Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 44 Chương 44

Bạn đang đọc Hoàng Tử Da Ngăm và Công Chúa Dịu Dàng của Jocelyn Trần

Phiên bản Dịch · 2615 chữ · khoảng 9 phút đọc

Tinh Vân đang ngủ ngoan ngoãn trên vai Gia Hoành. Thấy thế, Gia Hoành và Hoàng Vũ mới dám thì thầm với nhau.

- Mày có nghĩ là Tinh Kỳ còn sống không?

- Nhìn Tinh Vân dám đưa cả tính mạng của cô ấy và hai đứa con như vậy thì không phải đùa rồi!

- Vậy thì gay đây. Có một mình Tinh Kỳ sao xử lý hết bọn chúng? Nhưng mà nếu thật là nó xử hết được thì nó sẽ không tha cho tụi mình đâu. Tinh Kỳ mà biết Tinh Vân liều với cái bụng bầu là tụi mình chết chắc – Hoàng Vũ lo lắng cho bản thân.

- Nhớ cái đợt mình chọc Tinh Vân lần cuối là lúc con bé 6 tuổi ấy nhỉ? Tụi mình chỉ là chọc con bé xấu xí hơn hẳn mấy đứa con gái bám theo Tinh Kỳ, và thế là con bé khóc to. Nhớ lúc đấy thằng Tinh Kỳ đã đánh tụi mình nhừ tử. Bầm hết cả mặt mũi. Tụi mình không xin lỗi Tinh Vân và hứa không làm vậy nữa thì chắc đã nghỉ chơi nhau từ lâu rồi!

- Mà bao giờ thì bác Âu mới ký cái bản hợp đồng gì đó để giao lại công ty cho hắn? Lỡ đâu Tinh Kỳ không đến cứu chúng ta kịp thì sao?

- Đừng nói gở vậy! Tinh Kỳ mà… Nó lúc nào mà chẳng bảo vệ được cho Tinh Vân!

Cánh cửa bất chợt đổ nhào xuống phía cả đám đang ngồi làm Gia Hoành tỉnh giấc. Gia Hoành đang định đứng dậy ôm lấy người anh em tưởng rằng đã chết của mình. Tinh Kỳ lập tức giơ tay ra hiệu anh ngồi yên đó. Tinh Kỳ tiến đến chỗ Tinh Vân đang ngồi. Anh vuốt ve cái má ấm áp của cô. Tinh Vân tuy đang ngủ rất say nhưng cô vẫn cảm nhận được hơi ấm của Tinh Kỳ. Má cô lập tức nóng hổi và đỏ bừng lên làm cô xinh đẹp hơn bao giờ hết. Tinh Kỳ chăm chú nhìn vào cô. Hơn 2 tháng trời, anh đã không được ngắm nhìn và chạm vào từng sớ da thịt của cô. Cô làm anh nhớ nhung da diết.

- Âu Tinh Kỳ, em còn muốn nhìn đến bao giờ nữa đây? Mau lên, Lý Thập Toàn về đến bây giờ. Hắn chỉ đi về lấy ít đồ thôi đó! Thay ca chỉ mất năm phút thôi. Em muốn chết hay sao hả? – Kiến Bằng lên tiếng.

Tinh Kỳ thoát khỏi những suy nghĩ của bản thân mình. Anh nhấc bổng Tinh Vân lên rồi ép sát vào ngực mình. Đầu Tinh Vân liền dụi vào bờ vai rộng của anh. Tinh Kỳ đưa cô lên xe, ngồi kế bên anh. Anh vào trong chiếc Camry và nổ máy. Và NÓ KHÔNG CHẠY…

- Tinh Kỳ, chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Mau chạy đi. Thằng Lý Thập Toàn sắp đuổi kịp rồi! – Kiến Bằng ngồi đằng sau hối.

- Nguy rồi anh, không nổ máy được! – Tinh Kỳ hét lên, anh ngay lập tức ra khỏi xe và bế lấy Tinh Vân. - Sax! Chú mày mua xe kiểu gì thế?

- Xe secondhand anh ạ. Tiền trong quỹ đen của em chỉ đủ mua đồ xài rồi! – Tinh Kỳ lập tức bế Tinh Vân ra khỏi xe và chặn đầu xe Hoàng Vũ.

- Chuyện quái gì thế? – Hoàng Vũ rủa.

- Xe tôi bị chết máy rồi – Anh vừa nói vừa mở cửa xe và nhét Tinh Vân vào ngồi kế Gia Vệ - Làm ơn hãy chăm sóc em thật tốt! – Anh nhìn Gia Vệ đầy nài nỉ.

Gia Vệ giữ lấy vai Tinh Vân rồi gật đầu nhẹ. Tinh Kỳ mỉm cười và hôn nhẹ lên môi Tinh Vân. Một nụ hôn chớp nhoáng.

- Kiến Bằng, mau lên xe đi!

- Cái gì? Một mình em ở lại sao? Có điên không thế?

- Anh phải lên để bảo vệ Tinh Vân cho em! – Tinh Kỳ nói chắc nịch.

Kiến Bằng chăm chăm nhìn Tinh Kỳ không nói gì. Anh đành yên lặng lên xe biết đây không phải là lúc tranh luận. Ánh đèn lóe lên phía cuối đường thu hút tất cả mọi người.

- Nguy rồi, Hoàng Vũ, chạy mau!

Hoàng Vũ lập tức nhấp ga chạy xuống bằng con đường phía trước.

Chiếc xe kia cũng vừa đến nơi. Tinh Kỳ mau chạy đi nấp trong màn đêm đen nghịt.

Lý Thập Toàn bước ra khỏi xe. Hắn đi đến căn nhà kho thì nhìn thấy cánh cửa đã đổ sập trước mặt. Hắn ta như phát điên. Một đám vệ sĩ đi đằng sau nhìn thấy không biết phải làm sao cả. Lòng nơm nớp lo sợ sẽ bị đuổi việc.

- Mau lục tung chỗ này lên. Chiếc xe Camry vẫn còn kia, bọn chúng không thể đi đâu được – Hắn ta hét lên.

Đám bảo vệ răm rắp nghe lời, bật hết những cây đèn pin mang theo mà lục lọi khắp chốn trên đồi. Chẳng mấy chốc, chỗ trốn của Tinh Kỳ đã bị phát hiện. Anh lập tức bắn hết mấy gã vệ sĩ đang tiến gần đến. Nhưng chẳng mấy chốc, anh lại bị vây quanh. Tiếng súng làm cả quân đoàn vệ sĩ càng tiến tới chỗ anh. Lý Thập Toàn cũng vậy. Chỉ còn chưa đến mười tên vệ sĩ. Chợt Tinh Kỳ thấy cái gì cồm cộm ở đằng sau. Lại là thứ mà anh ghét nhất. Đầu súng…. Lý Thập Toàn.

- Các người lui đi, một mình ta xử lý tên này được rồi!

- Nhưng thưa chủ nhân….

- Mau lui ra hết! Bụng Tinh Vân đau đớn dữ dội. Cô mở mắt ra và thở hổn hển. Cô đang nằm trên xe.

- Tại sao…? – Tinh Vân nói lý nhí.

Nhưng mọi thứ trả lời cô chỉ là những ánh mắt im lặng của các anh. Cô không hiểu gì cả. Lần này cô hét lên:

- Tại sao?

- Tinh Vân, bình tĩnh em… - Kiến Bằng ngồi kế bên trấn an.

Bụng cô đau quá, đau thắt lại. Nước mắt cô rơi nhanh. Tay ôm lấy bụng. Hơi thở dồn dập. Cô chợt nghĩ ra.

- Tinh Kỳ…! – Cô lại hét lên.

- Bình tĩnh đi em… - lần này là Gia Vệ.

Chiếc xe vừa chênh vênh xuống khỏi con dốc đồi.

- Cho em xuống – Tinh Vân hét lên. Nước mắt cô ướt đẫm áo.

Mọi người đều im lặng.

- Hoàng Vũ…. Em xin anh… Hãy cho em xuống! – Cô khóc nấc lên. Đau đến xe ruột.

Chiếc xe khựng lại.

- Mày làm gì thế? – Gia Vệ quát Hoàng Vũ.

- Tao không làm được! Tinh Kỳ là anh em chúng ta cơ mà! Mày không thấy hèn khi chạy trốn trong khi người anh em kết nghĩa của chúng ta đang đối mặt với thần chết hay sao? – Hoàng Vũ cũng nạt lại không kém.

Cả đám im lặng. Im lặng là đồng ý. Tinh Vân nhìn anh qua tấm gương đầy cảm kích. Hoàng Vũ nháy mắt với cô không sao.

Chiếc xe lại đi lên lại trên đồi. Tinh Vân nhanh chóng giục Kiến Bằng mở xe cho cô đi. Cô loạng choạng xuống xe. Nỗi đau như hằn lên cả gương mặt cô.

- Em không sao chứ? – Kiến Bằng lo lắng.

- Không sao… - mồ hôi cô ướt đẫm trán.

Cô mau chóng chạy lên chỗ nhà kho. Chẳng biết linh tính nào nói rằng Tinh Kỳ đang ở đây. - Tinh Kỳ, mày chuẩn bị chết đi!

- Tao chuẩn bị rồi! – Tinh Kỳ nhắm mắt lại.

Đây là lần thứ hai và có lẽ cũng là lần cuối cùng. Anh đã không còn sợ nữa. Anh cuối cùng chỉ xin một lần cuối được cầu nguyện cho người anh yêu và hai kết tinh tình yêu của anh và cô. Anh nhắm mắt lại. Tiếng súng vang vọng cả vùng đồi. Nhưng sao anh không cảm thấy đau đớn? Anh mở mắt ra. Lý Thập Toàn đã nằm lên chân anh từ lúc nào. Khẩu súng trên tay Kiến Bằng hạ xuống.

- Tinh Kỳ… - cô chạy đến ôm chầm lấy anh.

Anh lập tức đón lại cô bằng một nụ hôn cuồng nhiệt. Đã lâu rồi, anh không cảm nhận được cô gần như lúc này. Nụ hôn sẽ còn dài nữa nếu không bị tiếng kêu của Tinh Vân làm cho ngắt quãng.

- Em sao vậy? – Tinh Kỳ đỡ lấy cô.

- Đau… - Tinh Vân cố để nói thành tiếng.

- Tinh Kỳ, mau đưa cô ấy đi bệnh viện đi. Chỗ này ba tụi tao sẽ lo – Hoàng Vũ chạy ra mở cửa xe và nói như ra lệnh.

Tinh Kỳ mau chóng nghe lời, đặt Tinh Vân bên hàng ghế bên và trèo lên xe. Anh phóng như lao đến bệnh viện.

Chẳng bao lâu sau thì xe cảnh sát kéo đến vây quanh hiện trường. Hoàng Vũ nhanh chóng đưa cho ông cái thể nhớ rồi lấy xe của chính người vừa bị bắn để đến bệnh viện.

Khi cả đám đến nơi thì đã thấy mọi người đều ở đây: Hạ Hy, Tuệ Châu, Á Mỹ, ông Âu và cả ba mẹ Tinh Vân. Gia Vệ vừa vào thì xúm lại với Hạ Hy. Á Mỹ không kiềm nổi nhớ mong mà níu lấy tay Gia Hoành. Tuệ Châu thì ngay lập tức ôm chầm lấy Hoàng Vũ không rời. Tinh Kỳ thì cứ đi đi lại lại trước cửa phòng đầy bồn chồn thấp thỏm. Kiến Bằng cũng như lửa đốt, mau chóng chạy đến keo tay Tinh Kỳ hỏi:

- Tinh Vân xảy ra chuyện gì à?

- Vâng, chuyện lớn – Tinh Kỳ trả lời cụt lủn, tay chân anh vẫn không ngừng cử động. Anh biểu lộ rõ vẻ lúng túng của mình.

- Rốt cuộc là có chuyện gì? – Kiến Bằng tóm lấy cổ áo Tinh Kỳ.

Hành động đó làm ông Âu và ông bà Hoàng sửng sốt.

- Anh thôi đi có được không? – Tinh Kỳ gắt lên gạt tay Kiến Bằng ra.

- Có chuyện gì mới được chứ? – Kiến Bằng vẫn ngoan cố.

- Anh đang giả vờ ngốc đấy à? Cô ấy đang sinh con ở trong – Tinh Kỳ khó chịu.

Kiến Bằng nghe tin thấy lòng nhẹ nhõm hẳn. Nhưng đồng thời anh cũng dâng trào một cảm giác chán nản đến tột độ. Anh ngồi phịch xuống chiếc ghế trống gần đó. Mắt liếc nhìn Tinh Kỳ. Vậy là cô gái anh yêu đang đẻ con ột thằng con trai khác chứ không phải là anh. Anh không giấu nổi nỗi tuyệt vọng. Chuyện này chẳng khác nào bắt anh thừa nhận anh không còn gì để có thể khiến cô rời khỏi Tinh Kỳ và về bên anh được nữa.

1 tiếng.

2 tiếng.

3 tiếng

4 tiếng.

5 tiếng.

Tinh Kỳ nhìn cái đồng hồ chậm chạp trên cánh cửa phòng cấp cứu thờ dài. Chân anh vẫn không ngừng đi qua đi lại. Và nhiều lúc anh lúng túng đến độ hai chân cứ va vào nhau tạo thành tiếng làm anh suýt té.

- Tinh Kỳ à, bố chóng mặt quá! Ngồi xuống giúp bố đi. Con như vậy chỉ càng làm mọi người hốt hoảng thêm thôi – Ông Âu nói với giọng van nài.

Tinh Kỳ không còn cách nào khác đành phải ngồi xuống ghế. Chân anh vẫn không ngừng rung lên. Tay thì không biết để đâu đế thấy thoải mái, hết đặt lên hai đùi rồi lại khoanh vòng trước ngực, xong lại vòng ra hai gáy. Anh không yên được.

- Còn lâu hơn cả giải phẫu cho Hoàng Vũ – Tuệ Châu than.

- Ba có chắc là đã mời tất cả bác sĩ sản khoa giỏi nhất để đỡ cho Tinh Vân không? – Tinh Kỳ dò xét nhìn ông Âu đang ngồi kế bên.

Ngày mai sẽ có cháp cuối nha mọi người, có ai đón trước được kết quả sẽ ra sau không ? Chap Cuối

- Con đừng hỏi những câu ngốc nghếch ấy! Ngay từ lúc Tinh Vân về nói với ta là còn hơn 1 tuần nữa nó sẽ sinh. Ta đã quy tụ xong hết cả - ông Âu khẳng định trước sự hoài nghi của đứa con trai duy nhất.

- Vậy sao lâu đến vậy? – Tinh Kỳ lại rên rỉ.

- Đâu phải…

Ông Âu chưa dứt câu thì tiếng trẻ con khóc trong căn phòng đã vang lên làm Tinh Kỳ hí hửng hết mực, xô cái ghế và nhảy cẫng như một đứa trẻ con. Một lúc sau, một cô y tá bước ra trên tay ôm một tấm khăn nhỏ. Từ trong đó phát ra tiếng khóc không ngừng. Tinh Kỳ vội chạy đến, đón ngay lấy tấm khăn bông. Cả đám xúm lại vây quanh Tinh Kỳ.

- Đúng là không lẫn vào đâu được. Nhìn là biết con của Tinh Kỳ - Gia Hoành chọc khi thấy đứa trẻ màu nâu.

- Giống anh như đúc – Hạ Hy cười rõ tươi.

Hoàng Vũ không biết nghĩ gì mà chỉ nhìn sang Tuệ Châu cười mỉm.

- Là trai hay gái? – ông Âu bỗng quay sang cô y tá hỏi

- Con trai ạ - Cô y tá lễ phép đáp lại.

Tinh Vân tỉnh dậy thì đã thấy Tinh Kỳ nằm ngủ kế bên. Cô vuốt ve những lọn tóc anh làm anh giật mình tỉnh giấc.

- Em dậy rồi à? – Tinh Kỳ dụi dụi hai con mắt.

- Con em…

- Hư nhé, thương con hơn thương anh rồi! – Tinh Kỳ trêu chọc cô rồi quay ra sau bế từ trong nôi ra em bé thứ nhất.

- Sao giống anh thế này? – Tinh Vân bế con lên bĩu môi giận dỗi.

Tinh Kỳ lại tiếp tục đặt bé thứ hai lên đùi cô. Nhìn nó trắng và xinh xắn như một thiên thần nhỏ.

- Giống em chưa nào? – Tinh Kỳ hỏi - Là con gái, thích nhé!

- Giống được mỗi màu da… - cô lại làm nũng Tinh Kỳ - em không thương đứa nào hết đâu!

- Y cha, con anh mà em không thương à? Không yêu anh sao? – Tinh Kỳ nghịch lại cô.

- Ừ, không yêu – Tinh Vân nhìn mặt anh phì cười.

- Haiz, tiếc thật. Nhưng biết làm sao được, anh đã lỡ thề sẽ yêu và chăm sóc em và hai đứa con này thật tốt cho đến hết cuộc đời rồi – Tinh Kỳ vờ thở dài.

- Thật sao? – Tinh Vân cười híp mắt đầy hạnh phúc.

Tinh Kỳ không nói gì mà chồm người xuống hôn lên đôi môi của cô. Một nụ hôn nhẹ nhưng chứa chan đầy hạnh phúc. Anh vòng qua vai cô và ôm sát cô vào người. Tay anh vẫn bế đứa bé.

- Bốn chúng ta, một gia đình hạnh phúc mãi mãi em nhé!

Tinh Vân không nói gì. Đôi má cô ửng hồng ngại ngùng. Tuy sến nhưng lại vô cùng ấm áp và nghiêm túc. Cô nhìn lên anh, thấy anh đang nhìn cô, mỉm cười nhẹ thay cho lời đồng ý…

THE END

Bạn đang đọc Hoàng Tử Da Ngăm và Công Chúa Dịu Dàng của Jocelyn Trần
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 4

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự