Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Biến cố gia tộc Phạm Thị

Bạn đang đọc Huyết thống sáng tác bởi Ginny

Tiểu thuyết gốc · 1156 chữ · khoảng 4 phút đọc

Hà Nội, thứ 7 mùng 2 tháng 9 10 giờ tối. Ngồi một mình trong bóng tối, đằng sau bàn làm việc của Hải Khang, anh thờ ơ nhìn qua khung cửa sổ bụi bặm của văn phòng hướng về phía những mái nhà muôn tuổi của khu phố cổ

Anh đã thân thuộc không ít các thủ đô trên thế giới nhưng Hà Nội vẫn là một trong những nơi được anh ưa thích hơn cả. Nhưng không phải Hà Nội với phố xa đầy khách du lịch hay quán ăn cầu kỳ mà là một Hà Nội với những khu vực khuất nẻo chỉ được biết đến bởi người lao động công nhân và sinh viên nghèo

Anh ngồi chờ đợi bằng sự nhẫn nại của một tay thợ săn, sự trầm tĩnh của người có đủ nghị lực để kiềm chế được thể xác và cảm xúc của mình. Anh vốn là người Việt chính gốc, mang vẻ đẹp mạnh mẽ nhưng cũng hết sức thâm trầm, một vẻ đẹp đặc trưng của dân tộc nầy. Tóc anh đen, khuôn mặt rắn rỏi, cặp mắt thông minh màu đen láy. Anh cao trên 1m80 với thân hình vạm vỡ rắn chắc chỉ có được ở những người chịu khó chăm sóc cho sức khoẻ của mình. Cả văn phòng ngập ngụa mùi mồ hôi dầu chua loét của Hải Khang, mùi thuốc lá thơm sực nức, mùi cà phê Fin hăng hăng.

Trần Chung không hề để ý những thứ đó. Anh đang nghĩ đến cú điện thoại từ Chamonix cách đó một giờ.

- Một tai nạn khủng khiếp! Tin tôi đi, ông Trần, tất cả chúng tôi đều lâm nạn. Chuyện xảy ra nhanh đến độ không ai kịp trở tay để cứu ông ấy cả. Ngài chủ tịch đã chết ngay lập tức…

Phạm Nguyên, chủ tịch tập đoàn Phạm Thị, tập đoàn dược phẩm lớn thứ hai trên thế giới, một giang sơn trị giá nhiều tỉ dollar trải rộng khắp toàn cầu. Thật không thể tưởng tượng là Phạm Nguyên đã chết.

Ông vẫn luôn tràn đầy sinh lực, nhanh nhẹn, hoạt bát, một người đàn ông năng động, thường xuyên phải sống trên máy bay đưa ông tới các nhà máy, văn phòng của công ty trên khắp thế giới, những nơi mà ông đã giải quyết những công việc tưởng chừng như không ai làm nổi, xây dựng những ý tưởng mới, thúc đẩy mọi người làm việc nhiều hơn và hiệu quả hơn. Dù đã có gia đình, đã trở thành ông bố, thú vui duy nhất của ông vẫn là kinh doanh. Phạm Nguyên là một nhân vật vô cùng lỗi lạc. Ai có thể thay thế ông đây? Ai có đủ khả năng điều hành cái giang sơn khổng lồ ông để lại? Phạm Nguyên đã không kịp chọn người kế vị mình. Bởi vì, ông đâu có biết là mình sẽ không sống quá tuổi năm mươi hai? Ông vẫn luôn nghĩ rằng mình còn khối thời gian.

Và giờ đây, thời gian của ông đã hết.

Đèn trong phòng bỗng bật sáng và Trần Chung nhìn về phía cửa, không nhận ra ai bởi loá mắt.

- Ông Trần! Tôi không biết là trong phòng vẫn còn người.

Đó là Ly, một trong những nữ thư ký của công ty người được giao việc phụ giúp Chung mỗi khi anh đến Hà Nội. Cô ta là người Hà Tây, khoảng hai mươi tư, hai mươi lăm, gương mặt xinh đẹp, thân hình mềm mại đầy quyến rũ, hứa hẹn. Cô ta đã khôn khéo ngỏ ý với Chung rằng lúc nào cũng sẵn sàng chiều lòng anh nếu anh muốn, nhưng anh chẳng hề để tâm.

- Tôi quay lại để làm mấy bức thư cho ông Khang. - Và cô ta dịu dàng nói thêm, - Có lẽ tôi giúp được cho ông việc gì chăng?

Khi cô ta tiến lại gần cái bàn, Chung nhận thấy mùi như mùi xạ hương của con thú hoang trong mùa giao phối.

- Ông Khang đâu?

Ly lắc đầu nói vẻ tiếc nuối.

- Ông ta đã rời khỏi từ lâu rồi. - Cô ta nhẹ nhàng vuốt mặt trước của chiếc váy bằng bàn tay điêu luyện. - Tôi có thể giúp ông việc gì chứ? - Cặp mắt cô ta đen láy và ướt át.

- Có. - Chung đáp. - Tìm ông ta về đây.

Cô ta cau mày.

- Tôi không thể biết giờ nầy ông ta ở đâu…

- Hãy thử chỗ chị Tuyết hoặc cô Minh xem.

Có thể đây là nơi một trong số các cô bồ của Hải Khang làm vũ nữ . Khó mà biết được với Khang, Chung nghĩ. Cũng rất có thể ông ta đang ở cùng với vợ.

Ly tỏ ra hối lỗi.

- Tôi sẽ cố gắng, nhưng… tôi e là…

- Cho ông ta biết rằng nếu một giờ nửa không có mặt ở đây ông ta sẽ bị sa thải.

Sắc mặt cô ta thay đổi.

- Tôi sẽ thử xem mình làm được gì ông Trần - Và cô ta bước về phía cửa.

- Tắt đèn cho tôi.

Dù sao, ngồi suy nghĩ trong bóng tối vẫn dễ dàng hơn. Hình ảnh của Phạm Nguyên vẫn luẩn quẩn trong đầu Chung. Vào khoảng thời gian nầy trong năm, những ngày đầu tháng Chín, núi Mont Blanc rất dễ trèo. Trước kia Nguyên đã một lần thứ trèo ở đây nhưng ông không thể vượt qua bão tố để lên đến đỉnh núi. "Nhưng lần nầy tôi sẽ cắm được cờ của tập đoàn ta lên đó", ông hứa với Chung bằng giọng bỡn cợt.

Và cách đây một lát, khi Chung đang làm thủ tục trả phòng tại khách sạn Pan Pacific Hanoi thì điện thoại gọi cho anh. Chung có thể nghe được giọng nói thổn thức trong máy. "Mọi người đang vượt qua dòng sông băng… Ngài chủ tịch bị trượt chân và sợi dây cáp của ông ấy đứt ông ấy rơi xuống vách núi …" Chung hình dung ra thân hình của Nguyên đập mạnh vào tảng đá ác nghiệt và lăn nhanh xuống vách núi,

Anh cố ép mình quên đi cảnh tượng khủng khiếp đó.

Dù sao cũng là quá khứ rồi. Hiện tại còn quá nhiều điều khiến anh phải lo nghĩ. Các thành viên trong gia đình Phạm Thị hiện đang ở khắp nơi trên thế giới cần phải được thông báo về cái chết của ông. Và bản thông cáo cho báo chí cũng cần phải chuẩn bị.

Cái tin nầy hiện đã như một đợt sóng thần lan khắp giới tài chính quốc tế. Giữa lúc tập đoàn đang lâm vào tình trạng khủng hoảng tài chính thì ảnh hưởng do cái chết của Phạm Nguyên gây ra phải được giảm đến mức thấp nhất có thể. Đây chính là công việc của anh - Trần Chung .

Bạn đang đọc Huyết thống sáng tác bởi Ginny
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Myuki
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 4
Lượt đọc 80
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự