Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 95 Ngoại truyện Niệm Kiều: Ngốc nghếch

Bạn đang đọc Hoàng Tử Nhỏ Mẹ Yêu Con của Ngưng Văn

Phiên bản Dịch · 1095 chữ · khoảng 3 phút đọc

-Em điên rồi à?

Từ Thành Luân dồn em gái vào trong góc tường. Trên người Niệm Kiều vẫn là chiếc áo cưới màu trắng tinh khôi. Cô sẽ hạnh phúc. Vậy mà chỉ mới đây, chính tay cô đã hủy đi hạnh phúc của mình. Chính cô…

Khi ông Nguyễn dắt tay Niệm Kiều bước vào lễ đường, đột ngột vang lên một đoạn đối thoại thay cho bản nhạc chúc mừng. Là giọng của Trình Vân đang nói chuyện cùng ai đó. Ý định rõ ràng “Tôi sẽ cho cô ta đau khổ cả đời vì dám làm hại Nhất Vũ. Cô ta…”

Là Niệm Kiều.

Lễ đường ồ lên. Cha xứ cũng đứng yên tại chỗ, quên mất nghi lễ sắp diễn ra.

Niệm Kiều vén mạng che mặt của áo cưới, lạnh lùng:

-Tôi không đồng ý gả cho anh ta. Không…đồng…ý!

Từ Thành Luân không đến dự một cách chính thức. Anh phải đội nón sụp xuống, nấp trong một góc giáo đường, mong sẽ được chứng kiến cảnh em gái lộng lẫy mỉm cười hạnh phúc. Ai ngờ…Niệm Kiều lại gọi tên anh:

-Người tôi yêu…chỉ có anh ấy…Anh Luân…Anh đâu rồi…Em xin lỗi…Em yêu anh…Anh Luân ơi!

Từ vị trí cô dâu bị hại, Niệm Kiều bỗng trở thành kẻ hai lòng. Trình Vân mắt đỏ ngầu, chụp lấy tay cô:

-Cô nói gì? Cô nói lại đi…Cô nói gì…

Lực tay của anh ta rất mạnh. Từ Thành Luân hoảng hốt lao ra. Chậm hơn nữa, anh sợ gã đàn ông đang điên tình ấy sẽ bóp chết em gái mình.

Vở kịch tiếp diễn trong hỗn loạn. Từ Thành Luân vội vàng nắm tay Niệm Kiều chạy khỏi giáo đường. Chậm vài phút, anh sợ vai diễn cô dâu chạy trốn vì tình yêu chưa kịp diễn thì Niệm Kiều đã bỏ xác ở đó rồi.

Giờ anh mới có thể hỏi…Niệm Kiều rõ ràng cũng đã yêu Trình Vân, đã cảm động, đã hạnh phúc vì được làm cô dâu của hắn. Sao lại đến nổi này…

-Anh hai!

Cô dâu nức nở. Bây giờ cô mới có thể khóc nấc lên.

Từ Thành Luân ôm lấy em gái, giọng dịu đi:

-Ngoan…Nói cho anh hai nghe, có chuyện gì? Tại sao?

…Tấm ảnh chụp và đoạn ghi âm. Từ Thành Luân giận run người. Trước đêm đám cưới, cô tiểu thư tên Hải Kỳ đã đến gặp Niệm Kiều.

Cô ta chụp được ảnh hai anh em ôm nhau. Lại có đoạn đối thoại trước hôn lễ. Đề cập tới chuyện cưỡng bức hoàn toàn là một màn kịch của hai người…. Niệm Kiều không sợ Trình Vân biết chuyện. Cô chỉ lo lắng. Nếu đoạn ghi âm này công khai, anh trai cô ở Từ gia sẽ gặp nguy hiểm đến dường nào.

Niệm Kiều chọn anh trai. Cô làm theo yêu cầu của Hải Kỳ. Cô ta sắp xếp luôn cả đoạn băng thu lại đối thoại của Trình Vân và Trần Kiến Bình về ý định trả thù Niệm Kiều cho Nhất Vũ…Bất chấp hạnh phúc, bất chấp tương lai của chính mình.

-Em có biết, làm mất mặt Trình gia trước mặt bao nhiêu người như thế, hậu quả sẽ là gì không? Em và Trình Vân…

-Em biết….Em biết- Niệm Kiều cắn môi- Nhưng em không có cách nào khác. Em sợ…anh hai….Anh hai ơi…Em…

-Em là đồ ngốc nghếch nhất mà anh từng thấy- Từ Thành Luân chợt hét lên- Em có một đêm, sao không bàn bạc với anh. Em tự ý quyết định. Em cho đó là hy sinh cho anh à? Em cho đó là điều mình phải làm vì anh hai hả? Con ngốc này…

-Anh hai…

-Em có biết…Hiện giờ em đã chọc giận không chỉ Trình Vân mà còn cả Trình gia. Họ hận anh, nhắm vào Từ thị, tiếp tục phá hoại là điều tốt. Nhưng em làm tổn thương từ đứa con nhỏ tới đứa con lớn…Em nghĩ Trình gia sẽ để một con bé ngốc nghếch như em yên ổn hay sao?

Niệm Kiều khựng lại. Lần đầu cô thấy anh trai nổi giận. Đôi mắt Từ Thành Luân thật lạnh lùng:

-Trước đây, anh chỉ có một Từ thị, một ông Từ để đối phó. Nay em kéo thêm cho anh một Trình Vân, một Trình thị hùng mạnh. Em xem anh trai của em là siêu nhân phải không Tiểu Kiều? Em nghĩ anh tài giỏi lắm sao?

Niệm Kiều hoàn toàn không nghĩ tới chuyện đó. Cô chỉ không muốn anh trai gặp chuyện. Dù rất đau lòng. Ánh mắt Trình Vân nhìn cô đầy phẫn hận. Đau khổ….Rất đau…

-Em luôn là một con bé ngốc nghếch Tiểu Kiều ạ. Anh đã tưởng, em lấy Trình Vân, từ nay sẽ bớt đi một nỗi lo cho anh. Anh sẽ toàn tâm toàn ý đối phó với ông ta. Đằng này em tạo ra một rắc rối còn lớn hơn nữa. Anh không nỡ để em gặp chuyện. Anh hai còn phải coi chừng cả em nữa. Lúc đó chỉ cần một sơ suất nhỏ, mọi cố gắng đều là công cốc. Anh hai sẽ chết một cách thê thảm nhất. Em hiểu không em gái ngốc?

-Anh hai…

Niệm Kiều run rẩy. Chỉ là một con nhóc 23 tuổi. Thành Luân thở dài, kéo cô vào lòng:

-Từ nay ngoan ngoãn nhìn anh hai làm việc. Có chuyện gì phải nói với anh hai. Không được giấu anh hai có hiểu không?

Nhưng anh hai sẽ giấu em nhiều chuyện. Từ Thành Luân vẫn vuốt nhẹ tóc em gái. Người đáng sợ nhất không phải là kẻ mưu toan thâm hiểm mà là những kẻ liều mạng. Trình Vân là dạng người không tính toán sâu độc. Cách hắn ra tay luôn trực tiếp. Từ Thành Luân sợ…Anh chưa kịp đưa ra cách đối phó đã bị kẻ “nghĩ gì làm đó” như hắn cho xuống mộ mất rồi.

Ngoài ra còn có một mối đe dọa nữa. Cuốn băng ghi âm có nhắc tới chuyện hai anh em lại ở trong tay một đứa con gái ngu ngốc còn hơn em gái của anh nữa. Ngu ngốc cộng thêm tình yêu mù quáng càng nguy hiểm. Đành phải ra tay từ cô ta trước vậy. Hải Kỳ…

Em gái anh hoàn toàn không biết. Từ Thành Luân hiền lành nho nhã, thực ra là một kẻ tàn nhẫn nhất trong những kẻ nhẫn tâm….

Bạn đang đọc Hoàng Tử Nhỏ Mẹ Yêu Con của Ngưng Văn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự