Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Tiểu thư siêu lười biếng

Bạn đang đọc Hoàng Hậu Bảy Sắc của Nhân Văn

Phiên bản Dịch · 4492 chữ · khoảng 16 phút đọc

Trời đang mưa. Những hạt mưa phủ kín bầu trời như một màn sương, rơi xuống đất, tạo thành từng đợt bong bóng nước, trông thật đẹp.

Nhân sinh quan mách bảo Tịnh Hiếu, với thời tiết như thế này, ngoài ngủ ra chẳng còn việc gì đáng để làm cả. Thế nhưng từ sớm Ân Từ đã liên tục đánh thức Tịnh Hiếu bằng mười mấy cuộc điện thoại, cho nên cuối cùng rồi nó cũng bị kéo ra khỏi nhà.

Nó miễn cưỡng vừa cầm dù đi, vừa nhớ lại cái giờ phút thê thảm nhất.

Lúc nghe ba nó phấn khởi thông báo chuyển nhà, nó bắt đầu bận rộn đến tối mặt tối mũi. Vì lý do chuyển trường, cho nên nó phải chia tay với mấy đứa bạn học vừa mới quen được có nửa năm học, rồi sai đó phải chuyển đến trường mới học tiếp học kì còn lại của lớp 10. Sau đó, nó còn phải sắp xếp đồ đạc cho nhà mới, có biết bao nhiêu là việc mà nó cần phải giải quyết cho thật chu đáo.

Kì nghỉ đông vừa mới đó, vậy mà cũng chẳng còn bao nhiêu ngày nữa.

Chuyển đến nhà mới, ai cũng nói rằng nó may mắn, vì nhà mới nằm ngay khu trung tâm thương mại của thành phố, lại có rất nhiều nhà hàng, quán bar sang trọng, thật đúng là khu vực "hoàng kim" tấp nập, sầm uất và vui nhộn. Thế nhưng, nó lại nghĩ khác: Có "hoàng kim" hay không thì cũng chẳng liên quan gì đến nó! Đằng nào thì có bao giờ nó lại lãng phí thời gian chỉ để đi ngắm phố phường đâu.

Nghĩ đến đây, đúng lúc nó đi qua một quán bar trông có vẻ rất sang trọng và bắt mắt bởi 3 chữ ghi trên bảng hiệu: "Ngự Cảnh Lầu."

Đột nhiên, có một gã chạy xồng xộc từ cửa ra, bất thình lình đụng vào nó. Bị mất thăng bằng, nó "á" lên một tiếng và ngã xuống đất đọng đầy những nước mưa. "Thật là...chẳng ra làm sao cả..." Nó nghĩ vậy, rồi ngước lên nhìn kẻ đã đâm vào mình với vẻ mặt khó chịu.

Nhưng...Hắn ta quả là một tên con trai rất thu hút. Tướng mạo khôi ngô, tuấn tú, mặt mày sáng sủa, thông minh, đôi mắt đen sáng như một vì tinh tú, với vè mặt đầy kiên nghị và bản lĩnh, hệt như một vị hoàng tử khí thế hiên ngang kiên cường với đầy vẻ quyến rũ. Chắc là cũng cùng trang cùng lứa với nó. Hắn ta dường như không biết rằng mình đã đụng vào con bé, mà dáo dác quay lại quan sát cái gì đó, trông vẻ mặt rất lo lắng.

Tịnh Hiếu cũng chẳng muốn đôi co vì cái chuyện lặt vặt này, nó từ từ đứng dậy, phủi mấy vệt nước mưa thấm trên người.

"Tiểu Thần, đứng lại!" Giọng một người phụ nữ đang đuổi theo tên con trai vừa đụng vào Tịnh Hiếu.

"Mẹ, không phải là con muốn bỏ đi như vậy, nhưng...họ thật là quá đáng."

Giọng nói nghe quen quá! Tịnh Hiếu bỗng ngây người ra, hình như là đã gặp ở đâu rồi thì phải. Nhưng, nó không nhớ ra được.

Không nhớ cũng phải thôi, bởi vì bình thường nó có thích để ý đến mấy chuyện cỏn con như vậy đâu!

"Lẽ nào con lại nói như vậy? Làm sao mà con có thể làm một việc như hôm nay chứ? Con mau về xin lỗi các cậu đi, mẹ không thích con trai của mẹ có thái độ cư xử như vậy." Nói rồi bà cầm tay, dắt tên con trai đó đi theo mình.

"Không, con không đi đâu!" Hắn kiên quyết.

"Tiểu Thần, con dám cãi lời mẹ àh?" Người mẹ nghiêm nghị nhìn vào hắn. Hắn cúi gầm mặt, và làu bàu gì đó một mình bằng mấy câu tiếng Nhật. Thế là người phụ nữ ấy dắt hắn về. Những tưởng hắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời, thế nhưng thoắt một cái, hắn vụt chạy thật nhanh, rồi mất dần trong màn mưa. Người mẹ lắc đầu quay trở về với vè mặt đầy thất vọng.

Tịnh Hiếu bình thường vốn không thích những cái gì ồn ào, nhưng hôm nay nó lại chú ý đễn cuộc cãi vã này giữa hai mẹ con họ. Thật là kỳ lạ, chẳng lẽ hôm nay đầu óc nó có vấn đề gì sao?

Trên đường đến nhà Ân Từ, nó vừa đi vừa nghĩ, và chỉ nghĩ duy nhất có mỗi một vấn đề. Giọng nói của tên con trai lúc nãy không biết là giống ai nữa?

"Sao đi lâu vậy Tịnh Hiếu? Em lề mề quá!" Bây giờ Tịnh Hiếu mới định thần lại, thì ra Ân Từ đã đứng ở cửa đợi nó từ lúc nào. "A! Nhớ ra rồi!" Nhìn vào mặt Ân Từ, nó như sáng ra được điều gì.

"Em làm sao vậy?" Tuy đó chỉ là một biểu hiện thay đổi rất nhỏ của Tịnh Hiếu thôi, nhưng Ân Từ đã sớm nhận ra sự thay đổi bất thường này.

Tịnh Hiếu nhớ ra hình như đã có lần Ân Từ nhắc đến một nam sinh học lớp dưới trong trường chị ấy có giọng nói rất nhẹ nhàng, ấm áp. Điều kỳ lạ là giọng nói của cậu ta rất giống với giọng nói của nó. Điều này làm nó liên tưởng đến giọng nói của cậu thiếu niên lúc nãy, cũng rất giống với giọng nói của nó. Giống đến kỳ lạ. Chẳng lẽ giọng nói của nó lại mang "tính đại chúng" đến vậy?

Không lý nào lại như vậy được, sao lại có thể trùng hợp vậy chứ? Nó nghĩ rằng, giọng của nó là giọng con gái, nên thanh âm phải thấp và nhỏ hơn giọng con trai, khó có thể trùng hợp đến kỳ lạ vậy được!

"Tịnh Hiếu...em bị ma nhập hay sao vậy?" Thấy Tịnh Hiếu tự nhiên lại bần thần suy nghĩ như vậy, Ân Từ không cho điều này là bình thường chút nào.

"À...Không có gì...Em vào nhé?" Tịnh Hiếu vốn không thích cái cách "soi mói" người khác như vậy, bây giờ nó chỉ muốn ngồi trên chiếc ghế nệm mềm mại nhà Ân Từ, và uống một tách trà thật nóng mà thôi. Ân Từ nhìn nó thở một hơi dài, rồi xuống bếp rót trà cho nó. Còn Tịnh Hiếu, nó ngồi gặm mấy cái bánh quy và lại tiếp tục than thở.

Ái chà...Phải chi có thêm một ly sữa nóng thì quá tốt!

Trường Trung học Thần Lạc.

Đây là trường dân lập, nhưng không phải là một ngôi trường theo kiểu quý tộc. Nhiều người gọi đây là "Trường Bảy sắc", nguyên nhân xuất phát từ một hoạt động truyền thống của trường. Đó là hội thi "Hoàng hậy Bảy sắc" được tổ chức định kì 2 năm một lần.

Thí sinh dự thi tất nhiên phải là nữ sinh của trường, và bắt buộc phải thi tuyển lần lượt qua các vòng múa, hát, nhạc khí và truyết trình. Ban giám khảo sẽ là thầy cô và một số đại diện học sinh trong trường chấm điểm cho thí sinh. Ai là người có tổng số điểm cao nhất tất nhiên sẽ giành được ngôi vị quán quân.

Hoàng hậu Bảy sắc của năm trước chính là Hạ Ân Từ, chị họ của Hạ Tinh Hiếu nhà chúng ta đây.

Ân Từ may mắn thừa hưởng được vóc dáng thon thả, xinh xắn của nhà họ Hạ, mái tóc đen dài óng mượt xoã xuống bờ vai trông thật mềm mại và quyến rũ, tính tình cô lại dễ thương, hiền dịu, đằm thắm và hoà đồng với mọi người. Về khoản ca hát và múa của Ân Từ thì khỏi chê vào đâu. Cho nên, ngôi vị quán quân này quả thật là xứng đáng với một cô gái như Tiểu Từ đó chứ.

"Em không thích cùng chị đến trường đâu!" Tịnh Hiếu lạnh lùng nói với chị họ mình trong ngày đầu tiên đi học ở trường mới.

"Tịnh Hiếu. Em nói vậy làm chị buồn đó!"

"Để cho người ra biết em là em chị, thật là phiền phức." Tịnh Hiếu cho rằng là nhân vật nổi tiếng như chị ấy, không nên đứng gần thì tốt hơn. Cho dù là chị em thì cũng không ngoại lệ.

"Nhưng...sớm muộc gì thì mọi người xũng biết mà."

"Dù sao thì muộn vẫn còn hơn sớm. Em đi trước đây!"

Nói rồi, nó một mạch chạt ù vào trường.

"Tịnh Hiếu...!" Ân Từ lẩm bẩm gọi nó, nhưng vô vọng.

Tịnh Hiếu chạy đến trước cửa lớp của nó, lớp 10A5. Có cần phải đi tìm thầy giáo không nhỉ? Huống hồ nó lại là học sinh mới, vẫn chưa rõ mình được xếp vào ngồi chỗ nào. Thế là, nó quyết định đến phòng giáo viên để hỏi.

Bỗng, nó nghe thấy một tiếng gọi lớn có vẻ như gấp gáp: "Thất Quỳ, bạn bình tĩnh đã!". Tịnh Hiếu vẫn chưa kịp phản ứng gì, một đứa con hớt hơ hớt hải chạy nhanh quá trước mặt nó, đuổi theo sau là một cậu nam sinh, hắn ta chạy qua và đụng vào nó một cái rõ mạnh.

Trời đât ơi, sao lại bị đụng nữa thế này?! Chẳng lẽ đây là năm đại hạn của nó sao? Tịnh Hiếu ngồi dưới đất, xoa xoa cái chân đau nhói của mình.

"Lại nữa rồi..."

"Ừ! Thật tội nghiệp cho vua Ngự Cảnh!"

"Hà tất phải phiền phức vậy chứ? Lẽ ra nên đuổi học nó từ lâu rồi!"

"Ưm!...Nhưng chỉ tội nghiệp cho anh trai của nó thôi!"

Lúc này, hai nhỏ mới để ý đến Tịnh Hiếu bên cạnh mình. Chắc là bọn họ cũng học cùng lớp?

"Bạn có sao không?". Một nữa sinh dìu Tịnh Hiếu đứng dậy và hỏi.

"À...không sao", Tịnh Hiếu cảm ơn, rồi phủi bụi đất dính trên áo mình.

"Bạn cũng học lớp mình phải không?"

"Mình mới chuyển tới, mình tên là Hạ Tịnh Hiếu."

"Chào bạn, còn mình là Đơn Đình." Nhỏ mỉm cười chào Tịnh Hiếu: "Sau này có việc gì cần giúp, cứ gọi mình nhé!"

Tịnh Hiếu cảm ơn họ rồi nói: "À, giờ mình phải đi tìm cô chủ nhiệm...". Cho dù đối phương có nhiệt tình thế nào, thì nó cũng chẳng thích xã giao nhiều với người lạ. Duy trì tiêu chuẩn kết bạn chính là tác phong của Hạ Tịnh Hiếu. Đối với nó, cứ "đơn thương độc mã" là hay nhất. Tất nhiên, nó như vậy không có nghĩa là nó lãnh đạm vô tình, chỉ là nó không muốn vướng mắc gì đến mấy chuyện yêu yêu ghét ghét mà thôi, điều này cũng là do cái tính cách lười vận động của nó mà ra.

Một lát sau, Tịnh Hiếu cũng tìm ra được cô giáo chủ nhiệm lớp nó. Cô ấy họ Lâm, cô đã hơn 30 tuổi và trông rất dịu dàng, hiền từ.

Sau khi thảo luận xong một số vấn đề liên quan đến việc học tập và sinh hoạt trong trường, hai cô trò họ cùng nhau về lớp học.

"Lớp chúng ta nhìn chung rất là tốt, các bạn rất nhiệt tình, có gì cần giúp em cứ tìm cô, hoặc nhờ các bạn giúp đỡ...Em vào đi!" Cô Lâm ân cần dắt Tịnh Hiếu vào lớp. Lớp học bỗng chốc trật từ trở lại, mấy đữa học sinh nhốn nháo chạy về chỗ ngồi của mình.

"Này các em, đây là Hạ Tịnh Hiếu, học sinh mới của lớp chúng ta. Tịnh Hiếu này, em ngồi vào chỗ..." Cô Lâm quan sát xung quanh tìm chỗ ngồi cho Tịnh Hiếu. Tịnh Hiếu cũng ngước lên tìm kiếm một chỗ ngồi trống, nó thấy mấy dãy ngồi ở phía dưới còn chỗ trống, nhưng sao trông cô Lâm lại có vẻ đắn đo quá? Thế là nó liền lên tiếng: "Thưa cô, em ngôi ở chỗ kia được rồi ạ."

Nó vừa nói xong, cả lóp bỗng xôn xao, cả cô Lâm cũng ngạc nhiên nhìn nó, "vậy...Tịnh Hiếu à, em ngồi ở hàng thứ 2 phía dưới nhé!" Nó nói sai điều gì chăng? Nghĩ rồi nó xuống chỗ ngồi của mình. Cả lớp tự nhiên cũng quay xuống, ném vào mặt nó những cái nhìn kì lạ. Tại sao vậy? Là ngưỡng mộ, đố kị, giễu cợt, hay thương tiếc nó?

Bất luận là thế nào thì nó cũng không thích sự tiếp đón như vậy. Tịnh Hiếu bỗng cảm thấy dường như cái cuộc sống bình lặng thường ngày đang dần rời xa nó. Tại sao lại có cảm giác như vậy chứ?...

Trong lúc cả lớp đang học, một nam sinh rất đẹp trai bước vào lớp, nó thấy tên này quen lắm. Nó nhìn kĩ hơn một chút...Trời đất! Nó xay xẩm mặt mày, chẳng phải là cái tên có giọng nói giống nó, cách đây mấy ngày đã đụng nó ngã nhào xuống đất dưới trời mưa hôm đó hay sao?

"Cảnh Thần. Thất Quỳ đâu?". Cô Lâm ngưng giảng bài và quay sang hỏi cậu ta.

"Bạn ấy đang nghỉ ở phòng y tế. Em về chỗ ngồi được chứ ạ?". Cảnh Thần cho hai tay vào túi quần, tỏ vẻ không quan trọng lắm. Đợi cô Lâm gật đầu đồng ý, hắn ta đi một mạch về phía Tịnh Hiếu đang ngồi...Sau đó, hắn ngừng bên cạnh con bé.

"Đó là Tịnh Hiếu, bạn mới của lớp mình.". Cô Lâm giải thích.

"Thật xin lỗi, mình không biết đây là chỗ của bạn". Tịnh Hiếu tỏ vẻ có lỗi và toan chuyển đồ của mình sang một chỗ khác.

Ánh mắt biết cười đẹp đến mê hồn của Cảnh Thần dán vào mắt nó, và hắn nói: "Không sao đâu, bạn cứ ngồi ở đây đi, mình chuyển xuống phía dưới ngồi cũng được mà...". Noi rồi hắn nhanh chóng chuyển xuống phía sau con bé ngồi, mấy sợi tóc bồng bềnh quyến rũ cũng bay theo dáng vẻ nhanh nhẹn của hắn.

Trông Ngự Cảnh Thần không có vẻ gì là một người tốt như vậy, đó là ấn tượng của Tịnh Hiếu về hắn ta. Thì ra, người lúc nãy đã đụng nó ngã trước cửa lớp, chắc hẳn cũng là tên này rồi.

Vậy...vậy là cái tên người Nhật Ngự Cảnh Thần này đã đụng vào nó 2 lần rồi? Chẳng lẽ hắn ta là khắc tinh của nó hay sao? Chẳng lẽ đây là bước khởi đầu của một "tai hoạ" dành cho nó? Bất luận là thế nào...nó thật sự không hề muốn như vậy.

Tiếng chuông báo hiệu giờ tan học vang lên, mấy đứa học sinh nhốn nháo lật đật chuẩn bị ra về.

Vậy là Tịnh Hiếu cũng đã chịu đựng được hết một ngày đầu tiên khủng khiếp ở trường mới của nó. Bây giờ nó đang chuẩn bị ra về với tư thế lén lút. Nói là lén lút vì nó đang lo sợ Tiểu Từ sẽ nấp vào một chỗ nào đó chực "tóm" lấy nó.

"Em đi đâu đó, Tịnh Hiếu?" Ai mà biết được Tiểu Từ đã đứng ở cửa sau và đợi nó từ lúc nào. Thật là..."thần thông quảng đại" đến mức này rồi, nó còn biết nói gì nữa đây? "Về nhà." Nó đáp gọn lỏn.

"Chị quên nói với em, là vì em đã gia nhập vào câu lạc bộ của chị, cho nên em bắt buộc phải tham gia vào các hoạt động của câu lạc bộ." Ân Từ kéo vai Tịnh Hiếu, đẩy nó quay trở lại lớp học. Ân Từ đang đùa sao? Nhưng, sao trông nét mặt chị ấy nghiêm thế?

"Câu lạc bộ?...Cái gì vậy chứ?". nó choáng váng hỏi lại.

"Chị chưa nói với em sao?". Tất nhiên là có nói rồi đấy chứ, chỉ là cô em gái của Ân Từ đã quên rồi đó thôi, "Chị là chủ nhiệm của câu lạc bộ Theo đuổi Ước mơ."

Theo đuổi ước mơ tứa là đi làm những việc khó trở thành hiện thực chăng? Nếu quả là như vậy thì nó phải suy nghĩ lại mới được.

"Câu lạc bộ Theo đuổi Ước mơ này là do chị thành lập, ngoài thành viên mới gia nhập là em, thì trước đây câu lạc bộ cũng chỉ có 4 người thôi." Ân Từ lập tức đập tan cái ỹ nghĩ vớ vẩn của nó, và nói tiếp "Nhiệm vụ chính của câu lạc bộ là hỗ trợ và giúp đỡ những cá nhân học sinh trong trường hoặc các câu lạc bộ khác đang gặp khó khăn và giúp họ giải quyết vấn đề.

Điều mà Tịnh Hiếu ghét nhất trong cuộc đời mình chính là gặp rắc rối, và nhất là phải giải quyết những rắc rối phiền phức đó. Cho nên, nó và cái câu lạc bộ này của Ân Từ hoàn không đi cùng nhịp tí nào. Nếu nó gia nhập vào câu lạc bộ, xem như đã đối cử tệ với bản thân? "Em xin rút khỏi câu lạc bộ!". Nó ra giọng dứt khoát, không gia nhập câu lạc bô nữa.

"Tịnh Hiếu...em có tin là từ nay em sẽ không được sống bình yên nữa không? Ngày nào chị cũng sẽ quấy rối em, không cho em được yên thân đâu!". Người ta nói con gái đẹp lại càng đáng sợ, quả không sai chút nào, nhất là đối với một thiếu nữ có cá tính như Hạ Ân Từ.

Tịnh Hiếu tỏ ra đau khổ lắc đầu:"Em xin chị...Chị tha cho em..."

"Không bao giờ...". Lời nói của Ân Từ tuy nhẹ nhàng, nhưng lại như ngàn mũi kim châm nát tâm hồn đang đau khổ của một con bé bướng bỉnh như Tịnh Hiếu.

..."Chị em chị cũng thú vị thậy đấy!"

Lúc này, hai chị em Tịnh Hiếu mới phát hiện ra vẫn còn một người trong lớp học.

"A...Xin lỗi vua Ngự Cảnh nhé!" Ân Từ nở một nụ cười thật tươi đi về phía Cảnh Thần đang ngồi, "Tịnh Hiếu là đứa em họ mà chị vẫn nhắc với em đấy! Hai em có giọng nói giống nhau thật đấy, thấy không?"

"Ưm..." Cảnh Thần nở một nụ cười thích thú nói tiếp: "Lần đầu tiên nghe giọng bạn ấy, em đoán ra ngay là em chị!"

Thì ra Cảnh Thần chính là cậu nam sinh dễ thương học lớp dưới mà chị Ân Từ vẫn hay nhắn với nó. Hoá ra từ trước tới nay, tất cả mọi chuyện đều là một chuỗi liền nhau đấy sao? Cậu nam sinh có giọng nói giống nó mà chị Ân Từ vẫn nhắc. Rồi tên thiếu niên cũng có giọng nói giống nó, đã đụng nó ngã dưới mưa hôm nọ. Và bây giờ là cậu bạn cùng lớp mà đã đụng nó sáng nay trong buổi học đầu tiên.

Là hắn, là hắn, đều là hắn cả! Tên tiểu tử Ngự Cảnh Thần này vì sao lại có duyên với nó vậy chứ? Đây thật sự là lần đầu tiên kể từ khi sinh ra Tịnh Hiếu nhớ được một cách rõ ràng tên tuổi cũng như bản thân của một người. Nó không thể nào hiểu nỗi, đây phải chăng là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay có sắp đặt trước?

"Tịnh Hiếu à, cũng chẳng có rắc rối gì đâu. Vì địa điểm hoạt động của câu lạc bộ là tại đây, lớp học của em, mỗi ngày sau khi tan học em chỉ cần ngồi đợi tụi chị một chút thôi. Chị sắp xếp như vậy cũng vì em cả đấy!". Ân Từ dịu dàng nhìn nó như một thiên sứ vậy.

Tham gia cái câu lạc bộ này ngoài việc gặp những phiền toái ra, còn phải xem mức độ rắc rối của sự việc đó như thế nào? Tịnh Hiếu bắt lực nằm vắt vẻo trên mặt bàn.

"Tiểu Từ à. Bạn ấy vô tích sự như vậy thì chị hà tất phải níu kéo vậy chứ?" Cảnh Thần nóng nảy hỏi Ân Từ. Hắn ném cho Tịnh Hiếu một cái nhìn khinh bỉ. Tịnh Hiếu cũng không thèm đôi co với hắn, nó mệt mỏi nằm nhoài trên mặt bàn với vè mặt tội nghiệp.

"Tất nhiên chị không đờ nào tiếp nhận những người vô tích sự..." Ân Từ ra hiệu cho hắn im lặng, "Rồi em sẽ thấy Tịnh Hiếu thật sự rất có tài." Ân Từ đẹp, nhưng không chỉ có vẻ đẹp của một bình hoà bất động, cô nói như vậy là có lý do của mình.

"Nhưng..." Cảnh Thần nhìn sang Tịnh Hiếu bằng nửa con mắt, hắn vẫn chưa tìm kiếm được điểm nào ở Tịnh Hiếu gọi là có tài cả, mặc dù hắn cũng hiểu được cái đạo lý xem người không chỉ xem ở tướng mạo.

Ân Từ cũng đang định nói gì đó, nhưng cô phát hiện ra Cảnh Thần và Tịnh Hiếu đang im lặng nhìn nhau. Họ thích nhau rồi sao? Nếu là như vậy thì Ân Từ rất vui, nhưng như vậy liệu có đột ngột quá chăng?

Ân Từ bất động, tiếp tục quan sát.

Một lúc sau, Cảnh Thần lên tiếng: "Đừng trừng mắt nhìn người khác như vậy, không lịch sự chút nào, bạn Tịnh Hiếu của tôi ạh!"

"Sao? Tịnh Hiếu, em trừng mắt àh?" Nhưng, sao Ân Từ chỉ thấy nét mặt nó lúc đó hơi ngơ ngẩn thôi mà.

"Ơ...Ai bảo bạn dám xem thường tôi." Tịnh Hiếu chậm rãi đáp lại lời Cảnh Thần.

Ân Từ và Tịnh Hiếu là chị em với nhau bao nhiêu năm nay vậy mà lại không nhận ra được điều đó, sao Cảnh Thần lại có được cảm nhận đúng như vậy?

"Xem chừng hai người hợp nhau đây!" Ân Từ thích thú gán ghép hai đứa tụi nó.

"Hơ...Nếu vậy thì thôi rồi!" Cảnh Thần quay mặt sang chỗ khác, không giấu vè ngượng ngùng.

"Sao vậy...?" Một tràng cười như chuông đổ vang lên, tiếp theo là dáng điệu một đôi nam nữ đang bước vào lớp.

Nữ sinh là một cô gái dễ thương, nhưng cũng không kém phần lém lỉnh. Mái tóc dài cột đuôi ngựa của nhỏ trông rất trẻ trung và năng động, bộ đồng phục học sinh vủa nó còn được trang trí thêm mấy loại dây đeo rất duyên dáng, toát lên vẻ đẹp long lanh thuần khiết và cũng không kém phần nhí nhảnh dễ thương của tuổi thần tiên.

Còn cậu nam sinh đang đứng bên cạnh lại càng hoàn hảo hơn: Đôi mắt sâu, đen nháy trông vừa bí hiểm vừa tinh anh, vừa chân thật mà lại sâu lắng. Còn cái cá tính mạnh mẽ và bản lĩnh của cậu ta thật là kỳ bí và khó tả.

"Vậu là đã tập họp đông đủ rồi!" Ân Từ cười nói với hai người mới đến: "Các bạn à, kể từ hôm nay, Câu lạc bộ Theo đuổi Ước mơ của chúng ta cần phải làm mới lại tinh thần để chuẩn bị cho những hoạt động sắp tới".

"Rõ! Thưa chủ nhiệm!" Nhỏ con gái hào hứng trả lời, rồi quay sang Ân Từ với vẻ ngạc nhiên: "A?...Thành viên mới hả chị?"

"Ừ. Là Hạ Tịnh Hiếu, em họ chị đó! Mọi người gọi Tịnh Hiếu là được rồi!" Ân Từ giới thiệu cho họ về Tịnh Hiếu và nói tiếp: "Tịnh Hiếu, hai người này là Long Đằng Ảnh và Long Thất Quỳ, họ là anh em. Đằng Ảnh là bạn cùng lớp với chị, còn Thất Quỳ học cùng lớp với em đó.

"Hai người còn ngồi cùng bàn nữa đó!" Cảnh Thần vỗ vào vai Thất Quỳ, nở một nụ cười tỏ vẻ quan tâm. Tịnh Hiêu mơ hồ nghĩ, Cảnh Thần có vẻ như đang chế nhạo nó, chắc là vậy!

"Vậy, từ nay chúng ta hãy là bạn tốt của nhau nhé!" Thất Quỳ kéo tay nó và nở một nụ cười thật tươi.

Tịnh Hiếu ỡm ờ đáp lại: "Ưm..."

"Ồ...Giọng nói giống nhau thật đấy!" Đằng Ảnh nheo mắt, quan sát kỹ càng Cảnh Thần với Tịnh Hiếu.

"CẬu cũng thấy vậy nữa à?" Ân Từ ra chiều hưởng ứng theo. "Vậy mỗi lần hai người nói chuyện thì cũng như một người nói rồi?" Thất Quỳ cũng hí hửng.

Sao lại có một đứa con gái vui tính vậy chứ? Tịnh Hiếu im lặng đăm đăm nhìn con bé, trông nhỏ cũng không có vẻ gì là đang giả vờ cả.

"Hôm nay là bữa đầu tiên của năm học, chắc là cũng không có nhiệm vụ gì. Chị à, hay chúng ta về thôi? Thất Quỳ cũng đang cần về sớm nghỉ ngơi." Cảnh Thần tựa vai vào cửa sổ phát biểu, mái tóc bồng bềnh của cậu ta vứ bay bay theo chiều gió.

"Mình không sao cả!" Thất Quỳ hơi vỗ ngực vẻ tự tin. Ân Từ xoa nhẹ vào tóc con bé và nói: "Chị biết em là người năng động nhất hội, nhưng Cảnh Thần nói đúng đó. Đằng nào ở đây cũng chỉ lãng phí thời gian, chúng ta về thôi!"

"Thất Quỳ, về sớm đi. Anh nấu cơm cho em ăn". ĐẰng Ảnh ra vẻ chiều chuộng em gái mình. Bấy giờ, Thất Quỳ mới đồng ý ra về.

Kì lạ thật, sao mọi người lại quan tâm con bé đó một cách quá mức vậy chứ? Tịnh Hiếu không thèm suy nghĩ nữa, nó cầm balô và chuẩn bị ra về.

"Vậy, buổi sinh hoạt của câu lạc bộ hôm nay đến đây là kết thúc!" Cô chủ nhiệm xinh đẹp của câu lạc bộ tuyên bố, ròi quay sang xách balô của Tịnh Hiếu: "Em làm gì mà căng thẳng vậy chứ? Về với chị nào, Tịnh Hiếu đáng ghét."

Nó thút thít rơi nước mắt. Sao lại phải khổ sở vậy chứ?

Đằng Ảnh chạy nhanh về phía Cảnh Thần và thì thầm: "Cậu thấy như vậy có ổn không? Cho hai đứa ngồi cùng bàn với nhau?..."

"Đừng lo, có em đây mà." Cảnh Thần trả lời mà mắt không rời Tịnh Hiếu. Đằng Ảnh nhún vai ra chiều không chắc chắn lắm. Còn Cảnh Thần hé miệng, cười một nụ cười bí hiểm mê hoặc.

Có lẽ, mọi chuyện từ đây sẽ thay đổi.

Bạn đang đọc Hoàng Hậu Bảy Sắc của Nhân Văn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 7

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự