nói chuyện. Jin lặng người không nói gì nữa, chỉ lặng nhìn Khôi Thần bỏ đi, sau đó cũng cầm một ly rượu lên nốc cạn

Buổi đêm, thành phố rơi vào yên tĩnh, vài người đi bộ trùm kín kín mít bước vội về nhà, Dương Khôi Thần người đầy men rượu bước đi không vững, trời cuối thu lạnh căm, gió thổi vào người từng đợt đau như dao cứa, đường phố lại vắng tanh, khiến ai cũng chỉ muốn về nhà, hắn cũng muốn về, nhưng chẳng có ai đợi hắn về cả, cảm giác một mình trong căn nhả không người đó còn lạnh hơn ngoài phố

- Chà chà xem ai đây

Dương Khôi Thần dừng lại nhìn người vừa cất tiếng, quen lắm, chính là lũ 1 năm trước đã đánh hắn

- Lại gặp mày rồi, chắc ông trời có ý muốn chúng ta thanh toán hết nợ nần nhỉ

Khôi Thần nhếch môi

- Tật nói nhiều của mày vẫn không đổi

- Mày…thằng khốn, lên tụi bây

Tiếng đánh nhau vang lên giữa phố tĩnh mịch, tuy đã say nhưng cả bọn kia vẫn không là đối thủ của Dương Khôi Thần, đến phút cuối, một tên chơi bẩn, đâm lén hắn một nhát vào đùi rồi bỏ chạy. Khôi Thần ngã phịch xuống đường, ngán ngẩm nhìn vết cắt sâu đang không ngừng chảy máu, hắn thở dài, cố đứng dậy, một tay ôm lấy vết thương khó nhọc bước đi, và rồi, định mệnh như lặp lại, khi lần nữa, bước chân hắn dừng trước cổng trường THPT N

Dương Khôi Thần nhìn bức tường cao trước mặt, một năm trước, hắn đã trèo qua đây để trốn, rồi bây giờ, vẫn với vết thương ở chân, hắn lại trèo vào, nhưng không phải trốn, mà là tìm

Ngôi trường yên lặng quá, hành lang dài chỉ có tiếng bước chân của hắn, Khôi Thần cắn răng chịu đau, cố đi đến nơi hắn ngồi lần trước, và đợi

Rất lâu trôi qua, vẫn không có ai khác ngoài hắn trên đoạn hành lang tĩnh mịch này, hắn đã không biết, ngồi một mình ở đây, lại cô đơn đến thế, và hắn nhớ đến An Hiểu Thuyên

Nghe ba mẹ nói, em ra đi vào lúc rạng đông, khi bầu trời vừa chớp nắng, khi tuổi 17 của em vừa kết thúc, lúc đó hắn vẫn còn đang mê man, không hề hay biết tất cả những nghi lễ đưa tiễn em đang lặng lẽ diễn ra, cho đến khi tỉnh dậy, thì một cuộc sống mới cũng đã bắt đầu, cuộc sống không có em

Kể từ đó, tất cả đều là vô nghĩa, kể cả cái chết, cũng bỗng chốc trở nên nhẹ nhàng

Người Dương Khôi Thần nhớp nháp mồ hôi, vết thương càng lúc càng khiến hắn đau đớn, đến nổi đầu óc cũng không tỉnh táo nữa, mắt hắn hoa lên, tai ù đi, miệng khô rát, chính lúc đó, một giọng nói ở sâu trong hồi ức chợt vang lên

- Để tôi băng bó vết thương cho

Dương Khôi Thần cố mở hé mắt, trước mặt hắn, chính là An Hiểu Thuyên, nó đang cúi người nở nụ cười quen thuộc với hắn. Khôi Thần mỉm cười yếu ớt, cố nhấc cánh tay không còn chút sức lực lên để chạm vào khuôn mặt mà hắn rất yêu

- Em đã ở đâu vậy?

Hiểu Thuyên cầm lấy tay hắn, hôn vào lòng bàn tay, nước mắt lăn dài, Dương Khôi Thần nhẹ nhàng lấy tay lau đi những giọt nước mắt chực rơi của vợ, trong khi khóe mắt hắn đã ướt đẫm

- Không lẽ ảo ảnh mà cũng phải để anh thấy bộ dạng xấu nhất của em à?

An Hiểu Thuyên phì cười làm lộ hai lúm đồng tiền hai bên má, Khôi Thần cũng cười, và hắn ngắm nhìn nó thật lâu. An Hiểu Thuyên bình thường luôn ríu rít là thế mà bây giờ chỉ im lặng nhìn hắn, đôi mắt em ấm áp màu nắng, mái tóc nâu bồng bềnh ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh, em xinh đẹp và tràn đầy sức sống như ngày đầu hắn gặp em. Dương Khôi Thần đưa tay vuốt tóc An Hiểu Thuyên, nước mắt rơi xuống môi mặn chát

- Anh…nhớ em nhiều lắm…anh muốn..về nhà

Cơn đau chợt ập đến khiến Thần nhăn mặt vì đau đớn, máu từ vết thương ra nhiều đến mức lan ra một vùng khá rộng, cánh tay vô lực rơi xuống, hình ảnh của Hiểu Thuyên cũng nhòe đi rồi biến mất. Dương Khôi Thần đổ người xuống nền gạch lạnh, hơi thở yếu dần

---Còn tiếp---

Bạn đang đọc Khi Tôi Mười Bảy của Ford
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự