Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Kỳ Duyên

Bạn đang đọc Huyết Tương Tư sáng tác bởi Debui

Tiểu thuyết gốc · 8267 chữ · khoảng 30 phút đọc

Đã từ rất lâu, từ ngày trời đất vẫn còn hoang sơ, khi những sinh linh dù là bé nhỏ nhất vẫn còn chưa xuất hiện, thế giới lúc bấy giờ là hỗn độn, bầu trời u ám bị xé toạc bởi từng cơn giận dữ của lửa và đất, những tia sét khổng lồ lóe lên như ánh mắt của vị thần tạo hóa, rồi như chưa từng yên ả, lúc mặt đất dần bớt rung chuyển thì cũng là lúc bầu trời trút xuống hàng vạn quả cầu lửa, nhấn chìm một lần nữa những tĩnh lặng còn chưa thành hình của đất trời, tưởng như thế giới lại xoay vần trong cơn vô vọng đã từng, từ tai họa mà biến thành phước lành, những thiên thể không mời mà đến đã gieo lên nơi đó những mầm sống đầu tiên, băng và lửa hòa quyện vào nhau qua vô tận thời gian tạo nên một thế giới trong lành, khi những tia nắng đầu tiên tìm được đến đại dương mới mẻ, bình minh của kỷ nguyên sinh tồn đã được chiếu sáng, những cơn sóng vỗ vào bờ còn mang theo phép màu lấp lánh, vô vàn sinh vật nhỏ bé mang quang mang huyền ảo xanh tím theo sóng biển dạt dào khiến cho thiên địa càng thêm lung linh.

Trên bờ cát trải dài đó, từ đâu xuất hiện bóng hình nhân, một kẻ thân hình rướm máu mệt mỏi tựa vào lòng một mỹ nhân xinh đẹp tuyệt trần, đôi mắt nàng cũng lung linh như cảnh tượng trời đất trước mặt.

- Đây là nơi đâu, La Lan à, sao nàng lại đưa ta đến đây?

Mỹ nhân dịu dàng nhìn kẻ nam nhân trong lòng mình, ánh mắt như đã trải qua hàng vạn kiếp luân hồi, yêu rồi lại hận, đối với nàng mọi sự giờ đây đã nhẹ tựa lông hồng.

- Đây là nơi chỉ có hai chúng ta trên thế giới này.

Nhẹ nhàng, nàng đặt tay lên trước ngực người tình, một dải ánh sáng màu ngọc bích lan tỏa ra khắp cơ thể nam nhân, lan theo những mạch máu mà tìm đến những vết thương khiến chúng dần lành lặn trở lại nhanh chóng, kẻ tưởng như chỉ còn đang hấp hối bổng nhiên sắc mặt trở nên hồng hào trở lại, đồng thời cũng chìm sâu vào giấc ngủ, hắn thở đều trong vòng tay mỹ nhân.

  • Đây chẳng phải nơi chàng đã hẹn ước cùng ta sống trọn vẹn kiếp tình này sao? Người tình ơi, thiếp đã bỏ rơi thế giới của chúng ta, thiếp đã phản bội lại chính bản ngã của mẹ tự nhiên, thiếp nguyện sẽ ở bên chàng mãi mãi không xa rời, thiếp sẽ không bao giờ hối hận về quyết định của mình, còn chàng...hy vọng chàng cũng sẽ không tiếc nuối thế giới cũ để chúng ta có thể xây dựng lại tất cả từ đây nhé...thiếp yêu chàng.

    Hướng mắt về nơi lấp lánh của từng con sóng biển, nàng mơ màng hồi tưởng về cái ngày mà nàng lần đầu gặp hắn, tình yêu đến với nàng tự nhiên như ánh bình minh, dạt dào như sóng vỗ bờ, và cũng thật vô tư như bãi cát trắng uốn lượn trước mắt, ngày đó...

    *

    Đoàn người cờ hoa tung bay trong gió, tiếng kèn tiếng trống vui nhộn, những kẻ hầu mang màu áo sặc sỡ của hoàng gia đi đến đâu là nơi đó như mở hội, những đứa trẻ nô nức như ngày tết về, chúng được họ phát cho cơ mang nào là bánh trái, chúng hò reo, chúng nhảy múa và cùng hát hò theo tiếng kèn trống nom thật vui nhộn hết sức.

  • Ây a...nu na nu nống...đánh trống phất cờ...i ah...mở hội mà đi...cô đi tìm chồng...vua cha mừng rỡ...mở rộng cửa thành...vua ban phước lành...xem ai là rể...được vào cung điện...nu na nu nống...công chúa xinh đẹp...aaaaa...

    Giữa đoàn người nô nức là hai chiếc kiệu, một lớn đi trước, một nhỏ theo sau, sặc sỡ hoa văn uốn lượn óng ánh, một vài tì nữ đi hai bên, những cô gái xinh đẹp khiến các chàng trai nơi đây không thể rời mắt, nhưng trên hết, khi chiếc rèm hoa được vén lên, một nụ cười diễm lệ đã làm sáng bừng lên nơi vùng quê yên bình nhỏ nhoi, đôi mắt ướt long lanh thích thú nhìn về nơi bọn trẻ đang vui đùa, dân cư nơi này thưa thớt như những mảng rừng vậy, ấy thế mà cũng thấy cơ số những tên đàn ông, trẻ có, già có, tất cả đều cất bước theo đoàn người chỉ mong được công chúa để ý hay chỉ cần được một lần ngắm lấy dung nhan của nàng thôi cũng là mãn nguyện.

    • Nhìn kìa, cảnh vật và người dân nơi đây thật thánh thiện, Lý Hoa à, vú xem bọn nhỏ đang vui đùa trông thật dễ thương chưa kìa...hihi...

    • Công chúa, nếu người chịu gật đầu với một trong các chàng hoàng tử trong yến tiệc hồi năm ngoái, thì bây giờ có lẽ chúng ta cũng đã có một đứa bé dễ thương như bọn nhóc đó rồi...hây dà.

    Nàng công chúa xinh đẹp vẫy tay về phía đám trẻ con đang nhảy nhót làm chúng càng thích thú hò reo hơn nữa, một vài ông cụ cũng cố gắng chống gậy đuổi theo sau bọn nhóc hòng tìm được cho mình một vị trí đắc địa trong tầm mắt của người ngồi trên chiếc kiệu lớn duyên dáng kia.

    • Hứm...mấy cái tên trong đám tiệc kia chỉ được cái mã thôi vú à, hây da...nếu con gả cho những kẻ đó thì thà tự gã cho lợn nom còn trông đỡ thê thảm hơn bội phần ấy.

    • Thế thì mấy vị lạc tướng oai phong lẫm liệt hay các chàng quân hầu tài ba tuấn tú, công chúa người chẳng lẽ cũng không để ai lọt vào mắt như vậy chứ?

    • Ui cha...vú đừng nói nữa, nhân duyên là do trời định, con sẽ không vội vàng đâu...chẳng phải ta còn phải đi khám phá thế giới này thật nhiều nữa ư...ah...vú xem kìa, phía trước đã là Hồng giang...không biết lão Sa đã chuẩn bị đầy đủ thuyền buồm chưa nhỉ...hihi...

    • Hai da...người thật là...năm nào mà chẳng như vậy, lão già đó coi như là có bản lĩnh sông nước đi...công chúa à...lần này cũng đưa hết cả đám hầu nhân này theo chứ?

    • Dĩ nhiên rồi, tất cả cùng đi theo, dù sao họ cũng là theo ta một đoạn đường dài...AHHHH...Hồng giang ơi...ta đến với nàng đây...haha...áhhh...

    Những hầu nhân cũng thấy đổ mồ hôi hột với vị công chúa này, cái gì mà như tiếng gọi người tình vậy chứ, rõ ràng nàng là có hơi biến thái rồi.

    Cứ mỗi năm, khi mùa xuân đã rực rỡ hơn bao giờ hết, những tia nắng báo hiệu dấu chỉ giao mùa, những cư dân hai bên bờ sông đều không lạ gì cảnh tượng thơ mộng của dòng sông ánh đỏ, một chiếc thuyền rất lớn được chạm trổ điêu luyện những đầu rồng uốn lượn, một hình tượng đại diện cho hoàng gia, kéo sau đó cũng có thêm vài chiếc thuyền nhỏ hơn cũng được trang bày rất sặc sỡ, trên chiếc thuyền lớn, nơi chính diện là một hồng các lớn hình lục giác, nơi mà để ý kỹ sẽ nhìn thấy một vị công chúa xinh đẹp tuyệt trần tựa lưng trên ghế dài thưởng cảnh, những tấm màn màu hồng phấn lất phất bay trong gió, những cô hầu gái liên tục bưng lên những mâm quả ngọt ngào, họ cẩn thận bài trí nào hoa nào cỏ khiến cho đài các trông càng rực rỡ.

    Phía dưới những tên lính canh gác đứng đều hai bên mạn thuyền, họ đồng thời cũng là những người rất giỏi bơi lội dưới nước được tuyển chọn kỹ càng, lão tướng họ Sa đứng ngạo nghễ trên đầu thuyền cẩn thận quan sát xung quanh, đây là nhiệm vụ chính của lão, ở cái tuổi thất thập cổ lai hy nhưng lão là cũng chưa muốn nghỉ ngơi hưởng già, thời trẻ lão là một trong những viên tướng dũng mãnh chiến đấu bên cạnh Quốc vương, dòng máu nóng vẫn chạy trong huyết quản nên khi được giao nhiệm vụ bảo vệ công chúa, lão lấy làm vui mừng hết sức, năm nào cũng hy vọng sẽ có bọn giặc cỏ nào đó không biết sống chết mà leo lên cướp thuyền để lão lại được tuốt thanh gươm truyền thuyết của mình ra khỏi vỏ, nhưng năm nào cũng vậy, ở cái thời hòa bình này, người dân quá thiện lương thì lấy đâu ra cướp bóc khiến lão không khỏi thất vọng não nề.

    Ngồi dậy, hái một quả nho chín mọng đặt lên miệng, nàng công chúa thích thú tận hưởng những cơn gió mát mẻ thổi qua, váy dài mỏng manh để lộ ra bờ vai trắng mịn màng, ngồi cạnh nàng là một người phụ nữ có làn da bánh mật tương phản, thân hình hơi mập so với người bình thường nhưng vòng eo nhỏ thắt lại chật chội càng làm nổi bật bộ ngực và cặp mông đồ sộ, vú Hoa năm nay chỉ mới hơn tứ tuần, bà vào cung từ khi còn rất nhỏ, và đã từng là một tì nữ thân cận của hoàng hậu nương nương, và cũng chính là người đỡ đẻ cho hoàng hậu, người đầu tiên bế trên tay nàng công chúa bé nhỏ, và kể từ đó, bà đã không rời nàng công chúa nửa bước, nên từ lâu trong thâm tâm bà luôn xem nàng như con của mình vậy, và ngược lại, công chúa dường như thân thiết với bà còn hơn là với hoàng hậu, mẹ ruột của nàng, hoàng hậu nương nương đã nhiều lần muốn gả cho vú Hoa một tấm chồng nhưng bà tha thiết xin được ở lại cạnh kề công chúa cho đến khi nàng tìm được phò mã, ngồi buộc tóc cho công chúa, bà âu yếm như chính đứa con mình rứt ruột sinh ra.

    • Ai cha, nàng công chúa bé nhỏ của tôi, cô định ở vậy suốt đời đấy ư, xem bà già này đây, thật là hiu quạnh quá đi mà.

    • Hí hí...Vú nói gì vậy, trông vú vẫn còn trẻ lắm đó chứ bộ, với lại tại vú không chịu đi lấy chồng nên ta là vẫn còn thấy thoải mái lắm ah.

    • Tôi chỉ chờ cho nàng chọn được cho mình một chàng phò mã là tôi sẽ thuận theo ý của nương nương, công chúa định bao giờ cho tôi được nghỉ ngơi đây mà.

    • Ôi! vú định bỏ rơi ta thật sao?

    Nàng xoay nửa người lại tì má lên bộ ngực lớn săn chắc và quen thuộc mà nũng nịu, trách móc.

    • Mà này...Lý Hoa à...vú đã bao giờ gần gũi với một người đàn ông chưa? Ta tò mò không biết nó sẽ thú vị như thế nào nhỉ?

    Nàng công chúa má hơi ửng đỏ nói nhẹ như thủ thỉ, nàng thật sự là muốn nếm trải hương vị tình yêu, nhưng lại như sợ mất đi thú vui tự do tự tại như thế này, nàng vẫn luôn tin vào sự sắp đặt của thượng đế.

    • Tôi đã nói rồi, thưa nàng...tất nhiên sẽ rất thú vị...nhưng nếu không có tình ái thì cảm xúc sẽ không thể trọn vẹn.

    • Vậy tại sao vú lại nghĩ ta có thể chọn được phò mã trong đám vương công đó chứ?

    • Dĩ nhiên, bởi vì nàng là công chúa xinh đẹp nhất, thử hỏi trên thế gian này có thể tìm được ai mà không yêu thương nàng được cơ chứ?

    • Nếu trái tim ta cũng rung động được thì dễ dàng quá rồi sao, vậy còn vú, chẳng phải đã nếm trải qua hương vị tình ái?

    • Tình ái ư? Tôi nghĩ là không thưa công chúa bé nhỏ, chuyện của tôi ngày xưa ấy, cũng vì tuổi trẻ hiếu động mà thất tiết trong tay kẻ chẳng đàng hoàng, nhưng thôi quên đi...thế mới nói, nó chỉ thú vị trong chốc lát nếu tình yêu thật sự không tồn tại.

    Mỗi lần khi công chúa nhắc đến chuyện này, vú Hoa đều chỉ biết thở dài, tiếc nuối về tuổi thanh xuân bồng bột của mình, nhiều năm về trước, khi công chúa còn chưa có mặt trên đời, tiểu tì nữ Lý Hoa lúc đó chỉ mới mười sáu mùa trăng, vì nghe lời dụ dỗ của một tên lính quèn coi chuồng ngựa mà lén trốn nương nương trong đêm tối, tìm đến hắn để trút bầu tâm sự, nào ngờ mới chỉ quen nhau nhưng hắn là muốn sở hữu tấm thân cỏ non, Lý Hoa lúc đấy mới hoảng hốt định ra về nhưng đâu thoát được tên sở khanh, mặc dù đã cố gắng chống cự nhưng phận nữ nhân yếu đuối sao có thể kháng cự lại được, kết quả là bị hắn khống chế và làm nhục bản thân, cũng may là hắn đã không để lại dấu vết trên người chứ mà để hoàng hậu nương nương biết được có lẽ đã bị trục xuất khỏi vương phủ rồi. Chuyện này cũng chỉ có mỗi công chúa là biết được mà thôi.

    • Vậy sau này thì sao, vú đã từng nếm trải trọn vẹn một lần ái ân nào chưa?

    • Hừm...hai năm kể từ cái ngày đen đủi ấy, tôi mới lấy lại được tinh thần đấy thưa nàng, rồi bỗng nhiên một công chúa bé nhỏ xinh đẹp xuất hiện trên đời, là tôi biết đâu là tình yêu của đời mình rồi.

    • hihihi...nếu ta xuất giá, vú sẽ bỏ ta mà đi phải không?

    • Ái cha...để xem lúc đó có mà nàng đuổi ta đi còn không kịp ấy chứ...hahaa...

    Tiếng cười nói ríu rít của hai người trên đài các không làm cho lão Sa mất tập trung một chút nào, đôi lông mày lão thoáng nhíu lại như phát hiện ra điều gì đó, rồi mắt lão sáng quắc lên trông như một vị hung thần, phất tay ra hiệu cho mấy tên lính lại và chỉ thẳng vào nơi dòng nước bị xoáy ở phía xa xa.

    • Các ngươi chuẩn bị tấn công, nghe ta ra hiệu, lập tức phóng lao về nơi đó...hừm...bọn giặc cỏ này rõ ràng là đã đợi ở đây như ta dự đoán, hãy xem lão phu thu phục các ngươi như thế nào nhé...QUÂN BAY ĐÂU...

    • Thưa tướng quân, hình như là ngư dân đang bắt cá ạ.

    • Cái gì? Có phải ngươi đã bị bọn chúng mua chuộc?

    Quả thật là có một bóng người đang ngụp lặn dưới nước vào lúc này, nhưng khoảng cách là khá xa để có thể nhìn rõ được hắn đang làm gì, vị phó tướng cũng đã quá quen thuộc khúc sông này rồi, xưa nay làm gì có chuyện cướp bóc giữa ban đêm chứ đừng nói đến ban ngày, biết thế cơ mà lão già này tự nhiên nói mình bị mua chuộc làm hồn vía thất kinh bát đảo, tên phó tướng đổ mồ hôi hột chối đây đẩy.

    • Khôn...không thưa tướng quân, chắc mắt tiểu nhân nhìn nhầm ạ, tiểu nhân nào có lá gan đó, huhu... Đại tướng quân oai dũng anh minh soi xét cho thuộc hạ.

    • Hừm...cho ngươi mười lá gan cũng không dám...không lẽ ngươi nghĩ lão phu đây già rồi nên mắt kém hả...chẳng lẽ đến giặc với dân lão còn không phân biệt được ư?

    • Áh...dạ...dạ...oan cho thuộc hạ quá...tiểu nhân có mắt như mù...suýt nữa là mắc mưu bọn giặc gian xảo...may mà có tướng quân mắt sáng như lôi thần cái thế...xin tướng quân ra lệnh, chúng thuộc hạ xin nghe theo ạ...

    • Cái gì mà lôi thôi, mệt quá, lui ra chờ hiệu lệnh của lão phu.

    • Hơ...dạ...cẩn...cẩn tuân thiên mệnh!

    Một đường đao sáng loáng chĩa lên trời cao rồi bổ thẳng về hướng trước mặt đoàn thuyền, đao thế dũng mãnh như chia hai bầu trời, rồi bất ngờ đổi hướng chếch ngang thuận theo tay phải của vị tướng oai phong, đao quang lạnh lùng cắt đứt một mảng nhỏ của lá cờ vô tội.

    • Tấn công!!!

    • Vút...vút...

    • Hahaha...được chết trong tay lão phu cũng coi như là các ngươi cảm thấy vinh hạnh đi...hahah...

    Trên cao đài, những tì nữ vẫn rất chăm chỉ vào công việc của mình, họ có vẻ như không quan tâm mấy về diễn biến trước mắt, còn nàng công chúa và vú Lý Hoa thì chỉ biết nhìn nhau mà thở dài, năm nào cũng vậy, không biết là đi ngao du ngắm cảnh hay đi xem múa rối nước nữa, năm nào mà may mắn thì thu được một giỏ cá lớn, không biết là ngư dân ở đâu lại bỏ quên, kể cũng tội mà thôi cũng kệ.


Những mũi lao nhọn hoắc cứ thế lao thẳng đến như một cơn mưa khiến bất cứ ai ở vào hoàn cảnh này cũng khiếp đảm, hắn vội ngụp xuống xâu hơn hòng tìm lối thoát, ánh nắng ban trưa rọi xuông lòng sông tạo nên những tia sáng khúc xạ trông huyền ảo lạ kì, những ngọn lao đâm xuyên mặt nước vẽ nên những đường chéo bọt khí song song với nhau đẹp mắt, nếu ai có thể nhìn được rõ ràng phía dưới mặt nước lúc này, chắc chắn họ sẽ chẳng tin được vào mắt mình nữa, mấy chục ngọn lao cứ thế mà cũng chẳng tìm được vật gì đó để găm vào, thần chết có lẽ là đang ngủ quên mất rồi, tóc dài xõa trong nước, thân hình gọn gàng rắn chắc, hắn như một thủy thần đang uốn lượn trong lòng sông cuồn cuộn, lách qua một đám rong lớn, thoát chết may mắn thần kỳ nhưng nỗi sợ hãi vì lần đầu tiên rơi vào tình cảnh như vậy, hắn hoảng hốt tìm cho mình một nơi ẩn nấp, vội leo lên bờ, một bãi cát trắng trải dài, hắn lao tới gốc một cây hồng bàng rồi vùi mình dưới cát ẩn nấp chờ cho đoàn người trên con thuyền nguy hiểm kia qua đi, cũng không quên lấy một lá bàng khô khoét lấy hai cái lổ trên đấy vừa đủ cho đôi mắt có thể quan sát được động tĩnh phía ngoài, một cách ngụy trang quả là thông minh.
md5-e916d8436fe3811054dfd265dcb69f53

Công chúa xinh đẹp chỉ về phía xa xa chếch về mạn trái thuyền mà cảm thán.

  • Nơi đó là bãi cát bồi, năm ngoái chẳng phải chỉ là một dải nhỏ thôi sao? Năm nay phù sa màu mỡ, cây cối cũng là tươi tốt quá đi công chúa à.

  • Lý Hoa à, vú bảo bọn họ cho hạ thuyền nơi đó nhé, ta muốn dựng lều nghỉ tạm ở nơi đây.

Vậy là đoàn người lại kéo nhau xuống bờ, những tên lính chia nhau ra thăm dò xung quanh để đảm bảo an toàn cho công chúa, một số tên khỏe mạnh thì kết hợp với những tên hầu chuẩn bị lều bạt, mấy cô tì nữ thì chuẩn bị đồ đạc, tư trang cho vị chủ nhân của mình, lão Sa sau khi bàn bạc một hồi với đám lính của mình thì cũng tìm một bóng cây mà nghỉ ngơi, tiếp tục quan sát.

  • Quái lạ, sao giữa bãi cát này lại có một cây hồng bàng mọc ở đây nhỉ? Hừm...bay đâu, chặt cái cây kì dị này xuống xem nào.

  • Khoan đã!

  • Công chúa, thần nghi ngờ đây là một âm mưu do bọn giặc sắp đặt.

  • Thưa ngài tướng quân vĩ đại, đây nó chỉ là một cái cây, có lá có thân và có cả quả, mà bóng của nó thì thật là mát giữa tiết trời nóng như này, ta nghĩ nó sẽ không làm hại được ai đâu ạ.

  • Thưa công chúa, lão đây là đã trải qua biết bao nhiêu trận sinh tử, và cũng nếm qua rất nhiều mưu kế thâm độc, người phải hết sức cẩn thận mới được, biết đâu bọn chúng đã trồng cái cây này ở đây cả chục năm để chờ chúng ta đến nghỉ chân là bọn chúng tập kích bao vây...

  • NGƯNG...ta...ta muốn quây nơi đây lại để có thể vừa tắm rửa thư giãn vừa ngắm cảnh vật, tướng quân à, ngài cũng nên nghỉ ngơi một chút đi nhé.

  • Công...lão...thần tuân mệnh.

Như muốn nói thêm điều gì đó, nhưng xem ra vị công chúa này là đang mất kiên nhẫn rồi, lão Sa đành ngậm ngùi theo lệnh, bố trí cho người quây màn quanh lấy gốc cái cây chết tiệt kia, xong xuôi lão cũng đành tìm cho mình một chỗ trống trải ngồi mà thở dài, nhưng thỉnh thoảng lão lại nhíu mày khiến cho mấy tên lính cũng đổ mồ hôi hột.

Qua một vài chén trà, dưới gốc bàng giờ đây đã như một phòng tắm của cung điện thu nhỏ, chỉ có điều là nơi đây gió thổi lồng lộng mặc dù bức tường vải cao quá đầu người, một vòng tròn rộng mười hai bước chân ôm lấy dưới tán cây hồng bàng, những dải lụa được quấn quanh hết lớp này đến lớp khác trên những cọc gỗ, những búi cỏ, những chùm hoa được bố trí hết sức tinh tế tạo nên một gian phòng xinh đẹp, những nàng tì nữ cẩn thận đổ nước vào một chum đồng khá lớn, một ống tre được đưa miệng thẳng vào chum, để có thể dẫn nước mà các tì nữ phải liên tục rót vào từ phía bên ngoài, bởi vì chum đồng tuy lớn nhưng là vẫn không đủ cho hai người tắm, tất nhiên người có thể tắm chung với công chúa thì còn ai khác ngoài vú Hoa, một tay chăm sóc công chúa từ nhỏ, vú Hoa đã trở nên quá thân thiết với công chúa như thế rồi.

Một nén trầm hương được đốt lên, mùi thơm dịu ngát như khiến con người ta cảm thấy thư thái, vén tấm rèm cửa bước vào, công chúa xinh đẹp nhẹ nhàng cởi từng lớp váy áo mỏng manh, cùng theo sau đó, vú Hoa cũng bước vào, rồi cẩn thận đặt một lọ dầu thơm vào chum nước, nhanh tay đỡ lấy tấm váy của công chúa rồi đặt ngay ngắn lên thành gỗ, đoạn vú cũng tự cởi cho mình bộ xiêm y màu lục bình chật chội, công chúa e lệ cởi nốt dải lụa mỏng quanh thân làm lộ ra một tấm thân tuyệt mỹ, làn da trắng hồng nõn nà, đồi núi nhấp nhô phập phồng, mái tóc dài rẽ ngang vai hờ hững che những nụ hồng, eo thon uốn lượn, lưng ong gợi cảm, cặp đùi ngọt ngào nhẹ khép vào nhau vô tình làm cho cánh sen nơi chính giữa như vun lên nổi bật, một ít sợi cỏ non vừa khéo tô điểm thêm cho cảnh vật hoang đường.

  • Lý Hoa à, vú xem nếu chúng ta có một chiếc lư to hơn nữa, ta nghĩ chúng ta có thể ngâm mình trong làn nước mát mẻ mà vừa tắm rửa vừa ngắm cảnh thì tốt biết mấy.

  • Công chúa à, chỉ một chiếc lư nhỏ thôi mà đã tám người khiên, nàng nghĩ chúng ta có thể sao, coi nào, người hãy ngồi xuống để ta xối nước nhé...ái chà...công chúa của ta thật đẹp biết nhường nào...

Nhẹ nhàng tưới nước lên tấm thân tuyệt mỹ, vú Hoa dịu dàng vén mái tóc dài đen nhánh của nàng công chúa làm cho đôi quả đào tiên dần lộ ra, những dòng nước chảy qua bờ vai đẹp không tì vết rồi hòa vào làn da mỏng manh nơi ngực trần gợi cảm, nàng công chúa thích thú tận hưởng cảm giác khoan khoái.


Những hành động của đoàn người đều không thoát khỏi tầm mắt của hắn, vốn định tháo chạy từ khi thấy những con thuyền bắt đầu cập vào bến cát, nhưng vì quá sợ hãi khiến hắn không thể nhất nổi đôi bàn chân của mình ra khỏi đám cát, cả cơ thể hắn run lên và đành phó mặc cho số phận, chứng kiến cảnh người ta chăng vải màn xung quanh nơi mình nằm khiến nỗi sợ càng lớn, nhưng rồi một tràng cảnh tiên thiên diễn ra ngay trước mắt làm cho hắn dường như quên luôn cả nỗi sợ của bản thân, ở ngay kia, sát trên cơ thể của hắn, một tấm thân tuyệt mỹ đang không ngừng phơi bày, những giọt nước óng ánh không ngừng đùa giỡn trên làn da mịn màng, hô hấp tăng dần khi hắn thấy không phải chỉ một, mà đến hai cơ thể gợi cảm, quỳ ngay phía sau nàng tiên nữ xinh đẹp, hắn thấy thấp thoáng một người phụ nữ cũng là trẻ đẹp đến bảy tám phần, nước da có màu nâu nhạt nhưng là cũng không kém phần mịn màng, một bộ ngực to gấp đôi và săn chắc khiến hắn cảm thấy ngạt thở, bầu vú căng tròn có phần chĩa nhọn hướng về phía trước khiến bất cứ ai cũng phải giật mình, hắn đây cũng là lần đầu tiên được nhìn thấy cơ thể của phụ nữ từ lúc mà mẫu thân xinh đẹp của hắn đã bỏ hắn mà đi, khoảng cách là quá gần để có thể nhìn rõ tất cả mọi thứ trên hai tấm cơ thể trần truồng mọng nước, mặc dầu là tâm hồn có phần trong sáng, ngây ngô nhưng là bản năng của giống đực luôn luôn chỉ chờ được đánh thức, và ngay lúc này đây, hắn biết mình là đã không thể kiềm chế được nữa, hay nói đúng hơn là cho dù sợ hãi vô cùng, nhưng rõ ràng là trên bảo mà dưới là không có chịu nghe, vậy là cái bảo bối duy nhất của hắn cứ thế mà đội cát mọc lên, rồi những dòng nước mát mẻ từ đâu chảy xuống làm lộ ra gần hết một con quái vật kỳ dị chỉ có đầu mà không có chân tay, và tất nhiên là cũng không di chuyển được. Hắn ngạc nhiên vì lần đầu tiên thấy cái của nợ của mình trông kỳ lạ và lớn lao như thế, có một chút hốt hoảng nhưng khi nhìn lên hai tấm thân đẹp đẽ kia, hắn cảm giác như có gì đó rất mạnh mẽ bên trong đang trỗi dậy khiến nỗi sợ dần tan biến, hắn nhìn rõ mồn một cái dương vật của mình chỉ cách những làn da mịn màng kia chỉ vài đốt ngón tay, cả hai nữ nhân lúc này đã nửa ngồi nửa quỳ, người phụ nữ lớn tuổi hơn cũng đã bắt đầu xối nước lên cơ thể mình, vén tóc ra phía sau, người đàn bà có nước da bánh mật ngửa lưng ưỡn bộ ngực đồ sộ của mình ra phía trước để đón nhận làn nước mát mẻ, rồi lấy tay mân mê lên bầu vú săn chắc mà xoa nắn kỳ cọ, đồng thời bộ mông tròn lẳng được thế mà ưỡn về sau rồi theo tấm lưng ong múp máp mà vểnh lên trông gợi dục vô cùng. Nghe cách nói chuyện, hắn biết những nữ nhân này có thân phận cao quý, nàng công chúa xinh đẹp kia rõ ràng không phải là thứ mà hắn có thể chạm vào, thế mà lúc này đây hắn nhìn rõ khúc dương vật của mình đã nằm ngay sát bờ mông nàng, cũng là do nàng đã vô tình ngồi lên đúng nơi mà vùng hạ bộ của hắn ẩn nấp dưới cát, hắn là sợ nếu nàng hạ thấp trọng tâm xuống một chút thôi là có thể sẽ đặt trọn khe mông đem đè lên bảo bối của mình, rồi nhìn theo những dòng nước chảy tràn qua khe mông khi nàng hơi quay lưng lại để kỳ cọ cho người phụ nữ mà nàng gọi là vú Hoa, hắn thấy như điên đảo vì nơi vùng cỏ non của nàng dần hiện ra rõ ràng ngay trước mắt, bên cạnh lỗ hậu môn nhăn nhúm trắng xinh là đôi bờ môi thần tiên hồng hào đang ướt át bởi những giọt nước tràn xuống và kết thúc tại nơi đây, rồi từ từ nước chảy xuống như tưới lên nơi đầu khấc bóng lưỡn, hắn vậy mà không tin vào mắt mình khi cử động của nàng lại đưa chính nơi cửa mình mà đặt sát ngay trước đầu dương vật của hắn, dĩ nhiên là nàng đâu có biết được vì nàng vẫn là đang vô tư cười đùa với vú Hoa, hai mép âm vật nàng vậy mà múp máp khơi gợi vô cùng tận, hắn còn thấp thoáng nhìn thấy cuối đôi bờ môi ấy là một hạt đậu nhỏ đúng bằng đầu ngón tay út, hạt đậu hồng hào đang vươn mình ra khỏi đám cỏ non tơ, hạt đậu nhỏ như phát hiện ra điều gì đó bất thường nên có chút hiếu động mà không ngừng nhấp nhô, nếu nó có mắt chắc chắn nó sẽ nhìn thấy nơi cửa mình của chủ nhân, những sợi lông non tơ kia đang rũ theo dòng nước mà bám vào một vật gì đó mà nó chưa được thấy bao giờ, vật này trông vừa đáng sợ nhưng lại khiến nó không khỏi tò mò, rồi vị chủ nhân xinh đẹp của nó bất ngờ cử động nhẹ làm nó vậy mà vô tình tìm đến mà chạm vào đầu vật kia, như có một tia sét nhỏ chạy khắp thân mình, nó run rẩy rồi lịm ngất. Một va chạm cực nhỏ nhưng là nhạy cảm vô cùng, hắn một mặt nhìn thấy rõ cái đầu âm vật của nàng vậy mà vô cớ chạm vào nơi đầu dương vật, một mặt hắn cảm nhận được sự đê mê được truyền lên não hải cực đại, hắn thấy nàng công chúa cũng một phen giật mình vì va chạm đó nhưng lại khiến cho cơ thể nàng mềm nhũn mà đổ xuống, nàng thế mà đặt trọn bộ mông của mình đè lên khúc dương vật gân guốc, hắn cảm nhận rõ mồn một hai môi hồng mọng nước đang tách ra ôm ngang lấy nơi cứng cáp, đầu âm vật run rẩy ịn lên nơi bóng lưỡn, hai bờ mông gợi cảm vậy mà thất thế co giật không thôi. md5-0550ec65216f5c279bb637c164a95fef

Vú Hoa nhẹ đưa tay mềm chạm vào nơi đầu quái vật, rồi lướt xuông sờ nắn lấy toàn thân gân guốc thì thấy tay mình dính một ít thứ nước nhầy nhụa, lúc này mới phát hiện hai mép cửa mình công chúa vậy mà ôm chặt lấy một nửa hình trụ dài.

  • Cây nấm này thật kỳ lạ...sao lại giống...giống...

  • Giống gì cơ?

  • Là giống cái thứ đó...

  • Thứ đó là thứ gì?...vú Hoa ngươi sao lại cứ ấp úng như vậy chứ.

  • Hai da...công chúa à...nói ra thì kì quái...nhưng rõ ràng cái cây nấm này là có hình hài khá giống cái thứ đó của nam nhân đa.

  • Huhu...sao lại như vậy...Ahhh...vú Hoa...ta không chịu đâu...cái gì mà của nam nhân chứ...Lý Hoa...vú giải thích như thế nào đây...huhu...

  • Ây ah...công chúa bình tĩnh đã nào...ta nghe nói nơi đây là vùng đất linh thiêng, dương khí ngập tràn sông núi...ta nghĩ có thể là một vị thần tiên nào đó hóa thân trần tục lên cây nấm này phải chăng là có ý muốn kết đôi cùng công chúa chăng.

    • Thần tiên...thật là có chuyện này ư?

    • Ta cũng không dám chắc nhưng nếu truyền thuyết là có thật thì... Công chúa à...nàng có nhớ ta đã kể cho nàng nghe về lần mà ta bị thất tiết dưới tay kẻ vô tình không, đó là lần đầu và cũng là lần duy nhất ta thấy và cảm nhận về cái đó của nam nhân, nó so với cái nấm này là khác biệt hoàn toàn, ta nghĩ chỉ có các vị thần tiên mới thực sự vĩ đại đến nhường này.

  • Nhưng trong truyền thuyết, ta chỉ thấy các vị thần tiên thường nhắm đến các hoàng hậu mà ban phước...thôi chết...có khi nào là các vị ấy nhầm ta là mẫu thân hoàng hậu chăng?

    • Công chúa à...thần tiên làm sao có thể nhầm lẫn được chứ.

    • Nhưng là ta không muốn...như vậy...vú Hoa...ngươi xem ta phải như thế nào mới phải?

    • Người thấy Hoa tâm hiện như thế nào?

    • Ta thấy đỡ khó chịu hơn rồi...bất quá có chút gì đó...khoan khoái...ah...thật là xấu hổ chết mất.

    • Haha...công chúa nhỏ của ta, chẳng phải nàng luôn tò mò về chuyện giao hoan nam nữ đấy sao...đó là cảm giác mà nó sẽ mang lại...và nhiều hơn nữa.

  • Nhiều hơn nữa ư...Vú Hoa à...người nói ta mới để ý, chuyện ngày ngươi bị hãm hại thì cũng bất quá là như thế này ư?

  • Ây chà...không phải...thật sự phải là cái thứ này sẽ xâm nhập vào Hoa tâm đến tận cùng mới là giao hoan cực cùng nàng ạ.

  • Như...như vậy cơ à...khiếp...làm sao có thể chứ...ta không tin.

  • Hây da...nếu không tin nàng hãy thử xem nào...cũng coi như là chiều ý vị thần tiên ấy đi.

    • Không được...ta vẫn là cảm giác chưa đến lúc, cơ mà ta thật sự muốn thấy điều vú nói là sự thật chăng.

    • Tất nhiên là thật rồi thưa công chúa xinh đẹp ạ.

    Vừa vỗ về nàng công chúa, vú Hoa vừa nhẹ nhàng vuốt ve lên khúc dương vật, làm cho nó cứ giật liên hồi giữa nơi cửa mình nàng công chúa, cả hai bấc giác đỏ mặt cùng nhìn vào nơi đó, công chúa vậy mà cảm nhận được đầu nhũ của vú Hoa đang săn lại cứng mọng ở sau nơi lưng mình, nhìn bàn tay búp măng của vú Hoa không ngừng lay động đến khúc dương vật kia khiến cho cửa mình nàng bị dày vò đến uốn éo theo, nàng còn nhìn thấy rõ hạt đậu nhỏ của mình cứ thế mà bị đầu dương vật kia trơ trẽn chọc ghẹo cho phải nép hết bên này bên nọ trông thật dễ ghét, khoái cảm trong xấu hổ nhưng nàng đã dần lấy lại bình tĩnh, nàng biết mình thật sự là chưa thể tiếp nhận được chuyện này, cơ mà nàng rất muốn được thấy điều kì lạ mà vú Hoa vừa nói lúc nãy.

    • Lý Hoa à...ta muốn thấy nó diễn ra như thế nào...vú giúp ta nhé?

    • Công chúa à...người muốn tự tay ta đưa nó xâm nhập vào hoa tâm nàng ư? Sẽ hơi đau một chút đấy...nhưng ta nghĩ phép màu của các vị thần tiên sẽ che chở cho nàng đó.

    • Hihi...ta đã nói là chưa tới thời điểm của ta mà vú à.

    • Hửm?...vậy ý người là như thế nào đấy chứ...công chúa xinh đẹp của ta.

    • Hì...năn nỉ nhé...hay là để nó thử xâm nhập vào hoa tâm của vú đi.

    • Công...công chúa...người nói gì vậy, người không nên...

    • Đi mà...giúp ta đi...ta chỉ muốn thấy điều gì sẽ diễn ra...nhé.

    • Người...thật là...không nên từ chối lòng thành của các vị thần tiên chứ.

    • Không sao đâu vú à...nếu các vị ấy thấy buồn phiền vì việc này...ta sẽ hiến lấy một con dê để ta lỗi sau vậy...Ai cha...trước mắt như vậy nhé...hihi.

    • Công chúa à...nếu mà ta đồng ý...nàng sẽ phải tiếc nuối không thôi ý...cái thứ vĩ đại này...hi...là ao ước của rất nhiều nữ nhân đấy ạ.

    • Haha, vú cứ yên tâm, ta thật là chỉ muốn chứng thực cái việc kia xem như thế nào thôi...ây da...vú nhanh lên xem nào.

    • Hưm...nhớ nhé...nếu nàng thực tò mò đến vậy thì để ta diễn cho nàng xem nhé...công chúa à...nàng lui lại chút nhé.

    • Không sao mà...ta thích để nó như vậy...ta cũng muốn cảm nhận một chút thư khoái của nó xem sao đó...hihi.

    • Như vậy thì làm sao...hây da...thôi được rồi...nếu là nàng muốn như vậy thì...nàng mở rộng hạ thân một chút giúp ta.

    Hai nữ nhân trò chuyện vô tư mà không để ý đến gần đó nơi gốc cây, có một chiếc lá đang không ngừng nhẹ rung lên, giữa thân lá là hai cái lỗ không được tự nhiên, mà nếu nhìn kĩ thì sẽ thấy thấp thoáng vài tia sáng lấp láy, hắn giờ đây đôi mắt tập trung toàn lực, hắn thấy nàng công chúa đã chống tay ngả nhẹ người ra sau, hai đùi non nàng lại dang rộng ra hơn, hắn thấy rõ dương vật mình vẫn nằm ngửa ngay cửa mình nàng từ nãy giờ, cảm nhận hai môi hồng của nàng đã ẩm ướt không thôi nên không ngừng co rút dương vật tận hưởng, rồi hắn thấy vú Hoa vậy mà tiến ra phía trước nơi hai đùi dang rộng của công chúa nhẹ áp sát, thân hình nảy nở với cặp ngực săn chắc, đầu nhũ hoa to bằng đầu ngón tay sưng lên thấy rõ, eo thon lại khoe ra bờ hông lớn đẫy đà, ở góc nhìn này hắn chỉ thấy thoáng qua cặp mông tròn trĩnh của vú Hoa, nhưng bù lại toàn bộ mật thất phía trước lại hết sức rõ ràng, hắn thấy vú Hoa có vẻ như là không có mấy lông lá, bờ mu thế mà vun cao nhẵn nhụi có phần múp hơn nàng công chúa xinh đẹp.

    Nhẹ gác một chân qua eo thon của công chúa, vú Hoa dần hạ thấp thân hình nhấp nhô của mình xuống, bờ mu múp máp của vú Hoa vậy mà hạ cánh xuống đúng nơi mà dương vật hắn đang nằm ngửa đó, hắn hô hấp đã có phần loạn nhịp, cảm nhận được hai mu thịt mịn màng đang không ngừng siết chặt lấy khúc gân guốc, hai mép thịt vú Hoa cũng vươn ra ôm lấy một nửa thân trụ dài còn lại, nhẹ chống hai tay lên đùi công chúa, vú Hoa lắc đều hông cho mu thịt mình được miết chặt vào khúc dương vật lớn kia, hạt đậu nhỏ của vú Hoa không ngừng đâm ịn vào đầu thịt ấy, rồi vô tình lách qua một bên mà đâm chạm vào hạt đậu nhỏ của công chúa khiến cả hai hơi giật mình, hắn cũng cảm nhận được điều thú vị đó khi vú Hoa vậy mà hơi nghiêng một chút rồi ngoáy hông mạnh hơn nữa, hai hạt đầu nhỏ cứ thế mà vần vũ nhau ngay sát khúc thịt nóng hổi, hai mu thịt sưng đỏ, méo mó che lấp lấy đầu thịt bóng lưỡn, hai môi lớn hồng hào của vú Hoa tham lam như muốn chiếm hết lấy thân trụ dài kia, nó ngấu nghiến rịt chặt lấy từng sợi gân guốc, rồi ôm lấy cả hai mép thịt đỏ hồng đã sưng tấy của nàng công chúa mà thu vào.

  • Ah...công chúa à...người thấy thế nào?

  • Ư...ư...thứ này thật kỳ dị...ta thấy hưng phấn một chút...vú Hoa à...điều gì sẽ xảy ra nữa...ứm...a...

  • Tấy nhiên là điều nàng muốn thấy...ư...có điều xin hãy nhường cho ta một chút nhé...ưm...ư...

  • Ah...được mà...ưm...

    Nói đoạn vú Hoa rướn tới một chút, hai mép thịt cứ thế tóm lấy đầu thịt bóng lưỡn vẫn đang đùa giỡn với mu thịt của công chúa nãy giờ, nhẹ nhàng đưa tay mịn căn chỉnh nơi hoa tâm của mình, đầu dương vật dần dần mất hút sau hai môi hồng đỏ tấy, đê mê ưỡn ngực lên trời, tóc xõa ngả đầu ra sau, vú Hoa thít chặt cơ mông để cảm nhận hết thảy sướng khoái, bên trong hoa tâm, từng mép thịt dịu dàng vuốt ve lấy dương vật, dâm thủy đã ra nhiều tự bao giờ làm cho sự ma sát trở nên hết sức dễ chịu, bên ngoài hạt đậu nhỏ vú Hoa vẫn không ngừng âu yếm lên hạt đậu nhỏ của công chúa.

    Vì cũng là lần đầu kinh qua chuyện như vậy nên lúc bị âm vật vú Hoa thu lấy trong đê mê, hắn có một chút rát rịt nơi đầu khấc, nhưng sự nhẹ nhàng co thắt và cơ man dâm thủy nơi sâu kín đã giúp hắn nhanh chóng cảm thấy dễ chịu và khoan khoái trở lại.

    Kích thước dương vật của hắn có lẽ là thứ có giá trị nhất mà vị phụ thân đáng kính qua đời cách đây không lâu đã truyền thừa lại cho hắn, một thân trụ hùng dũng, ngạo nghễ dài và cong, phải đến vượt quá một gang bàn tay lớn, gân guốc tự nhiên bám lấy như dây leo, những nốt ruồi nhỏ nổi lên rất nhiều khắp quanh từ gốc cho đến sát viền đầu thịt bóng lưỡn, chỉ cần chạm nhẹ tay vào là có thể cảm nhận được cảm giác gai gai vừa cứng vừa mềm rất kì lạ.

    Đó cũng chính là điều mà vú Hoa đang cảm nhận được vào lúc này, âm vật ẩm ướt nhanh chóng bị dương vật xâm chiếm đạt đến độ giãn cực đại, vú Hoa sướng ngất phủ phục mà dịu dàng ịn nhẹ nụ tử cung ướt mềm của mình lên đầu khấc, đây là lần đầu tiên trong đời người phụ nữ này cảm nhận được mức độ thư khoái đến tận cùng như vậy, cơ hông bắt đầu siết chặt lại, hai mép âm vật run rẩy ôm lấy giữa thân khúc thịt, từng thớ âm mang ướt át sâu kín ngại ngùng ôm siết chặt chẽ lấy thân trụ gân guốc, lỗ tử cung nở rộng ra nhẹ ôm hết nửa đầu thịt mà âu yếm, mân mê mút lấy thứ nước nhờn nơi lỗ sáo, vú Hoa đây là đã quá kinh diễm cực độ rồi, chẳng trách mà dâm thủy tràn lan chảy cả ra ngoài khiến cả hai người nhìn thấy không khỏi run rẩy.

    Lần đầu tiên trong đời chứng kiến màn cảnh hoang đường như vậy, nàng công chúa ngây thơ cũng không thể thoát khỏi cảm giác thẹn thùng, nàng hơi nhíu mày khiến cho khuôn mặt càng thêm thanh tú, một chút dâm ý bắt đầu nảy sinh và đâm hoa kết trái, dâm thủy của vú Hoa đã chảy tràn lên khắp từ đầu âm vật xuống đến khe mông nàng, chu môi lên biểu cảm khi nàng cảm giác bên dưới hạ thân bắt đầu cảm thấy muốn giải thoát điều gì đó, nó là giống như muốn tiểu tiện mà kì lạ là không phải vậy.

    Thấy vú Hoa là như đang quên đi cả trời đất cảnh vật xung quanh, cơ hông không ngừng tăng tốc miết chặt khiến cho gốc cây nấm thần không ngừng dày vò nơi hoa tâm nàng, ánh mắt lóe lên một tia lém lỉnh tinh nghịch, nàng duỗi thẳng chân mà khép nhẹ hai đùi xinh đẹp lại kẹp chặt lấy thân trụ cứng cáp, nàng thích thú thấy cái thứ kia như là mọc ra từ hoa tâm của mình, nàng như cảm nhận được đến từng cử động dù là nhỏ nhoi nhoi của âm vật của vú Hoa, hơi siết chặt khe mông đưa theo từng nhịp nắc của vú Hoa, nàng phát hiện nơi gốc cây nấm hình như là có củ gì đó đang săn lại mà chọc vào vùng hậu môn mềm mại của mình, nhưng sướng khoái nơi hạ thân khiến nàng cũng chẳng buồn khám phá thêm gì nữa, ngả lưng nằm ngửa lên cát hưởng thụ, nàng đỡ cho vú Hoa ngồi quỳ hai chân ngang hông mình, mắt nàng ngây dại nhìn xuyên qua từng kẻ lá, bên dưới vú Hoa là nắc hông càng trở nên điên dại.

    • Lý Hoa...ah...ta...ta...không xong...á...ứm...

    • Công chúa...ư...ứ...ta...đến đây...á...ư...ử...

    Cảm giác lạnh người chạy dọc sống lưng, hắn qua khúc dương vật mình tiếp nhận một lúc hai luồng dâm thủy ấm áp, nếu như nơi gốc thân trụ nơi hoa tâm nàng công chúa đang ngự trị, hai mép âm vật nàng quằn quại trào ra một dòng dâm thủy trong trẻo óng ánh, thì nơi nửa thân trên dương vật như ngạt thở trước áp lực đê mê mà âm mang vú Hoa mang lại, dâm thủy trắng đục cuồn cuộn như mây trời, men theo từng kẻ nhỏ hiếm hoi mà trào phụt ra hai mép thịt đỏ tấy, nơi giao nhau của hai dòng dâm thủy tinh khiết là những run rẩy của hai đôi môi đã chìm vào ngây ngất bại hoại, hai mép thịt đỏ tấy của vú Hoa vậy mà không ngừng co giật tham lam ôm lấy khúc gân guốc rồi bám vào cả hai mép thịt đỏ hồng của nàng công chúa mút lấy mút để.

    Nụ tử cung của vú Hoa cũng đồng dạng mà nở hết cở rồi đem đầu khấc người ta mà nút vào trọn vẹn. Hắn là chịu đả kích quá lớn từ nữ nhân múp máp này mà cũng vỡ trận bất ngờ, binh sĩ trào ra như thác đổ đem trao hết cho vú Hoa một cách ngoan ngoãn, rồi như cũng quên luôn cả thực tại, hắn kêu lên thất thanh như một vị tướng lĩnh kiêu hãnh bị thất bại nơi chiến trường.

  • AHHHHHH.........

    Chiếc lá khô bị hơi thở hoảng loạn thổi bay đi làm lộ ra một khuôn mặt đen đúa, đôi mắt trắng dã thẫn thờ như kẻ vừa bị người ta cướp đi tất cả, hắn ngóc đầu dậy làm lộ một nửa thân trên ra khỏi cát trắng trong run rẩy co giật, rồi lại ngả thịch ra mà nằm ngửa lại trên cát như kẻ vừa đi về từ cõi chết, ấy thế mà khuôn mặt hắn dần dãn ra lộ nên một vẻ thỏa mãn cực cùng.

    Nàng công chúa thất kinh đến nổi không kịp thét lên lấy nửa tiếng rồi cứ vậy mà ngất đi, vú Hoa hai mắt vẫn còn ngây dại bình tĩnh nhìn đến tên kia, hai cơ hông vẫn còn dư chấn mà miết nhẹ đều khiến cho nụ tử cung vẫn không ngừng mân mê lấy đầu khấc, cảm nhận dòng tinh trùng nóng hổi đang loạn vũ nơi sâu thẳm hạ thân của mình, vú Hoa bất giác cúi mặt khẽ cất tiếng.

    • Ngươi...ngươi là ai...từ đâu đến...ưm...sao lại...thành ra như vậy...
  • Bạn đang đọc Huyết Tương Tư sáng tác bởi Debui

    Truyện Huyết Tương Tư tại TruyenYY đã đến chương cuối. Hãy nhấn vào nút Theo Dõi để được nhận thông báo khi có chương mới nhé! Chúc đạo hữu có những giây phút vui vẻ tại YY Giới.

    Thông Tin Chương Truyện
    Đăng bởi Debui
    Thời gian
    Cập nhật
    Lượt thích 1
    Lượt đọc 9
    Ủng hộ

    Báo Cáo Vấn Đề

    Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
    Sửa Nội Dung Chương Này
    Gửi báo cáo lỗi
    Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
    Báo cho Chấp Sự