Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 18 Chương 18

Bạn đang đọc Khéo Dụ Nữ Tổng Giám Đốc của Đan Tinh

Phiên bản Dịch · 1612 chữ · khoảng 5 phút đọc

“Con trai, chơi vui không?”

“Vui lắm ạ!”

Chung Ly Minh Khiết kéo Chung Ly Phần, tay kia tất nhiên là nắm tay Lan Hâm Ân đi về nhà, đúng như hình ảnh của một gia đình ba người hòa thuận vui vẻ, chỉ là, nếu nét mặt cô ấy vui tươi hơn chút nữa thì tốt rồi, như vậy bức tranh gia định này sẽ càng hoàn mỹ.

“Lần sau còn muốn đi chơi nữa không?” - Hắn hỏi con trai, mắt lại nhìn Lan Hâm Ân vừa mới hất tay hắn ra đang ngồi trên ghế sofa.

“Muốn ạ.”

Âm lượng thật lớn khiến Lan Hâm Ân lập tức nhảy dựng lên.

Còn có lần sau?

“Mẹ, mẹ nói có được hay không?” - Đích ngắm của Chung Ly Phần lại một lần nữa thành công chuyển tới chỗ cô.

“Ách!” - Cái chiêu thức này của hắn có vẻ càng ngày càng thành thục hả? Xem ra cô cần đi mua bảo hiểm trước rồi.

“Mẹ, mẹ, mẹ!” - Công phu làm nũng của Chung Ly Phần đã bày ra, ai dám tranh phong?

Thấy con trai hoàn toàn mặc kệ hiềm khích lúc trước mà làm nũng với cô như trước chưa biết thân phận cô, Lan Hâm Ân dù mệt mỏi cũng cố gượng cười. – “Tiểu Phần.” - Cô mệt chết rồi, tin tưởng chỉ cần để cô nằm lên giường, tuyệt đối lập tức tiến vào mộng đẹp.

Ngày hôm qua cả đêm chưa ngủ, sáng nay lại còn ra ngoài đi chơi mà chỉ toàn là đi xem phong cảnh, khắp nơi phải đi bộ, mệt đến mức cô cũng chả muốn tắm nữa.

Nhất định là hắn cố ý sắp xếp, cô khẳng định là như thế.

“Có được không vậy mẹ?”

Lan Hâm Ân nhìn khuôn mặt đáng yêu của con trai, thực là rất khó cự tuyệt yêu cầu của hắn, vấn đề là cô cũng có ý định của mình khiến cô không có biện pháp lập tức đáp ứng hắn.

Cô không hứa hẹn gì cả bởi cô không biết sau này mình có thời gian đi chơi với thằng bé hay không, không phải cô không thích cảm giác gia đình, mà là giữa cô và Chung Ly Minh Khiết tồn tại quá nhiều vấn đề khiến cô lùi bước.

Chung Ly Minh Khiết thấy thế, ngay sau đó tiến nhanh tới. – “Con trai, đi rót mẹ một ly trà đi, con không thấy mẹ mệt rồi sao?”

“Vâng ạ.”

Thấy Chung Ly Phần khéo léo chạy vào phòng ăn châm trà, Chung Ly Minh Khiết đương nhiên tới ngồi cạnh của cô.

“Cảm giác như thế nào?” - Hắn đột nhiên hỏi.

“Cảm giác gì như thế nào?” - Hỏi không rõ ràng như vậy Lan Hâm Ân liếc xéo hắn, thấy hắn nhờ tương đối gần, cô cố ý kéo dãn khoãng cách giữa hai người.

“Nhân vật anh đóng có khiến em vừa lòng không?”

“Nhân vật của anh?” - Hắn càng nói nàng càng mơ hồ. – “Tôi không hiểu ý anh, giờ tôi rất mệt chỉ muốn tranh thủ mà lên giường ngủ một giấc, nếu anh muốn chơi trò bí hiểm với tôi, tôi đây không thể phụng bồi rồi.”

Cô đứng dậy, mệt mỏi nhấc đôi chân nặng như chì lên lầu hai.

“Anh ôm em lên!” - Hắn không nói gì vòng tay qua eo nhấc bổng cô lên.

“Này!” - Đột nhiên bị nhấc lên làm cô theo phản xạ ôm chặt lấy cổ hắn, tránh cho hắn sơ ý một chút hại cô trượt xuống cầu thang. – “Thả tôi xuống, tôi cảnh cáo anh đừng có làm tôi sợ.”

Hắn biết rõ cô có chứng sợ độ cao nên cố ý hù dọa cô hả?

“Anh chỉ sợ em mệt quá nên mới ôm em lên lầu thôi mà.” - Giọng điệu của hắn nghe tới thật vô tội, nhưng vẻ mặt cũng thật cuồng nịnh.

Dù sao con trai giờ cũng không còn gì để hắn lợi dụng nữa, để nó quấn cô cả ngày đã là cực hạn của hắn rồi. Hiện tại trời càng tối, là thời gian của người lớn, trẻ con thì tự đi ngủ, đừng có không thức thời mà làm bóng đèn.

“Không cần, tôi có chân.” - Bằng không chân của cô là dùng để trang sức sao? - “Anh đừng có được một tấc lại muốn tiến một thước, đừng tưởng rằng có hôm nay còn có lần sau.” - Cô cũng không phải mỗi lần đều chịu thua.

“Anh còn rất nhiều kế hoạch ra ngoài đi chơi đấy.” - Hắn nói thật nhẹ nhàng, tự ôm cô lên lầu, không quên ngoái đầu nhìn lại ra hiệu với Chung Ly Phần, muốn hắn thức thời một chút.

“Anh đừng có mơ, tôi không phải anh, tôi có rất nhiều chuyện phải làm, tôi không có nhiều thời giờ như vậy.” - Cô la hét, rồi lại uất ức không có dũng khí đẩy hắn ra, cho nên không thể làm gì khác hơn là phô trương bằng miệng, ngoan ngoãn chờ hắn bế cô vào trong phòng.

* * *

“Thả tôi xuống, thả tôi xuống!” - Lan Hâm Ân kêu to.

Chung Ly Minh Khiết nhướng mày, tay vẫn ôm cô, liếc mắt tới chỗ giường, vẫn không để cô xuống.

“Này, anh sững sờ cái gì đấy?” - Cô trừng to mắt, nhìn thẳng vào chiếc giường lớn gần trong gang tấc kia.

Cô muốn ngủ rồi, cô rất là mệt; cùng hắn ra ngoài chơi cả ngày, đóng vai thành viên gia đình hoàn mỹ, hắn rốt cuộc còn muốn như thế nào?

Nghĩ đến hôm nay ba người du lịch, cũng bắt chuyện với những người qua đường, ai cũng coi bọn họ như người một nhà. Cô không phải ghét cảm giác đó, chỉ là còn chưa thích ứng, cũng suy đoán không ra vì cái gì mà hắn lừa cô ra ngoài; nếu chỉ là vì ngăn cản cô gặp mặt Lâm Quảng Dĩnh, hắn cũng không cần phải tốn công tốn sức như thế, thậm chí dọc đường còn rất tốt với cô. Có lẽ không chỉ dùng tốt để hình dung, hẳn là nói ôn nhu đến mức khiến cô lúng ta lúng túng.

Hắn không phải lần đầu ôn nhu với cô, nhưng lần đầu khiến cô thấy quỷ dị, làm cô cảm thấy không thể lý giải nổi.

“Hâm Ân, em không thích chúng ta ở cùng nhau sao?” - Hắn thản nhiên hỏi, kiên trì không để cô xuống.

“Ah?” - Hắn lại muốn làm gì nữa vậy? – “Anh muốn nghe lời thật lòng, hay là muốn nghe lời nói dối cấp dưới nịnh bợ cấp trên?”

“Anh muốn nghe lời thật lòng.” - Nghe lời nói dối làm gì làm gì? Lừa gạt mình sao? Cũng không phải là chuyện đùa vui gì.

Lan Hâm Ân nghĩ ngợi một lát, nhưng không biết nên nói như thế nào. – “Tôi cảm thấy…. Không thế nào thích, nhưng… cũng không có ghét.”

Dù sao cô cũng không hình dung được cảm giác đó, cô không cảm thấy có cái gì không tốt, nhưng cô cũng không thấy có cái gì tốt.

“Vậy nếu anh cầu hôn em, em cảm thấy như thế nào?” - Cô có lẽ không cảm giác được hô hấp của hắn đã dừng lại, không dám thở mạnh, cố ý đè nén trái tim đang đập mạnh.

Trong trí nhớ, hắn hình như chưa từng khẩn trương như thế, thậm chí ngay cả lòng bàn tay cũng bắt đầu đổ mồ hôi.

“Ah?” - Cầu hôn? Lan Hâm Ân không dám tin mở to mắt, chỉ cảm thấy bên tai ong ong, khiến đầu cô hơi đau, nhưng vẫn không rõ hai từ kia trong miệng hắn có ý gì.

Lại là một trò chơi khác sao?

“Có cần kinh ngạc thế không?” - Chung Ly Minh Khiết có chút hậm hực.

Có nghĩ hắn cũng không nghĩ đền ngay lúc cầu hôn với một người con gái thế mà đối phương lại trợn mắt há mồm, nói rằng đang gặp quỷ cũng không quá đáng, chỉ là nếu thật để người khác biết hắn kết hôn, hắn đoán phản ứng của những người mđó cũng sẽ không khác cô cho lắm, nhiều khi còn kịch liệt hơn

“Anh muốn cầu hôn với tôi? Anh gặp vấn đề chỗ nào thế? Anh không phải nói anh không muốn kết hôn sao? Anh không phải nói người anh yêu không yêu anh, cho nên anh mới không muốn kết hôn sao? Vậy sao giờ anh lại nói với tôi chuyện này? Anh lúc này lại muốn chơi trò gì nữa hả? Anh cuối cùng tính toán cái gì?”

Tim cô đập rất gấp, rất loạn, hô hấp dồn dập có chút trầm trọng, cảm giác đầu không còn nhạy bén nữa, nói tới nói lui cũng là có chút rối loạn. Nhưng muốn cô phải tỉnh táo thế nào?

Ngay từ đầu là dùng thân thể để đổi lấy lợi ích, rồi sau đó là dùng một đứa bé đổi lấy quyền nắm giữ tập đoàn Bắc Hằng, giờ hắn lại muốn hôn nhân văn vẻ làm cái gì?

“Anh có thể tính toán em cái gì?” - Bình thường đều là cô tính toán hắn đấy chứ. – “Anh chỉ là muốn kết hôn với em cho nên mới cầu hôn em, chuyện ‘thiên kinh địa nghĩa’ (dĩ nhiên) như thế sao em lại bóp méo nó vậy hả? Chẳng lẽ trong mắt em, anh làm chuyện gì cũng đều là mưu đồ bất chính thôi sao?”

Bạn đang đọc Khéo Dụ Nữ Tổng Giám Đốc của Đan Tinh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 6

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự