Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 12 Thiên sứ hộ mệnh

Bạn đang đọc Hoàng Hậu Bảy Sắc của Nhân Văn

Phiên bản Dịch · 8270 chữ · khoảng 30 phút đọc

Duyên là do trời định, phận là do con người tự tạo nên. Có không ít người vì đã không cố gắng thật sự tranh đấu đấu, vì thế đã vô tình đánh mất đi cái duyên phận vốn thuộc về mình. Nhưng, cũng có những người cho dù đã rất cố gắng, mà cũng không nhận được kết quả gì.

Thật ra Cảnh Thần và Tịnh Hiếu rất có duyên với nhau, nhưng không biết đây có phải là duyên phận của hai đứa nó hay không? Vì từ lúc bắt đầu, không đứa nào tin đây chính là duyên phận cả. Bây giờ, không tin thì không được rồi.

"Ủa?...Mấy giờ rồi?" Tịnh Hiếu đờ đẫn dụi tay vào mắt.

"Đừng có nhúc nhích." Cảnh Thần đang mở cửa vào nhà nó.

Chuyện này là sao đây? Tịnh Hiếu mơ hồ mở mẳt ra nhìn. "Này...A?! Hả? Chuyện gì đây?" Sao nó lại bị cõng nằm trên vai một người thế này? Mà người này lại rất quen nữa.

"Cậu cũng biết đánh vật với thời gian đấy." Cảnh Thần đặt nó xuống nhẹ nhàng, phủi hai tay:" Sao không tỉnh dậy từ sớm chứ? Làm người ta mệt muốn chết."

"Nói đi, mình muốn nghe cậu nói vấn đề chính." Ngay lúc này, nó chẳng muốn nghe mấy lời than thở đó của Cảnh Thần.

"Cậu quá lắm! Cũng phải cho người ta vào nhà, rót cho người ta một ly trả chứ?" Ai đã cất công đưa nó về tận nhà mà lại nói vậy?

Nhìn thấy mấy vết hằn trên hai cánh tay Cảnh Thần, Tịnh Hiếu cảm thấy hơi tội nghiệp cho hắn. Hai đứa đi vào nhà.

"Cho một ly nước như vậy là tốt lắm rồi." Nói rồi nó đưa ly nước ra trước mặt Cảnh Thần.

"Vậy lần sau có thể cho mình một ly hồng trả được chứ?" Cảnh Thần nhìn vào đôi mắt đang giận của nó: "Sáng nay cậu có ăn gì lạ không?"

"Sao?" Tịnh Hiếu suy nghĩ, "Ngoài bữa sáng ăn cùng với Tiểu Từ, mình chẳng ăn gì nữa."

"Vậy là...cái ly nước ở nhà thi đấu có vấn đề rồi. Nó làm cậu ngủ đấy."

"Từ lúc còn đang xem trận đấu, mình thấy chóng mặt, và sau đó thì không còn biết gì nữa..."

"Cho nên mình mới cõng cậu về, không ngờ cậu cũng nặng thật." Cảnh Thần cảm thấy muốn còng cả lưng ra, trước đây hắn chưa cõng ai bao giờ, bây giờ thì đã nếm được cái mùi vị đó rồi.

"Thì cũng chỉ nặng hơn mấy người nhẹ ký một chút thôi mà." Nó giận. May mà nó chỉ cho hắn uống nước lọc thôi, chứ không thì lẵng phí một ly trả rồi, đáng ghét thật.

Cảnh Thần biết cãi nhau với nó cũng vô ích, nó lúc nào cũng bướng bỉnh. Nên hắn bắt đầu vào vấn đề chính.

"Chuyện hôm nay cậu có thấy lạ không? Cả chuyện...lần trước chị Tiểu Từ bị người ta xô ngã ở cầu thang nữa, chị ấy té cũng đâu có nhẹ, vì kẻ đó không mặc đồng phục trường mình, vả lại mình tin Đơn Đình không phải là kẻ đã gây ra những chuyện đó, cho nên mình đoán chắc là có kẻ muốn phá hoại tụi mình...Mà lần này là cho thuốc vào ly nước của cậu, nếu cậu không uống trước, thì hoặc mình, hoặc Đằng Ảnh, Thất Quỳ sẽ bị trúng thuốc của nó. Nếu nói hắn đang muốn nhắm vào một trong số chúng ta, e rằng không xong rồi...không chừng...không chỉ có một ly bị bỏ thuốc."

"Vậy là vì có kẻ đang âm mưu hại câu lạc bộ Theo đuổi Ước mơ của chúng ta, tất cả những việc làm này đều nhắm vào chúng ta?" Tịnh Hiếu nhận ra sự việc ngày càng chuyển biến xấu hơn, "Mình nhanh báo cho Tiểu Từ biết chuyện này nhanh thôi."

"Ừ, vậy là...ngoài Đơn Đình ra, còn có kẻ khác đang chú ý chúng ta." Cảnh Thần lo lắng: " Mình vừa nghĩ ra một khả năng...Đơn Đình đã từng nói về cái băng nhóm mà anh trai nhỏ đã tham gia cũng có biết đến tụi mình, như vậy là sao đây? Nếu nói đây là âm mưu do tụi nó đặt ra, cũng không loại trừ khả năng đó."

Tịnh Hiếu như ngộ ra được điều gì đó: "Nhưng nếu mình đoán đúng, thì kẻ thù của mình lúc này không chỉ có một người, và có thể là cả một bọn, nếu vậy thì..."

"Cậu dũng cảm lên một chút được không? Mình đâu có bắt cậu phải hy sinh chứ?" Cảnh Thần biết nó không muốn manh động, nó muốn yên lặng quan sát tình hình,chứ không muốn chủ động tấn công đối thủ.

"Vậy thì làm sao?" Nó nóng ruột hỏi Cảnh Thần.

"Mình tuyệt đối không để cho tụi nó làm hại cậu đâu, cho dù..." Cho dù phải đánh đổi tất cả.

Hai đứa hơn kém nhau chả bao nhiêu tháng tuổi, thế nhưng Cảnh Thần lại có vẻ cứng rắng và mạnh mẽ hơn nó nhiều.

Tịnh Hiếu ra vẻ mặt ngây ngô.

Hắn sẽ chẳng nói những điều thầm kín trong lòng mình vào lúc này đâu.

"Cho dù trông cậu có ngốc đến mấy, bọn họ chắc cũng không nỡ ra tay đâu, nên đừng có lo!" Cảnh Thần trêu nó.

"Cái cậu này thật là..." Nó đành chịu thua hắn. Sao nó cứ thấy hồi hộp, nôn nao trong lòng làm sao?

"Quên mất, mình có chuyện này muốn hỏi cậu." Cảnh Thần ngồi ngay ngắn lại, "Cậu thích cái gì nhất?"

"Thích nhất hả?" Tịnh Hiếu thích nhất là được ngủ, và nằm mơ mộng, ngoài mấy cái đó ra thì còn cái gì nữa?

"Nghĩ kĩ đi nhé."

Hình như chuyện này quan trọng với Cảnh Thần lắm thì phải.

"Mình thích cái lồng xoay."

"Cậu thích đi lồng xoay?" Cảnh Thần nhơ lại. Hèn nào lần trước hai đứa nó cùng đi chơi với Thất Quỳ, Tịnh Hiếu cứ đứng nhìn chăm chú vào chiếc vòng thủy tinh hình cái lồng xoay đó.

"Mình không thích đi." Tịnh Hiếu chỉnh lại: "Mà mình chỉ thích ngắm thôi, mình rất thích đứng ngắm các vòng xoay của nó, chị Ân Từ từng nói những người thích ngắm lồng xoay sẽ rất hạnh phúc. Nhưng mình thích ngắm nó không phải vì những điều chị ấy nói...đơn giản là vì mình thích thôi."

Nó ngừng lại một chút rồi nói tiếp: "Nhưng mà trong khu vui chơi lại nhiều người quá, mình không thích đi, cho nên đến bây giờ cũng chỉ ngắm nó được có mấy lần. Vì thế, cái điều mình thích nhất, lại dường như quá xa với."

Chẳng biết nói nói những điều này làm gì nữa.

"Chắc là...cậu muốn chỉ mình mình ngồi trên chiếc lồng xoay? Ngoài ra không có ai khác nữa, một chiếc đu quay yên ắng và tĩnh lặng và dễ dàng dẫn dắt người ta đi vào giấc mộng?" Cảnh Thần thăm dò nó.

"Nhưng mình cũng không thích những người có tiền là bao luôn cả cái lồng xoay hoặc thậm chí tự tạo cho riêng mình một cái. Trông thật là khoa trương và lố bịch, những việc như vậy mình chẳng còn thấy lãng mạn gì nữa cả." Vừa nói nó vừa thở dài: "Mà cậu hỏi chuyện này làm gì?"

"À...chỉ hỏi vậy thôi."

"Hỏi cho cái người mà cậu thích à?"

Cảnh Thần vẫn im lặng không trả lời nó.

"Tuổi trẻ cũng thật là hay ha..." Lời nó nói thật là khỏ hiểu. Thật ra điều nó muốn hỏi Cảnh Thần không phải là chuyện đó. Mà là, người cậu thích, là ai vậy? Sao mình vẫn cứ nghĩ hoài mà nghĩ không ra?

Nó cảm thấy từ sâu thẳm trong lòng nó, như có cái gì đó đang xiết chặt nó.

Sỡ dĩ nó cảm thấy như vậy, là vì hắn đã có người để thích rồi, sau này có lẽ nó và hắn sẽ không còn được vui vẻ như lúc này nữa.

Những chuyện vui buồn rồi cũng khó mà kể cho hắn nghe được, không còn hàn thuyên chuyện trời chuyện đất với hắn được nữa, và hắn cũng không còn sức chịu đựng cái bệnh lười biếng của nó nữa.

Vậy thì cứ cho rằng đối phương vẫn là Cảnh Thần của ngày nào đi, cứ để mọi việc thuận theo tự nhiên. Như vậy cũng đâu có gì là không tốt.

Dù gì hắn cũng từng là một người bạn, một người bạn khác giới rất tốt của nó, dù gì nó cũng chẳng có ai để tâm sự được những khúc mắc tâm lý trong lòng, chẳng có ai cả, kể cả chị Tiểu Từ của nó. Chính vì vậy, tình bạn là vô cùng quan trọng và cao quý.

Vả lại, cũng có những lúc nó đã vì hắn mà làm những việc khiến người ta rất là cảm động, nó rất cảm kích Cảnh Thần.

"Thôi rồi, quên mất chị Tiểu Từ, không biết tình hình họ lúc này sao rồi?"

"Đội bóng rổ này nếu có xảy ra chuyện gì, đều là do lỗi của tụi mình cả."

Tịnh Hiếu nhìn nụ cười gượng gạo méo mó của Cảnh Thần, nó cảm thấy giờ đây đã lực bất tòng tâm rồi.

*

Từ sau trận đấu thua cuộc của đội bóng trường Thần Lạc, thời gian trôi qua thật là nhanh.

Tình hình lúc đó quả như dự đoán của Cảnh Thần và Tịnh Hiếu, có ai đó đang cố tình * hại câu lạc bộ "Theo đuổi Ước mơ", cho nên đội bóng của trường Thần Hoa đã giành lấy chiến thắng.

Hiệp đấu sau đó dường như cũng chẳng có gì gây bất ngờ cả, nhưng chơi bóng rổ là phải có thắng có thua, đằng nào một đứa ghét thể thao như Tịnh Hiếu cũng chẳng thèm để ý đến.

Theo lời Thất Quỳ nói thì kể từ ngày hôm đó Ảnh Hy vẫn thường gọi điện hỏi thăm và nói chuyện phiếm với nó, nhưng mấy lần hắn có hẹn gặp mà Thất Quỳ không dám, nên Ảnh Hy có hẹn hôm nay sẽ đến trường đợi nó.

Hôm nay là lễ phát thưởng cho học sinh cuối cấp.

Mấy hôm nay vì cái buổi lễ này mà Cảnh Thần cũng bận tốt mặt tối mũi, vừa mới tan học là chẳng thấy tăm hơi hắn đâu nữa.

Có đứa chọc hắn rằng, "Cái thằng này có bạn gái rồi hay sao á?" Nhưng Cảnh Thần vẫn ôn tồn trả lời, "Thôi nói tầm phào đi tụi mày."

Còn Tịnh Hiếu cũng chẳng thèm để ý đến. Nó vốn không phải là một đứa con gái hay đa sầu đa cảm, chỉ cần đừng bắt nó sống theo một khuôn mẫu nào là được rồi.

Tiểu Từ tự nhiên hốt hoảng chạy tìm nó, nói là chủ nhiệm Hàn sắp phải rời khỏi trường.

"Ở dưới đại sảnh đang làm tiệc chia tay. Sau ngày hôm nay là anh ấy chính thức tốt nghiệp."

"Cho nên chị muốn nói lời tạm biệt với anh ấy?" Nói rồi nó cùng Tiểu Từ đi đến đó.

Hàng cây hai bên sân trường treo đầy những băng rôn về buổi tiệc chia tay này, mấy đứa học sinh năm cuối tụm năm tụm ba ngồi tán phét và bàn chuyện tốt nghiệp. Thỉnh thoảng lại có mấy anh chị năm cuối đi ngang qua rồi ngừng lại chào tạm biệt Tiểu Từ, họ còn chúc cho đàn em của mình gặp nhiều thuận lợi trong việc học hành và thi cử.

Cuối cùng cũng ra được chủ nhiệm Hàn. Anh ấy đang ngồi nói chuyện cùng với các thành viên trong câu lạc bộ Kịch nói dưới một tán cây xanh rì trong sân trường. Trong bộ vest màu đen, trông anh ấy thật oai.

Tịnh Hiếu ngồi lại dưới một tán cây gần đó, nó để Tiểu Từ một mình đến chào chủ nhiệm Hàn.

"Chủ nhiệm Hàn..."

Thấy Tiểu Từ hình như có chuyện gì đó muốn nói với anh, những người khác liền đứng dậy đi khỏi chỗ khác cho họ được tự nhiên.

"Tiểu Từ à?" Chủ nhiệm Hàn bối rối sờ lên đầu, "Cảm ơn em đã đến đây chào anh."

"Sao có thể không đến được chứ? Chủ nhiệm Hàn là một người anh rất tốt mà." Ân Từ lịch sự đưa tay phải ra, "Mừng anh đã tốt nghiệp."

"Em cũng tiếp tục cố gắng lên nhé!" Chủ nhiệm Hàn và Tiểu Từ siết chặt tay nhau.

Họ đều là những thanh niên còn rất trẻ, vì thế sẽ còn nhiều người nhiều người nữa, sẽ để lại trong họ một hình ảnh sâu đậm nào đó. Thật ra, chỉ cần họ quay người một cái, là có thể từ bỏ được những chuyện trong quá khứ. Vì họ đều có những câu chuỵen riêng của mình, không cần ai phải ngưỡng mộ ai cả.

Ân Từ cũng bối rối vuốt làn tóc mềm mại của mình, Đằng Ảnh thì đứng một bên đẩy gọng kính. Họ cười với nhau, và thế là những chuyện đau buồn trước đây tự nhiên cũng tan ra cùng với gió và không khí.

"Tạm biệt, chủ nhiệm Hàn."

"Tạm biệt, Tiểu Từ."

Ba thành viên còn lại của câu lạc bộ "Theo đuổi Ước mơ" cũng đã xuất hiện và đang ngồi bên cạnh Tịnh Hiếu.

"Mọi người học khinh công hay sao vậy?"

"Tịnh Hiếu. Chủ nhiệm Hàn thích Tiểu Từ à?" Thất Quỳ tựa người vào lưng nó.

Tịnh Hiếu không trả lời gì cả, còn Cảnh Thần thì liếc mắt nhìn sang Đằng Ảnh: "Tiểu Từ mà đã tìm được một nửa của chị ấy thì...chúng ta cô đơn rồi..."

"Hoá ra em cũng cần một người chị để an ủi cái trái tim đang thổn thức của em à?" Đằng Ảnh thì thầm nhỏ vào tai. Cảnh Thần vội lôi anh ta ra.

"Mọi người đều ở đây cả rồi." Chào từ biệt chủ nhiệm Hàn rồi. ân Từ chạy nhanh đến chỗ bọn Tịnh Hiếu.

"Vì vừa rồi cô chủ nhiệm bảo mình nói với cậu, cô ấy muốn tụi mình giúp một số việc." Nhận nhiệm vụ của cô ấy giao thì bọn họ có mặt ở đây luôn.

Đằng Ảnh và Ân Từ thường xuyên được thầy cô nhờ giúp việc ở văn phòng, vì vậy hai người họ rất có uy tín và được lòng thầy cô.

"Mình đi theo anh mình với chị Tiểu Từ, hai bồ về trước đi." Hình như Thất Quỳ đang tránh né gì đó, nó cứ bám lấy anh nó không rời.

"Cũng được, lâu rồi không về cùng Tịnh Hiếu."

"Vậy ha." Tịnh Hiếu bóc miếng cao su nó đang thổi bị dính trên mặt ra bỏ vào thùng rác và quay về lớp học. Mãi cho đến khi hai đứa ra đến cổng trường, nó cũng chẳng thèm chủ động nói một lời nào cả.

Lúc này, Ảnh Hy cũng xuất hiện ở cổng trường và tiến đến phía trước bọn nó.

"Chào. Hai bạn về à?"

"Cậy ở đây đợi Thất Quỳ." Cảnh Thần hỏi. Chả trách lúc nãy con bé kỳ lắm.

"Ừ. Bạn ấy vẫn chưa cho mình câu trả lời, mình như muốn đóng băng luôn vậy." Ảnh Hy hơi buồn và giận, nhưng trông hắn cũng đáng yêu đấy chứ. "Ghen tị với hai bạn thật đấy!"

"Nói vậy là..." Tịnh Hiếu sợ lời nói của mình bị ngăn lại, nó chỉ nói được đến đây rồi bước qua trái hai bước.

Cảnh Thần quay qua thấy một khoảng trống bên cạnh mình.

"Tụi mình không có quen nhau." Nó kiên định nói với cái quan điểm này. Ảnh Hy xin lỗi nó, nhưng cũng thấy hơi buồn cười: "Vậy à? Vậy mà mình cứ tưởng..."

"Cậu cố lên nhé! Thất Quỳ là em út của tụi mình đó." Cảnh Thần khích lệ hắn, rồi vụt qua chỗ Tịnh Hiếu đang đứng. Ảnh Hy nhìn hành động của Cảnh Thần, hắn nở một nụ cười hơi gian xảo.

"Sao lại không nói gì hết vậy?" Cảnh Thần đứng sau lưng hỏi nó.

"Lúc này vô thanh vần thắng hữu thanh." Nó không thèm quay đầu lại trả lời Cảnh Thần nữa.

"Không ngờ cậu lại thích dùng cổ văn nói chuyện vậy."

"Không phải vậy đâu."

"Có muốn biết sao mấy ngày hôm nay mình bận rộn không?"

Tịnh Hiếu dừng lại: "Nói hay không là quyền tự do của cậu."

"Để mình nói cho nghe."

"Nhưng không phải lúc này." Tịnh Hiếu lạnh lùng nói: "Cậu đã nói những lời này rồi."

Có gì mà không nói bây giờ được? Tại sao phải để sau này mới nói được với nó?

"Tịnh Hiếu..." Cảnh Thần hơi ngượng.

"Mình không thích ai đó lừa dối mình, chính vì vậy mình ít kết bạn." Tịnh Hiếu bình thường dễ thương như một con mèo con vậy, nhưng hôm nay sao nó lại nghiêm khắc quá, "Mình cũng không muốn nói nhiều nữa đâu."

Cảnh Thần im lặng nhìn nó mà không biết phải nói sao nữa.

Mặt nó xịu xuống, trở lại cái vẻ lười biếng của Tịnh Hiếu như mọi ngày. Sự thay đổi bất thường này hình như là do trong lòng nó đang ẩn chứa một thứ tình cảm thầm kín nào đó, và đến lúc này thì nó càng dữ dội hơn nữa.

Đi đến cua quẹo, hai đứa bất ngờ gặp một đám côn đồ gồm 5 tên đeo mặt nà và chặn đường nó lại.

"Này, thằng nhóc đẹp trai kia, đang hẹn hò với bạn gái à? Nhìn mày trắng trẻo sạch sẽ vậy, chắc là con nhà giàu hả? Nhanh! Đưa tiền ra đây."

"Tụi mày là người của băng đảng nào." Nhìn bọn nó cũng trạc tuổi Cảnh Thần với Tịnh Hiếu thôi.

"Hừm...Đừng có nhiều lời! Hôm nay tụi bây gặp bọn tao, là bởi vì tụi bây đã làm nhiều điều ác rồi."

Cảnh Thần đưa ba lô của mình cho Tịnh Hiếu, giang hai cánh tay ra bảo vệ cô bạn yếu ớt.

"Mình muốn nói..." Bây giờ Tịnh Hiếu mới chịu mở miệng ra: "Trước tình hình như thế này, điều mình muốn nói lúc này là: Mặc kệ mình! đồ ngốc ạ, cậu có giỏi thì đâm đầu vào đó cho chết đi!"

"Không phải bất cứ ai cũng có thể nói: Mặc kệ mình, cậu mau chạy đi! vào lúc này được." Đến lúc này mà hắn vẫn còn đùa với Tịnh Hiếu được sao?

"Tụi mày nói lung tung gì đó? Tiến lên tụi bay!" Một tên trong số đó hô hào.

"Ài...mày còn kém quá!" Cảnh Thần nói với tụi nó bằng một câu tiếng Nhật, sau đó cởi bớt nút áo ra. Hắn quan sát kĩ càng từng nhất cử nhất động của tụi nó, mặt nở một nụ cười khác thường.

Cảnh Thần dùng tay trái chặn chân một thằng lại, còn tay phải thì đấm vào mặt một thằng khác, nắm đấm trái tay như vậy mà cũng mạnh thật, cũng giống như một kẻ còm nhom ốm yếu mà dùng balô quật ngã một tên bự con văng xuống đất vậy, và cũng giống như cú đá mãnh liệt không dung tình của mấy người học Karate đá vào ngực một tên cướp vậy.

Xoay người, rồi tấn công liên tục...Mấy cú đá như bay của Cảnh Thần biểu diễn thật là ngoạn mục và đẹp mắ.t

Chỉ một lúc sau, mấy tên đó đã bị hạ gục, chúng sợ hãi bỏ chạy. Nhưng Cảnh Thần đã nhanh tay bắt được một tên lại.

"tính chạy à?" Hắn cười: "ĐÁnh tao xong rồi muốn bỏ chạy à? Tụi bay cũng rảnh lắm á...Vậy để bổn đại ca này chơi với mày một ván nữa."

Tịnh Hiếu không ngờ, Cảnh Thần lại nổi giận đến vậy.

"Cảnh Thần à...Bình tĩnh lại đi!" Tịnh Hiếu khều hắn, nhưng hắn đang mãi làm áp lực với thằng lưu manh kia: "Nói! Mày học trường nào? Nhìn tụi mày gian lắm, mau nói cho tao nghe, nếu không tao sẽ cho mày biết thế nào mới thật sự gọi là đau khổ!"

"Bây...bây giờ không phải tôi đang bị bạn uy hiếp đó sao?" Tên đó run sợ nói trong hơi thở gấp gáp.

"Còn dám cãi lại nữa hả? Được! Mày ngon lắm, rất có dũng khí!" Cảnh Thần nói bóng gió: "Nên thưởng cho mày cái gì đây...?" Hắn nhìn tên côn đồ kia nở một nụ cười xảo quyệt hết sức.

"Em...em xin nhận tội. Em là học sinh trường Thần Viên." Trông hắn thật tội nghiệp.

"Nghe nói trường mày nổi tiếng đánh nhau lắm hả? Hèn gì tụi mày cũng có thực lực ghê đó!" Cảnh Thần làm ra vẻ choáng váng nhìn tên côn đồ đó, "Ai đã sai khiến tụi bay làm việc này?"

"Em...em không biết. Đại ca! EM không biết thật mà!"

"Không biết? Không biết là sao hả? Mày tưởng tao là thằng ngốc à?"

"Không dám, đại ca, em chỉ thừa lệnh mà làm thôi. Nhưng em xin chắc một điều, kẻ muốn * hại bọn anh là học sinh trường em. Em còn nghe nói nó để ý mấy anh chị lâu lắm rồi!"

Ban đầu Tịnh Hiếu cứ nghĩ kẻ đang âm mưu * hại câu lạc bộ "Theo đuổi Ước mơ" là học sinh trường Thần Hoa, hoá ra lại là học sinh trường Thần Viên.

Cảnh Thần cũng không ngờ rằng sự việc lại như vậy, nhưng tất nhiên, trước tình hình này ắhn tin là những điều tên này nói là thật.

"Tao nhớ mặt mày rồi đó, cho nên tao mà phát hiện ra mày lừa bọn tao, lúc đó chờ tao bồi dưỡng cho nhé!" Cảnh Thần buông hai tay ra tha cho nó: "đi đi!"

Tịnh Hiếu đưa lại balô cho hắn: "Cậu cũng biết đánh nhau ghê ha!"

"Lúc đầu mình có nói là sẽ bảo vệ cậu mà, đó là mình nói thật đó." Lúc này hắn hệt như một chàng thanh niên hào hiệp tốt bụng vậy.

"Trường Thần viên nổi tiếng về mấy vụ đánh nhau lắm hả?" Nó nhớ lại điều lúc nãy Cảnh Thần đã nói với tên kia.

"Ừ. Trường nó có nhiều băng đảng, bang phái lắm. Với lại thế lực tụi nó cũng mạnh nữa. Nhưng mình có một người bạn thân học bên đó, mình sẽ nhờ nó giúp mình điều tra ra cái kẻ phá hoại tụi mình." Nói tới đây Cảnh Thần vẫn chưa nguôi cơn giận, "đúng là hiền quá bị người ta ăn hiếp mà."

"Nhưng cũng may, nhờ vụ này mà mình biết được thêm một manh mối." Tịnh Hiếu luôn là một người lạc quan như vậy.

Bộ mặt thật của sự việc dần dần đang được sáng tỏ.

"Tịnh Hiếu này, hãy nể tình mình đã xả thân cứu cậu lúc nãy, nếu mình đã vô tình có lỗi gì đó với cậu, hãy bỏ qua cho mình nhé!" Cảnh Thần chân thành xin lỗi nó.

"Thật ra...cũng đâu có gì đâu." Tại nhỏ hay suy nghĩ lung tung thôi. Nhưng sau này mà có chuyện gì đi nữa, nó sẽ không như vậy nữa đâu. Nó như vậy, mới đúng thật là Tịnh Hiếu.

"Cảnh Thần này, sau này không được trọng sắc khinh bạn như vậy đâu nhé!"

"Vậy vẫn còn hơn mấy người trọng ngủ khinh bạn."

Lúc đó, điện thoại Cảnh Thần reo báo có tin nhắn. Hắn mở re xem, mặt hắn nở một nụ cười sung sướng. Nội dung tin nhắn chỉ vỏn vẹn có 4 chữ: "Chuẩn bị sắp xếp."

*

Mùa hè giống như một buổi yến tiệc long trọng, nhưng cũng như một buổi lễ tế tàn tạ u ám vậy.

Vào trung tuần tháng 6, tất cả học sinh trường Thần Lạc bắt đầu được nghỉ hè.

Kì nghỉ hè này Tịnh Hiếu đã trông đợi từ rất lâu rồi, vì thế ngày nào nó cũng ngủ, ngủ đến khi nào không ngủ được nữa thì thôi.

Vẫn còn đang mê man trong giấc mộng, nó đột nhiên bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Mới sáng sớm dậy mà ai lại gọi tới vậy không biết? Nó bực bội, mắt nhắm mắt mở mò tìm ống nghe điện thoại. "Alô?..."

"Tịnh Hiếu hả? Chị Tiểu Từ đây."

"Ơ...Ưm...Tiểu Từ à...Chuyện gì vậy chị?" Tịnh Hiếu vẫn chưa tỉnh ngủ, nó vẫn còn đang mơ màng...

"Tối nay chị mời tất cả mọi người của câu lạc bộ Theo đuổi Ước mơ ăn cơm, ở Ngự Cảnh Lầu. Chiều nay Cảnh Thần sẽ tới đón em, nhớ mặc đồ đẹp đó nhé!"

Vì Ngự Cảnh Lầu vốn là một quán bar sang trọng, vả lại Cảnh Thần cũng coi như là một công tử trong nhà Ngự Cảnh rồi, nên dù thế nào cũng không thể để hắn mất mặt.

"Dịp gì mà chị lại tổ chức vậy?" Nó còn muốn biết tại sao lại chọn địa điểm là quán bar của nhà Ngự Cảnh nữa? Nhưng cơn buồn ngủ làm nó quên mất.

"Ăn mừng được nghỉ hè đó mà." Ân Từ thấy chuyện này thì đâu cần phải có lý do.

Đợi cả một lúc sau, Tịnh Hiếu ở đầu dây bên kia mới trả lời.

"Ờ...Mà tại sao vậy?"

Ở đâu ra mà nhiều cái thắc mắc tại sao vậy này? Lúc này Ân Từ mới nhận ra nhỏ vẫn chưa tỉnh ngủ. "Trời ơi, giờ này còn ngủ nữa hả? Tỉnh lại dùm tôi đi cô nhóc."

Nó gác máy, xoay người qua ngủ tiếp.

Một lúc sau đó, tiếng chuông điện thoại lại reo lên, lần này Tịnh Hiếu mới tỉnh hẳn.

"Tịnh Hiếu này, giờ này dậy được chưa đây?" Không phải là Tiểu Từ, mà là Cảnh Thần, "Mình đi được chưa đây?"

"Đi? Đi đâu? Đi đánh nhau à?" Tịnh Hiếu hỏi hắn. Bọn họ rút cuộc là tính làm gì đây?

"Chị Tiểu Từ đã nói với cậu rồi mà,không nhớ hả?" Cảnh Thần cảm thấy mệt óc với nó luôn. Cảnh Thần nhắc như vậy, nhỏ mới từ từ nhớ ra.

"Nhưng...ăn tối mà? Bây giờ...vẫn chưa tới giờ mà?..."

"Không phải ăn." Bọn họ ngoài ăn tối ra còn có thêm một số hoạt động nữa, " Tóm lại là bây giờ mình đang đứng ở trước nhà cậu."

Tịnh Hiếu giật mình, nó gác điện thoại và chạy ngay vào nhà vệ sinh. Nó chọn đại một bộ đồ và mặc vào, rồi vội vàng chạy ra mở cửa cho Cảnh Thần. Cảnh Thần đang đứng ở cửa đợi nó, vừa thấy nhỏ tự nhiên hắn cười phá lên.

Hôm nay, Cảnh Thần ăn mặc tự nhiên, nhưng nhìn lịch sự và đẹp lắm, cái nhếch môi của hắn khiến người ta mất đi cả lí trí. Phải không vậy? Hôm nay hắn làm sao mà cứ cười suốt, thậm chí là cười tươi như hoa vậy.

"Cậu...cậu uống rượu hỷ đó hả?" Thấy hắn cứ cười suốt nên Tịnh Hiếu chọc. Nếu làm một phép so sánh, hôm nay Tịnh Hiếu ăn mặc nhìn giống như nô tì của hắn vậy.

"Dù biết con gái là chúa sửa soạn, nhưng mà...hiếm thấy đó..." Cảnh Thần làm động tác "cứ tùy nhiên suy nghĩ" mà không chịu nói tiếp. Nếu hắn cảm thấy khó chịu với nó như vậy, dù có chết nó cũng không thèm thay bộ đồ khác đẹp hơn đâu. Hai đứa cứ đứng đó xô đẩy nhau náo loạn, rốt cục vẫn đứng yên tại chỗ mà chưa chịu ra khỏi nhà.

Cơn gió mùa hè thật là buồn và cô đơn, nhưng nó lại đem đến cho người ta cái cảm giác mát mẻ dễ chịu.

"Mình đi xe đạp tới, vì sợ nghe cậu cằn nhằn." Nói rồi Cảnh Thần mở khóa xe ra. Sao lại có người ăn mặc như thế kia...mà lại đi xe đạp chứ? Thời tiết mùa hè oi bức quá, nên nhỏ cũng lười nói chuyện.

Cảnh Thần sợ đi chiếc xe hơi đời mới tới đón nó chắc nó sẽ hết hồn mất, nên không dám gọi tài xế lấy xe đưa đi, không biết là có ai hiểu cho hắn không.

"Ôm mình chắc nhé!" Cảnh Thần ra lệnh cho Tịnh Hiếu đang ngồi phía sau.

"Ờ..." Nó ngồi đằng sau vịn vào eo Cảnh Thần. Một thứ gì đó man mát, mà lại ấm áp như truyền vào cơ thể nhỏ, Tịnh Hiếu vẫn không nói gì mà hít một hơi dài. Nó nhận ra hai tay nó đang nóng hừng hực cả lên.

Cảm giác như mình đang hiện diện ở một thế giới rực rỡ ánh sáng và sắc màu, với những con đường tấp nập nhộn nhịp, hình ảnh một Cảnh Thần đang dần hiện ra trước mắt nó. Mọi vật chung quanh như đang chuyển động, khiến người ta đi vào cái cảm giác mê man, mơ hồ.

ĐAng đi đâu đây? Trong cái thế giới thanh nhã và rực rỡ này, hai đứa nó, rốt cuộc là đang đi đâu giờ?

"Đừng có ngủ đó nhé!" Cảnh Thần nghĩ với cái tiết trời như thế này rất dễ ru ngủ nó. Tịnh Hiếu kéo vạt áo hắn, để hắn biết rằng nó vẫn còn thức.

Cảnh Thần đưa nó đến một nơi mà trước đây tụi nó đã từng đến, nơi có những ô cửa kính với nhiều món quà lưa nhiệm dễ thương. Đây chẳng phải là...chẳng phải là...chỗ bán chiếc vòng thủy tinh có hình cái lồng xoay sao?

"Cậu định làm gì vậy?"

"Yên tâm đi, mình không định làm cậu cảm động đâu." Cảnh Thần dựng xe đạp qua một bên, rồi kéo nó vào trong tiệm.

"Xin chào, hai em mua gì?" Chị phục vụ vui vẻ tiếp đón.

"Em muốn mua chiếc vòng tay hình cái đu quay trong cái tủ kính kia, chị gói nó lại dùm em." Giọng hắn nói nghe dứt khoát từng chữ từng chữ một, giống như là hắn đang gọi món ăn trong thực đơn vậy.

Chẳng lẽ hắn mua thứ này để tặng cho người mà hắn thích? Tịnh Hiếu đang cầu nguyện cái giả thiết mà nó đặt ra này là sai, vì nếu không chắc nó cũng sẽ buồn lắm. Rõ ràng là nó rất thích cái vòng đó, vậy mà hắn nỡ lòng nào mua tặng cho người khác?

"Em vui lòng qua đây tính tiền dùm chị." Chị nhân viên dắt hắn qua quầy tính tiền.

Một lát sau, Cảnh Thần đi ra với một hộp quà màu hồng, có gắn hình con bướm phía trên nữa, hắn đến trước mặt nó.

"Cầm lấy đi." Ánh mắt hắn nhìn Tịnh Hiếu làm nhỏ cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

"Tặng mình? Nhưng, nó đắt vậy...?" Nó quay mặt qua chỗ khác và lấy tay đẩy cái hộp quà về phía Cảnh Thần.

"Có phải là báu vật vô giá gì đâu. Đắt đâu mà đắt...?" Thấy Tịnh Hiếu không nhận, hắn cười: "MẤy ngày nữa là đến sinh nhật cậu phải không? Xem như đây la quà sinh nhật đi."

"Bộ đang làm chuyện gì có lỗi với mình hay sao mà lại tặng món quà đắt tiền vậy?" Nó không tìm được lý do nào để từ chối được nữa rồi, nên đành chấp nhận.

"Mình không được tặng quà cho cậu sao? Dù gì tụi mình cũng thân với nhau mà." Từ lúc được gặp nó trong một hoàn cảnh đặc biệt và ngẫu nhiên như vậy, trong lòng hắn thấy vui lắm.

"Vậy...Cám ơn cậu." Tịnh Hiếu không hỏi hay thắc mắc điều gì nữa, vì nó sợ như vậy sẽ phá vỡ cái quan hệ đang tốt đẹp giữa nó với Cảnh Thần như hiện nay.

"Bây giờ tụi mình sẽ đi đến chỗ chị Tiểu Từ." Cảnh Thần đẩy cánh cửa kính của cửa hàng đó ra, một làn hơi nóng của tiết mùa hè ập vào mặt bọn nó.

"Tụi mình cũng thân với nhau rồi, mình đang nghi không biết có nên đá cậu một cái không ha?"

"Chuyện này thì có liên quan gì?"

"Cậu không biết à? Người ta hay nói, thương nhau lắm, cắn nhau đau..." Tịnh Hiếu cười đắc ý.

"?..." Cảnh Thần lúng túng, hắn không biết phải nói gì vào lúc này nữa.

Như vậy gọi là thích rồi chăng?

*

Đến khi hai đứa đến Ngự Cảnh Lầu, Ân Từ và anh em Đằng Ảnh đã có mặt ở đó. Họ dùng cơm tại một không gian lịch sự đẹp đẽ ở lầu hai, nội thất ở đây trang trí đẹp hệt như là một nhà hàng 5 sao vậy.

"Sao giờ mới tới?..." Ân Từ giận dữ nhìn nó, nhìn chị ấy như muốn xông vào đánh cho nó một trận: "Tịnh Hiếu đáng chết, dám cúp máy ngang với chị hả?"

"Em tưởng mình đang nằm mơ." Tịnh Hiếu vội chạy trốn chị nó, nhưng rồi phát hiện ra đang có ai đó đang ngồi cạnh Thất Quỳ, là Ảnh Hy.

"Đây là..." Hai đứa nó đã kết nối lương duyên rồi sao?

"Vì sự chân thành của Ảnh Hy đã làm Thất Quỳ phải cảm động." ĐẰng Ảnh nhìn qua đứa em gái đang cúi đầu vì mắc cỡ của mình. Sau khi trải qua một hồi lâu suy nghĩ đắn đo cho mối quan hệ này với Ảnh Hy, nhỏ trở nên trong trắng và đáng yêu vậy đó.

"Hôm tụi mình gặp nhau ở cổng trưởng đó, là ngày mà...Thất Quỳ đã đồng ý mình." Giọng nói của Ảnh Hy nghe như là hắn đang rất vui.

"Chậc chậc!... Giấc mơ của Thất Quỳ vậy là thành hiện thực rồi." Tịnh Hiếu nắm chặt tay nhỏ. "Nói cái gì vậy? Tịnh Hiếu thật là đáng ghét!" Thất Quỳ mắc cỡ trả lời lại nó.

Ân Từ bỗng nhớ ra một chuyện quan trọng: "Tịnh Hiếu à, 3 ngày nữa là tớ sinh nhật của em rồi phải không?" Nhỏ gật đầu.

"Chị bàn với ba mẹ em rồi, chị muốn rủ cả nhóm câu lạc bộ Theo đuổi Ước mơ mình đi du lịch mấy ngày. Xem như mừng sinh nhật em luôn."

"Cái gì? Sinh nhật năm ngoái của em ngay cả mời mấy đứa bạn tới dự mà nó còn không tới." Vậy mà bây giờ còn định đi du lịch? Nó thà không tổ chức còn hơn. Quên đi! Quên đi!

"Có bắt em phải trả phí đi du lịch đâu, làm gì mà căng thẳng vậy?!"

Ai nói là nó tiếc tiền? Nó chỉ sợ xảy ra giống như chuyện năm ngoái.

"Nghĩ kĩ đi...Đi du lịch thì cần làm bao nhiêu việc..."

"Tụi mình sẽ đi du lịch tại khu nghỉ mát mới mở do một người nước ngoài đã khai phá ra nó để nghỉ mát, ở đó có biển, phong cảnh lại đẹp như tranh vẽ vậy, mà cũng không xa lắm." Thật ra Cảnh Thần mới chính là kẻ chủ mưu đã vẽ ra cái kế hoạch du lịch này.

"Em tưởng tụi mình đi Bắc Cực à?" ÂN Từ nhìn cái vẻ mặt khốn khổ đang méo mó của nó.

"Nghe nói ở đó đẹp lắm." Thất Quỳ hào hứng. Ảnh Hy nói theo: "Chỉ cần nơi nào có Thất Quỳ, nơi đó sẽ đẹp như là tiên cảnh vậy."

"Tụi chị muốn đi lâu lắm rồi, mà chẳng có được dịp nào cả, vả lại chẳng có thời gian nữa." Ân TỪ và Đằng Ảnh cùng nói.

"Cho nên...em đã nói là muốn đi hồi nào đâu!" Không ai chịu nghe nó nói gì cả. Nó giận dữ đập vào bàn một cái!

"Sao lại phá vỡ không khí đang vui vẻ này của mọi người chứ?" Cảnh Thần nhắc nhở, nó nhìn vào những đôi mắt đang rực sáng niềm vui của mọi người xung quanh.

Nó sai rồi. Nó không nên nổi nóng như vậy.

"Vậy mình sẽ thông báo cho mọi người thời gian sau nhé? Để mình liên hệ với mấy công ty lữ hành trước." Ân Từ biết, Tịnh Hiếu cũng chịu rồi. Tịnh Htếu cau mày nhìn chị nó.

Sau đó, cả 6 người bọn họ cùng nhau ngồi uống trà, tán phét, và còn đánh bài nữa trong cái khung cảnh thoáng mát và thoải mái tại tầng số hai ở Ngự Cảnh Lầu. Vậy là hết một buổi chiều.

Đối với Tịnh Hiếu, cuộc sống như vậy mới đích thực là cuộc sống trước đây của nó. Cho dù tiết trời mùa hè có nóng bức đến mấy, được tụ họp cùng bạn bè trong khoảng không gian mát mẻ như vậy, thì thật là vui vẻ và thú vị biết bao.

Màn đêm dần buông xuống, vậy là trời cũng đã tói rồi.

Cảnh Thần ra ngoài nghe điện thoại, sau khi quay lại, hắn làm một cái nháy mắt với Ân Từ và ám thị gì đó.

"À, mình cần đi nhà vệ sinh một chút."

Đằng Ảnh cũng đứng dậy.

"Em cũng đi, em đi nữa!" Thất Quỳ cũng lọt tọt theo anh nó.

"Vậy mình đi chung luôn." Ảnh Hy dường như không nỡ rời con bé một bước.

Tịnh Hiếu thắc mắc về cái hành đồn kì quặc của 4 người bọn họ, đi vệ sinh mà cũng đi chung là sao?

"Cậu...có đi không?" Nó hỏi Cảnh Thần.

"Thôi, mình đừng có như vậy." Cảnh Thần trả lời nó: "Cậu qua đây đi." Tịnh Hiếu đứng dậy và đi thẳng về phía khung cửa sổ. Đập vào mắt nó là một mảng cỏ xanh rì phía dưới, từ đây, nhìn bầu trời sắp về đêm của mùa hè thật là trong mát

Cảnh Thần ấn vào cái nút màu xanh lá trên tường. Cánh cửa sổ tự động mở ra. "Oa!..." Nó ngạc nhiên thốt lên một tiếng.

"Ngắm cảnh đêm như vật thật là tuyệt phải không?" Cảnh Thần lúc này như một vị pháp sư thần thông nắm trọn cả đất trời trong tay vậy.

"Tuy là hơi nguy hiểm..." Tịnh Hiếu nhìn ra phía trước từ cái vị trí nó đang đứng, hoàn toàn trống không.

"Cậu còn nhớ...lần đầu tiên mình gặp nhau không?" Còn Cảnh Thần thì không thể nào quên được, "Ngày hôm đó, trước cửa Ngự Cảnh Lầu, mình đã đụng vào cậu. Trước đó không lâu...ông ngoại mình đã qua đời."

Hắn cười, cười để che giấu cái nỗi buồn đang ngoi lên trong lòng hắn, rồi nói tiếp: "Lúc đó mình vẫn còn buồn lắm, trong đầu mình chỉ toàn là hình ảnh và kí ức về ông. Thế nhưng...cậu có biết những người bên nhà mẹ mình lúc đó lại đang bàn tính chuyện gì không? Họ tranh tài sản, vẻ mặt họ lúc đó trông thật là khó coi...

Cảnh Thần cũng không muốn nói như vậy, nhưng Tịnh Hiếu biết hắn chắc là cũng để ý đến thái độ của họ lắm.

"Mình thật không muốn phải đối diện với những người họ hàng không có nhân tính như vậy, nên mình đã bỏ chạy ra ngoài."

Sau đó, mẹ hắn đã đuổi theo, muốn gọi hắn quay về nhưng không được.

Vì hắn để ý, nên đâm ra hắn thất vọng, thất vọng trước sự vô tình của họ.

"Từ khi theo mẹ về Trung Quốc, xa người chú đang kính ở Nhật của mình, người quan tâm mình nhất, tốt với mính nhất...chỉ có ông ngoại, lúc nhỏ mình còn có một người em họ rất thân nữa."

Nhưng, cứ theo dòng chảy của thời gian, ông ngày càng già nua, còn hắn ngày một trưởng thành, và những gì đã qua đi đã không còn trở lại được nữa."

"Mình với thằng em họ hổi nhỏ rất thân nhau, nhưng khi hai đứa ngày một lớn hơn, suy nghĩ của mỗi đứa cũng khác, nên tụi mình ít thân nhau hơn, mình cho rằng điều này cũng bình thường thôi. Nhưng cho đến một ngày, nó nhìn mình bằng một ánh mắt giận dữ với một thái độ hỗn hào, mình biết anh em mình sẽ chẳng còn được như ngày xưa nữa." Cảnh Thần cảm thấy như mình đơn độc hơn.

"Sao vậy?" tịnh Hiếu hỏi nguyên do: "Sao nó lại ghét cậu?"

"Vì những tranh chấp của người lớn mà ra cả, họ đã can thiệp vào mối quan hệ của anh em mình." Và thế là tình thân của anh em hắn giờ đây mỏng manh và rời rạc như những hạt bụi.

"Mình thấy những người đáng để mình kính trọng ngày càng ít đi, nhưng...từ khi gặp cậu...gặp mọi người." Lời nói của hắn làm cho người khác phải liên tưởng... Thế nhưng Tịnh Hiếu lại chẳng cảm thấy gì cả.

"Người thân và bạn bè đều rất quan trọng, vì thế cậu hãy..."

"Suỵt..." Cảnh Thần đặt ngón tay lên môi nó: "Tịnh Hiếu này, trăng hôm nay đẹp quá ha!"

Nhỏ quay lại nhìn ánh trăng đang tỏa sáng bên ngoài cửa sổ. Một điều kỳ diệu bên ngoài đang chờ đón nhỏ.

Là cái gì đây?

Từng ngọn đèn ở đám cỏ dưới sân lần lượt tỏa sáng từ gần đến xa, rực rỡ nhất là ngọn đèn cuối cùng, ở phía xa nhất. Đây quả là một điều kì diệu dành cho nó.

Trong căn phòng ấy bỗng vang lên tiếng nhạc, một bài hát quen thuộc với nó, bài "Thiên nga".

Em là con thiên nga của anh, anh là người hùng của lòng em.

Những làn gió dưới đôi cánh này của em đang chờ đợi tiếng anh gọi.

Nơi nào sẽ là bến bờ cho em? Em chỉ muốn đáp xuống bờ vai anh.

Để thì thầm vào tai anh, và cho anh cảm nhận sự ấm áp trong em.

Em là con thiên nga của anh, và anh là người hùng trong lòng em.

Anh là mặt hồ trong xanh phía dưới kia, đang chờ đợi em đáp xuống.

"Đùng!!!..."

Đó là tiếng pháo hoa. Trong khung trông hiện ra một khung cảnh hết sức kì diệu và lãng mạn, đó là hình một chiếc lồng xoay thật lớn và tinh mỹ được bắn ra từ tiếng súng ban nãy.

Chính giữa là cái trục xoay màu hồng rất đẹp, và xung quanh nó là mấy cái ghế xoay và những sợi dây cáp, tất cả chúng đều được tạo ra từ sự kỳ diệu và tinh xảo của pháo hoa.

Màu sắc rực rỡ của nó làm nổi bật lên cả một nền trời đêm huyền diệu, hệt như một cái lồng xoay thực thụ rực rỡ đầy màu sắc đang lơ lửng giữa trời,, những hình ảnh ấy từ từ tan ra, biến đi trong không trung rồi lại xuất hiện sau những tiếng "Đùng! Đùng!.."

Trông như là một khung cảnh của khu vui chơi thu nhỏ trên không trung vậy. Đây quả là một cảnh tượng đẹp như mơ, không biết đã có nơi nào từng xuất hiện một cảnh tượng như thế này hay chưa?!

Âm nhạc, pháo hoa và ánh đèn.

Đây thật là một cảnh tượng khó phai, một màn biểu diễn tuyệt vời và ấn tượng. Tuy có chút khoa trương nhưng lại không tỏ ra quá xa xỉ.

Màn biểu diễn pháo hoa kết thúc, xác pháo rơi lả tả từ trên không trung xuống mặt đất.

Tịnh Hiếu vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm những vì tinh tú trên bầu trời bao la, ngắm xác pháo rơi lả tả bên ngoài, và cả những vệt khói còn sót lại sau những tiếng bắn đùng đoàng phát ra từ ngọn súng.

"Tại sao?..."

"Để chúc mừng sinh nhật cậu." Cảnh Thần vẫn không nguôi đi cái ý muốn trêu chọc nó: "Nhưng chỉ với cái lý do như vậy thôi vẫn chưa thật sự thuyết phục lắm."

"Vì mình đã nói là mình thích lồng xoay, nên...hôm nay cậu đã làm cái này cho mình xem?" Tình Hiếu nhìn hắn.

Không biết hắn đã tốn hết bao nhiêu tâm huyết để nghỉ ra một màn pháo hoa như thế này nữa? Làm thế nào mà hắn nghí ra được những thứ như vậy? Và làm sao để thực hiện nó? Cảnh Thần sao lại vì nó mà làm những việc này chứ?! Và sao lúc này đây, cả một lời cảm ơn nó cũng không nói nổi nữa?!

"Thật là phung phí! Mẹ cậu chắc sẽ phát khóc vì sự lãng phí này của con trai bà đấy!" Tịnh Hiếu len lút chùi mấy giọt nước mắt đang sắp rơi trên mặt nó.

"Vậy cũng đâu có sao, nếu mẹ muốn khóc thì mẹ cứ việc khóc." Cảnh Thần như đang an ủi một đứa trẻ, hắn lấy tay lau nước mắt cho nhỏ, miệng hắn nở một nụ cười đẹp đến mê hồn. "Vì cậu thích lồng xoay, còn mình thì...chỉ thích cậu."

Tịnh Hiếu thôi khóc, nó bối rối nhìn Cảnh Thần: "Cậu nói cái gì?"

"Đừng có tự làm cho mình và người khác thấy lúng túng vậy chứ." Trong nụ cười của Cảnh Thần hình như có mang cái vẻ gì đó trách móc nó.

"Còn cậu cũng thôi nói những lời dối mình dối người vậy đi." Khi nó nói với hắn cái gì mà "Sau này đừng có trọng sắc khinh bạn như vậy nữa đó", chẳng phải là nó đang tự lừa dối bản thân đó sao?

"Cậu cũng thôi nghĩ viển vông lung tung mà vứt bỏ tất cả đi." Vẫn còn một số việc đang đợi đích thân nó giải quyết.

"Và...cậu cũng đừng nói những lời nói tàn nhẫn vô tình như trước đây nữa, như vậy mình đau lòng lắm." Cảnh Thần khoác nhẹ tay lên vai nhỏ, "Cậu từng nói, mình giống biển, sau đó mình nghĩ...biển chính là 1 điểm dừng. Vì thế điểm dừng của cậu, cũng là biển."

Tịnh Hiếu vịn vào vạt áo trước mặt hắn, nhưng nó không dám ngẩng đầu lên.

"Cậu nói...Người cậu thích...là mình à?"

"Là từ khi mình bắt đầu gọi tên cậu, khi mình lược bỏ đi từ bạn trong cái tên Bạn Tịnh Hiếu." Cảnh Thần tựa cẳm vào đầu nó, "Mấy ngày chuẩn bị cho buổi lễ tốt nghiệp của các anh chị mình bận như vậy, cũng là vì chuẩn bị cho buổi bắn pháo hoa ngày hôm nay, mình tất bật chạy đông chạy tây..."

Vậy là rõ rồi, tất cả đều là vì nhỏ.

"Cái tên Tịnh Hiếu hiện thế trong bài hát mà tụi mình biểu diễn lần trước đều muốn nói đến tình cảm thầm kín mà mình dành cho cậu, vì thế mà mình đã lấy tên cậu vào đó. Bây giờ thì hiểu chưa hả nhỏ?" Cảnh Thần nở một nụ cười tươi vui nhìn nó.

Tịnh Hiếu "Hả" lên một tiếng, rồi sau đó cả niềm vui lẫn những giọt nước mắt xúc động của nó hòa lẫn vào nhau.

"Đừng có nghĩ lung tung nữa, cậu vẫn chưa trả lời mình đó."

Tịnh Hiếu tự chất vẫn bản thân mình, thật ra, trong lòng nó câu trả lời cũng đã rõ rồi đó chứ.

Cái cảm giác bất an khó chịu khi nghe hắn tâm sự rằng hắn đã thích một người, rồi cái cảm giác lo sợ khi phải giữ khoảng cách với hắn, cả cái cảm giác thoải mái và vui vẻ khi đi bên hắn, tất cả đều xuất phát từ một trái tim và một tâm trạng cả.

"Tuy là cậu cũng rắc rối như vậy..." Tịnh Hiếu cố gắng bình tĩnh hết sức có thể, nó nở một nụ cười cao ngạo nhìn hắn trả lời: "Nhưng nếu mình không nhận lời vào lúc này, chắc sau này sẽ còn rắc rối hơn nữa."

"Ưm...như vậy thì hơi tội nghiệp cho cậu rồi."

"Ai khiến tôi phải gặp nhiều chuyện xui xẻo đến tận giờ chứ."

Cảnh Thần nhìn Tịnh Hiếu, một đứa con gái trong trắng khiến hắn phải rung động, tuy hay trốn tránh trách nhiệm, nhưng nó lại rất nhiệt tình trong công việc. Kể từ lúc này, Cảnh Thần sẽ thay đổi cái cuộc sống tẻ nhạt vô vị vốn có trước đây của nó.

Con vịt con xấu xí rồi cũng có ngày được biến thành nàng công chúa thiên nga xinh đẹp, đây là một sự lột xác hoàn toàn có thật.

Tuy rằng, Tịnh Hiếu sẽ không tán đồng với cái quan điểm này. Nhưng đối với nó, những người được mang cái biệt danh vịt con xấu xí, hình như có sức quyến rủ hơn ai cả.

Bạn đang đọc Hoàng Hậu Bảy Sắc của Nhân Văn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự